Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 170: Xây dựng hàng rào bảo mật không gian**
Gió trên đỉnh Tuyết Nhạn rít gào như tiếng rên rỉ của một hệ điều hành đang quá tải.
Lục Diệp đứng ở mép vực, đôi mắt không còn nhìn thấy mây mù hay núi non trùng điệp. Trong tầm nhìn của hắn, cả bầu trời đang bị chia cắt thành hàng tỷ khối đa giác phát sáng màu xanh lam nhạt. Đó là "mesh" – lưới cấu trúc của không gian. Ở những nơi vừa xảy ra cuộc giao tranh với thực thể Antivirus, những đường lưới này đang bị xoắn vặn, để lộ ra những khoảng trống đen ngòm.
"Độ trễ phản hồi không gian tăng lên tới 400ms," Lục Diệp lẩm bẩm, ngón tay hắn hư không búng ra một cái. Một bảng điều khiển ảo hiện ra, những dòng code vàng ròng chạy nhanh như thác đổ. "Các gói tin linh khí đang bị thất thoát vào hư không. Nếu không vá lại cái lỗ hổng bảo mật này, kẻ quản trị vũ trụ chỉ cần gửi một lệnh 'Delete' là cả cái thế giới này sẽ tan thành mây khói."
Hắn quay đầu lại nhìn hai "cộng sự" đang đứng ngây người.
Mạnh Hùng đang loay hoay với cuốn sổ tay ghi chép thơ của mình, mặt mũi đỏ bừng vì phấn khích sau trận chiến. Tuyết Thanh Nguyệt thì vẫn đứng đó, kiếm trong bao, mái tóc trắng bay trong gió tuyết, đôi mắt lạnh lùng bỗng hiện lên một vẻ khó hiểu khi nhìn Lục Diệp "múa tay" vào không khí.
"Lục Diệp, ngươi đang lầm bầm cái gì mà 'Dê-lết' với 'Mát-h' thế?" Mạnh Hùng gãi đầu, cơ bắp cuồn cuộn rung lên theo từng cử động. "Chúng ta thắng rồi mà? Bọn gạch đen kia nổ tung hết rồi cơ mà?"
Lục Diệp thở dài, đóng bảng điều khiển lại. Hắn cảm thấy việc giải thích khái niệm "xâm nhập hệ thống" cho một kẻ có bộ não chỉ toàn thơ và cơ bắp đúng là một cực hình.
"Mạnh Hùng, cứ tưởng tượng thế giới này là một cái hũ mật. Bọn gạch đen vừa rồi chỉ là vài con kiến thám mã. Chúng chết, nhưng đã kịp để lại mùi hương dẫn đường. Bây giờ, cả đàn kiến ngoài kia đang nhìn chằm chằm vào cái hũ của chúng ta. Nếu không đậy nắp hũ lại, chúng ta sẽ sớm trở thành bữa tối."
"Đậy nắp hũ?" Tuyết Thanh Nguyệt lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự sắc bén của một thiên tài kiếm đạo. "Ý ngươi là dựng lên một hộ tông đại trận cấp độ toàn thế giới?"
Lục Diệp lắc ngón tay: "Không, hộ tông đại trận quá rườm rà, tiêu tốn quá nhiều tài nguyên mà lại dễ bị 'crack'. Cái ta cần là một hệ thống lọc dữ liệu chủ động. Chúng ta sẽ biến bầu khí quyển này thành một Firewall – Tường Lửa."
"Tường Lửa?" Mạnh Hùng lặp lại, mắt sáng rực. "Ta biết cái này! Có phải là dùng Chân Hỏa thiêu rụi bọn chúng không? Để ta! Ta có thể đọc bài 'Hỏa thiêu thiên hạ' của ta, đảm bảo nóng đến mức linh hồn cũng chảy mỡ!"
Lục Diệp ôm trán: "Không phải tường xây bằng lửa theo nghĩa đen! Thôi được rồi, hai người đi theo ta. Chúng ta cần tới điểm Hub trung tâm – đỉnh núi Thiên Trụ."
