Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 152: Lục Diệp mất đi tu vi?**
CHƯƠNG 152: LỤC DIỆP MẤT ĐI TU VI?
Cơn chấn động quét qua toàn bộ Cửu Châu dần lắng xuống, để lại một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Bầu trời không còn màu xanh ngọc bích của linh khí nồng đậm, mà chuyển sang một sắc vàng hổ phách dịu nhẹ, lốm đốm những sợi tơ ánh sáng li ti như những vi mạch chạy ngầm dưới lớp vỏ hư không.
Thái Sơ Đỉnh, nơi vừa diễn ra cuộc Reset chấn động vạn cổ, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát của những quy tắc cũ.
Lục Diệp ngồi bệt trên nền đá nứt toẻ, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi vốn dĩ luôn cuộn trào những luồng linh lực hệ hỏa rực rỡ, giờ đây chỉ là một bàn tay trắng trẻo của một kẻ thư sinh, thậm chí còn hơi gầy gò vì thiếu vận động.
"Lục Diệp! Ngươi sao rồi?" Mạnh Hùng là kẻ đầu tiên lao tới. Gã định vỗ mạnh vào vai đại ca mình như mọi khi, nhưng khi bàn tay to như cái quạt nan của gã vừa chạm vào vai Lục Diệp, sắc mặt gã lập tức đại biến.
Cảm giác không phải là chạm vào một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong, mà là chạm vào một tờ giấy. Không có phản chấn, không có linh áp bảo hộ, không có gì cả.
Tuyết Thanh Nguyệt cũng bước tới, kiếm ý trong người nàng nhạy bén đến mức ngay lập tức nhận ra sự bất thường. Nàng đưa ngón tay thanh mảnh chạm vào cổ tay Lục Diệp, đôi mày thanh tú nhíu lại thật chặt.
"Kinh mạch… trống rỗng. Đan điền… biến mất. Khí hải của huynh không còn một chút sóng động nào." Thanh âm nàng run rẩy, đôi mắt vốn băng giá nay tràn ngập sự kinh hoàng: "Huynh mất đi tu vi rồi?"
Lão Quy từ trong góc khuất chui ra, cái đầu rùa rụt rè quan sát xung quanh rồi thở dài một tiếng: "Lão phu đã nói rồi, Reset hệ thống là chuyện nghịch thiên. Cậu nhóc này dùng bản thân làm vật dẫn để mã hóa lại toàn bộ thế giới, cái giá phải trả chính là bị 'Format' sạch sẽ. Giờ đây cậu ta chỉ là một người phàm, một kẻ trắng tay đúng nghĩa."
Mạnh Hùng nghe xong, đôi mắt đỏ hoe, nắm đấm siết chặt: "Mẹ kiếp! Thiên Đạo gì chứ, cứu vạn dân mà phải trả giá bằng tu vi của huynh ấy sao? Huynh ấy từ một hacker đứng đầu Cửu Châu, giờ biến thành một đống mã nguồn rác sao?"
Lục Diệp im lặng nhìn mọi người, rồi đột nhiên… hắn bật cười. Tiếng cười không hề có chút bi thương, trái lại còn mang theo một sự nhẹ nhõm đến kỳ quái.
Hắn giơ bàn tay lên, búng một cái "tách" trong không trung.
"Đừng có khóc tang sớm thế, Mạnh Hùng. Ngươi chưa nghe câu 'Reset để tối ưu hóa' bao giờ à?"
Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo. Dù hơi thở có chút yếu ớt của người thường, nhưng ánh mắt hắn lại sáng đến mức đáng sợ, như chứa đựng hàng triệu dòng code đang nhảy múa.
"Đúng là ta không còn linh lực. Trong cái bảng thông số mà các ngươi nhìn thấy, cấp độ của ta là 0. Nhưng…" Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười khiến Lão Quy lạnh cả sống lưng: "…ta đã chiếm được quyền 'Root'. Các ngươi dùng linh lực như là người dùng mua ứng dụng, còn ta, ta là kẻ viết ra hệ điều hành. Kẻ cầm mã nguồn cần gì phải có tu vi?"
