Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 158: Đối thủ từ thế giới Ma pháp**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:07:39 | Lượt xem: 1

Ánh bình minh trên bầu trời Vạn Vật Các hôm nay có chút kỳ quái. Thay vì những dải mây tím biếc chứa đựng linh khí nồng đậm như thường lệ, không trung lại xuất hiện những quầng sáng lục bảo luân chuyển theo hình xoắn ốc, kèm theo đó là những tiếng gầm rít như thể có ai đó đang cầm một cái cưa sắt khổng lồ mà cắt vào tấm lụa không gian.

Lục Diệp đang ngồi ở hiên sau, tay cầm một chén trà linh thảo, mắt nheo lại phía sau chiếc kính một tròng do hắn tự chế tác—thứ mà hắn gọi là "Thiết bị lọc dữ liệu phổ phổ thông".

Trong tầm mắt của hắn, không gian không còn là màu xanh của trời hay màu trắng của mây, mà là một mảng lớn các dòng code màu đỏ rực đang nhấp nháy liên hồi: [Warning: Conflict Data Detected! Source: External Logic Layer. Compatibility: 0.02%].

"Đại ca, huynh lại nhìn cái gì mà nhập tâm thế? Hay là Thánh nữ lại tập aerobic ở sau núi rồi?" Mạnh Hùng từ trong sân bước ra, bắp tay cuồn cuộn mồ hôi, tay cầm một cuốn sổ nát bướm, miệng lẩm bẩm: "Mặt trời mọc ở hướng Đông… Ta cầm cây cuốc ta thông vách tường… Thơ này hình như thiếu chút khí thế tu hành, huynh xem hộ đệ với."

Lục Diệp không quay đầu lại, thản nhiên đáp: "Thơ của ngươi không thiếu khí thế, nó chỉ thiếu… nhân tính thôi. Với lại, đừng có nhìn lên trời, 'admin' của thế giới bên kia đang gửi nhầm một tệp tin rác sang bên này rồi."

"Tệp tin rác?" Mạnh Hùng ngơ ngác gãi đầu.

Đúng lúc này, không gian đột nhiên vặn xoắn dữ dội. Một tiếng "Oanh" nổ ra, không phải tiếng sấm thiên lôi quen thuộc của tu tiên giới, mà là một âm thanh khô khốc, giống như tiếng vỡ vụn của thủy tinh. Từ trong kẽ nứt không gian, một bóng người mặc áo choàng trùm kín đầu, cầm một cây gậy gỗ dài gắn một viên đá lấp lánh, ngã lộn nhào xuống ngay giữa sân Vạn Vật Các.

Kẻ lạ mặt nọ lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên bộ đồ nhung quý tộc, rồi hất hàm nhìn Lục Diệp và Mạnh Hùng. Hắn không nói tiếng Hoa hạ, cũng chẳng dùng thần thức truyền âm. Hắn vung gậy phép, hét lên một tràng âm thanh chói tai: "Ego sum Magnus Magus Alaric! Ubi est hoc locum?"

Mạnh Hùng trợn tròn mắt, tay siết chặt cây đại đao: "Hắn… hắn đang niệm chú gì thế? Nghe như tiếng lợn bị kẹp cửa vậy? Đại ca, để đệ lên băm hắn, nghe là thấy không phải người chính đạo rồi!"

Lục Diệp giơ tay ngăn lại, môi nhếch lên một nụ cười đầy thú vị. Trong mắt hắn, "Đạo Điển Phân Tích" đang chạy hết công suất:

[Đối tượng: Ngoại lai (Humanoid – Wizard Class)]
[Năng lượng sử dụng: Mana (Dạng năng lượng phân tán nguyên tử, không thông qua kinh mạch)]
[Trình biên dịch: Chú ngữ (Syntactic Magic)]
[Tình trạng: Đang bị lỗi định vị (GPS Error)]

"Bình tĩnh, Mạnh Hùng. Hắn không phải ma tu, hắn chỉ là một… lập trình viên dùng ngôn ngữ khác thôi." Lục Diệp đứng dậy, dùng ngón tay gõ gõ vào thái dương, sau đó điều chỉnh một chút bộ giải mã trên Đạo Điển.

