Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 194: \”Cha ơi, chiêu này của cha lỗi thời rồi\”**.
**Chương 194: "Cha ơi, chiêu này của cha lỗi thời rồi"**
Trong hậu viện của Vạn Vật Các, nắng sớm xiên qua những tàng cây linh lê, rải những đốm vàng nhảy ngót trên mặt sân đá phiến. Bầu không khí vốn dĩ yên bình của một buổi sáng tu tiên bỗng bị phá vỡ bởi những tiếng "chíu chíu" xé gió và tiếng gào thét đầy phấn khích của một người đàn ông trung niên đang có biểu hiện… hồi xuân.
"Nhìn kỹ đây, Tiểu Linh! Đây là thành quả sau bảy bảy bốn mươi chín đêm ta thức trắng để 'debug'. Ta gọi nó là: Lưu Tinh Toàn Thủ – Phiên bản 3.1 Cập nhật Driver!"
Lục Diệp, đầu tóc hơi rối nhưng ánh mắt rực sáng sự cuồng nhiệt của một kỹ sư vừa giải được bài toán khó, đang đứng giữa sân. Hắn xoay người một vòng đầy nghệ thuật, hai ngón tay kẹp lấy một đạo phù văn màu xanh nhạt. Linh khí xung quanh hắn bắt đầu bị hút vào một tâm điểm, quay tít với tốc độ chóng mặt.
"Phân tích dữ liệu: Độ ẩm không khí 45%, sức gió cấp 2 hướng Đông Bắc, gia tốc trọng trường chuẩn. Ta đã tối ưu hóa góc nghiêng của lưỡi gió lên mức 15 độ để giảm thiểu ma sát động lực học!"
Hắn hất tay một cái. Đạo phù văn hóa thành một vòng tròn ánh sáng sắc lẹm, rít lên một tiếng xé màng nhĩ rồi lao vút về phía bia đá ở đằng xa. Vòng tròn không bay thẳng mà lượn theo một đường parabol cực kỳ ảo diệu, vượt qua mọi chướng ngại vật trước khi chém đôi phiến đá cứng hơn kim cương thành hai nửa ngọt lịm. Vết cắt phẳng đến mức có thể soi gương được.
Lục Diệp đứng chắp tay sau lưng, làm ra vẻ cao nhân tiền bối, liếc mắt nhìn đứa con trai đang ngồi xổm bên bụi cỏ gần đó, chờ đợi một tràng vỗ tay tán thưởng hoặc ít nhất là ánh mắt sùng bái "cha là nhất".
Tiểu Linh – khi này đã là một cậu bé khoảng năm tuổi với đôi mắt to tròn, thông minh quá mức quy định – không hề vỗ tay. Cậu nhóc đang cầm một mảnh ngọc thạch phẳng dẹt do chính cậu "refactor" lại từ một tấm linh phù phế phẩm, ngón tay nhỏ nhắn lướt vèo vèo trên mặt ngọc, để lại những dòng ký tự xanh biếc lấp lánh.
"Cha," Tiểu Linh ngước lên, giọng nói non nớt nhưng đều đều không chút gợn sóng, "con vừa chạy xong bản mô phỏng (simulation) dựa trên thông số cha vừa trình diễn."
Lục Diệp khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng: "Thì… kết quả thế nào? Có phải là cực kỳ ấn tượng, hiệu suất vượt trội so với các công pháp truyền thống không?"
Tiểu Linh thở dài một tiếng – cái tiếng thở dài mà Lục Diệp thường dùng khi đi chỉnh lỗi công pháp cho đám trưởng lão Thanh Vân Tông. Cậu bé xoay mặt ngọc thạch lại cho cha xem. Trên đó là một biểu đồ hình cột với hai màu đỏ và xanh.
"Về mặt thị giác thì chiêu này đạt 8/10 điểm, rất hợp để đi lòe mấy vị tiểu thư ở Túy Tiên Lâu. Nhưng xét về mặt toán học và quản lý tài nguyên, cha đang phạm phải những sai lầm sơ đẳng nhất của thời kỳ đồ đá tu tiên."
Lục Diệp suýt nữa thì cắn vào lưỡi: "Đồ đá? Con có biết ta đã dùng định luật Bernoullie để tính toán chênh lệch áp suất linh khí, giúp vòng tròn gió đó có khả năng tự dẫn đường không?"
Tiểu Linh đứng dậy, phủi phủi mông áo, tiến lại gần đống bia đá vụn.