Vừa dứt lời, không gian phía trên Thái Sơ Đỉnh bỗng nhiên vặn xoắn. Một khe nứt màu bạc dài hàng nghìn trượng xé toạc bầu trời vàng hổ phách. Từ bên trong, một nam tử mặc đạo bào trắng muốt, thêu những hoa văn phù văn cổ đại phức tạp bước ra. Hắn đứng lơ lửng trên hư không, gót chân không hề chạm vào bất cứ thứ gì, hơi thở thoát tục như tiên nhân giáng thế.
Đó là Thần Sứ Áo Trắng – kẻ bảo trì của hệ thống cũ, kẻ đại diện cho ý chí của "Ban quản trị" thế giới cổ đại.
"To gan virus, dám tự ý sửa đổi kiến trúc của Thần." Giọng nói của nam tử kia không vang dội, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang theo áp lực vạn quân, khiến Mạnh Hùng phải gồng mình che chở cho Lục Diệp, xương cốt gã kêu lên răng rắc.
Thần Sứ đưa mắt nhìn xuống dưới, ánh mắt lướt qua Tuyết Thanh Nguyệt rồi dừng lại trên người Lục Diệp. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt: "Ta còn tưởng kẻ gây ra sự hỗn loạn này là một tồn tại kinh thiên động địa nào. Hóa ra chỉ là một phế nhân không có nửa điểm linh lực. Ngươi dùng hết tính mạng để đổi lấy cái gọi là thế giới mới này, cuối cùng lại biến mình thành rác rưởi?"
Lục Diệp khoanh tay trước ngực, dáng vẻ vô cùng nhàn tản: "Chào đồng chí nhân viên bảo trì. Đến hơi muộn đấy. Ta vừa mới cấu trúc lại mạng LAN ở đây xong, đồng chí định đến đòi tiền bản quyền hay gì?"
"Chết đến nơi còn xảo ngôn." Thần Sứ hừ lạnh, ngón tay hắn khẽ chỉ về phía dưới: "Ở thế giới của Thần, tu vi là tất cả. Kẻ không có tu vi, không có quyền đứng trước mặt ta để đàm luận."
Dứt lời, một dải ngân hà linh lực từ đầu ngón tay hắn tuôn ra, biến thành vạn đạo kiếm quang sắc lẹm, mỗi một đạo đều có thể chém đứt núi non, gào thét lao thẳng về phía Lục Diệp.
"Đại ca, cẩn thận!" Mạnh Hùng gầm lên, định lao ra lấy thân mình làm lá chắn. Tuyết Thanh Nguyệt cũng đã tuốt kiếm, băng sương vạn dặm đóng băng không khí.
"Dừng lại." Lục Diệp thản nhiên lên tiếng.
Chỉ hai từ đơn giản, nhưng kỳ lạ thay, Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy đôi chân mình như bị dính chặt vào mặt đất, không cách nào di chuyển dù chỉ một phân. Không phải bị áp chế, mà là quy luật vật lý tại chỗ họ đứng đã bị thay đổi: Hệ số ma sát giữa đế giày và mặt đất đã tăng lên vô hạn.
Lục Diệp ngẩng đầu nhìn vạn đạo kiếm quang đang lao tới với tốc độ kinh người. Hắn không hề tránh né, chỉ lẩm bẩm trong miệng:
"Đối tượng: Kiếm quang linh lực. Thuộc tính: Động năng lớn, độ sắc bén 999. Nhược điểm: Phụ thuộc vào hằng số truyền dẫn không khí."
Hắn đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn trong hư không:
"Tối ưu hóa hằng số ma sát không khí tại tọa độ mục tiêu. Giá trị hiện tại: 0.001. Thay đổi giá trị thành: Vô cực."
