Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 33: Đối thủ dùng ảo thuật**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:41:24 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 33: HÌNH ẢNH CỦA NGƯƠI BỊ "RĂNG CƯA" RỒI!**

Ánh nắng trên quảng trường Thanh Vân Tông lúc này trở nên rực rỡ đến mức chói mắt, nhưng không khí xung quanh võ đài số một lại lạnh ngắt như hầm băng.

Lục Diệp xoa xoa cổ tay, bước chân lẹt quẹt trên sàn đá cẩm thạch, vẻ mặt ngái ngủ như thể hắn vừa bị ai đó dựng dậy sau một ca làm việc tăng ca mười tám tiếng đồng hồ. Trong mắt hắn, cái quảng trường sầm uất với hàng vạn tu sĩ này không phải là một thánh địa võ học, mà là một đống mã nguồn lộn xộn đang cần được bảo trì.

Đối diện hắn là Cố Thanh Phong, đệ tử nòng cốt của Vạn Pháp Môn, một kẻ nổi danh với danh hiệu "Huyễn Ảnh Tiên Tử". Mặc dù mang cái tên có chút nữ tính, nhưng thực lực của gã lại cực kỳ bá đạo. Cố Thanh Phong mặc một bộ trường bào màu thiên thanh, trên tay cầm một chiếc quạt lông vũ, phong thái tiêu sái thoát tục.

“Thanh Vân Tông thế mà lại phái một kẻ… tư chất hạ đẳng như ngươi lên đây sao?” Cố Thanh Phong gập quạt lại, khóe môi khẽ nhếch lên sự khinh miệt. “Ta nghe nói ngươi dùng ba hoa chích chòe để đánh bại đệ tử ngoại môn của chúng ta, nhưng trước mặt tuyệt kỹ của Vạn Pháp Môn, mọi tiểu xảo đều chỉ là hư vô.”

Lục Diệp thở dài, ngón tay khẽ chạm vào cuốn "Đạo Điển" đeo bên hông. Trong đồng tử của hắn, một luồng ánh sáng xanh mờ nhạt bắt đầu xoay chuyển.

[Phát hiện mục tiêu: Cố Thanh Phong. Tu vi: Trúc Cơ trung kỳ. Chuyên môn: Huyễn thuật ánh sáng và tác động tâm linh. Trang bị: Quạt lông vũ (Hỗ trợ dao động linh lực). Độ đe dọa: 15% (Lưu ý: Chỉ số đe dọa thấp là do kỹ năng đối phương phụ thuộc hoàn toàn vào cảm quan của vật chủ).]

“Nói nhiều quá.” Lục Diệp uể oải trả lời. “Anh có đánh không? Để tôi còn về nghiên cứu cái bếp điện chạy bằng linh thạch, cái nồi cũ tốn điện quá.”

“Hỗn xược!”

Cố Thanh Phong gầm nhẹ, chiếc quạt lông vũ trong tay vung lên. Đột nhiên, toàn bộ võ đài biến đổi. Một màn sương màu tím bao phủ lấy tầm nhìn, tiếng nhạc sáo du dương vang lên từ hư không, khiến những tu sĩ cấp thấp dưới đài cũng phải ngây ngất.

Trong mắt khán giả, Lục Diệp giờ đây không còn đứng trên võ đài nữa, mà đang đứng giữa một vầng hào quang rực rỡ, xung quanh là hàng nghìn thanh tiên kiếm bay lượn, mỗi thanh đều tỏa ra sát khí kinh người. Đó chính là tuyệt chiêu “Vạn Kiếm Tâm Ma” của Vạn Pháp Môn.

“Ảo cảnh cấp cao!” Một vị trưởng lão dưới đài thốt lên. “Cố Thanh Phong đã có thể dùng linh lực để khúc xạ ánh sáng và tạo ra các tần số âm thanh gây nhiễu não bộ. Lục Diệp xong đời rồi.”

Mạnh Hùng lo lắng nắm chặt cây rìu trong tay, định xông lên: “Đại ca! Đừng tin vào mắt mình! Nhắm mắt lại mà đánh!”

Tuyết Thanh Nguyệt thì cau mày, đôi mắt băng lãnh của nàng quan sát Lục Diệp. Nàng tự hỏi, một kẻ luôn tin vào logic như hắn sẽ làm gì trước một thứ vốn dĩ không có thật?

Trên võ đài, Lục Diệp vẫn đứng yên. Hắn không nhắm mắt, ngược lại, hắn còn mở to mắt hơn bình thường. Trong tầm nhìn của hắn, thế giới tím ngắt và hàng nghìn thanh kiếm đó bỗng chốc vỡ ra thành những dòng thông số chạy dọc.