"Vấn đề thứ nhất: Latency (Độ trễ). Để tạo ra góc nghiêng 15 độ và tích tụ linh khí theo hình xoắn ốc đó, cha mất 1.2 giây để vận hành kinh mạch. Ở trình độ hiện tại của các đại năng Cửu Châu, 1.2 giây đủ để họ tát cha mười tám cái và về nhà ăn cơm tối rồi."
"Vấn đề thứ hai: Overheating (Quá nhiệt). Việc cha nén linh khí ma sát cao trong phạm vi hẹp khiến kinh mạch tay phải của cha bị tổn hao 0.05% độ bền mỗi lần thi triển. Nếu cha dùng chiêu này liên tục 20 lần trong một trận chiến, tay cha sẽ biến thành thịt nướng mà không cần nhóm củi."
"Và cuối cùng," Tiểu Linh nhấn vào một điểm trên biểu đồ, "Chi phí vận hành quá cao. Cha dùng 10 đơn vị linh lực để tạo ra một lực sát thương mà đáng ra chỉ cần 3 đơn vị nếu cha chuyển sang dùng 'Thuật nén đa tần'. Cha ơi, chiêu này của cha… lỗi thời từ hai năm trước rồi."
Lục Diệp đứng chết trân tại chỗ. Cảm giác giống như một lập trình viên lão làng bị một thằng nhóc học cấp một chỉ ra rằng mình đang dùng ngôn ngữ lập trình đã bị khai tử từ thế kỷ trước. Hắn lúng túng biện hộ:
"Này, ít nhất thì quỹ đạo bay của nó cũng là không thể dự đoán!"
Tiểu Linh không nói không rằng, cậu nhóc vẫy tay một cái. Một luồng linh khí mỏng manh, thanh thuần đến lạ lùng từ đầu ngón tay cậu bắn ra. Không có tiếng rít, không có ánh sáng hào nhoáng, cũng chẳng có phù văn màu mè. Nó chỉ là một tia sáng nhỏ như sợi chỉ.
"Phạch!"
Tia sáng xuyên qua ba tấm bia đá liên tiếp, để lại ba cái lỗ tròn nhỏ xíu, nhưng điều đáng sợ là bia đá không hề vỡ. Năng lượng được tập trung cao độ đến mức nó xuyên thấu cấu trúc phân tử mà không làm xáo trộn các vùng lân cận.
"Con chỉ dùng 2 đơn vị linh lực, thời gian 'rendering' (kết tinh) là 0.1 giây. Bí quyết là: Đừng cố điều khiển gió, hãy trực tiếp đồng bộ hóa tần số rung động của linh khí với mật độ của bia đá. Khi tần số trùng khớp, bia đá sẽ tự nguyện 'mở cửa' cho chiêu thức đi qua. Logic đơn giản vậy mà cha không nghĩ tới sao?"
Lục Diệp ôm đầu: "Đồng bộ hóa tần số… Con trai, ai dạy con mấy cái đó?"
"Trong cuốn Đạo Điển cha để trên đầu giường đấy. Ở trang 402, đoạn cha viết về việc 'Cảm ngộ thiên nhiên là quá trình giao tiếp dữ liệu hai chiều'. Con chỉ triển khai nó thành một thuật toán cụ thể thôi."
Vừa lúc đó, một giọng nói ồm ồm như tiếng chuông đồng vang lên từ phía cổng:
"Ha ha ha! Lục huynh, lại bị tiểu tử nhà huynh vả mặt nữa rồi sao? Ta đã nói rồi, tri thức của huynh chỉ dùng để bắt nạt người già như ta thôi, chứ gặp thiên tài thực thụ là 'tắt điện' ngay!"
Mạnh Hùng bước vào, vai vác một con yêu hổ to lớn, tay kia cầm một quyển sổ tay bìa da dê. Theo sau là Tuyết Thanh Nguyệt, nàng vẫn giữ vẻ thanh lãnh như xưa nhưng ánh mắt khi nhìn về phía hai cha con lại tràn ngập nét dịu dàng.
Mạnh Hùng vứt con yêu hổ xuống đất, bụi bay mù mịt, rồi hí hửng mở sổ tay ra:
"Lục huynh, đừng buồn. Nghe ta đọc bài thơ mới nhất để giải khuây nè. Bài này ta dùng kỹ thuật 'Tối ưu hóa gieo vần' mà Tiểu Linh chỉ điểm hôm qua đấy!"
Mạnh Hùng hắng giọng, ưỡn ngực, dõng dạc ngâm:
"Trời xanh mây trắng linh khí bay,
Ta vác hổ về bụng đói thay.
Vợ hiền ngồi đợi nồi cơm nóng,
Tu tiên cái khỉ gì… đi nhậu ngay!"