*Vù!*
Một cảnh tượng nghẹt thở xảy ra. Vạn đạo kiếm quang đang bay với tốc độ xé gió đột nhiên khựng lại giữa không trung như thể va phải một bức tường kim cương vô hình. Nhiệt độ xung quanh các đạo kiếm tăng vọt lên hàng vạn độ do ma sát đột ngột tăng cao, biến linh lực thuần túy thành hỏa diễm rực trời rồi vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng.
Tất cả diễn ra trong chưa đầy một giây. Kiếm thế của Thần Sứ bị hóa giải hoàn toàn mà Lục Diệp vẫn đứng yên, vạt áo không hề lay động.
Thần Sứ Áo Trắng đứng khựng lại trên không, đôi mắt vốn bình thản nay lồi ra vì kinh ngạc: "Ngươi… ngươi vừa làm cái gì? Ngươi không có linh lực, tại sao có thể điều khiển được quy tắc?"
Lục Diệp gãi gãi tai, vẻ mặt trông rất ngứa đòn: "Ta đã nói rồi, ta là Admin. Ngươi tung chiêu là đang 'gửi yêu cầu' (Request) tới hệ thống để mượn linh khí. Còn ta… ta vừa mới sửa lại giao thức xử lý của cái Request đó. Nói đơn giản là, ta vừa cài thêm một cái Firewall (tường lửa) chắn trước mặt ta. Đòn của ngươi bị 'Filter' mất rồi, đồng chí ạ."
"Yêu ngôn hoặc chúng! Ta không tin!"
Thần Sứ giận dữ, hai tay hắn kết ấn phức tạp. Phía sau hắn, một hư ảnh của một tòa thiên cung hùng vĩ hiện ra, áp lực thần thánh khiến không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng: "Thiên Quy Phán Quyết! Nghiền nát cho ta!"
Tòa thiên cung ép xuống, trọng lực xung quanh Thái Sơ Đỉnh tăng lên hàng nghìn lần. Mặt đất bắt đầu lún sâu, đá tảng biến thành bột mịn. Mạnh Hùng dù thân thể cường đại nhưng cũng quỳ sụp xuống, máu mũi chảy ra: "Cái… cái này mạnh quá… Huynh… huynh còn sửa được không?"
Lục Diệp khẽ chau mày: "À, đòn này dung lượng hơi lớn, tốn chút thời gian xử lý dữ liệu. Mạnh Hùng, đọc một bài thơ đi."
Mạnh Hùng ngơ ngác giữa cơn trọng lực kinh hoàng: "Hả? Đọc… đọc thơ gì giờ này?"
"Thơ về sự vô nghĩa của áp lực ấy!" Lục Diệp ra lệnh, tay hắn bắt đầu múa may như đang gõ bàn phím tốc độ cao trên một giao diện ảo mà chỉ mình hắn thấy.
Mạnh Hùng cắn răng, gào lên:
"Áp lực to… như cái lò…
Càng ép xuống… ta càng… lo!"
Lục Diệp nghe xong suýt chút nữa ngã ngửa: "Thơ rác thật sự! Nhưng thôi, dùng tạm cái 'key' vô nghĩa đó cũng được."
Hắn chỉ tay về phía tòa thiên cung đang đè nát tất cả, giọng nói vang lên như lệnh truyền của thần linh:
"Lệnh truy cập: Root. Đối tượng: Khái niệm 'Trọng lực'. Phân tích lỗi logic: Tòa nhà nặng bao nhiêu thì áp lực bấy nhiêu. Sửa đổi logic: Tòa nhà càng to, mật độ phân tử càng loãng. Thiết lập mật độ: Không khí!"
*Bùm!*
Tòa thiên cung khổng lồ, oai nghiêm kia bỗng chốc trở nên mờ nhạt. Thay vì một khối đá khổng lồ nghiền nát vạn vật, nó bỗng hóa thành một đám mây bồng bềnh không có trọng lượng. Nó rơi xuống đầu nhóm Lục Diệp như một làn khói nhẹ, thậm chí còn thổi bay cả bụi bặm trên vai họ.
