Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 35: Vương Đằng phục thù**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:42:47 | Lượt xem: 1

Trên đài tỷ võ của Thanh Vân Tông, không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích phát một vụ nổ kinh thiên động địa. Mây đen kéo về kịt trời, sấm sét ẩn hiện trong những tầng mây, không phải do tự nhiên, mà là do cộng hưởng với luồng khí thế phát ra từ một người.

Vương Đằng đứng đó, tóc dài bay múa, giữa trán một đạo ấn ký hoàng kim tỏa sáng rực rỡ. Trong tay gã lúc này không phải là thanh kiếm dài thường thấy, mà là một chiếc đỉnh nhỏ màu đồng cổ, cao không quá gang tay, nhưng chung quanh nó, không gian đang không ngừng vặn vẹo và sụp đổ.

“Lục Diệp, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi trò hề phân tích của ngươi đều là vô nghĩa!” Vương Đằng gầm lên, âm thanh mang theo linh lực chấn động tâm can.

Lục Diệp đứng đối diện, dáng vẻ vẫn lười nhác như cũ. Hắn đưa tay gãi gãi lỗ tai, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào cái đỉnh đồng kia. Trong đồng tử của hắn, một chuỗi dữ liệu xanh biếc bắt đầu chảy xuôi với tốc độ chóng mặt.

[Đang quét mục tiêu: Càn Khôn Hỗn Nguyên Đỉnh (Bảo vật cấp Thiên – Tàn khuyết).]
[Phát hiện cấu trúc: Hợp kim Linh Kim Thần Đồng chiếm 72%, Trầm Thiết 15%, tạp chất không xác định 13%.]
[Nguyên lý vận hành: Tạo ra trường trọng lực nhân tạo thông qua việc cưỡng bức nén linh khí của môi trường xung quanh vào tâm vật lý của đỉnh. Sai số cấu trúc: 4.2%.]

Lục Diệp tặc lưỡi, lẩm bẩm một mình: “Cái lò này… à không, cái đỉnh này tốn năng lượng quá. Hiệu suất chuyển đổi linh năng thành trọng lực chỉ đạt khoảng 60%. Lão thiết này chắc chắn mua nhầm hàng loại hai rồi.”

“Chết đi!” Vương Đằng không chịu nổi vẻ mặt khinh khỉnh đó, gã phun ra một ngụm máu tinh huyết lên chiếc đỉnh.

Càn Khôn Hỗn Nguyên Đỉnh đột ngột phóng lớn, biến thành một vật thể khổng lồ che lấp cả mặt trời. Một áp lực nghìn cân đột ngột giáng xuống, mặt đất dưới chân Lục Diệp nứt toác, đá vụn bị nghiền thành cát mịn chỉ trong chớp mắt. Đệ tử đứng xem xung quanh, dù có hộ thân linh khí, vẫn cảm thấy ngực nhói lên, một vài người có tu vi thấp thậm chí đã quỳ thụp xuống đất vì không chịu nổi uy áp.

“Lục Diệp! Quỳ xuống cho ta!” Vương Đằng cuồng tiếu, tay ấn xuống, chiếc đỉnh vạn cân ầm ầm rơi thẳng về phía đỉnh đầu Lục Diệp.

Trong mắt mọi người, Lục Diệp lúc này giống như một con kiến trước bánh xe của cỗ chiến xa khổng lồ. Thế nhưng, kẻ được gọi là “virus của giới tu tiên” kia vẫn không hề nhúc nhích.

[Cảnh báo: Áp suất không khí tăng lên 400 lần. Gia tốc rơi: 25m/s². Trọng tâm của vật thể đang lệch về phía bên trái 15 độ do lỗi đúc ở đáy đỉnh.]

Lục Diệp đột nhiên mỉm cười. Hắn không vận linh lực để chống đỡ, mà chỉ nghiêng người một góc 30 độ, bước một bước ngắn về phía trước, đúng vào một vị trí tưởng chừng như là tâm điểm của sự hủy diệt.