Hắn hắng giọng, đáp lại bằng một tông giọng bình thản nhưng mang theo sức mạnh xuyên thấu: "Chào mừng đến với Cửu Châu Dữ Liệu. Đây là khu vực thuộc quyền quản lý của Vạn Vật Các. Đề nghị vị 'Pháp sư' này cất gậy đi trước khi hộ vệ của ta biến ngươi thành một bài thơ tứ tuyệt."

Tên pháp sư Alaric nọ giật mình. Hắn có vẻ đã hiểu được ý nghĩa thông qua một loại ma pháp phiên dịch nào đó. Hắn nheo mắt nhìn Lục Diệp, nhận thấy tên thanh niên này hoàn toàn không có "sóng mana" (linh lực) mạnh mẽ, nhưng khí chất lại khiến hắn cảm thấy bất an.

"Hừ! Một lũ man di vùng viễn đông!" Alaric gằn giọng, "Ta là Alaric, Pháp sư bậc 7 của Tháp Quang Minh! Ta đang thực hiện một phép dịch chuyển tức thời đến Vương quốc phía Bắc, sao lại rơi vào cái nơi nghèo nàn, linh khí rách nát này? Các ngươi đã dùng cấm thuật gì để can thiệp vào vòng tròn ma pháp của ta?"

Lục Diệp nhún vai: "Nói thật nhé, 'phần cứng' không gian của thế giới chúng ta gần đây hơi cũ kỹ, lại đang trong quá trình nâng cấp, nên cái 'vòng tròn ma pháp' có cấu trúc như mạng nhện của ngươi bị nghẽn mạch là chuyện bình thường. Đừng trách chúng ta, hãy trách cái gậy gỗ kia của ngươi tản nhiệt kém quá."

Alaric tức điên người. Ở thế giới của hắn, hắn là một tồn tại tối cao, được người người kính ngưỡng. Vậy mà đến đây, một tên tiểu tử lông tơ chưa rụng hết lại dám chế giễu "Gậy trượng sồi cổ ngàn năm" của hắn là tản nhiệt kém?

"Vô lễ! Để ta cho ngươi thấy sức mạnh của chân lý!"

Alaric bắt đầu giơ gậy lên cao, miệng đọc chú ngữ liên hồi: "O, Fire elements that sleep in the void, gather under my command… Fireball!"

Một vòng tròn ánh sáng rực rỡ với sáu cạnh ngôi sao hiện ra dưới chân hắn. Linh khí xung quanh không bị "hút" vào cơ thể như cách tu sĩ vận công, mà bị "ép" hội tụ ngay tại đầu gậy, tạo thành một quả cầu lửa khổng lồ, cháy rực với nhiệt lượng khủng khiếp.

Mạnh Hùng hốt hoảng: "Đại ca! Hắn không cần vận công, không cần kết ấn mà ra chiêu nhanh vậy? Đây là yêu pháp gì?"

Lục Diệp không hề né tránh, hắn vẫn đứng đó, mắt trái lóe lên những dòng số liệu màu xanh:
[Kỹ năng: Fireball (Ma pháp cấp trung)]
[Cấu tạo: Oxygen + Mana xúc tác nhiệt. Độ ổn định: 75%]
[Điểm yếu: Vector hướng tâm nằm ở tọa độ (x:0.5, y:1.2). Cách phá giải: Làm mất cân bằng tỷ lệ Oxy.]

"Hừ, ma pháp à? Chỉ là một chuỗi lệnh gọi trực tiếp từ môi trường, không có lớp bảo mật kinh mạch. Tiện thì có tiện, nhưng quá lộ liễu." Lục Diệp búng tay một cái.

"Tuyết Thanh Nguyệt, đừng xem kịch nữa, ra làm mát cho vị khách này chút đi!"

Vừa dứt lời, một đạo kiếm khí màu băng thanh từ trên trời giáng xuống, chuẩn xác đến từng milimet. Tuyết Thanh Nguyệt đáp xuống, vẻ mặt lạnh lùng như băng nghìn năm, thanh kiếm trong tay nàng không chém vào Alaric, mà chỉ lướt nhẹ qua quả cầu lửa đang chuẩn bị rời khỏi gậy phép.

"Băng Tâm Quyết – Tối ưu hóa tản nhiệt!" Lục Diệp hét lên một câu lệnh.