Mạnh Hùng đang chuẩn bị nôn ra máu, đột nhiên cảm thấy nhẹ hẫng, gã ngẩng đầu nhìn đám mây vừa rơi trúng đầu mình, vẻ mặt đờ đẫn: "Ơ… nó… nó là bông à?"
Lão Quy bên cạnh há hốc mồm, chiếc mai rùa của lão rung lên bần bật: "Đây… đây không phải là phép thuật. Đây là 'Thay tên đổi họ' cho vạn vật! Hắn biến thép thành bông, biến nặng thành nhẹ chỉ bằng một câu nói? Trời ạ, Tiên Ma Đạo Điển mà hắn cầm, rốt cuộc là thứ quỷ gì vậy?"
Thần Sứ Áo Trắng phía trên bầu trời suýt nữa rơi xuống từ khe nứt. Hắn không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Quy tắc thiên đạo vốn vững như bàn thạch, tại sao trước mặt kẻ phàm nhân này lại mỏng manh như tờ giấy trắng, muốn vẽ gì thì vẽ, muốn xóa gì thì xóa?
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Thần Sứ run giọng hỏi, sự cao ngạo biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng trước một thực thể vượt ngoài sự hiểu biết.
Lục Diệp lững thững bước tới phía trước, dù không có tu vi, nhưng mỗi bước chân của hắn như dẫm lên nhịp đập của cả thế giới này.
"Ta là một người thích sự đơn giản." Lục Diệp nhìn Thần Sứ, nụ cười biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lẽo của một vị thần kỹ thuật: "Thế giới các ngươi tạo ra quá nhiều 'Frame thừa', công pháp quá rườm rà, quy tắc lại đầy rẫy bất công. Ta chỉ là một kẻ đi Debug lại thôi."
Hắn đột nhiên hỏi một câu không liên quan: "Ngươi có biết tại sao ngươi bay được không?"
Thần Sứ ngẩn người: "Dĩ nhiên là nhờ ngự không thuật, nhờ linh lực tương thông với thiên địa…"
"Sai rồi." Lục Diệp ngắt lời: "Bản chất là ngươi đang dùng linh lực chống lại hằng số G (trọng trường). Giờ đây, ở Cửu Châu OS 2.0, ta vừa mới thay đổi tên biến số 'Trọng trường' thành 'Hố đen tử thần' trong phạm vi 1 mét xung quanh ngươi."
Thần Sứ còn chưa kịp hiểu "Hố đen" là gì, đột nhiên, không gian xung quanh hắn co rút lại với tốc độ ánh sáng. Một lực hút kinh hoàng, khủng khiếp đến mức ánh sáng cũng không thoát nổi, xuất hiện ngay dưới chân hắn.
"Áaaaaaaa!"
Thần Sứ Áo Trắng thét lên thảm thiết. Đạo bào rách nát, thân thể của một cường giả cấp bậc Tiên nhân bị kéo vặn xoắn thành một hình thù kỳ dị. Hắn cố gắng bộc phát toàn bộ linh lực để kháng cự, nhưng càng bộc phát, lực hút lại càng mạnh.
"Vô ích thôi." Lục Diệp nhún vai: "Linh lực của ngươi càng mạnh, thuật toán càng nhận diện ngươi là một đối tượng 'nặng' và cần bị xử lý nhanh hơn. Ngươi càng giãy, cái hố đó càng to."
Mạnh Hùng nhìn cảnh tượng kẻ vừa rồi còn oai phong lẫm liệt giờ bị hút vào một cái lỗ đen nhỏ xíu đang dần biến mất, gã nuốt nước miếng cái ực: "Đại… đại ca, huynh ác thật sự. Đánh nhau với huynh chắc tức chết mất, đến lúc chết cũng chẳng biết mình chết vì cái gì."
Lục Diệp không trả lời, hắn vung tay một cái, khe nứt màu bạc trên trời bị một lực lượng vô hình "vá" lại như thể chưa từng tồn tại.
Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng của buổi hoàng hôn hổ phách.
