Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 161: Lão Quy tìm thấy tình yêu**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:09:41 | Lượt xem: 1

**Chương 161: Lão Quy tìm thấy tình yêu**

Vùng tàn tích Thiên Cơ Phủ hiện ra dưới đáy vực thẳm Vạn Kiếm Nhai không giống với bất kỳ bí cảnh tu tiên nào mà Lục Diệp từng đi qua. Thay vì những tòa lầu gác chạm long trổ phụng hay những rừng dược thảo tỏa hương nghi ngút, nơi này trông giống như một nghĩa địa của máy móc. Những bánh răng đồng thau to bằng căn nhà nằm la liệt, rỉ sét bám đầy trên các ống dẫn khí bằng linh thạch xanh biếc đã tắt lịm ánh sáng từ lâu.

"Phân tích địa hình: Tỉ lệ oxit đồng chiếm 67%, linh khí nồng độ thấp, rò rỉ năng lượng ở mức 12% mỗi giờ do hệ thống cách điện bị lão hóa. Nói chung, đây là một cái ổ cứng bị lỗi vật lý nặng nề."

Lục Diệp thản nhiên gấp cuốn sổ tay Đạo Điển lại, ánh mắt bình thản nhìn qua những khối kim loại khổng lồ. Phía sau hắn, Mạnh Hùng đang khệ nệ vác một khối sắt tròn, miệng lẩm bẩm:

"Bình cũ rượu mới cảnh còn đây / Sắt gỉ rêu phong phủ lớp dày / Ta hỏi ông trời sao vắng lặng / Sắt này đem bán được bao tiền?"

"Ít nhất là ba mươi linh thạch thượng phẩm nếu ngươi tìm được đúng đại lý phế liệu," Lục Diệp không quay đầu lại, buông một câu khô khốc khiến Mạnh Hùng hậm hực ngưng đọc thơ.

Tuyết Thanh Nguyệt cầm trường kiếm, đi sau cùng. Nàng vẫn mặc bộ váy trắng thanh khiết, nhưng bước chân đã linh hoạt hơn nhiều sau những ngày bị Lục Diệp ép tập "aerobic cường độ cao" để điều hòa huyết mạch. Nàng khẽ chau mày, hỏi:

"Lục sư huynh, chúng ta tìm kiếm 'Lõi Nguồn' của Thiên Cơ Phủ ở nơi rác rưởi này sao? Ta cảm thấy khí tức nơi này rất khó chịu, giống như có ngàn vạn linh hồn đang rên rỉ dưới lớp đồng nát kia vậy."

Lục Diệp lắc đầu: "Đó không phải linh hồn, đó là tiếng rít của các rơ-le linh lực còn sót lại đang cố gắng kết nối nhưng không tìm thấy server trung tâm. Đừng dùng cảm tính để nhìn thế giới, hãy dùng logic."

Ngay lúc đó, cái nhẫn cổ quái trên ngón tay Lục Diệp đột ngột rung lên bần bật. Một đạo linh quang xanh thẳm bắn ra, hiện hình thành một con rùa già lười biếng. Lão Quy bình thường vốn chỉ thích ngủ hoặc lầm bầm chửi bới Lục Diệp vì dám đem mấy điển tích cổ đại của lão ra mổ xẻ, nhưng lúc này, đôi mắt nhỏ như hạt đỗ của lão lại trừng lớn, cái cổ rụt lại rồi đột nhiên duỗi dài ra hết mức có thể.

"Cái mùi này… Cái tần số rung động mã hóa này… Không lẽ nào?"

Lão Quy run rẩy, cả người lơ lửng giữa không trung, lao về phía trước như một mũi tên. Lục Diệp nhướng mày: "Tốc độ di chuyển tăng 300%, nhịp đập linh hồn vượt ngưỡng cảnh báo. Lão già, ngươi phát điên vì thấy đống phế liệu này à?"

"Phế liệu cái đầu ngươi! Tên nhóc vô tri kia, đó là hơi thở của mỹ nhân! Là tuyệt phẩm của thời đại Thiên Cơ!" Lão Quy hét lên, âm thanh khản đặc vì xúc động.

