Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 155: Tuyết Thanh Nguyệt và Học viện Logic**
**CHƯƠNG 155: TUYẾT THANH NGUYỆT VÀ HỌC VIỆN LOGIC**
Sáng sớm, tại đỉnh Phù Vân, nơi từng là một ngọn núi tuyết quanh năm mây phủ, nay đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Không còn những gian nhà tranh tiêu sái hay những hang động tu hành u tối, thay vào đó là một quần thể kiến trúc đối xứng đến mức cực đoan, được bao bọc bởi những hàng rào linh lực trong suốt lấp lánh các dòng mã lệnh chạy dọc.
Trên cổng lớn treo một tấm biển bằng bạch ngọc, bên trên không khắc rồng múa phượng rồng mà chỉ vẻn vẹn ba chữ vuông vức, khô khốc: **"HỌC VIỆN LOGIC"**.
Bên dưới là một dòng chú thích nhỏ hơn: *"Nơi cái đẹp không nằm ở dáng đứng, mà nằm ở độ chính xác."*
Tuyết Thanh Nguyệt, người từng được mệnh danh là Thánh nữ băng giá của Cửu Châu, nay đang đứng trên bục giảng. Nàng mặc một bộ đạo bào được Lục Diệp thiết kế riêng – gọn gàng, ôm sát, không có những dải lụa dài quét đất vướng víu. Mái tóc trắng của nàng buộc cao thành đuôi ngựa, toát lên vẻ sắc sảo như một thanh kiếm vừa được mài dũa qua lăng kính toán học.
Trước mặt nàng là hơn ba trăm nữ đệ tử, người thì đến từ các danh gia vọng tộc, người thì là những thiên tài kiếm đạo được tuyển chọn. Nhưng lúc này, trên tay họ không cầm kiếm, mà cầm một chiếc thước đo độ linh quang và một bảng tính làm từ gỗ linh mộc.
"Nhắc lại lần thứ mười cho các ngươi nhớ," giọng Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng vang lên, "Kiếm đạo truyền thống dạy các ngươi rằng khi ra chiêu phải 'vận linh lực tùy tâm', 'nhân kiếm hợp nhất'. Đó hoàn toàn là những khái niệm rác rưởi không có định lượng."
Nàng phất tay, một đạo linh ảnh hiện lên giữa không trung, hiển thị một nữ tử đang múa một đường kiếm cực kỳ hào nhoáng, hoa đào rụng bay phất phơ.
"Các ngươi nhìn thấy gì ở đây?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi.
Một đệ tử rụt rè giơ tay: "Thưa giảng sư, con thấy… đẹp ạ? Đó là chiêu 'Lạc Hoa Kiếm Pháp' nổi tiếng của Dao Trì mà."
Tuyết Thanh Nguyệt nhếch môi, một nụ cười không hề có hơi ấm: "Sai. Thứ các ngươi thấy là sự lãng phí tài nguyên ở mức báo động. Theo phân tích từ Đạo Điển của Hiệu trưởng Lục, đường kiếm này có 45% linh lực dùng để tạo hiệu ứng cánh hoa bay cho đẹp mắt, 20% linh lực tiêu tốn vào việc giữ dáng người đứng sao cho tao nhã. Thực tế, uy lực tấn công chỉ chiếm 35%. Đối thủ chỉ cần một bước chân nghiêng 15 độ về phía nách trái của ngươi là có thể đâm xuyên tim trong vòng 0,2 giây. Đó không phải là kiếm pháp, đó là một vụ tự sát có nhịp điệu."
Cả phòng học im phăng phắc. Những nữ thiên tài từng coi cái đẹp là tiêu chuẩn tu luyện giờ đây cảm thấy thế giới quan của mình đang vỡ vụn từng mảng.
"Mở trang 42 của giáo trình 'Kiếm Đạo Động Lực Học'," Tuyết Thanh Nguyệt tiếp tục. "Hôm nay chúng ta học về 'Góc phản xạ tối ưu'. Nếu đối phương tung ra một chưởng hỏa hệ, thay vì dùng kiếm đỡ thẳng mặt, các ngươi chỉ cần dùng một lực nghiêng vừa đủ để linh áp trượt đi theo đường parabol…"
Ở một góc phía sau giảng đường, Lục Diệp đang ngồi trên một chiếc ghế tựa xoay được bọc da yêu hổ, tay cầm một ly nước linh quả có cắm ống hút bằng trúc. Hắn hài lòng nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang thao thao bất tuyệt về logic.
