Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 20: Trận chiến cột thu lôi**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:33:06 | Lượt xem: 1

Gió lộng trên đỉnh núi Thanh Vân, mây đen cuồn cuộn kéo về che lấp cả ánh dương rực rỡ vừa rồi. Không khí vốn đang nóng nực bởi sự oi bức của mùa hè bỗng chốc trở nên đặc quánh, mang theo mùi hăng hắc của ozone và sự râm ran của điện từ.

Trên võ đài Thanh Vân Tông, Vương Đằng đứng đó, mái tóc dài tung bay theo cuồng phong, hai tay kết ấn liên tục. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ, nhìn chằm chằm vào bóng dáng ung dung của Lục Diệp như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Lục Diệp! Ngươi dám làm nhục ta trước mặt mọi người, dám sỉ nhục đại đạo của ta!” Vương Đằng gào lên, thanh âm chói tai át cả tiếng gió. “Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là thiên uy! Thế nào là phán quyết của thượng đế! Thiên Lôi Dẫn, Giáng!”

Ầm!

Một đạo lôi điện tím ngắt như con mãng xà khổng lồ xé toạc tầng mây, lượn lờ xung quanh đỉnh đầu Vương Đằng. Uy áp của tu vi Luyện Khí tầng chín đỉnh phong bộc phát hoàn toàn, khiến đám đệ tử đứng xem bên dưới phải lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu.

Ở góc đài, Mạnh Hùng khoanh tay trước ngực, bắp thịt cuồn cuộn nhưng gương mặt lại lộ ra vẻ đăm chiêu của một nhà hiền triết. Hắn nhìn lên bầu trời, rồi nhìn sang Lục Diệp, hắng giọng ngâm nga:

“Trời cao nổi trận lôi đình,
Vương huynh nổi giận, mặt hình… mông trâu.
Sét kia dù có đi đâu,
Gặp ngay Diệp đại, mất đầu như chơi!”

Đám đông nghe xong, có kẻ không nhịn được mà phun ra một ngụm nước, không khí căng thẳng bỗng chốc có chút lệch lạc. Tuyết Thanh Nguyệt đứng xa xa, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng cảm nhận được sức mạnh từ đạo Thiên Lôi kia, đó không phải là thứ mà một đệ tử ngoại môn thông thường có thể chống đỡ. Nàng đưa mắt nhìn Lục Diệp, tự hỏi tên quái thai này sẽ làm gì.

Trong khi đó, Lục Diệp vẫn đứng bất động. Tròng kính râm (thứ mà hắn tự chế từ tinh thạch đen) khẽ phản chiếu những tia chớp tím. Trong nhãn cầu của hắn, một giao diện xanh lam nhạt của “Đạo Điển Phân Tích” đang nhảy số điên cuồng:

[Mục tiêu: Thiên Lôi Dẫn cấp thấp.]
[Nguồn năng lượng: Ma sát giữa các luồng khí tích điện âm và dương trong khí quyển, được dẫn dụ bởi linh lực hệ lôi.]
[Điện áp dự kiến: 500.000 Volts.]
[Cường độ dòng điện: 30.000 Amperes.]
[Độ ẩm không khí: 85% – Điều kiện lý tưởng cho sự dẫn điện không kiểm soát.]
[Đánh giá sơ bộ: Thủ pháp lỗi thời, tiêu tốn quá nhiều linh lực vào việc tạo hiệu ứng âm thanh và ánh sáng, tính thực dụng 40%, tính biểu diễn 60%.]

Lục Diệp khẽ thở dài, đẩy gọng kính một cái rồi lẩm bẩm: “Vương huynh à, trình độ vật lý của ngươi thực sự khiến ta quan ngại. Dùng cơ thể làm ăng-ten để bắt sóng điện từ trong khi chân lại đi giày vải thêu chỉ vàng dẫn điện… Ngươi đang tự biến mình thành một con gà quay tiềm năng đấy biết không?”

“Ngươi nói cái gì? Chết đến nơi còn lảm nhảm!” Vương Đằng điên tiết. Hắn vung tay mạnh xuống, đạo lôi xà khổng lồ từ không trung vạch ra một đường ngoằn ngoèo, mang theo sức mạnh hủy diệt giáng thẳng xuống vị trí Lục Diệp đang đứng.

“Giết hắn!” Đám tùy tùng của Vương Đằng hò hét.

