Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 196: Buổi tiệc kỷ niệm 100 năm ngày Reset**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:36:21 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 196: ĐẠI TIỆC TRĂM NĂM – KHI CỰU ADMIN TRỞ LẠI**

Vạn Vật Thành hôm nay không ngủ.

Nhìn từ trên cao, tòa thành không còn mang dáng vẻ của một pháo đài tu tiên cổ hủ với những bức tường đá rêu phong. Thay vào đó, nó là một siêu đô thị rực rỡ, nơi mà các dãy lầu các lơ lửng được kết nối bởi những dải băng chuyền linh lực bán trong suốt. Các đệ tử trẻ tuổi không còn cưỡi kiếm bay tán loạn theo bản năng, mà di chuyển theo các “lane” (làn đường) đã được phân tách bằng trận pháp tản nhiệt. Mỗi khi một chiếc phi chu lướt qua, nó để lại một vệt sáng mờ ảo cùng tiếng “ting” nhẹ nhàng của hệ thống nhận diện danh tính.

Dưới phố, những tấm bảng hiệu linh phù phát sáng với đủ màu sắc, nhấp nháy dòng chữ: “Kỷ niệm 100 năm ngày Refactor Thiên Đạo – Giảm giá 50% các gói nâng cấp RAM Thần Thức”.

Lục Diệp đứng trên ban công cao nhất của Vạn Vật Các, khoác trên mình bộ trường bào giản đơn nhưng đường kim mũi chỉ lại chứa đựng những đồ văn dẫn linh tinh xảo đến mức cực đoan. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo – thứ trà mà hắn đã phân tích thành phần hóa học để loại bỏ hoàn toàn vị chát dư thừa, chỉ giữ lại nồng độ cafein và khoáng chất tối ưu cho não bộ.

“Cha, người lại đang nhìn bảng thông số của thành phố nữa à?” – Tiểu Linh bước ra, tay cầm một quả táo linh khí đang cắn dở. Cậu nhóc mười mấy tuổi đầu nhưng ánh mắt đã ánh lên sự sắc sảo của một kẻ thạo nghề “hack” dữ liệu.

Lục Diệp mỉm cười, không quay đầu lại: “Cha chỉ đang kiểm tra xem sau 100 năm, hệ thống tản nhiệt của thành phố có bị ‘lag’ khi mật độ dân cư tăng đột biến trong ngày lễ hay không. Có vẻ như thuật toán phân luồng mà chúng ta cập nhật năm ngoái vẫn hoạt động tốt.”

Tiểu Linh bĩu môi: “Người đúng là mọt sách chính hiệu. Hôm nay là đại tiệc, mẹ nói nếu người còn mở ‘Nhãn Thần Phân Tích’ để soi lỗi của món ăn trên bàn tiệc, mẹ sẽ đóng băng luôn cái Đạo Điển của người đấy.”

Vừa nhắc tào tháo, tào tháo liền xuất hiện. Tuyết Thanh Nguyệt bước ra từ phòng trong, dáng vẻ vẫn băng thanh ngọc khiết như xưa, nhưng khí chất đã bớt đi phần lạnh lùng gượng ép. Nàng khoác một chiếc áo choàng dệt từ tơ của Tuyết Tàm nghìn năm, nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt vừa dịu dàng vừa cảnh cáo.

“Diệp, hôm nay huynh phải hứa với muội, không được phân tích nhịp tim của khách mời, không được chỉ ra lỗi logic trong lời chúc tụng, và tuyệt đối không được sửa công pháp của ai ngay giữa bữa tiệc.”

Lục Diệp giơ hai tay đầu hàng, cười khổ: “Thanh Nguyệt, nàng biết là thói quen nghề nghiệp mà. Nhìn thấy một bộ công pháp chạy sai quy luật vật lý, ta cứ cảm thấy ngứa ngáy như có virus trong người vậy.”

“Không nhưng nhị gì cả. Đi thôi, Mạnh huynh và những người khác đã đợi dưới sảnh lâu rồi.”

Đại sảnh của Vạn Vật Các lúc này nhộn nhịp đến mức linh khí cũng muốn bốc hỏa. Mạnh Hùng – giờ đã là một vị trưởng lão uy nghiêm của thể tu giới, nhưng cái bắp tay to hơn vòng bụng của người bình thường thì vẫn không hề thay đổi. Hắn đang đứng giữa một đám đệ tử trẻ tuổi, tay cầm một quyển sổ, hắng giọng đầy tự tin.

“E hèm! Nhân dịp trăm năm thế giới đổi mới, lão phu có làm một bài thơ để kỷ niệm…”

Đám đệ tử tái mét mặt mày. Ai cũng biết “vần thơ tử thần” của Mạnh lão tổ còn đáng sợ hơn cả tuyệt chiêu rèn thân của lão.