Lục Diệp đột nhiên lảo đảo, mặt trắng bệch, hắn ngồi phịch xuống đất, thở dốc.
"Huynh sao thế?" Tuyết Thanh Nguyệt lao tới đỡ lấy hắn, giọng lo lắng.
Lục Diệp xua xua tay, cười khổ: "Không có gì… chỉ là 'Ram' não bộ bị quá tải thôi. Sửa quy tắc thời gian thực mà không có linh lực hỗ trợ làm bộ đệm, toàn bộ áp lực dữ liệu đều đổ dồn vào thần thức của ta. Đau đầu chết đi được."
Hắn tựa đầu vào vai Tuyết Thanh Nguyệt, cảm nhận hơi ấm từ nàng. Lần đầu tiên sau hàng chục năm xuyên không, hắn mới cảm nhận rõ ràng mình là một con người bằng xương bằng thịt, chứ không phải là một "nhân vật" trong cái game tu tiên quái quỷ này.
"Này, Mạnh Hùng." Lục Diệp khẽ gọi.
"Đệ nghe đây đại ca!"
"Sau này đừng có luyện công chăm chỉ quá làm gì." Lục Diệp nhắm mắt lại, thì thầm: "Học thêm toán lý hóa đi. Ở cái thế giới này, tri thức mới là sức mạnh tối thượng. Linh lực… chẳng qua chỉ là pin thôi."
Mạnh Hùng gãi đầu, vẻ mặt vô cùng khổ sở: "Đại ca, đệ làm thơ còn được, chứ bảo đệ học cái gì mà 'Toán Lý Hóa'… chắc đệ thà đi luyện thể thêm mười vạn năm nữa."
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn khuôn mặt đang ngủ say vì kiệt sức của Lục Diệp, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhỏ xíu. Nàng nhìn ra xa, nơi Cửu Châu mới đang trải dài trước mắt.
"Hệ thống mới… nghe cũng không tệ."
Lão Quy nãy giờ mới dám bò ra hẳn khỏi mai, lão nhìn cái không gian vàng hổ phách, rồi lại nhìn Lục Diệp, thầm nghĩ trong lòng: *Cái thế giới này không phải là bị sửa, mà là bị hắn chiếm quyền sở hữu rồi. Một kẻ không có tu vi nhưng lại cầm trong tay mật mã của trời đất… Từ giờ trở đi, những kẻ muốn lên làm Thần chắc phải đăng ký tài khoản với hắn trước quá.*
Giữa đống đổ nát của Thái Sơ Đỉnh, gió nhẹ thổi qua. Cuốn "Đạo Điển Phân Tích" đặt cạnh Lục Diệp khẽ lật mở một trang mới, trên đó dòng chữ ban đầu "Cảnh giới: Không" đã biến mất, thay vào đó là một hàng chữ vàng lấp lánh:
**[Vị trí: Quản trị viên hệ thống (Admin)]**
**[Tình trạng: Đang ngoại tuyến (Offline) – Vui lòng đợi nạp năng lượng tinh thần…]**
—
Trong khi Lục Diệp đang ngủ, cách Cửu Châu hàng triệu quang năm, bên trong một không gian toàn những màn hình hư ảo và những sợi cáp linh lực chằng chịt, một bóng người đang điên cuồng đập bàn.
"Cái gì? Sever Cửu Châu bị chiếm quyền Admin?"
"Ai? Kẻ nào đã làm?"
"Một kẻ phàm nhân?"
Hàng loạt thông báo lỗi màu đỏ rực hiện lên trên màn hình lớn:
**[Error 403: Forbidden – Quyền truy cập bị từ chối]**
**[Nguyên nhân: Firewall 'Lục Diệp' quá dày, không thể xuyên thủng]**
**[Khuyến nghị: Cử đội ngũ chuyên gia tâm lý xuống đàm phán, đừng cử đội kỹ thuật nữa, mất người lắm!]**
Thời đại của tu sĩ nghịch thiên đã qua.
Kỷ nguyên của "Chủ quán net" Cửu Châu… chính thức bắt đầu.