Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 146: Quá trình Refactor bắt đầu**
**Chương 146: Quá trình Refactor bắt đầu**
Tiếng gầm của Thiên Đạo không còn là tiếng sấm rền vang đơn thuần nữa. Trong màng nhĩ của Lục Diệp, nó hóa thành một chuỗi âm thanh chói tai của ổ cứng bị quá tải, một tiếng rít dài kéo theo những thông báo lỗi đỏ rực hiện lên dày đặc trong võng mạc.
"Cảnh báo! Truy cập trái phép vào mã nguồn gốc. Thực thể 'Lục Diệp' đang cố gắng can thiệp vào Logic vận hành cấp 0. Khởi động giao thức tiêu diệt: Firewall Thiên Kiếp!"
Bầu trời trên đỉnh Ngọa Long không sụp xuống, mà nó bắt đầu "vỡ". Từng mảng mây xanh rách ra, để lộ phía sau không phải là khoảng không vũ trụ đen thẳm, mà là những dòng chảy dữ liệu nhằng nhịt, những phù văn nguyên thủy lấp lánh như các dãy mã Hexadecimal chạy dọc ngang với tốc độ chóng mặt. Những mảnh vỡ của không gian rơi xuống, trong quá trình rơi, chúng biến thành những hạt vuông nhỏ li ti – các điểm ảnh (pixel) căn bản cấu tạo nên thế giới này.
Mạnh Hùng run rẩy, cây đại đao trong tay hắn bỗng chốc trở nên nhẹ hẫng, rồi lại nặng nghìn cân. Hắn trố mắt nhìn lưỡi đao của mình bắt đầu mờ đi, những đường vân trên thép văng ra ngoài không khí như những ký tự lạ lùng.
"Lục… Lục huynh! Cây đao của ta bị 'phân mảnh' rồi! Nó đang nói với ta rằng nó là một đối tượng thuộc lớp 'Vũ khí hạng nặng' nhưng đang gặp lỗi tương thích!" Mạnh Hùng hét lên, khuôn mặt gân guốc hiện rõ sự hoang mang tột độ.
Lục Diệp không quay đầu lại. Hai tay hắn dang rộng, mười ngón tay gảy liên tục vào hư không như đang lướt trên một bàn phím vô hình. Ánh sáng từ đôi mắt hắn không còn là màu đen truyền thống mà là một màu xanh điện tử rực rỡ.
"Đừng hoảng loạn," Lục Diệp bình thản nói, giọng nói của hắn lúc này chồng lấp lên nhau như có hàng ngàn bộ khuếch đại âm thanh cùng phát một lúc. "Thế giới này vốn dĩ đã quá tải. Các ngươi gọi đó là 'Mạt pháp thời đại', nhưng thực tế chỉ là bộ nhớ đệm (cache) tích tụ quá nhiều rác dữ liệu sau hàng triệu năm không được bảo trì. Ta chỉ đang làm việc mà mọi kỹ sư chân chính nên làm: Refactor – Tái cấu trúc!"
Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương từ sâu trong kinh mạch tràn ra, nhưng khác với trước đây, khí lạnh này không còn làm nàng tê liệt. Nàng nhìn thấy Lục Diệp phẩy tay, một khung cửa sổ xanh lam mờ ảo hiện ra trước ngực nàng.
[Thực thể: Tuyết Thanh Nguyệt]
[Thuộc tính hiện tại: Băng hệ (Sửa lỗi: Dòng chảy ngược)]
[Hành động: Ép xung linh căn]
"Tuyết cô nương, đứng yên!" Lục Diệp quát nhẹ. "Ta đang cô lập vùng dữ liệu bị nhiễm độc trong kinh mạch của cô vào một Sandbox (môi trường biệt lập). Đừng vận công, nếu không hệ thống sẽ coi cô là một đoạn code độc hại và xóa sổ ngay lập tức!"
