Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 166: Tìm thấy \”Phòng thí nghiệm của Thần\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:12:58 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 166: TÌM THẤY "PHÒNG THÍ NGHIỆM CỦA THẦN"**

Mãng Xà Sáu Đầu rít lên một tiếng xé rách không gian, âm thanh ấy không giống tiếng thú dữ bình thường mà mang theo một loại tần số nhiễu điện từ cực kỳ chói tai. Toàn bộ lớp đất đá trong căn hầm ngầm bắt đầu xuất hiện những vết nứt hình vuông kỳ lạ, giống như một bức tranh kỹ thuật số bị vỡ nát các mảnh điểm ảnh (pixel).

“Lục Diệp, nó tới rồi! Để lão Mạnh ta bằm nó thành khúc!”

Mạnh Hùng gầm lên, đại đao trong tay rực sáng linh lực vàng óng, hắn đạp mạnh xuống đất, lao đi như một quả pháo đại. Tuy nhiên, khi lưỡi đao vừa chạm vào lớp vảy xám xịt của con quái vật, một cảnh tượng quái dị xảy ra: Đại đao đi xuyên qua thân thể mãng xà như thể đó chỉ là một ảo ảnh không trọng lượng.

“Cái gì? Không có thực thể?” Mạnh Hùng chới với, mất đà suýt ngã sấp mặt.

“Bình tĩnh! Đó là lỗi ‘Collision Detection’ (Va chạm vật lý)!” Lục Diệp hét lớn, tay trái hắn lật mở cuốn Đạo Điển, ngón tay lướt nhanh trên mặt trang giấy đang phát ra ánh sáng xanh huỳnh quang. “Thân thể nó đang được đồng bộ hóa với tần số không gian này. Đừng dùng sức mạnh thuần túy, dùng đạo ý lồng ghép vào nhịp thở theo tỷ lệ 3 nông 1 sâu!”

“Thơ thẩn gì tầm này nữa?” Mạnh Hùng gãi đầu, nhưng vẫn vô thức làm theo. “Một nhịp thở dài như núi cao… ba nhịp ngắn tựa mưa rào… Ta chém!”

Lần này, đại đao của Mạnh Hùng tỏa ra một vòng sóng âm kỳ lạ. Lưỡi đao chém trúng vào cái cổ thứ ba của con mãng xà.

*Phập!*

Một dòng chất lỏng màu đen, sền sệt như dầu máy phun ra. Con mãng xà rống lên đau đớn, năm cái đầu còn lại đồng loạt phun ra các loại nguyên tố: Lửa, băng, độc tố, và cả những luồng sét màu tím đen.

“Thanh Nguyệt, đóng băng tọa độ 45 độ hướng Đông Bắc ngay lập tức! Có một lỗ hổng trong logic tản nhiệt của nó!” Lục Diệp ra lệnh, đôi mắt hắn lúc này không còn con ngươi, mà chỉ là hai luồng dữ liệu chạy dọc.

Tuyết Thanh Nguyệt không một lời thừa thãi, nàng vung kiếm, một dải băng hàn tuyệt mỹ phủ lên không trung. Điều kỳ lạ là dải băng không đánh vào mãng xà, mà đánh vào một khoảng không vô định. Thế nhưng, ngay khi dải băng chạm vào chỗ đó, con mãng xà bỗng nhiên khựng lại, toàn thân nó đỏ rực lên như sắt nung, hơi nước bốc nghi ngút.

“Đúng rồi, nó đang bị ‘Overheat’ (Quá nhiệt).” Lục Diệp mỉm cười lạnh lùng. “Hệ thống bảo vệ của cái hang này đã quá cũ rồi, driver chưa được cập nhật nên khi xử lý đồng thời năm loại nguyên tố, nó sẽ bị lỗi tràn bộ nhớ đệm.”

Hắn giơ bàn tay phải lên, những đầu ngón tay lấp lánh ánh sáng trắng: “Lão Mạnh, kết liễu nó bằng chiêu ‘Thiết Đan Hỏa Lực’. Nhớ kỹ, đánh vào nốt ruồi đỏ ở dưới cằm cái đầu thứ tư. Đó không phải nốt ruồi, đó là nút Reset (Khởi động lại) của nó!”

Mạnh Hùng không hiểu Reset là gì, nhưng hắn tin Lục Diệp tuyệt đối. Một cú chém sấm sét giáng xuống.