Tuyết Thanh Nguyệt cau mày vì cái tên chiêu thức quái đản mà Lục Diệp đặt cho mình, nhưng nàng vẫn thực hiện theo đúng quỹ đạo linh khí mà hắn từng dạy. Kiếm ý mang theo cái lạnh cực hạn không dập tắt quả cầu lửa, mà nó bao phủ lấy không gian xung quanh, hút hết lượng Oxy mà "Fireball" cần để duy trì sự cháy.

Kết quả là, quả cầu lửa vĩ đại của vị Pháp sư vĩ đại vừa mới rời tay đã "phụt" một tiếng, biến thành một làn khói đen sì nhạt nhẽo.

Alaric đứng hình. Hắn trố mắt nhìn cây gậy đang bốc khói, rồi nhìn Tuyết Thanh Nguyệt: "Cái gì? 'Dispel Magic' (Xua tan ma pháp) mà không cần dùng đá cuội hộ mệnh? Ngươi… ngươi dùng loại ma lực nào?"

"Đó không phải xua tan ma pháp." Lục Diệp thong dong bước tới, gõ ngón tay vào cái đầu trượng của Alaric. "Đó gọi là hóa học căn bản. Lửa cần Oxy để cháy, chúng ta chỉ đơn giản là 'xóa' quyền truy cập của lửa vào Oxy trong vùng không gian đó thôi. Hiểu không, đồ mọt sách phương Tây?"

Alaric lùi lại vài bước, mặt mày tái mét. Hắn không cam lòng, tiếp tục huơ gậy: "Sấm sét! Hãy vâng lệnh ta! Chain Lightning!"

Những tia sét màu xanh tím bắt đầu nhảy nhót trên gậy phép. Lần này, Alaric không nhắm vào Lục Diệp, mà nhắm vào Mạnh Hùng—người trông có vẻ dễ bắt nạt nhất.

"Ta nộp mạng cho ngươi!" Mạnh Hùng gầm lên, nhưng vừa định lao tới thì bị Lục Diệp túm cổ áo kéo lại.

"Đứng yên đó, đừng có dùng cơ bắp xử lý dòng điện." Lục Diệp ném cho Mạnh Hùng một cái cọc sắt đen xì dài khoảng hai thước: "Cắm nó xuống đất, nhanh!"

Mạnh Hùng dù không hiểu gì nhưng bản năng phục tùng đại ca rất cao, hắn cầm cọc sắt, dùng sức mạnh của một gã luyện thể cấp Kim Đan cắm phập xuống nền đá hoa cương cứng ngắc.

"Oành!"

Những tia sét liên hoàn của Alaric vừa lao đến nửa đường thì đột ngột bị "bẻ lái" một góc 90 độ, toàn bộ bị hút sạch vào cái cọc sắt mà Mạnh Hùng vừa cắm xuống, rồi dẫn thẳng xuống lòng đất mà không gây ra một chút tổn hại nào cho người đứng cạnh.

"Lồng Faraday phiên bản tu tiên, cộng thêm cột thu lôi bôi linh thạch tản điện. Ngươi còn trò gì nữa không?" Lục Diệp khoanh tay, vẻ mặt đầy sự "cà khịa".

Alaric lúc này thực sự rơi vào trạng thái "sang chấn tâm lý". Pháp sư bậc 7 như hắn, đi đến đâu cũng là sấm sét vang trời, hỏa cầu diệt thế. Vậy mà ở cái nơi này, một người phụ nữ cầm kiếm bóp nghẹt lửa của hắn, một gã to xác cầm cái cọc sắt 'ăn' sạch sét của hắn, và một tên tiểu tử đứng đó… thuyết giáo hắn bằng những thuật ngữ quái đản.

"Các ngươi… các ngươi là lũ quái vật! Ma quỷ!" Alaric run rẩy, gậy phép trong tay cũng bắt đầu rung lên.

"Lão rùa, lão thấy sao?" Lục Diệp gõ vào cái nhẫn cổ trên ngón tay.

Lão Quy chầm chậm chui ra, một bóng mờ hình rùa già lười biếng hiện lên trên vai Lục Diệp, ngáp dài một cái: "Ồ… một tên tu tập 'Ngoại đạo tâm thức'. Thời thượng cổ cũng có một lũ như thế này, bọn chúng lười vận chuyển kinh mạch nên mới mượn sức mạnh của các nguyên tố tự nhiên thông qua giao ước ngôn ngữ. Loại này đánh tầm xa thì ghê, nhưng một khi bị tiếp cận thì chẳng khác gì con gà cả."