Ngay khi lời Lục Diệp vừa dứt, từ chín tầng trời, một cột sét màu tím sậm đánh xuống. Đây không phải lôi điện bình thường, mà là "Tia sét xóa sổ" (De-allocation Bolt). Bất cứ thứ gì nó chạm vào sẽ bị định nghĩa lại là "số không" và biến mất vĩnh viễn khỏi thực tại.
"Cản nó lại cho ta! Ta cần 300 giây để biên dịch xong lõi hệ thống mới!" Lục Diệp thét lên.
Mạnh Hùng không chút do dự, hắn vận hết linh lực vào bộ ngực hộ pháp, lao lên trước mặt Lục Diệp. Hắn gào lên một bài thơ mà Lục Diệp đã sửa lỗi cho hắn đêm qua:
"Đại đạo như màn hình xanh rực,
Linh khí như dòng code chảy trôi!
Thân ta là tường lửa vĩnh cửu,
Chặn đứng lôi đình, bảo vệ ngôi!"
Rầm!
Cột lôi điện chạm vào lồng ngực Mạnh Hùng. Thông thường, hắn sẽ bị đánh tan thành tro bụi. Nhưng nhờ bài thơ đã được Lục Diệp "tối ưu hóa quỹ đạo lực", một vòng xoáy năng lượng xuất hiện xung quanh Mạnh Hùng, chuyển hóa sức mạnh hủy diệt của lôi điện thành động năng tỏa ra bốn phía. Mặt đất dưới chân hắn sụp xuống, nhưng thân hình hắn vẫn đứng vững như một tấm khiên thép.
"Lỗi logic rồi! Thiên Đạo, chiêu thức của ngươi có độ trễ (latency) quá cao!" Mạnh Hùng nhe răng cười, dù máu từ khóe miệng hắn bắt đầu chảy ra.
Lục Diệp lúc này đã hoàn toàn chìm vào trạng thái "Root Access". Trong mắt hắn, Thanh Vân Tông phía xa xa hiện lên như một mô hình 3D phức tạp đầy rẫy những điểm đỏ cảnh báo lỗi.
"Phát hiện hộ tông trận pháp: Thanh Vân Bách Diệp Trận. Hiệu năng: 12%. Mức độ tiêu thụ tài nguyên: Cực cao. Kết luận: Rác công nghệ."
Lục Diệp nhếch môi: "Xóa! Viết lại toàn bộ!"
Hắn búng ngón tay một cái. Từ đỉnh Ngọa Long, một luồng sóng xung kích màu bạc lan tỏa ra với tốc độ ánh sáng, quét qua toàn bộ dãy núi Thanh Vân.
Ở Thanh Vân Tông, hàng ngàn đệ tử đang quỳ lạy trước sự biến đổi của đất trời bỗng nhiên thấy kinh ngạc. Những cột đá rêu phong, cũ kỹ của tông môn bỗng nhiên biến thành những khối pixel vuông vức, rồi trong tích tắc, chúng tự sắp xếp lại thành những tòa kiến trúc theo phong cách vị lai, sắc lạnh và tinh giản.
Những cây đại thụ nghìn năm đang héo úa vì mạt pháp bỗng dưng xanh tốt trở lại, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi chiếc lá đều đối xứng một cách hoàn hảo đến mức đáng sợ. Linh khí vốn loãng như sương mù, nay đột ngột đặc quánh lại và chảy theo những đường rãnh phát sáng trên mặt đất – những "linh mạch sợi quang" mà Lục Diệp vừa mới thiết lập.
"Hệ thống phân phối linh khí đã được cập nhật," Lục Diệp lẩm bẩm. "Bây giờ, thay vì tranh giành, mỗi đệ tử sẽ được cấp phát một 'Băng thông linh lực' cố định dựa trên sự đóng góp cho hệ thống. Không còn ai có thể độc chiếm dữ liệu nữa."