“Uỳnh!”

Chiếc đỉnh khổng lồ nện xuống đất, tạo ra một hố sâu đường kính mười trượng. Bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm mắt tất cả mọi người.

“Thắng rồi sao?” Tuyết Thanh Nguyệt ở đằng xa xiết chặt thanh kiếm trong tay, lòng bàn tay nàng lấm tấm mồ hôi. Dù nàng luôn bị Lục Diệp trêu chọc đến mức phát điên, nhưng nàng biết hắn không phải hạng người dễ chết như vậy.

Vương Đằng đứng trên không trung, cười gằn: “Ha ha ha! Cái gì mà logic, cái gì mà phân tích? Trước sức mạnh của Thiên cấp bảo vật, ngươi chỉ là một vũng bùn…”

“Này, nói đủ chưa? Cái đỉnh này của ngươi, bộ lọc không khí hỏng rồi à? Bụi kinh khủng quá.”

Một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ phía dưới cái đỉnh khổng lồ. Bụi tán đi, lộ ra Lục Diệp đang đứng… ngay dưới đáy đỉnh, nhưng kỳ lạ là, giữa đỉnh đầu hắn và đáy đỉnh có một khoảng cách mỏng như tờ giấy. Hắn đang đứng đúng vào một điểm trũng do lỗi cấu trúc của đáy đỉnh tạo ra, nơi mà trọng lực không thể tác động đến do sự triệt tiêu lẫn nhau của các dòng linh khí vặn vẹo.

“Cái gì?! Không thể nào!” Vương Đằng kinh hãi, gã cuồng loạn kết ấn, muốn điều khiển cái đỉnh đè xuống thêm lần nữa.

Lục Diệp thản nhiên đưa tay lên, ngón trỏ gõ nhẹ vào một vết rạn mờ nhạt ở chân đỉnh đồng.

“Vương Đằng sư huynh, đạo lý đơn giản nhất là: lực càng lớn, sự mất cân bằng càng dễ lộ rõ. Ngươi có bao giờ tự hỏi, tại sao cái đỉnh này lại có tiếng kêu ong ong nhỏ mỗi khi vận hành không?”

Lục Diệp nói tiếp bằng tông giọng của một kỹ sư đang phê bình sản phẩm lỗi: “Đó là do tần số rung động của linh thạch trung tâm không khớp với vật liệu bao phủ. Nếu ta gõ vào đây với một lực đạo có tần số đúng bằng 240 Hertz…”

Hắn vừa dứt lời, ngón tay búng mạnh một cái. Một luồng linh lực nhỏ bé nhưng cực kỳ tinh khiết chui tọt vào trong vết rạn.

“Rắc…”

Một âm thanh khô khốc vang lên. Toàn bộ hào quang hoàng kim của Càn Khôn Hỗn Nguyên Đỉnh đột ngột tắt lịm. Chiếc đỉnh khổng lồ bắt đầu rung lắc dữ dội như một cái máy giặt cũ bị quá tải.

“Dừng lại! Nó đang làm gì vậy?” Vương Đằng hét lên, gã cảm nhận được mối liên hệ linh hồn của mình với bảo vật đang bị cắt đứt bởi một loạt các xung động lạ lùng.

“Nó đang thực hiện quy trình ‘tự hủy do lỗi phần cứng’ đấy.” Lục Diệp nháy mắt.

“Bùm!”

Không phải là một vụ nổ lớn, mà là một sự sụp đổ cấu trúc hoàn toàn. Chiếc đỉnh nghìn trượng thu nhỏ lại như một quả bóng bị xì hơi, linh khí bên trong thoát ra một cách hỗn loạn, tạo thành một cơn lốc thổi ngược về phía Vương Đằng.

“Phụt!” Vương Đằng bị chính linh lực phản chấn của mình hất văng đi hàng chục trượng, ngã rạp trên đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Bảo vật cấp Thiên kia lúc này chỉ còn là một chiếc đỉnh đồng rỉ sét, méo mó nằm lăn lóc bên cạnh chân Lục Diệp.