Lục Diệp gật đầu: "Đúng như ta phân tích. Ma pháp thực chất là một loại giao diện đồ họa (GUI) của quy luật tự nhiên, còn tu tiên chúng ta là can thiệp trực tiếp vào mã nguồn (Code). Cái 'giao diện' này nhìn thì đẹp, nhưng một khi hệ thống gặp lỗi hoặc có người biết 'bẻ khóa' thì hoàn toàn vô dụng."

Alaric không hiểu hết những gì Lục Diệp nói, nhưng hắn nhận ra một điều kinh khủng: Pháp lực của hắn đang cạn kiệt, còn đối phương dường như vẫn chưa thực sự ra tay.

Hắn nghiến răng, lấy ra một viên đá quý màu đỏ thẫm đính trên ngực áo: "Đây là tuyệt chiêu cuối cùng của ta! Summon: Infernal Giant!"

Không gian xung quanh rung chuyển. Một cánh cổng rực lửa mở ra, một bàn tay khổng lồ bằng đá cháy rực lửa địa ngục thò ra ngoài. Một con quái vật cao hơn ba trượng, toàn thân tỏa ra khí tức đáng sợ của ma giới phương Tây, gầm thét xuất hiện.

Lục Diệp nheo mắt: "Ồ, triệu hồi đối tượng từ cơ sở dữ liệu khác à? Thú vị đây. Mạnh Hùng, đến lúc cho hắn thấy thơ của ngươi mạnh thế nào rồi."

Mạnh Hùng vừa rồi bị sét đánh hụt, trong lòng vẫn còn ấm ức, nghe thấy thế liền mắt sáng rực: "Có thật không đại ca? Đệ được dùng thơ rồi à?"

"Dùng bài số 3 ta mới sửa cho ngươi ấy."

Mạnh Hùng bước ra, hít một hơi thật sâu, ngực nở rộng như cái trống. Hắn nhìn con quái vật đá khổng lồ đang lao tới, rồi bắt đầu ngâm nga với một tông giọng hào hùng nhưng nghe… cực kỳ sai lệch:

"Trời cao đất rộng mênh mông…
Củ khoai nó mọc ở trong cánh đồng…
Tay ta bóp nát hư không…
Cho ngươi nổ chết… không kịp… thăng thiên!"

Vừa dứt lời, Mạnh Hùng vận chuyển linh khí theo một sơ đồ quái dị mà Lục Diệp đã vẽ sẵn trong đầu hắn. Mỗi lời thơ phát ra, linh lực trong không khí xung quanh con quái vật đá đột ngột bị "nén" lại cực độ. Lục Diệp đã phân tích cấu tạo của con Infernal Giant kia: Nó vốn là các mảng đá rời rạc được gắn kết bởi một mạng lưới Mana dạng dây xích.

Những âm thanh từ lời thơ của Mạnh Hùng thực chất được Lục Diệp thiết kế theo đúng tần số rung động cộng hưởng với "dây xích Mana" đó.

"Rắc! Rắc!"

Con quái vật khổng lồ đang gầm thét bỗng khựng lại. Toàn bộ thân thể bằng đá của nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt, rồi trước ánh mắt kinh hoàng của Alaric, con quái vật "Bùm" một tiếng, nổ tung thành hàng vạn mảnh đá vụn, rơi lả tả xuống sân như mưa.

Alaric ngã quỵ xuống đất, gậy phép rời tay. Hắn nhìn Mạnh Hùng như nhìn thấy một vị thần hủy diệt: "Chỉ dùng một bài hát… mà phá vỡ được triệu hồi cấp cao nhất? Các ngươi… các ngươi thực sự là 'Thần' sao?"

Mạnh Hùng cười hắc hắc, thu hồi đại đao: "Thần gì mà thần, lão tử làm thơ đó! Thấy hay không? Đại ca ta bảo thơ này có sức công phá vật lý cao lắm, ban đầu ta còn không tin."

Lục Diệp tiến lại gần, cúi xuống nhìn vị Pháp sư đang rệu rã. Hắn dùng ngón tay nâng cằm Alaric lên, bình thản nói: "Nghe này, Alaric. Ở thế giới của ngươi, ngươi có thể là pháp sư vĩ đại. Nhưng ở đây, mọi thứ vận hành theo logic khác. Mana của ngươi chỉ là một dạng dữ liệu khách (Guest Data), nếu không được sự cho phép của 'Root Admin' là ta đây, ngươi thậm chí chẳng thể đốt cháy được một cộng cỏ."