Bầu trời cảm nhận được quyền kiểm soát của mình đang bị tước đoạt. Ý chí Thiên Đạo nổi giận, không gian xung quanh Lục Diệp bắt đầu co rút lại. Nó muốn nén hắn thành một điểm dữ liệu duy nhất rồi ném vào hư vô.
"Muốn dùng thuật nén (Compression) để tiêu diệt ta sao?" Lục Diệp cười lạnh. "Ngươi quên mất ta là ai rồi. Ta đã tự mã hóa bản thân thành một hằng số (Constant). Hằng số thì không thể bị thay đổi giá trị!"
Hắn bước lên một bước, thực tại dưới chân hắn nứt ra thành từng ô vuông. Lục Diệp chỉ tay về phía hư không, nơi trung tâm của luồng dữ liệu Thiên Đạo đang cuồng bạo nhất:
"Lệnh: Override (Ghi đè)!"
Một quầng sáng khổng lồ từ cơ thể Lục Diệp bùng phát, mang theo hàng tỷ ký tự phù văn mới mà hắn đã dùng Đạo Điển để phân tích và cải tiến suốt bấy lâu nay. Luồng sáng đó va chạm với bóng tối của Thiên Đạo cũ, tạo ra một tiếng nổ âm thầm nhưng chấn động đến tận linh hồn của mọi sinh vật trong Vạn Vật Nguyên Giới.
Những đám mây lỗi biến mất. Những dòng code rác bị xóa sạch.
Bầu trời trở lại màu xanh, nhưng là một màu xanh trong vắt chưa từng có. Linh khí không còn là thứ xa xỉ, mà trở thành một loại tài nguyên có thể đo lường và tính toán chính xác đến từng li từng tí.
Lục Diệp đáp xuống đất, ánh sáng xanh trong mắt mờ dần, trả lại đôi đồng tử đen láy. Hắn loạng choạng suýt ngã, Tuyết Thanh Nguyệt nhanh chóng tiến tới đỡ lấy hắn.
"Huynh… huynh vừa làm gì thế?" Nàng run rẩy hỏi.
Lục Diệp lau vệt mồ hôi trên trán, nhìn lên giao diện ảo đang dần mờ đi trước mặt:
[Hệ điều hành thế giới: Phiên bản 2.0 (Beta)]
[Trạng thái: Đang khởi động lại…]
[Thay đổi lớn: Gỡ bỏ định mệnh, kích hoạt quyền tự quyết của người dùng.]
"Ta vừa thực hiện một lệnh cập nhật lớn nhất lịch sử," Lục Diệp thở dốc, cười nhẹ. "Thanh Vân Tông hiện giờ là Server trung tâm đầu tiên. Và từ hôm nay, tu tiên giới sẽ không còn chuyện 'Duyên phận' hay 'Khí vận' gì nữa. Muốn mạnh lên? Hãy nạp dữ liệu và tối ưu hóa logic của bản thân đi!"
Phía xa, trên những tòa kiến trúc mới của Thanh Vân Tông, các đệ tử đang nhìn thấy những bảng thông báo hiện ra giữa không trung, yêu cầu họ nhập "Tên đăng nhập" và "Mật khẩu" để tiếp tục tu luyện.
Thời đại của những kẻ "Hacker Tu Tiên" đã thực sự bắt đầu. Và Lục Diệp, gã kỹ sư bị coi là phá hoại đạo tâm, giờ đây chính là Root Admin tối cao nhất của cả thế giới này.
"Chết tiệt," Mạnh Hùng lẩm bẩm khi nhìn vào bảng thông tin của chính mình. "Nó bảo mức độ 'Lãng mạn' trong thơ của ta vẫn là 0%. Lục huynh, huynh có thể chỉnh lại cái thuật toán này một chút được không?"
Lục Diệp cười ha hả, âm thanh vang vọng giữa một thế giới vừa được tái sinh: "Cái đó thuộc về phần cứng rồi Mạnh huynh, ta không giúp được!"