Cả nhóm vội vã đuổi theo. Đi qua một dãy hành lang đổ nát với những bức tường bọc thép dày đặc phù văn, họ tiến vào một căn phòng hình vòm. Giữa phòng, trên một bệ đá nạm đầy tinh thể tử quang, là một sinh vật—hoặc đúng hơn là một kiệt tác cơ khí.

Đó là một con rùa máy. Nhưng không giống như vẻ ngoài cục mịch của Lão Quy, con rùa này có lớp mai bằng bạch kim tinh khiết, từng đường nét trên mai đều là những sợi dây chuyền năng lượng siêu nhỏ chạy theo hình lục giác hoàn hảo. Đôi mắt nàng (Lão Quy cam đoan đó là 'nàng') là hai viên đại hải lam ngọc sáng rực một màu xanh huyền bí nhưng lạnh lẽo. Dưới chân nàng là những bánh răng nhỏ li ti quay cực nhanh để giữ cho cơ thể luôn lơ lửng cách mặt đất một phân.

Lão Quy đứng khựng lại trước bệ đá, hai chân trước chắp vào nhau, cái đuôi rùa vẫy liên tục:

"Ôi… Số hiệu 09 – Tứ Linh Mẫu-Q… Người trong mộng của lão phu từ mười vạn năm trước. Không ngờ sau cuộc đại sụp đổ, nàng vẫn còn ở đây, giữ được trạng thái vật lý hoàn mỹ đến thế này!"

Mạnh Hùng nhìn con rùa máy lấp lánh kia, rồi nhìn lại Lão Quy xanh lét lù khù, tặc lưỡi:

"Trâu già lại muốn gặm cỏ non / Sắt đá gặp nhau cũng mỏi mòn / Lão Quy già nua màu xanh rêu / Đứng cạnh mỹ nhân thấy héo hon."

"Ngươi câm miệng!" Lão Quy gào lên, sau đó lấy lại vẻ lịch thiệp, cố gắng tạo ra một tư thế đứng 'ngầu' nhất có thể, nhưng cái bụng rùa tròn ủng khiến lão trông giống một quả dưa hấu biết nói hơn. "Chào em, 09… Em còn nhớ anh không? Người đã từng cùng em chạy đa nhiệm trên cùng một hệ thống Mainframe ở Thần Đô năm xưa đây…"

Con rùa máy – Số hiệu 09 – khẽ chớp mắt. Những dòng mã phù văn chạy qua đồng tử bằng lam ngọc của nàng.

[Quét đối tượng… Xác nhận sinh trắc học: Cấp bậc rác rưởi. Hình dạng: Linh hồn tàn khuyết. Tần số sóng não: Thấp. Phán định: Virus xâm nhập. Khởi động giao thức xóa sổ!]

"Cái gì?!" Lão Quy tái mặt.

Hai khẩu pháo linh lực nhỏ xíu đột ngột thò ra từ hai bên mai rùa của 09, tích tụ năng lượng tử quang cực mạnh. Một luồng uy áp đáng sợ tràn ngập căn phòng, thậm chí khiến Tuyết Thanh Nguyệt phải lùi lại một bước, tay nắm chặt kiếm.

"Lục Diệp! Cứu mạng! Nàng ấy muốn 'delete' lão phu!" Lão Quy nhảy dựng lên, trốn ngay sau lưng Lục Diệp.

Lục Diệp không hề nao núng. Hắn bật Nhãn Thần Phân Tích lên, thế giới trong mắt hắn biến thành những dòng code chảy dài.

"Đừng hoảng loạn. Nhìn kìa, hệ thống cảm biến của nàng ấy bị lệch góc 15 độ do va chạm cơ khí từ xưa, dẫn đến việc nhận dạng đối tượng bị sai lệch. Thêm nữa, phiên bản hệ điều hành của nàng ấy là 2.0.4, trong khi lão già này thuộc dòng đời cũ 1.0. Hai người không cùng giao thức giao tiếp (Protocol), nàng ấy nhận nhầm lão là một tập tin hỏng cần dọn dẹp cũng phải."

"Vậy phải làm sao? Ta không muốn chết dưới tay người mình yêu!" Lão Quy khóc lóc.