“Thiên Đạo reset thật là hay,
Linh khí chảy nhanh, máy chạy ngày.
Lục Diệp sư huynh dùng logic,
Đập tan lỗi hỏng, sướng mê say!”

Mạnh Hùng dứt lời, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ. Mấy gã thể tu cấp dưới định vỗ tay khen hay, nhưng chợt thấy Lục Diệp từ cầu thang đi xuống, tất cả đều im bặt, nhìn “Lão tổ ngành Logic” bằng ánh mắt chờ đợi một bản án tử hình cho bài thơ kia.

Lục Diệp day day thái dương. Đôi mắt hắn khẽ nháy lên ánh sáng xanh nhạt của Đạo Điển.

*Phân tích: Bài thơ có 4 câu, nhịp điệu lủng củng, gieo vần sai lệch 85%, giá trị văn học tiệm cận về 0, nhưng hàm lượng linh lực cảm xúc trong giọng đọc đạt mức 200 đơn vị.*

Lục Diệp bước tới, vỗ vai Mạnh Hùng: “Mạnh huynh, sau 100 năm, công phu của huynh tăng tiến không ít, nhưng thuật toán làm thơ của huynh hình như vẫn dùng phiên bản thử nghiệm (Beta) từ thế kỷ trước à? Huynh gieo vần ‘say’ với ‘hay’ theo logic gì thế?”

Mạnh Hùng cười hà hà, quàng cổ Lục Diệp: “Lục huynh! Đệ vẫn cứ đáng ghét như vậy. Thơ là phải dùng nhiệt huyết, ai lại dùng logic để soi? Huynh nhìn xem, đệ tử của đệ bây giờ đứa nào đứa nấy đều có thể dùng linh lực để tính toán quỹ đạo ra đòn, không còn đâm đầu vào đánh bừa như ngày xưa nữa. Đó chẳng phải là nhờ đệ sao?”

Lục Diệp mỉm cười. Quả thật, nhìn quanh đại sảnh, hắn thấy sự thay đổi rõ rệt. Những tu sĩ ngày nay không còn vẻ mặt mơ hồ khi nói về “đạo”. Họ hiểu rằng muốn ngưng tụ hỏa cầu thì phải nén linh khí đến áp suất bao nhiêu, muốn ngự kiếm phi hành thì phải cân bằng giữa lực nâng và sức cản không khí. Tu tiên đã trở thành một môn khoa học chính xác, không còn là trò chơi may rủi của khí vận.

“Gâu! Các ngươi nói chuyện phiếm xong chưa? Lão phu đói đến mức sắp tan biến thành dữ liệu rác rồi đây!” – Một giọng nói khàn khàn vang lên từ một góc phòng.

Lão Quy hiện hình từ một thiết bị phát chiếu 3D gắn trên một chiếc bình cổ. Bây giờ lão không còn là một linh hồn lờ mờ nữa, mà được Lục Diệp “số hóa” vào một hệ thống máy chủ bằng linh thạch cực phẩm. Lão Quy có thể xuất hiện ở bất cứ đâu trong Vạn Vật Thành thông qua các cổng truy cập.

“Lão Quy, hôm nay ta có chuẩn bị cho lão một ổ cứng… à không, một khối linh thạch lưu trữ chứa toàn bộ bí sử của yêu tộc từ thời khai thiên lập địa đấy. Lão tha hồ mà đọc,” Lục Diệp nói.

Mắt lão rùa sáng rực: “Khá khen cho tiểu tử ngươi vẫn còn hiếu thuận!”

Giữa lúc không khí đang tưng bừng, một nhóm thanh niên trẻ tuổi mặc đồng phục của “Học viện Phân Tích Thiên Cơ” tiến lại gần. Dẫn đầu là một thanh niên có vẻ ngoài khá ngạo mạn, trên tay cầm một chiếc bàn tính linh lực xoay tròn liên tục.

Hắn cung kính cúi chào nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự khiêu khích: “Vãn bối là Trần Vũ, đệ tử khóa 50 của Học viện. Nghe danh Lục sư tổ là người đặt nền móng cho thuật phân tích vạn vật. Hôm nay nhân ngày Reset, chúng vãn bối có một bài toán về quy luật nén linh năng của tầng khí quyển thứ chín muốn xin chỉ giáo. Vãn bối cảm thấy công thức cũ của người trong ‘Đạo Điển’ đã có chút… lạc hậu so với thực tế hiện nay.”

Cả đại sảnh bỗng im lặng. Ai cũng biết Lục Diệp chính là người định nghĩa lại thế giới này. Một tên tiểu bối dám nói công thức của hắn “lạc hậu”?