Hắn khẽ lẩm bẩm: "Tốt lắm, tỷ lệ chuyển hóa từ 'Thánh nữ u sầu' sang 'Giảng viên logic' đã đạt 98%. Một sự đầu tư đúng đắn."
"Ký chủ, ngươi đang làm hỏng tương lai của những cô gái xinh đẹp này đấy," giọng lão Quy vang lên trong thức hải của Lục Diệp, tràn đầy sự oán trách. "Băng Tâm Quyết ngày xưa tu luyện là để thanh tâm quả dục, giờ nàng ta lại dùng nó để tính toán xem chém vào đâu thì đối thủ mất nhiều máu nhất với lượng linh lực ít nhất. Ngươi là quỷ dữ!"
Lục Diệp thản nhiên nhấp một ngụm nước: "Lão Quy, ông lạc hậu quá. Cái đẹp thật sự nằm ở sự tối ưu. Ông nhìn xem, từ khi học viện này thành lập, số lượng linh thạch tiêu tốn cho việc phục hồi kinh mạch của đệ tử giảm 70%, tốc độ thăng cấp trung bình tăng 1.5 lần. Đó chính là vẻ đẹp của những con số."
Đúng lúc này, từ dưới chân núi bỗng vang lên những tiếng ồn ào. Một luồng kiếm khí vàng rực, cực kỳ kiêu ngạo xé tan mây tầng, lao thẳng tới quảng trường học viện.
"Tuyết Thanh Nguyệt! Lục Diệp! Ra đây cho ta!"
Một nam tử trẻ tuổi, cưỡi trên một thanh đại kiếm lấp lánh ánh kim, dẫn đầu một đoàn nam tu sĩ trông rất "tiên phong đạo cốt" đáp xuống. Hắn chính là Từ Trường Phong, thiên tài của Thái Bạch Kiếm Tông, kẻ luôn tự xưng là "Kiếm Thần tương lai".
Từ Trường Phong nhìn quanh cái học viện "lạ đời" này với vẻ khinh bỉ tột độ. Hắn chỉ tay vào đám đệ tử đang cầm thước kẻ: "Các ngươi đang làm cái quái gì thế này? Tu tiên là cảm ngộ thiên địa, là tự do tự tại! Các ngươi bắt những cô gái mỏng manh này đi giải đố và đo đạc? Đây là nhục mạ kiếm đạo! Lục Diệp, ngươi đã hạ độc thủ gì với Thanh Nguyệt sư muội của ta?"
Tuyết Thanh Nguyệt ngừng giảng bài. Nàng bước ra khỏi bục giảng, đôi mắt lãnh đạm nhìn Từ Trường Phong như nhìn một dòng dữ liệu lỗi thời.
"Từ đạo hữu," nàng lên tiếng, giọng nói đều đều như một cái máy. "Dựa trên âm lượng của ngươi và độ rung của kiếm khí lúc đáp xuống, ta phân tích ra ngươi đang bị rối loạn nội tiết tố, có lẽ là do tu luyện 'Thái Bạch Kim Kiếm' quá độ gây nóng gan. Ta khuyên ngươi nên đi uống trà giải độc thay vì đứng đây la hét."
Từ Trường Phong tím mặt vì giận: "Ngươi… ngươi nói cái gì? Ta đến đây để thức tỉnh các ngươi! Kiếm là phải dùng để chiến đấu, không phải dùng để đo đạc! Có giỏi thì cho đệ tử của ngươi đấu với ta một trận, để xem cái logic gì đó của ngươi có đỡ nổi một kiếm của ta không!"
Lục Diệp từ phía sau thong thả bước ra, tay vẫn cầm ly nước. Hắn liếc nhìn Đạo Điển đang hiện thông số của Từ Trường Phong:
*Đối tượng: Từ Trường Phong.*
*Tu vi: Kim Đan sơ kỳ.*
*Điểm yếu: Thích biểu diễn, hay dùng chiêu 'Thái Bạch Hoành Không' nhưng phần hạ bàn lỏng lẻo do tập trung quá nhiều linh lực vào thanh kiếm để phát sáng.*
*Tỉ lệ thắng nếu dùng đệ tử khóa 1: 100% (trong vòng 3 chiêu).*
Lục Diệp cười khẩy: "Ngươi muốn đấu? Được thôi. Mỹ Linh, con lên đây."