Hắn lấy ra Đạo Điển, lật sang một trang mới còn trống: "Nhưng ta là người rộng lượng. Ta đang thiếu một người làm thí nghiệm cho dự án 'Kết hợp Ma pháp và Trận pháp'. Ngươi có hai lựa chọn: Một là bị ta giao cho Tuyết Thanh Nguyệt đây đem đi gọt băng cho cả trấn dùng qua mùa hè, hai là làm 'Kỹ thuật viên thực tập' cho Vạn Vật Các của ta. Ăn ở bao lo, được học thêm về… bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học."

Alaric run rẩy nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng xỉa kiếm với ánh mắt sắc lẹm, rồi nhìn đống đá vụn của con quái vật triệu hồi của mình. Hắn dập đầu cái "rầm": "Tôi chọn phương án hai! Ngài Admin vĩ đại, tôi xin chọn phương án hai!"

Lục Diệp mỉm cười hài lòng, đóng cuốn sổ lại.

"Rất tốt. Mạnh Hùng, dẫn hắn xuống dưới, cạo đầu đi rồi phát cho hắn một bộ đồng phục nhân viên. À, nhớ dặn hắn là ở đây không có 'Cầu lửa' hay 'Sấm sét' gì hết, chỉ có 'Phản ứng nhiệt nhanh' và 'Dòng điện xoay chiều' thôi nhé."

"Rõ thưa đại ca!" Mạnh Hùng nắm cổ áo Alaric lôi đi xềnh xệch như lôi một con gà.

Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào vỏ, bước lại gần Lục Diệp: "Huynh định làm gì với hắn? Hắn rõ ràng không thuộc về thế giới này. Nếu Thiên Đạo phát hiện ra một 'dữ liệu ngoại lai' cư trú lâu dài, nó sẽ quét sạch nơi này mất."

Lục Diệp nhìn lên bầu trời, nơi quầng sáng xoắn ốc đang mờ dần: "Đó là lý do ta giữ hắn lại. Thiên Đạo coi hắn là virus, còn ta sẽ biến hắn thành một bản vá (patch). Ta cần hiểu rõ cấu trúc thế giới bên kia của hắn để 'gia cố' lại bức tường lửa cho thế giới này. Thanh Nguyệt, cô không thấy sao? Thế giới chúng ta đang ở thực ra… chỉ là một hòn đảo nhỏ trong một đại dương dữ liệu mênh mông thôi."

Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu rắc rắc: "Mà thôi, chuyện đó tính sau. Giờ thì vào ăn sáng thôi. Sau trận đấu vừa rồi, ta phân tích ra là hàm lượng đường trong máu của ta đang thấp dưới mức cho phép, cần bổ sung gấp một bát chè linh đậu!"

Tuyết Thanh Nguyệt lắc đầu thở dài, nhưng trong ánh mắt nàng không giấu được sự thán phục. Cái gã "Kẻ Phá Hoại Đạo Tâm" này, dường như trên đời này không có bug nào mà hắn không sửa được, và cũng không có vị "vị diện" nào mà hắn không dám… trêu chọc.

Trong sân Vạn Vật Các, tiếng la hét của Alaric bắt đầu vang lên khi bị Mạnh Hùng bắt học thuộc lòng bài thơ "Con cóc mọc sừng", báo hiệu một ngày làm việc đầy "logic" và "khoa học" mới lại bắt đầu.

***

Đêm đó, trong gian phòng của mình, Lục Diệp mở Đạo Điển Phân Tích ra. Một dòng chữ mới hiện lên, lấp lánh sắc vàng:

[Cập nhật hệ thống: Đã phân tích thành công Logic Ma Pháp. Mở khóa kỹ năng mới: Phù Văn Mã Hóa (Magic-Array Encryption)].

Lục Diệp cười thầm, tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ: "Đến đi, bất kể là tiên, là ma, hay là pháp sư, chỉ cần các ngươi còn vận hành theo quy luật, thì ta sẽ luôn là người nắm quyền bẻ khóa!"

Ở một góc nào đó của bầu trời, ý chí của Thiên Đạo dường như rùng mình một cái. Một con virus tên Lục Diệp này, hình như lại vừa "nâng cấp" thành công một phiên bản còn khó chịu hơn cả phiên bản cũ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8