*Bùm!*

Con quái vật khổng lồ không nổ tung theo cách thông thường. Nó vỡ tan thành hàng triệu hạt sáng nhỏ li ti, sau đó tụ lại thành một dãy mã số mờ ảo rồi biến mất hoàn toàn vào vách đá.

“Xong rồi?” Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào bao, hơi thở hơi dồn dập, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía bức tường đá vừa bị chấn động làm sụp đổ.

“Chưa xong đâu, đây mới chỉ là cánh cổng.” Lục Diệp tiến lại gần vách đá bị nứt.

Đằng sau lớp đá cổ xưa không phải là hang động, mà là một mặt phẳng nhẵn thín màu bạc kim loại, lạnh lẽo và trang nghiêm. Ở giữa mặt phẳng đó có một hình bàn tay được khảm bằng ngọc thạch trong suốt.

“Đạo điển nói rằng, đây là lối vào của ‘Vùng Nguyên Sơ’.” Lục Diệp đặt bàn tay mình vào.

Một luồng sáng quét qua cơ thể hắn. Một giọng nói cơ khí, trầm đục và xa xăm vang lên, không phải bằng ngôn ngữ hiện tại của tu tiên giới, mà là một loại sóng não trực tiếp:

*“Xác nhận quyền truy cập: Kỹ sư bậc cao. Chào mừng trở lại phòng thí nghiệm Dự án Khởi Nguyên – Project Genesis.”*

*Rầm… rầm…*

Cánh cửa kim loại nặng nề tách ra hai bên, để lộ một không gian khiến cả ba người đều chết lặng.

Đó là một căn phòng rộng lớn không thấy điểm dừng, trần nhà cao vút với những khối cầu sáng lơ lửng đóng vai trò như mặt trời nhân tạo. Dọc hai bên lối đi là hàng nghìn, hàng vạn cái kén bằng thủy tinh chứa đầy một loại chất lỏng màu vàng nhạt.

Bên trong những cái kén đó… là con người.

Mạnh Hùng run rẩy, đại đao suýt rơi khỏi tay: “Lục… Lục huynh, đây là… lò mổ sao? Tại sao có nhiều người bị ngâm trong hũ rượu thế kia?”

Tuyết Thanh Nguyệt thì tái nhợt mặt mày. Nàng nhìn thấy trong một cái kén gần đó, một thiếu nữ có dung mạo giống hệt một vị trưởng bối đã qua đời của nàng từ trăm năm trước, nhưng cơ thể thiếu nữ ấy vẫn chưa hoàn thiện, đôi tay vẫn còn là những khối mô thô sơ.

“Đây không phải lò mổ.” Giọng Lục Diệp run lên vì phấn khích lẫn kinh hoàng. Hắn đi đến trước một bảng điều khiển lớn bằng pha lê, đôi tay lướt đi điêu luyện như thể hắn đã chờ đợi giây phút này cả đời. “Đây là nơi tạo ra chúng ta. Tu tiên giới gọi là ‘Nữ Oa tạo người’ hay ‘Thượng Thần ban sự sống’… Nhưng sự thật thực dụng hơn nhiều.”

Hắn nhấn vào một phím chức năng ảo. Một hình ảnh 3D hiện ra giữa không trung: Một mô hình cơ thể người với cấu trúc kinh mạch phức tạp được vẽ bằng những đường chỉ vàng.

“Phân tích dữ liệu: Tỷ lệ tương thích 99.9%.” Đạo Điển thông báo.

Lục Diệp hít sâu một hơi, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch: “Lão Mạnh, Thanh Nguyệt, hãy nhìn xem. Kinh mạch chúng ta thường gọi là đạo cơ, thực chất là một hệ thống dây dẫn năng lượng linh li tử. Đan điền không phải là một khoảng không vô định, mà là một ‘Core Processor’ (Bộ vi xử lý trung tâm). Chúng ta… vốn dĩ không phải sinh ra từ cha mẹ theo nghĩa tự nhiên nhất. Thế hệ đầu tiên của loài người trong thế giới này là sản phẩm được lắp ráp từ đây.”

Hắn chỉ tay về phía trung tâm phòng thí nghiệm, nơi có một cái kén khổng lồ, to gấp mười lần những cái khác, được bao quanh bởi vô số sợi dây cáp làm bằng gân yêu thú và kim loại hiếm.