[Phân tích huyễn cảnh: “Vạn Kiếm Tâm Ma”.]
[Nguyên lý: Sử dụng linh lực dao động ở tần số 450 THz đến 750 THz (quang phổ nhìn thấy) để tạo ra ảo ảnh. Kết hợp với sóng âm tần số cực thấp (infrasound) 15Hz để kích thích phản ứng lo sợ của hạch hạnh nhân trong não bộ.]
[Đánh giá chất lượng: Độ phân giải thấp. Tốc độ khung hình (FPS) không ổn định. Hiệu ứng ánh sáng bị lỗi răng cưa ở rìa ảo ảnh.]

Lục Diệp nhịn không được, phì cười một tiếng. Hắn chỉ vào một thanh kiếm đang lao tới: “Cố huynh, huyễn thuật của anh… thực sự là quá kém rồi. Nhìn cái bóng của thanh kiếm này xem, nguồn sáng bên trái anh là giả, nhưng đổ bóng lại nghiêng về bên phải 15 độ. Anh không biết tính toán góc độ ánh sáng à?”

Cố Thanh Phong biến sắc: “Ngươi nói nhảm cái gì? Chết đi!”

Hắn phất quạt, hàng nghìn thanh kiếm lao thẳng vào Lục Diệp. Khán giả hốt hoảng hét lên, nhưng Lục Diệp vẫn thản nhiên bước đi. Hắn nhẹ nhàng nghiêng mình sang trái hai bước, rồi lùi lại một bước, sau đó khom lưng. Những thanh tiên kiếm trông có vẻ sắc lẹm đó đều sượt qua người hắn như đi xuyên qua không khí.

Thực tế, đối với Lục Diệp, hắn đang chơi một trò chơi thực tế ảo (VR) mà đồ họa của nó vô cùng rác rưởi.

“Màu tím này là do anh dùng linh lực hệ Thủy phản chiếu qua hệ Hỏa đúng không? Nhưng bước sóng bị lệch rồi, chuyển sang màu xanh lục thì trông sẽ thực tế hơn đấy.” Lục Diệp vừa đi dạo giữa rừng kiếm, vừa bình phẩm như một đạo diễn hình ảnh khó tính. “Hơn nữa, tiếng nhạc này… ồ, anh dùng sóng âm tần số thấp để làm tôi sợ? Anh có biết là nếu dùng tần số này trên 30 phút sẽ gây ra tình trạng táo bón không?”

Dưới đài, mọi người ngẩn tò te. Họ thấy Lục Diệp như đang nhảy múa một điệu kỳ lạ giữa không trung, trong khi Cố Thanh Phong thì mồ hôi nhễ nhại, dồn hết sức bình sinh để duy trì ảo cảnh.

“Tại sao không trúng? Ngươi rõ ràng đang nằm trong ảo cảnh của ta!” Cố Thanh Phong gào lên. Hắn không tin được, một tên Luyện Khí tầng chín lại có thể hóa giải “Vạn Kiếm Tâm Ma” một cách nhởn nhơ như thế.

“Vì ảo ảnh của ngươi bị ‘răng cưa’ quá nặng.” Lục Diệp thản nhiên đáp. “Ngươi chỉ có thể đánh lừa đại não của con người bằng cách gửi các tín hiệu giả qua dây thần kinh thị giác. Nhưng Đạo Điển của ta… nó không dùng dây thần kinh, nó dùng giao thức kết nối dữ liệu trực tiếp.”

Lục Diệp đột nhiên tăng tốc. Hắn không thèm nhìn những thanh kiếm nữa, mà nhìn vào những khe hở giữa không gian.

“Đây rồi, điểm truy cập linh lực.”

Hắn giơ bàn tay ra, các ngón tay gõ nhanh trong không trung như thể đang đánh bàn phím.

“Mã hóa lại một chút. Chỉnh lại chiết suất không khí một tẹo. Chèn thêm một đoạn code ‘khử nhiễu’… Xong!”

Bộp!

Lục Diệp búng tay một cái.

Toàn bộ màn sương tím bỗng chốc biến mất. Những thanh tiên kiếm hào nhoáng tan vỡ như bong bóng xà phòng. Võ đài trở lại trạng thái ban đầu, nhưng điều kỳ quái là, toàn bộ quảng trường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Tất cả các tu sĩ, từ trưởng lão đến đệ tử, bỗng thấy đầu óc choáng váng.

“Chuyện gì thế này? Ta thấy… ta thấy hai Cố Thanh Phong?” Một đệ tử kêu lên.