Nhưng đúng lúc đạo sét chuẩn bị chạm đất, Lục Diệp khẽ bước chéo sang trái một bước cực kỳ tinh tế. Đồng thời, tay hắn rút ra một thanh kim loại dài khoảng hai thước, trên đầu bọc một khối khoáng thạch đỏ rực lởm chởm.

Đó là phế phẩm linh thạch chứa nồng độ tạp chất kim loại cao nhất mà hắn nhặt được ở bãi rác tông môn hôm qua.

“Phân tích hoàn tất: Tọa độ điểm mù trọng lực đã xác định. Độ chênh lệch điện thế cực đại đặt tại vị trí 1 giờ.”

Lục Diệp thản nhiên cắm mạnh thanh kim loại xuống khe nứt của võ đài.

Ầm! Một tiếng nổ chói tai vang lên, nhưng cảnh tượng Lục Diệp bị nướng khét mà mọi người hình dung đã không xảy ra. Đạo sét hung hãn kia khi còn cách đầu Lục Diệp chưa đầy nửa thước bỗng nhiên như gặp phải một sức hút không thể cưỡng lại, nó bẻ lái 90 độ, uốn cong một vòng cực gắt và đánh thẳng vào thanh kim loại Lục Diệp vừa cắm xuống.

Linh lực sấm sét bị thanh sắt dẫn xuống đất, tỏa ra thành những tia điện xanh tím chạy lăn tăn trên mặt sàn nhưng không hề chạm tới gấu áo của Lục Diệp.

Cả trường đấu lặng ngắt như tờ.

Vương Đằng trợn ngược mắt, bàn tay đang chỉ vào Lục Diệp khẽ run rẩy: “Cái… cái gì? Đạo pháp của ta… Thiên lôi của ta… sao lại có thể…”

“Đạo pháp cái khỉ gì.” Lục Diệp phủi phủi chút bụi trên vai, thản nhiên nói: “Ngươi chỉ đơn thuần là tạo ra một môi trường điện trường cao thôi. Theo nguyên lý vật lý, dòng điện sẽ ưu tiên đi qua những vật dẫn có điện trở thấp nhất và có cấu trúc nhọn để tập trung mật độ điện tích. Cái cột này của ta được làm từ sắt nguội pha đồng tinh luyện, dẫn điện tốt hơn cái đầu của ngươi gấp nghìn lần.”

Lục Diệp khẽ mỉm cười, nụ cười mà trong mắt Vương Đằng chẳng khác nào ác quỷ: “Bây giờ, hãy nói về lỗi hệ thống trong chiêu thức của ngươi. Để gọi sét, ngươi phải xuất ra một lượng lớn linh khí hệ lôi ra ngoài cơ thể để làm mồi nhử. Điều này khiến cho lớp phòng ngự linh khí trên bề mặt da của ngươi mỏng đi trông thấy, đặc biệt là ở những vùng xương chậu và… phần sau lưng, nơi mà kinh mạch vận hành theo hướng hướng thượng.”

Vương Đằng mặt xanh mét, hắn lắp bắp: “Ngươi… ngươi định làm gì?”

Lục Diệp nháy mắt: “Ta vừa mới tái cấu trúc lại cái cột thu lôi này một chút. Thay vì chỉ dẫn sét xuống đất, ta đã bôi thêm một lớp dầu dịch thú lỏng và linh thạch bột có tính năng 'phản xạ từ trường'.”

Lục Diệp bước tới, cầm thanh sắt lúc này đang đỏ rực vì quá tải nhiệt, xoay nhẹ một vòng rồi ném mạnh về phía sau Vương Đằng như ném lao.

“Mạnh huynh, mượn thơ của huynh dùng một chút!” Lục Diệp hô to.

Mạnh Hùng hiểu ý, gầm lên một tiếng:
“Thiên lôi đi lạc phương nào?
Vào ngay mông hắn, làm xào thịt tươi!”

Vừa dứt lời, Lục Diệp dùng một ngón tay búng nhẹ vào Đạo Điển. Một lệnh “Debug” được kích hoạt.

Không khí xung quanh Vương Đằng đột ngột co rút. Đạo lôi điện còn sót lại trên bầu trời vốn đang tan biến bỗng nhiên như bị kích thích, chúng tập hợp lại thành một tia chớp nhỏ nhưng cực kỳ cô đặc, sáng đến mức lóa mắt. Theo đúng đường dẫn từ trường mà thanh sắt vừa vạch ra, tia chớp này không đánh từ trên xuống, mà nó… vòng từ dưới lên.