Lục Diệp bình thản bước lên một bước, đối diện với nòng pháo đang rực sáng của 09. Hắn thò tay vào túi, lấy ra một miếng linh thạch tinh khiết đã được gọt giũa thành hình một cái đĩa tròn.

"Để ta làm 'Driver' trung gian cho. Lão già, mở quyền truy cập tâm hồn ra cho ta."

Lục Diệp lầm bầm những câu lệnh mà không ai hiểu được: "Sudo access… Mount Lão_Quy to Port_01… Sync data… Override security protocol."

Bàn tay Lục Diệp chạm vào trán 09. Một luồng xung điện nhẹ nhàng lan tỏa. Con rùa máy khựng lại, họng pháo tử quang dần dần tắt lịm.

"Phân tích hoàn tất. Tình trạng của nàng ta: Bộ nhớ đệm bị đầy rác dữ liệu từ 10.000 năm trước, tản nhiệt kém khiến 'cảm xúc máy' bị treo. Lão già, muốn tán nàng ấy thì đừng có nói ba cái chuyện kỷ niệm xưa cũ vô nghĩa. Hệ thống của nàng ấy giờ chỉ nhận những thứ có giá trị logic cao."

Lục Diệp quay sang Mạnh Hùng: "Đưa ta cuộn băng keo linh lực và lọ dầu bôi trơn linh khí hạng nhất ta chế hồi trước."

Hắn bắt đầu thao tác trên cơ thể 09 một cách điêu luyện. Những ngón tay Lục Diệp di chuyển như múa trên các khớp nối cơ khí. Hắn lau chùi bụi bặm, tra dầu vào những bánh răng đang bị kẹt, và dùng Đạo Điển để xóa bỏ những "đoạn mã thừa" gây ức chế cho hệ thống điều hành của nàng rùa máy.

Lão Quy đứng bên cạnh, vừa run vừa nhìn. Mỗi khi tay Lục Diệp chạm vào "vùng nhạy cảm" như khớp chân sau hay mai bụng của nàng, Lão Quy lại suýt xoa như chính mình đang bị sờ vào vậy.

"Nhẹ… nhẹ tay chút, tên phá hoại đạo tâm kia! Nàng ấy là báu vật, không phải cái xe bò của ngươi đâu!"

Sau mười lăm phút thao tác, 09 khẽ rung động toàn thân. Đôi mắt lam ngọc không còn lạnh lẽo nữa mà chuyển sang màu xanh lá cây dịu dàng – biểu tượng của trạng thái "Healthy".

[Khởi động lại thành công. Cảm ơn quản trị viên Lục Diệp. Phát hiện thiết bị ngoại vi: Lão Quy Model-01. Trạng thái: Lỗi thời, tốn bộ nhớ, nhưng… mang lại cảm giác thân thuộc 89%.]

Lão Quy nghe thấy thế thì sung sướng đến mức muốn bay lên: "Thấy chưa? Nàng ấy nói lão phu mang lại cảm giác thân thuộc! Nàng ấy vẫn yêu ta!"

09 quay đầu lại, nhìn Lão Quy, giọng nói cơ khí vang lên nhưng mang chút âm điệu mềm mại hơn: [Yêu cầu nâng cấp: Lão Quy cần được cài đặt lại bản vá ngôn ngữ. Những lời nói hiện tại của đối tượng chứa 99% thông tin vô nghĩa và 1% tiếng ồn.]

Lục Diệp bật cười, khoanh tay đứng nhìn: "Nghe chưa lão già? Mỹ nhân chê ngươi nói nhảm nhiều quá đấy. Để ta giúp ngươi 'tối ưu hóa' lời tỏ tình."

Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng: "Đưa ta bài thơ tâm đắc nhất của ngươi về tình yêu, ta sẽ chuyển nó sang ngôn ngữ lập trình cho Lão Quy đọc."

Mạnh Hùng ưỡn ngực, hắng giọng lấy khí thế:

"Trời xanh mây trắng nắng vàng / Tim ta đã thuộc về nàng rùa xinh / Dẫu cho bể cạn đá hình / Lòng ta vẫn giữ bóng hình của em!"