Một cô bé khoảng mười bốn tuổi, trông nhỏ nhắn, tay cầm một thanh kiếm gỗ đơn giản bước ra. Cô bé đang kẹp một chiếc bút chì sau tai, vẻ mặt hơi lo lắng: "Thưa Hiệu trưởng, con vẫn chưa giải xong bài tập về 'Ma sát trong không khí'…"
"Không sao," Lục Diệp xoa đầu cô bé. "Cứ coi tên này là một bài thực hành thực tế. Hãy dùng bài toán số 4 trong đề thi sáng nay."
Từ Trường Phong cười ha hả: "Lục Diệp, ngươi điên rồi! Cho một con nhóc mười bốn tuổi đấu với ta? Ta chỉ cần một hơi thở cũng đủ…"
"Bớt nói nhảm đi," Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng ngắt lời. "Bắt đầu."
Từ Trường Phong giận quá hóa cười, hắn rút kiếm, một luồng ánh vàng rực rỡ bốc lên. "Thái Bạch Hoành Không! Nhìn cho kỹ đây!"
Hắn bay lên cao, thanh kiếm trong tay phóng đại ra hàng chục trượng, trông cực kỳ uy mãnh, ánh sáng chói lòa cả một vùng trời. Đám đệ tử của Thái Bạch Kiếm Tông bên dưới hò reo cổ vũ: "Tuyệt quá! Sư huynh quả nhiên là thần nhân!"
Trong khi đó, cô bé Mỹ Linh không hề bay lên. Cô bé nheo mắt nhìn đối thủ, sau đó giơ thước kẻ lên ngắm nghía.
"Góc tấn công là 45 độ từ trên xuống… Cường độ ánh sáng quá cao làm giảm tầm nhìn, cần điều chỉnh màng lọc linh lực ở mắt…" Mỹ Linh lẩm bẩm. Cô bé lùi lại đúng ba bước chân, xoay gót chân trái một góc 30 độ.
Khi thanh đại kiếm của Từ Trường Phong lao xuống với áp lực nghìn cân, Mỹ Linh không hề đỡ. Cô bé chỉ khẽ cúi người, thanh kiếm gỗ nhỏ bé đâm ra một cách vô cùng bình thường vào… một khoảng không gian trống không ngay bên cạnh thanh đại kiếm.
*Bốp!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Thanh kiếm gỗ của Mỹ Linh đâm trúng vào chuôi kiếm của Từ Trường Phong – đúng vào điểm tiếp giáp giữa dòng chảy linh lực và vật chất vật lý, nơi mà Lục Diệp gọi là "điểm nút dữ liệu".
Toàn bộ luồng kiếm khí khổng lồ của Từ Trường Phong bỗng dưng mất kiểm soát, linh lực phản phệ ngược lại chủ nhân. Hắn như một con diều đứt dây, bị chính đà lao của mình hất văng ra xa, lăn lông lốc mười mấy vòng trên mặt đất, mặt mũi lấm lem bùn đất, thanh đại kiếm văng đi cắm ngập vào vách đá.
Tĩnh lặng. Toàn trường tĩnh lặng như tờ.
Đám đệ tử Thái Bạch Kiếm Tông há hốc mồm, không tin nổi thiên tài của mình lại bị một con nhóc dùng kiếm gỗ quật ngã chỉ bằng một chiêu "chọc khe".
Mỹ Linh gãi đầu, nhìn vào bảng tính: "Ơ, con tính nhầm một chút sai số rồi. Lẽ ra hắn phải văng xa thêm hai mét nữa mới đúng. Hiệu trưởng, con xin lỗi…"
Lục Diệp gật đầu hài lòng: "Không sao, lần đầu thực hành có sai số 0.5% là chấp nhận được. Về nhà làm lại bài tập tạ lỗi đi."
Từ Trường Phong lồm cồm bò dậy, tóc tai bù xù, gào lên: "Yêu thuật! Đây chắc chắn là yêu thuật! Tại sao ngươi lại biết chỗ đó là yếu điểm của chiêu thức nhà ta?"
Tuyết Thanh Nguyệt tiến lên một bước, cầm lấy tờ giấy của Mỹ Linh ném cho hắn. "Đó không phải yêu thuật. Đó là hình học không gian sơ cấp. Thanh kiếm của ngươi quá nặng, khi lao xuống với tốc độ đó, tâm quán tính của ngươi bị lệch ra khỏi trục cơ thể. Mỹ Linh chỉ cần tác động một lực nhẹ 10 Newton vào đúng điểm tựa, ngươi sẽ tự mình đánh bại chính mình. Ngươi thua không phải vì tu vi thấp, mà vì ngươi quá… ngốc."