Đúng lúc đó, Vương Đằng theo bản năng muốn lùi lại, vừa vặn chổng mông về phía thanh sắt đang bay tới.

Xèo! đoàng!

Một âm thanh nghe rất… giòn giã vang lên.

“Aaaa… Oa!!!”

Một tiếng hét thảm thiết, cao vút, mang theo sự bi tráng và tuyệt vọng xé tan mây mù đỉnh Thanh Vân. Vương Đằng như một con diều bị đứt dây, toàn thân giật giật theo nhịp điệu Techno, mông lóe sáng rực rỡ như một cái đèn lồng công suất lớn. Sức mạnh của đạo sét phản phệ đánh thẳng vào nơi hiểm yếu nhất, phá vỡ hoàn toàn hộ thể linh lực của hắn.

Vương Đằng bay bổng lên cao khoảng ba trượng, tư thế trên không trung như một con ếch đang cố gắng bơi trên cạn, chân tay co quắp, khói trắng bốc lên nghi ngút từ vị trí… đó.

Đám đông đệ tử ngoại môn há hốc mồm, ngay cả các trưởng lão đang giám sát từ xa cũng đánh rơi cả chén trà.

“Trời đất ơi… Vương Đằng bị… sét đánh vào mông?”
“Không phải đánh thường, là bị 'hấp thụ' trực tiếp kìa!”
“Logic gì thế này? Lục Diệp dùng cây sắt dẫn thiên tai?”

Vương Đằng rơi bịch xuống đất, mặt cắm thẳng vào vũng bùn vừa được tạo ra do mưa từ cơn dông lúc nãy. Toàn thân hắn đen như than, quần áo rách tả tơi, đặc biệt là phần mông đã bị cháy xém hoàn toàn, chỉ còn lại hai miếng vải bay phất phơ trong gió như cờ trắng đầu hàng.

Lục Diệp điềm nhiên bước lại gần, cúi xuống nhìn cái xác đang run rẩy vì còn dư điện kia, khẽ thở dài: “Vương huynh, ta đã nói rồi, tu tiên là phải có kiến thức. Ngươi không học về sự phân bố điện dung trên bề mặt vật thể lồi cầu à? Nếu lần sau định gọi sét, nhớ mang theo giày cao su hoặc ít nhất là mặc quần cách điện bằng da trâu già nhé. Quần lụa tơ tằm thiên văn dẫn điện tốt lắm đấy.”

Dứt lời, Lục Diệp tiện tay thu hồi thanh sắt (lúc này đã trở thành linh vật quý hiếm do tôi luyện qua thiên lôi), rồi nhìn vào cuốn sổ tay: “Mục tiêu tiếp theo: Nâng cấp linh thạch phế phẩm thành pin dự phòng.”

Hắn xoay người, để lại một quảng trường đầy rẫy những con người đang nghi ngờ nhân sinh. Vương Đằng, thiên tài nghìn năm có một, khí vận ngút trời, giờ đây nằm đó như một tảng than tổ ong, kết thúc trận chiến hào hùng nhất lịch sử Thanh Vân Tông trong một tư thế mà có lẽ cả đời hắn cũng không muốn nhớ lại.

Mạnh Hùng lon ton chạy theo Lục Diệp, hào hứng: “Lục huynh, chiêu 'Điện xẹt mông cong' này của huynh quá tuyệt, để ta viết hẳn một bài hịch mừng chiến công này!”

“Thôi, bớt lại giùm ta cái, Mạnh huynh…” Lục Diệp xua tay, nhưng trên môi lại nở một nụ cười tinh quái.

Phía sau, Tuyết Thanh Nguyệt lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Lục Diệp, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh đạo sét bẻ lái lúc nãy. Nàng lẩm bẩm: “Lý trí… có thể khống chế cả thiên địa sao?”

Dưới chân nàng, vệt nước mưa còn sót lại bỗng rung động. Một kỷ nguyên mới của tu tiên giới, nơi mà các đạo pháp hào nhoáng bị thay thế bằng các hằng số vật lý, dường như đã chính thức bắt đầu từ cái mông bốc khói của Vương Đằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8