Thiên Trụ là ngọn núi cao nhất của Vạn Vật Nguyên Giới, nơi được coi là điểm giao thoa giữa đất và trời. Trong mắt người tu tiên, đó là nơi linh khí nồng đậm nhất. Trong mắt Lục Diệp, đó là "Phòng máy chủ" trung tâm, nơi chứa bộ vi xử lý cốt lõi của quy luật thế giới.
Khi ba người đặt chân lên đỉnh Thiên Trụ, Lục Diệp lập tức ngồi xuống, mở Đạo Điển Phân Tích ra. Một luồng sáng vàng rực bao trùm lấy hắn.
"Phân tích địa chất… Hoàn tất. Tìm kiếm điểm truy cập Root… Đang kết nối…"
Những tiếng bíp điện tử vang lên trong đầu Lục Diệp mà những người khác không thể nghe thấy. Hắn nhìn thấy một cột sáng khổng lồ đâm thẳng từ lõi trái đất lên tận không gian ngoại tầng. Đó là "Bus dữ liệu" chính của thế giới.
"Được rồi, bắt đầu công việc. Tuyết Thanh Nguyệt!" Lục Diệp quát lớn.
"Có!"
"Ngươi là một bộ lọc logic cực tốt. Kiếm ý Băng Tâm của ngươi có tần số rung động cực kỳ ổn định. Ta cần ngươi phóng thích kiếm ý vào cột sáng này, nhưng đừng dùng để giết chóc. Hãy dùng nó để thiết lập một 'Giao thức bảo mật SSL'. Cứ mỗi khi có luồng linh khí ngoại lai đi qua, kiếm ý của ngươi phải 'hỏi' nó một mã xác thực."
Tuyết Thanh Nguyệt ngây người: "Ta phải hỏi chúng cái gì?"
Lục Diệp suy nghĩ một chút rồi búng tay: "Hỏi chúng: 'Ngươi là người hay là máy?'… À không, cứ bảo chúng giải một phương trình bậc hai đi. Bọn Antivirus ngoài kia là trí tuệ nhân tạo cứng nhắc, chúng sẽ bị kẹt lại ở những bước tư duy trừu tượng hoặc các biến số không xác định."
Nàng gật đầu, dù chẳng hiểu phương trình bậc hai là cái gì, nhưng nàng hiểu ý định của Lục Diệp là dùng kiếm ý để ngăn chặn những thứ có ý chí xâm lược. Nàng rút kiếm, một luồng hàn khí thấu xương bùng phát. "Băng Tâm Tuyệt Diệt – Kết Giới Lạnh Lẽo!"
Từng sợi kiếm ý thanh mảnh như tơ nhện bắt đầu đan xen quanh đỉnh núi Thiên Trụ, rồi theo cột sáng lan tỏa ra toàn cầu. Bầu trời bắt đầu hiện lên một lớp màng pha lê trong suốt.
"Tốt, lớp mã hóa đã xong. Bây giờ tới phần của ngươi, Mạnh Hùng!"
Mạnh Hùng hăng hái nhảy ra: "Ta làm gì? Đấm nát bầu trời sao?"
"Không, ngươi là bộ phận phòng thủ chiều sâu. Ta sẽ cài đặt ngươi vào hệ thống như một dạng 'CAPTCHA' sống. Ngươi sẽ canh giữ các 'Cổng Logic'. Kẻ nào muốn đi vào thế giới này, ngoài việc phải vượt qua kiếm ý của Thanh Nguyệt, còn phải… nghe thơ của ngươi."
Mạnh Hùng ngẩn ra: "Hả? Thơ của ta có tác dụng đó sao?"
Lục Diệp cười đầy gian xảo: "Thơ của ngươi có một đặc tính mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải chào thua: Đó là tính phi logic cực đại và khả năng gây nhiễu loạn sóng não kinh khủng. Ta sẽ khuếch đại tần số thơ của ngươi lên toàn bộ tầng điện ly. Khi bọn chúng cố gắng phân tích cấu trúc của thế giới này, chúng sẽ gặp phải đống thơ 'Vịt lội dưới ao, lòng ta dạt dào' của ngươi. Dữ liệu của chúng sẽ bị xung đột, tràn bộ nhớ đệm (Buffer Overflow) và tự sập nguồn ngay lập tức."