Bên trong đó là một nam tử với vẻ ngoài hoàn mỹ đến mức cực đoan. Hắn nhắm mắt, tóc dài trắng xóa như tuyết, trên ngực khảm một viên đá ngũ sắc rực rỡ đang đập nhịp nhàng như trái tim.

“Đó là… ‘Bản mẫu 01’.” Lục Diệp lẩm bẩm đọc dòng chữ hiện trên màn hình. “Con người đầu tiên của Vạn Vật Nguyên Giới. Tên mã: Thái Sơ.”

Tuyết Thanh Nguyệt lùi lại một bước, cảm giác cả niềm tin về đạo pháp của mình đang nát vụn: “Ngươi nói… chúng ta chỉ là những món đồ được chế tạo ra? Vậy Đạo là gì? Sự trường sinh là gì?”

Lục Diệp quay lại, ánh mắt hắn rực rỡ một vẻ cuồng nhiệt trí tuệ: “Đạo là mã nguồn của thế giới này! Sự trường sinh chẳng qua là quá trình nâng cấp phần cứng để chịu được lượng dữ liệu linh khí ngày càng lớn. Thanh Nguyệt, nàng không phải đang ‘ngộ đạo’, nàng đang ‘tối ưu hóa hệ điều hành’ của bản thân đấy!”

Mạnh Hùng gãi đầu, cố gắng tiêu hóa: “Vậy nghĩa là… cái vị Thái Sơ này là đại ca của tất cả chúng ta?”

“Đúng, và cũng là ‘Bug’ lớn nhất lịch sử.” Lục Diệp gõ một lệnh cuối cùng.

Bỗng nhiên, hệ thống đèn đỏ trong phòng thí nghiệm nhấp nháy dữ dội. Một thông báo đỏ chót hiện lên trên Đạo Điển:

**[Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập của ý chí Thiên Đạo. Quy trình xóa sổ dữ liệu ‘Thái Sơ’ bắt đầu trong 60 giây.]**

“Chết tiệt! Admin của thế giới này phát hiện ta đang truy cập vào tập tin cấm!” Lục Diệp tái mặt. “Lão Mạnh, Thanh Nguyệt, mau! Chúng ta phải bảo vệ cái kén này. Nếu Thái Sơ bị xóa, toàn bộ cấu trúc nhân loại trong thế giới này sẽ bị ‘Rollback’ (Quay ngược thời gian) về số không. Chúng ta sẽ tan biến như chưa từng tồn tại!”

“Ta không hiểu lắm, nhưng tóm lại là phải đánh nhau với ông trời chứ gì?” Mạnh Hùng nhe răng cười, nắm chặt đại đao, đứng chắn trước cái kén khổng lồ. “Làm thơ thì khó, chứ phá hoại thì lão Mạnh ta là chuyên gia!”

Tuyết Thanh Nguyệt cũng rút kiếm, khí lạnh từ người nàng tỏa ra làm đóng băng cả những bảng điều khiển gần đó. Nàng nhìn Lục Diệp, ánh mắt phức tạp: “Nếu đây là sự thật về thế giới này… thì ta thà bảo vệ cái sự thật xấu xí này còn hơn làm một con rối trong tay một Thiên Đạo giả dối.”

Lục Diệp gật đầu, ngón tay hắn gõ nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh trên bảng điều khiển pha lê. Hắn không đánh nhau bằng đao, hắn đang tham gia vào một cuộc chiến ngôn ngữ lập trình đỉnh cao.

“Để xem ai nhanh hơn. Ngươi muốn xóa? Ta sẽ sửa quyền Read-Only (Chỉ đọc) thành Full Access (Toàn quyền)!”

Ở phía trên trần nhà, không gian bắt đầu vặn xoắn, những tia sét màu vàng kim của Thiên Đạo phán xét bắt đầu tụ hội. Phòng thí nghiệm của Thần, nơi giấu kín bí mật về sự khởi nguồn của con người, sắp trở thành chiến trường giữa một Hacker xuyên không và Ý chí của cả một thế giới.

Lục Diệp nhếch môi, một nụ cười ngạo nghễ hiện trên mặt: “Chào mừng đến với cuộc nổi loạn của các dòng Code rác!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8