Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 46: Đấu giá mảnh vỡ dữ liệu**
Ánh đèn từ những khối Minh Linh Thạch tỏa ra một thứ ánh sáng xanh dịu nhẹ, bao phủ lấy toàn bộ sảnh đấu giá của Thiên Cơ Các. Nơi đây hôm nay không giống với những phiên đấu giá thông thường. Những hàng ghế gỗ tử đàn chật kín những vị đại lão từ các tông môn danh tiếng, những tán tu có máu mặt, và cả những gã nhà giàu mới nổi đang hăm hở muốn dùng linh thạch để mua lấy một tấm vé vào con đường trường sinh.
Ở một góc khán đài được bố trí khá kín đáo, Lục Diệp uể oải tựa lưng vào ghế, chân bắt chéo, tay cầm một chén trà linh thảo rẻ tiền. Hắn đeo tấm thẻ "Chủ Nhiệm Phòng Tối Ưu" trước ngực như một cách để trêu tức thế gian.
Bên cạnh hắn, Tuyết Thanh Nguyệt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng sơn, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy nàng đang cầm một bảng kê khai thông số mà Lục Diệp vừa đưa cho. Nàng lẩm bẩm: "Tần số dao động linh lực của thanh kiếm cấp Địa kia là 500Hz? Tại sao ta phải quan tâm đến con số này?"
"Bởi vì nếu nó vượt quá 520Hz khi cô thi triển kiếm chiêu nhanh, nó sẽ bị hiện tượng cộng hưởng tự kích," Lục Diệp ngáp một cái, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi mà trong tầm nhìn của hắn đang hiện lên một bảng Dashboard kỹ thuật. "Nói cách đơn giản, thanh kiếm đó sẽ tự nổ tung trong tay cô trước khi kịp chạm vào đối thủ. Đó không phải là thần binh, đó là một quả bom nổ chậm được ngụy trang đẹp đẽ."
"Lục ca nói chí phải!" Mạnh Hùng đứng phía sau, hai bắp tay cuồn cuộn khoanh trước ngực, bỗng dưng nổi hứng ngâm một câu:
"Thần binh lấp lánh bên ngoài,
Bên trong lỗi hệ thống, thật là hài thay!
Mua về đứt tay rơi lệ,
Tiền mất tật mang, đúng quân dại khờ!"
Tiếng ngâm thơ oang oang của Mạnh Hùng khiến mấy vị tu sĩ bàn bên quay lại lườm nguýt, nhưng khi nhìn thấy thân hình hộ pháp của gã và khí lạnh tỏa ra từ Tuyết Thanh Nguyệt, họ lập tức thu hồi ánh mắt, vờ như không nghe thấy gì.
Trên lễ đài, một lão giả mặc trường bào thêu hình tinh vân bước ra. Đó là đấu giá sư trứ danh của Thiên Cơ Các – Tề Lão. Ông ta hắng giọng, thanh âm được khuếch đại bởi một trận pháp nhỏ, vang vọng khắp sảnh:
"Vị đạo hữu, món hàng đầu tiên của ngày hôm nay là một mảnh di vật được khai quật từ Phế Tích Cổ: Thiên Phù Phiến Thạch!"
Một đĩa bạc được bưng lên, trên đó đặt một miếng đá xám xịt, loang lổ những vệt đỏ như máu khô. Trên bề mặt miếng đá là những đường nét vặn vẹo, trông giống như phù văn nhưng lại mang một vẻ hỗn loạn đến khó hiểu.
"Theo giám định của Thiên Cơ Các, đây là một phần của công pháp thượng cổ bị thất lạc. Chỉ cần cảm ngộ được một phần nhỏ trong đó, cũng đủ để đột phá cảnh giới hiện tại!" Tề Lão thao thao bất tuyệt. "Giá khởi điểm: Mười vạn linh thạch cấp thấp!"
"Mười một vạn!"
"Mười lăm vạn!"
"Hai mươi vạn!"
Tiếng trả giá vang lên liên tục. Những tu sĩ ở đây dường như phát cuồng vì hai chữ "thượng cổ".