Mạnh Hùng vỗ đùi đánh đét một cái: "Thiên tài! Ta không ngờ thi ca của ta lại có tầm vóc vĩ đại đến vậy! Được, nghe đây thế giới, chuẩn bị đón nhận kiệt tác của Mạnh Hùng đại sư!"
Mạnh Hùng đứng lên một mỏm đá cao nhất, hít một hơi sâu khiến lồng ngực nở ra gấp đôi.
"Cây xanh xanh… lá cũng xanh xanh…"
Giọng hát (nửa đọc nửa hét) của hắn vang lên, Lục Diệp lập tức dùng Đạo Điển thu âm, biến đổi sóng âm thành những dòng lệnh nhiễu loạn rồi "upload" trực tiếp lên tầng cao khí quyển.
Toàn bộ Vạn Vật Nguyên Giới rung chuyển. Người dân ở khắp chín châu bỗng nhiên nhìn lên trời, họ thấy bầu trời từ màu xanh chuyển sang màu vàng, rồi lại sang màu tím nhạt. Một cảm giác nôn nao kỳ lạ xâm chiếm tâm trí họ mỗi khi nghe thấy những vần thơ ngô nghê vang vọng từ hư không.
"Đang cấu hình Firewall… Tường lửa 'Mạnh Hùng – Thanh Nguyệt 1.0' đang được khởi tạo."
Lục Diệp mồ hôi nhễ nhại. Hắn đang làm một việc chưa từng có trong lịch sử tu tiên: Viết lại quy tắc vật lý của cả một thế giới. Hắn dùng linh thạch thượng phẩm xếp thành các dãy máy chủ cục bộ xung quanh Thiên Trụ để duy trì năng lượng cho hệ thống.
"Lỗi xung đột địa chỉ! Chết tiệt!" Lục Diệp thốt lên. "Hàn khí của Thanh Nguyệt quá mạnh, nó đang làm đóng băng luồng thơ của Mạnh Hùng!"
"Phải làm sao?" Tuyết Thanh Nguyệt vội vã thu hẹp kiếm ý.
"Đừng thu lại! Để ta dùng một đoạn code 'Cân bằng tải' (Load Balancing)." Lục Diệp cắn đầu ngón tay, vẽ một phù văn phức tạp lên không trung. "Âm Dương Chuyển Hóa – Middleware kích hoạt!"
Luồng hàn khí và những vần thơ hỗn loạn bắt đầu xoáy vào nhau theo hình thái cực, tạo thành một cơn lốc dữ liệu khổng lồ bao quanh thế giới. Những lỗ hổng đen ngòm trên bầu trời dần dần được lấp đầy bởi một lớp màng ánh sáng kỳ lạ.
Bỗng nhiên, từ trong độ sâu của hư không ngoài vũ trụ, một âm thanh trầm đục vang lên, tựa như tiếng kim loại va chạm.
[Cảnh báo: Phát hiện sự thay đổi cấu trúc trái phép tại Server 09-Alpha. Khởi động tiến trình xóa bỏ…]
Một tia sáng đỏ rực, to bằng cả một tòa thành, phóng xuống từ trên cao, nhắm thẳng vào đỉnh Thiên Trụ.
"Nó đến rồi! Bản cập nhật cưỡng chế của Thiên Đạo!" Lục Diệp thét lên. "Mạnh Hùng, đọc bài thơ dở nhất của ngươi đi! Tuyết Thanh Nguyệt, chém vào lõi của tia sáng đó cho ta!"
Mạnh Hùng gân cổ lên: "Con ruồi bay… nó đậu trên tai… lòng ta thấy… buồn phiền không dứt…!"
Tuyết Thanh Nguyệt phóng mình lên không, thanh kiếm trong tay nàng hóa thành một vệt băng thanh lãnh, xuyên thẳng vào tia sáng đỏ.
ẦM!!!
Một vụ nổ dữ liệu xảy ra trên bầu trời. Tia sáng đỏ khi chạm vào tầng "Tường Lửa Thơ" thì bỗng nhiên bị khựng lại. Các quy tắc hủy diệt của nó bị rối loạn hoàn toàn. Nó vốn định "phá hủy vật chất", nhưng thơ của Mạnh Hùng lại bắt nó phải "cảm thụ nỗi buồn". Sự mâu thuẫn logic khiến tia sáng đỏ vặn vẹo như một con giun bị ném vào chảo nóng.