Trường đấu im phăng phắc. Tiếng gió rít qua tai như đang chế nhạo sự thất bại của một thiên tài.

Lục Diệp bước tới chỗ cái đỉnh gãy, nhặt nó lên, săm soi một hồi rồi ném trả lại cho Vương Đằng: “Góp ý chân thành, lần sau có mua đồ cổ thì nhớ yêu cầu bên bán cung cấp bảng kiểm định chất lượng và thông số kỹ thuật rõ ràng. Đừng thấy nó phát sáng mà tưởng là đồ xịn. Thực chất, nó chỉ là một khối đồng có khả năng gây áp lực không khí thôi, lỗi hệ thống nhiều vô kể.”

Vương Đằng tức đến mức máu tràn ra khóe miệng, gã run rẩy chỉ tay vào Lục Diệp: “Ngươi… ngươi rốt cuộc đã làm gì? Đó là Thiên cấp bảo vật! Tại sao ngươi lại có thể phá nó bằng một ngón tay?”

Lục Diệp đứng chắp tay sau lưng, ngước nhìn lên bầu trời vừa mới tạnh hẳn sấm sét, thở dài một cách đầy triết lý: “Ta không phá nó, ta chỉ ‘giúp’ nó nhận ra bản thân nó yếu đuối đến mức nào thôi. Trong thế giới của ta, kẻ mạnh nhất không phải là kẻ có nhiều tài nguyên nhất, mà là kẻ nắm được mật mã vận hành của vạn vật.”

Hắn đột ngột quay sang nhìn về phía đài cao, nơi các trưởng lão Thanh Vân Tông đang đứng đờ đẫn: “Vị trưởng lão này, trận đấu xong rồi nhỉ? Ta có thể đi ăn cơm chưa? Nãy giờ vận dụng não bộ phân tích, lượng đường huyết của ta hạ thấp rồi, rất dễ cáu gắt đấy.”

Vương Đằng nhìn Lục Diệp thong dong rời đi, sự kiêu ngạo suốt hai mươi năm qua sụp đổ hoàn toàn. Gã chợt nhận ra, trước mặt con người này, những tu vi, pháp bảo, thần thông mà gã hãnh diện thực chất chỉ là những dòng ‘code’ đầy lỗi chờ được sửa chữa.

Mà Lục Diệp, chính là kẻ nắm quyền Admin duy nhất trong cái thế giới đầy sai lệch này.

Phía dưới đài, Mạnh Hùng trợn mắt há mồm, lập tức lôi cuốn sổ tay ra nắn nót viết:
*“Nghìn cân treo sợi tóc không sờn,*
*Gõ một ngón tay đỉnh lớn hờn.*
*Logic trên đời ai sánh kịp,*
*Thanh Vân đệ tử—Lục Diệp hơn!”*

Viết xong, hắn còn tự đắc gật đầu: “Lần này nhất định Diệp huynh sẽ không chê thơ mình thiếu cấu trúc logic nữa!”

Ở một góc khuất, Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bóng lưng Lục Diệp, đôi môi mím chặt. Nàng đột nhiên cảm thấy, cái thế giới tu tiên vốn dĩ nghiêm túc này, kể từ ngày có sự xuất hiện của tên này, đã hoàn toàn biến thành một trò chơi lắp ráp vụng về. Và nàng, cũng bắt đầu muốn tìm hiểu cái gọi là “quy tắc cấu trúc” của hắn.

“Chờ đã, Lục Diệp!” Nàng gọi lớn, chân giẫm lên kiếm quang đuổi theo.

“Gì nữa đây Thánh nữ? Tôi không dạy aerobic giờ hành chính đâu nhé!” Tiếng Lục Diệp vọng lại từ xa, kèm theo tiếng cười cà khịa đặc trưng, kéo dài trong ánh hoàng hôn của Thanh Vân Tông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8