Từ Trường Phong cầm tờ giấy đầy những công thức phức tạp, nhìn một hồi rồi mắt hoa lên, miệng lẩm bẩm: "X căn bậc hai… sin của góc Alpha… Cái gì thế này? Ta đang sống ở thế giới nào thế này?"
Hắn ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu, ngất xỉu vì quá sốc tâm lý.
Đám đệ tử đi cùng vội vàng khiêng hắn chạy trối chết, không dám ngoái đầu nhìn lại học viện "quỷ quái" này thêm một giây nào.
Lục Diệp đứng trên cao, nhìn khung cảnh đó mà mỉm cười. Hắn quay sang các nữ đệ tử đang đứng ngẩn ngơ:
"Các ngươi thấy chưa? Thế giới này không vận hành bằng ý chí cá nhân hay sự hào nhoáng. Nó vận hành bằng các quy tắc. Chỉ cần các ngươi hiểu được bản chất của 'mã nguồn', các ngươi có thể dùng một sợi cỏ để chém rụng các vì sao, hoặc dùng một thanh kiếm gỗ để khiến một thiên tài Kim Đan nghi ngờ nhân sinh."
Đám nữ đệ tử lập tức bùng nổ. Những ánh mắt từng hoài nghi giờ đây cháy rực lên ngọn lửa của sự sùng bái.
"Hiệu trưởng vạn tuế! Logic vô địch!"
Lục Diệp vẫy tay ra hiệu cho họ giải tán. Hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt, lúc này nàng đang nhìn tờ đề thi ban nãy với vẻ mặt suy tư.
"Này, nàng thấy sao?" Lục Diệp hỏi. "Học viện này vận hành ổn chứ?"
Tuyết Thanh Nguyệt im lặng một lát rồi nói: "Ta bắt đầu thấy sợ ngươi rồi, Lục Diệp. Ngươi đang tước đoạt đi sự huyền bí của tu tiên giới. Nếu tất cả đều nhìn thế giới bằng con số, liệu còn ai muốn làm thơ, còn ai muốn ngắm trăng ngẫm đạo nữa không?"
Lục Diệp khẽ cười, nhìn lên mặt trăng đang dần hiện lên trên đỉnh núi: "Thanh Nguyệt, ngắm trăng mà biết được khoảng cách chính xác từ đây tới đó, biết được tại sao nó lại phát sáng, thì niềm vui đó không hề kém cạnh việc làm một bài thơ sáo rỗng đâu. Sự thật luôn đẹp hơn sự tưởng tượng."
Hắn dừng lại một chút rồi hạ giọng: "Hơn nữa, nếu không nắm vững quy tắc, chúng ta làm sao đối phó được với 'Admin' – kẻ đã tạo ra thế giới đầy lỗi này?"
Tuyết Thanh Nguyệt rùng mình khi nghe chữ "Admin" – cái tên mà Lục Diệp dùng để gọi Thiên Đạo. Nàng gật đầu, trong mắt ánh lên vẻ kiên định: "Ta hiểu rồi. Tiết học sau, ta sẽ dạy họ về 'Định luật bảo toàn linh năng'. Chúng ta sẽ khiến cả Cửu Châu này phải học lại toán."
Đêm đó, trong bóng tối, Đạo Điển trên bàn của Lục Diệp tự động lật trang. Một dòng chữ đỏ rực hiện lên, khiến nụ cười của hắn hơi sượng lại:
**[Cảnh báo: Tốc độ phát triển của Virus 'Logic' vượt quá mức cho phép. Hệ thống Thiên Đạo bắt đầu quá trình 'Quét Virus' vòng thứ nhất. Địa điểm: Học viện Logic.]**
Lục Diệp gấp cuốn sổ lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây đen đang kéo đến một cách không tự nhiên.
"Đến nhanh hơn ta tưởng. Có vẻ như Admin đã chú ý đến việc ta đang chỉnh sửa mã nguồn của ông ta."
Hắn đứng dậy, bước ra phía lan can, hít một hơi thật sâu.
"Mạnh Hùng! Lão Quy! Tuyết Thanh Nguyệt! Chuẩn bị bảo trì hệ thống! Chúng ta có khách không mời mà đến!"
Dưới ánh trăng mờ ảo, một hình bóng khổng lồ bắt đầu hiện ra giữa không trung, không phải người, cũng không phải thú, mà là một khối rubik khổng lồ lấp lánh các phù văn trật tự – Hình thức thực thi của Thiên Đạo.
Cuộc chiến giữa "Dữ liệu mới" và "Quy tắc cũ" chính thức bắt đầu từ chính nơi này.