"Ngay lúc này!" Lục Diệp đập mạnh tay xuống đất. "Kích hoạt Firewall – Chế độ Stealth (Ẩn danh)!"
Lớp màng pha lê quanh thế giới bỗng nhiên rung lên một nhịp rồi trở nên hoàn toàn đen đặc, sau đó tan biến vào hư không. Nhìn từ bên ngoài vũ trụ, Vạn Vật Nguyên Giới bỗng nhiên biến mất khỏi bản đồ sao, chỉ còn lại một vùng không gian trống rỗng.
Trong lòng Vạn Vật Nguyên Giới, bầu trời trở lại bình thường, nhưng nếu ai đó quan sát kỹ, họ sẽ thấy thỉnh thoảng có những đoạn code vàng nhạt lướt qua các đám mây.
Lục Diệp ngã ngồi xuống đất, thở hổ hển. Bảng điều khiển của hắn hiện lên một thông báo màu xanh mát mắt:
[Hệ thống bảo mật đã thiết lập thành công. Trạng thái: Ẩn danh. Tỉ lệ xâm nhập thành công của Admin: 0.001%.]
"Xong rồi…" Lục Diệp mệt mỏi nói. "Từ giờ trở đi, chúng ta là một Private Server. Không ai có thể tìm thấy chúng ta trừ khi ta cho phép."
Mạnh Hùng ngồi bệt xuống cạnh Lục Diệp, vẻ mặt vẫn còn luyến tiếc: "Ta vẫn còn một đoạn thơ về con cóc định đọc nốt, phí thật."
Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào bao, nhìn bầu trời yên bình với ánh mắt kinh ngạc. Nàng quay sang nhìn Lục Diệp, trong lòng nảy sinh một cảm giác kính sợ xen lẫn tò mò. Người đàn ông này không hề có tu vi kinh thiên động địa, nhưng cách hắn điều khiển cả thế giới bằng những lý luận kỳ quái thực sự đã phá vỡ hoàn toàn Đạo tâm mà nàng dày công xây dựng.
"Lục Diệp, ngươi rốt cuộc là ai?" Nàng hỏi khẽ.
Lục Diệp nhìn quả táo cắn dở trong túi, lôi ra định ăn nhưng thấy nó đã bị đóng băng cứng ngắc bởi kiếm ý của nàng. Hắn cười khổ:
"Ta chỉ là một gã thợ sửa lỗi (Debugger) đi lạc thôi. Và tin ta đi, thế giới này là một sản phẩm tệ hại nhất mà ta từng phải bảo trì."
Dưới chân họ, vạn vật bắt đầu sinh sôi trở lại. Nhưng ở một nơi sâu thẳm trong lõi thế giới, một tiếng chuông báo động vừa mới reo lên. Một thực thể cổ xưa hơn cả Thiên Đạo đang dần tỉnh giấc vì "hàng rào bảo mật" của Lục Diệp đã vô tình chạm vào một bí mật bị chôn giấu hàng vạn năm.
Lục Diệp nhìn vào màn hình ảo của Đạo Điển, lông mày nhướn lên:
"Hệ thống phát hiện… một 'Phần cứng' lạ nằm ở tọa độ trung tâm địa cầu? Một thiết bị lưu trữ dữ liệu thời tiền sử?"
Hắn thở dài, cất Đạo Điển đi.
"Đúng là đời không như mơ. Vừa mới cài xong Firewall thì lại phát hiện máy tính có chứa Trojan cổ đại. Mạnh Hùng, Thanh Nguyệt, chuẩn bị hành lý đi. Chúng ta sắp phải đi sâu vào 'ổ cứng' của thế giới này rồi."
Mạnh Hùng hào hứng đứng dậy: "Có thơ để làm không?"
"Có," Lục Diệp cười lạnh. "Lần này có lẽ ngươi phải viết cả một bản trường ca để ru ngủ một cái thứ còn già hơn cả vũ trụ đấy."
Cả ba người đi xuống núi Thiên Trụ, bóng lưng họ kéo dài dưới ánh hoàng hôn của một thế giới vừa mới được "tái cấu trúc". Một thời đại mới của tu tiên – thời đại của logic và dữ liệu – chính thức mở màn.