Lục Diệp chưa kịp bình luận thì Tiểu Linh đã nhíu mày, lại gõ gõ vào tấm ngọc thạch:
"Mạnh thúc, bài thơ này của thúc gặp lỗi 'Logic vòng lặp'. Tại sao 'vợ hiền ngồi đợi' mà thúc lại rủ cha cháu 'đi nhậu ngay'? Điều này dẫn đến sự xung đột hệ thống nghiêm trọng tại địa điểm 'Bếp nhà thúc'. Dự báo sau khi thúc về nhà, chỉ số bình an của thúc sẽ giảm xuống còn 0% do tác động từ 'Bình hoa vỡ' và 'Sư tử Hà Đông' chiêu pháp."
Mạnh Hùng cứng họng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên cái trán rộng: "Cái đó… cái đó chỉ là phóng tác nghệ thuật thôi mà…"
Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, xoa đầu Tiểu Linh, cười khẽ: "Thôi nào Tiểu Linh, con đừng làm khó cha và thúc thúc nữa. Cha con dù sao cũng là người đặt nền móng cho cả hệ thống 'Đạo Pháp Logic' này. Không có phần cứng cũ của cha con, làm sao có được bản cập nhật mới là con?"
Lục Diệp nghe vợ nói, cảm thấy mát lòng mát dạ được một chút, nhưng cái cảm giác "người già bị đào thải" vẫn cứ lẩn khuất. Hắn lẩm bẩm: "Ta là cha nó mà… Ta xuyên không về đây để làm bá chủ, chứ có phải để làm bản mẫu cho nó nâng cấp đâu."
Tiểu Linh chợt bước đến, kéo vạt áo của Lục Diệp. Ánh mắt cậu bé bỗng trở nên nghiêm túc, không còn vẻ "cà khịa" lúc nãy.
"Cha, con trêu cha chút thôi. Thực ra con nhận thấy một 'bug' rất lớn trong vận hành thiên đạo gần đây ở vùng phía Bắc Cửu Châu. Linh khí ở đó không còn là dữ liệu tĩnh nữa, nó đang tự động 'mã hóa' theo một phương thức cực kỳ tà ác. Con đã thử phân tích nhưng mức độ mã hóa vượt quá quyền hạn (access denied) của con."
Ánh mắt Lục Diệp sắc lạnh lại ngay lập tức. Cái tôi của một kỹ sư lão luyện bùng cháy. Khi có một "con virus" đe dọa đến hệ điều hành của thế giới mà hắn đang cố công chỉnh sửa, hắn không bao giờ lùi bước.
"Access denied sao? Được lắm. Để cha xem kẻ nào dám thiết lập quyền riêng tư trên lãnh thổ của Vạn Vật Các. Tiểu Linh, cầm lấy Đạo Điển bản gốc, đi theo cha. Hôm nay cha sẽ dạy con một kỹ năng mà máy móc hay thuật toán không bao giờ sao chép được: Đó là 'Brute Force' – Dùng sức mạnh thô để phá tung mọi cánh cửa!"
Lục Diệp quay sang Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, khí thế bỗng chốc trở nên hào hùng:
"Hùng huynh, cất con hổ đó đi. Chúng ta có một dự án mới cần xử lý. Thanh Nguyệt, em giúp anh giám sát 'log' linh khí của khu vực, nếu có biến động trên 10% tần số, lập tức báo hiệu!"
Tiểu Linh nhìn dáng lưng của cha, đôi mắt nhỏ bé khẽ lóe lên một tia ngưỡng mộ. Cậu nhóc nhanh nhẹn chạy theo, miệng vẫn không quên châm chọc một câu:
"Vâng ạ! Nhưng cha ơi, lúc phá mã, nhớ đừng dùng cái chiêu 'Lưu Tinh Toàn Thủ' phiên bản 3.1 lúc nãy nhé. Nó chậm lắm, con sợ virus nó già đi trước khi cha phá xong đấy!"
"Thằng nhóc này! Im ngay cho ta!"
Dưới ánh nắng vàng rực của Cửu Châu, hai bóng hình một lớn một nhỏ bước đi, phía sau là tiếng cười vang của người khổng lồ Mạnh Hùng và ánh mắt tin cậy của Thánh nữ Tuyết Thanh Nguyệt. Thế giới này có lẽ đang có "bug", nhưng với một "Kẻ Phá Hoại Đạo Tâm" đời đầu và một "Siêu Cấp Hacker" đời hai, không có dòng mã nào là không thể bị chinh phục.
Hành trình mới của cha con Lục Diệp – cuộc chiến chống lại "Mã Độc Thiên Đạo" – chính thức bắt đầu từ một buổi sáng bị con trai "vả mặt" đau đớn như thế.