Tuyết Thanh Nguyệt định lên tiếng nhưng Lục Diệp đưa tay ngăn lại. Hắn nhìn chàng trai trẻ, rồi lại nhìn chiếc bàn tính linh lực trong tay hắn.

“Trần Vũ đúng không?” Lục Diệp thong dong tiến lại gần, lấy một quả táo từ bàn tiệc, thản nhiên tung lên rồi bắt lấy. “Ngươi dùng thuật toán đa phân rã để tính áp suất tầng thứ chín đúng không?”

Trần Vũ sững người: “Sao người biết? Vãn bối chưa hề nói…”

“Dựa vào tốc độ xoay của bàn tính trong tay ngươi và nồng độ linh khí dao động quanh mười ngón tay, ta có thể suy ra ngươi đang bị kẹt ở bước thứ ba của phép tính vi phân,” Lục Diệp mỉm cười, đôi mắt hắn không hề biến đổi màu sắc nhưng dường như xuyên thấu tất cả. “Công thức của ta 100 năm trước đúng là ‘legacy code’ – mã nguồn cũ. Nhưng ngươi biết vì sao ta không cập nhật nó không?”

Trần Vũ ngơ ngác: “Vì… vì người lười?”

Đám đông bật cười, Mạnh Hùng suýt nữa phun cả ngụm rượu ra ngoài.

Lục Diệp lắc đầu: “Vì đó là hằng số bảo mật. Nếu ngươi tính toán vượt quá giới hạn đó ở tầng khí quyển thứ chín, ngươi sẽ va chạm vào lớp ‘tường lửa’ mà Thiên Đạo dùng để ngăn chặn sự rò rỉ dữ liệu ra ngoài vũ trụ. Ngươi tưởng ngươi tìm ra lỗi của ta, thực ra là ta đang để lại một cái ‘Comment’ để cảnh báo kẻ hậu sinh không được nhảy vào cái hố đó.”

Nói đoạn, Lục Diệp búng tay một cái. Một luồng linh khí vô hình bắn vào chiếc bàn tính của Trần Vũ. Chiếc bàn tính xoay tít, sau đó hiện lên một dòng chữ phát sáng lơ lửng giữa không trung: *“Lỗi hệ thống: Vượt quá quyền hạn truy cập của Admin cấp thấp. Khuyến cáo không nên cố gắng hack vào bầu trời.”*

Trần Vũ mặt cắt không còn giọt máu, lập tức sụp xuống lạy lục: “Sư tổ đại tài! Vãn bối thiển cận, không biết độ sâu của bể học!”

Lục Diệp vỗ vai hắn: “Có tinh thần phản biện là tốt. Nhưng nhớ này, trong thế giới này, logic là công cụ, nhưng sự kính sợ quy luật mới là bảo hiểm tính mạng tốt nhất. Đi ăn tiệc đi.”

Bữa tiệc tiếp tục trong sự thán phục của vạn người. Lục Diệp đứng đó, giữa những người bạn cũ và thế hệ trẻ đầy khát vọng. Hắn chợt nhận ra mình không còn là một kỹ sư lạc lõng trong thế giới huyền bí nữa. Hắn là một phần của nó, và nó là một phần của hắn.

“Diệp,” Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, khẽ nắm lấy tay hắn. “Huynh đang nghĩ gì vậy? Lại đang phân tích xác suất xảy ra bão linh lực trong 10 năm tới à?”

Lục Diệp nhìn vợ mình, ánh mắt ấm áp lạ thường: “Không, muội yêu. Ta đang phân tích xem vì sao sau 100 năm, nhịp tim của muội khi ở cạnh ta vẫn giữ nguyên tần số dao động hoàn hảo như lần đầu ta gặp muội ở Băng Tâm Đỉnh.”

Tuyết Thanh Nguyệt đỏ mặt, khẽ tựa đầu vào vai hắn: “Cái gã này… lúc nào cũng dữ liệu với thông số.”

Bên ngoài, pháo hoa linh lực bắt đầu nổ tung trên bầu trời Vạn Vật Thành. Những đóa hoa ánh sáng ấy không hề tan biến ngay lập tức, mà được lập trình để tạo thành dòng chữ vĩnh cửu trên không trung:

**“THẾ GIỚI KHÔNG CÓ LỖI, CHỈ CÓ NHỮNG GÓC NHÌN CHƯA ĐỦ SÂU.”**

Lục Diệp mỉm cười, nâng ly rượu lên. Một trăm năm đã qua, và hành trình giải mã mã nguồn vĩ đại nhất – chính là sự tồn tại của con người – dường như mới chỉ bắt đầu.

[Hết Chương 196]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8