“Không, ta thấy ba kẻ đang mặc váy!” Một kẻ khác hét lớn.

Thực tế, Lục Diệp đã đảo ngược huyễn thuật của Cố Thanh Phong, không những phá giải nó mà còn tán xạ linh lực dư thừa vào không khí, biến toàn bộ khu vực quảng trường thành một cái kính vạn hoa khổng lồ.

Cố Thanh Phong bị chính linh lực phản phệ, lảo đảo lùi lại. Gã dụi mắt liên tục: “Mắt của ta… tại sao ta thấy mọi thứ đều biến thành những ô vuông nhỏ?”

Lục Diệp chậm rãi bước tới trước mặt Cố Thanh Phong, lúc này đang quỳ sụp xuống vì say sóng thị giác.

“Đó gọi là Pixelate (Điểm ảnh hóa) đấy. Ta vừa hạ độ phân giải mắt của anh xuống còn 144p. Chúc mừng anh đã trở về thời kỳ tivi trắng đen.”

Cố Thanh Phong hoảng loạn vung quạt loạn xạ: “Yêu thuật! Đây là yêu thuật! Hắn đã cướp đi ánh sáng của ta!”

“Không, ta chỉ sửa lỗi (debug) lại thế giới quan của anh thôi.” Lục Diệp thở dài. “Tu luyện ảo thuật mà không học vật lý quang học, anh cũng dám tự xưng là thiên tài sao?”

Lục Diệp nhặt một thanh gậy gỗ gần đó, gõ nhẹ lên đầu Cố Thanh Phong một cái. "Cốp" một tiếng rõ to, thiên tài của Vạn Pháp Môn đổ rầm xuống võ đài, ngất lịm đi với khuôn mặt đầy vẻ hoang mang tột độ.

Toàn trường im phăng phắc.

Mạnh Hùng đờ đẫn: “Hóa ra… ảo thuật có thể phá bằng cách nói lý lẽ à?”

Tuyết Thanh Nguyệt nhếch môi, ánh mắt có chút thú vị nhìn bóng lưng của Lục Diệp. Nàng phát hiện, người đàn ông này không chỉ có logic điên rồ, mà thực sự hắn nhìn thế giới bằng một đôi mắt hoàn toàn khác biệt.

Ở trên khu vực Vip, Vương Đằng nghiến răng, chiếc ghế đá dưới tay gã đã bị bóp nát thành vụn cám. Gã nhận ra, Lục Diệp không phải đang dùng sức mạnh để thắng, mà là đang trực tiếp dùng “tri thức” để giẫm đạp lên quy tắc của tu tiên giới.

“Lục Diệp chiến thắng!” Tiếng trọng tài vang lên đầy miễn cưỡng.

Lục Diệp phủi tay, đi thẳng xuống đài. Trong đầu hắn, Đạo Điển lại hiện lên một dòng thông báo:

[Kinh nghiệm phân tích tăng thêm 2%. Mở khóa kỹ năng: “Tầm nhìn X-quang sơ cấp” (Cảnh báo: Không nên dùng kỹ năng này để nhìn trộm nữ tu sĩ, Đạo Điển có chức năng đạo đức tự động sẽ khóa tài khoản nếu vi phạm).]

“Chết tiệt, cái hệ thống này cũng biết đạo đức cơ à?” Lục Diệp lẩm bẩm, sau đó ném cho Tuyết Thanh Nguyệt một ánh mắt đầy ẩn ý.

Nàng lạnh lùng quay đi, nhưng trái tim lại lỡ một nhịp.

Cố Thanh Phong được cáng xuống, trong cơn hôn mê gã vẫn không ngừng lẩm bẩm: “Tần số… bước sóng… răng cưa… ta là ai… đây là đâu…”

Có lẽ, sau trận chiến này, Vạn Pháp Môn sẽ phải cân nhắc lại việc đưa môn Vật lý vào chương trình tu luyện chính thống. Còn Lục Diệp, hắn chỉ quan tâm đến một việc: Cái "Dữ liệu ảo" trên người Vương Đằng, rốt cuộc là một cái "bản crack" như thế nào mà lại mạnh mẽ đến thế?

“Tiếp theo, để xem vận may của anh chống lại thuật toán của tôi ra sao, đứa con cưng của trời đất.”

Lục Diệp nhếch môi cười, bóng lưng hắn khuất dần sau khán đài, để lại một quảng trường đầy rẫy những kẻ đang bị “nhiễu sóng thị giác” đến mức nhìn nhau ra đầu heo.

Đại hội tỷ thí này, dường như đã bị một kẻ ngoại lai dùng khoa học phá nát đến mức tan hoang rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8