Lục Diệp nghe xong mặt không đổi sắc, bắt đầu gõ vào Đạo Điển:

"Chuyển đổi sang ngôn ngữ 09: *If (Life == True) { Love = Lão_Quy; Loyalty = Constant; Runtime = Forever; } Else { Break; }*"

Hắn ném một cái bùa truyền âm vào miệng Lão Quy: "Đọc đi, đây là tần số duy nhất nàng ta có thể cảm thụ được chiều sâu linh hồn ngươi lúc này."

Lão Quy run cầm cập, cố gắng phát âm những từ ngữ kỳ quái đó. Kỳ diệu thay, khi những âm thanh logic khô khan đó vang lên, nàng rùa máy 09 lại tỏa ra một luồng ánh sáng hồng nhạt quanh lớp mai bạch kim. Nàng từ từ tiến lại gần, đặt cái đầu cơ khí xinh đẹp của mình lên mai của Lão Quy.

[Dữ liệu khớp nhau. Chấp nhận ghép đôi dữ liệu tạm thời. Lão Quy, hiệu năng của anh tuy thấp, nhưng khả năng chịu lỗi của anh rất cao. Em đồng ý kết nối.]

Mạnh Hùng trợn tròn mắt: "Thế này cũng được à? Lục huynh, huynh đúng là thần tiên hạ phàm, ngay cả rùa máy huynh cũng mai mối được!"

Tuyết Thanh Nguyệt che miệng cười, ánh mắt nhìn Lục Diệp đầy vẻ thán phục pha lẫn chút quái lạ: "Sư huynh, sau này nếu có ai đó tỏ tình với huynh, huynh có yêu cầu người ta phải 'tương thích thuật toán' không?"

Lục Diệp nhún vai: "Tình cảm suy cho cùng cũng chỉ là một phản ứng hóa học dẫn đến sự mất kiểm soát của các nơ-ron thần kinh. Nếu không thể định lượng được, ta sẽ coi đó là một lỗi hệ thống cần được xử lý."

Nói xong, hắn quay sang nhìn "đôi lứa" đang quấn quýt – một con rùa linh hồn xanh loét và một con rùa máy bạch kim sáng loáng – rồi nói một cách thực dụng:

"Được rồi, tình yêu nồng cháy thế là đủ. 09, nàng là hệ thống an ninh của nơi này, giờ hãy mở 'Backdoor' (cửa sau) dẫn chúng ta vào trung tâm điều khiển của Thiên Cơ Phủ. Ta cần tìm mảnh vỡ của Mã Nguồn Khởi Nguyên."

09 khẽ cúi đầu trước Lục Diệp: [Tuân lệnh quản trị viên. Vì anh đã giúp em bảo trì định kỳ và tìm lại 'thiết bị ngoại vi' thất lạc, em sẽ cung cấp quyền Root cho anh.]

Cánh cửa kim loại nặng nề phía sau bệ đá rắc một tiếng rồi từ từ mở ra, lộ ra một lối đi rực rỡ ánh sáng phù văn huyền ảo. Lão Quy bấy giờ đã nhảy tót lên mai của 09, oai phong lẫm liệt như một vị tướng quân:

"Đi thôi! Có 'vợ' ta dẫn đường, cái Thiên Cơ Phủ này từ nay là nhà của chúng ta! Nhóc con Lục Diệp, lát nữa thấy bảo vật gì hay, nhớ chia cho lão phu một nửa để ta tân trang lại 'nhà' cho mỹ nhân nhé!"

Lục Diệp cười khẩy, sải bước đi vào vùng ánh sáng: "Cứ đợi đó. Để xem khi nàng ta thấy đống dữ liệu 'bậy bạ' trong bộ nhớ của ngươi, nàng ta có kích hoạt lệnh xóa tận gốc ngươi không."

Lão Quy cứng đờ cả người, thầm nghĩ: "Chết tiệt, mình quên chưa xóa lịch sử truy cập mấy trang 'ảnh rùa mỹ nữ' mười vạn năm trước!"

Trong tiếng cười của Mạnh Hùng và sự bất lực của Lão Quy, nhóm bốn người (và một thiết bị ngoại vi) tiến sâu vào trung tâm của di tích cổ đại, mở ra một trang mới cho cuộc hành trình "hack" cả thiên hạ của Kẻ Phá Hoại Đạo Tâm.

[Hết chương 161]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8