Lục Diệp nheo mắt. Trong đồng tử của hắn, Đạo Điển Phân Tích bắt đầu chạy các dòng lệnh. Một thanh tiến trình màu xanh hiện lên: *[Đang quét cấu trúc dữ liệu… 10%… 45%… 100%. Phân tích hoàn tất.]*
**
**
**
"Phụt!" Lục Diệp suýt nữa thì phun sạch ngụm trà vào mặt Mạnh Hùng.
"Sao thế Diệp ca? Bảo vật đó mạnh lắm à?" Mạnh Hùng hưng phấn hỏi.
Lục Diệp lau miệng, mặt không đổi sắc nói khẽ: "Nếu ngươi muốn tu luyện 'Nướng Thịt Đại Pháp' để đạt đến cảnh giới chín vàng đều, thì cứ việc mua. Bọn họ đang đấu giá mười vạn linh thạch cho một công thức nấu ăn đã bị hỏng nửa phần."
Tuyết Thanh Nguyệt thoáng cau mày: "Ngươi chắc chắn chứ? Những phù văn kia nhìn rất giống đạo vận."
"Đó là lỗi hiển thị," Lục Diệp nhún vai. "Khi dữ liệu bị hỏng mà vẫn cố chạy, nó sẽ tạo ra những hình ảnh nhiễu loạn mà các người gọi là 'huyền ảo'. Trong mắt ta, đó chỉ là một màn hình xanh chết chóc (BSOD) của thời viễn cổ mà thôi."
Trong khi Lục Diệp đang "bóc phốt" âm thầm, cuộc đấu giá đã lên tới đỉnh điểm. Một thanh niên trẻ tuổi mặc y phục thêu hình kiếm bạc, phong thái hiên ngang đứng dậy. Hắn chính là đại diện của Vạn Kiếm Nhai – Kiếm Vô Tâm.
"Ba mươi vạn linh thạch! Vạn Kiếm Nhai chúng ta lấy món này!"
Lời vừa thốt ra, cả khán phòng im bặt. Ba mươi vạn cho một mảnh đá là một con số khổng lồ, chưa kể uy danh của Vạn Kiếm Nhai không ai muốn đụng vào.
Kiếm Vô Tâm đắc ý nhìn quanh, sau đó vô tình quét mắt qua chỗ của nhóm Lục Diệp. Thấy Lục Diệp đang tủm tỉm cười, hắn cau mày, cảm giác bị xúc phạm: "Vị bằng hữu này, ngươi có ý kiến gì với việc Vạn Kiếm Nhai mua đồ sao?"
Lục Diệp thản nhiên đặt chén trà xuống, đứng dậy phủi áo: "Không, ta chỉ đang tính toán một chút thôi. Với ba mươi vạn linh thạch, ngươi có thể mua được ba vạn con cừu thực sự, thay vì mua một miếng đá dạy ngươi cách nướng cừu mà ngay cả đoạn tẩm ướp gia vị cũng bị mất."
Cả khán phòng xôn xao. Kiếm Vô Tâm tái mặt, giọng lạnh lùng: "Ngươi nói gì? Ngươi dám nhục mạ di vật thượng cổ?"
"Ta không nhục mạ di vật, ta chỉ nhục mạ trí thông minh của ngươi thôi," Lục Diệp búng tay một cái. "Tề Lão, có dám để ta lên 'debug' một chút không? Nếu ta nói sai, ta đền gấp đôi số tiền này cho Thiên Cơ Các."
Sự tự tin của Lục Diệp khiến Tề Lão chần chừ. Danh tiếng của kẻ "Phá Hoại Đạo Tâm" gần đây đã lan truyền khắp thành. Sau khi nhận được một cái gật đầu từ phía sau rèm, Tề Lão lùi lại: "Mời Chủ nhiệm Lục."
Lục Diệp bước lên đài, nhìn mảnh đá bằng vẻ khinh bỉ. Hắn không dùng linh lực để cảm ngộ như mọi người vẫn làm. Hắn dùng đầu ngón tay gõ nhịp vào ba vị trí khác nhau trên miếng đá, đồng thời truyền vào một luồng linh khí với tần số rung động cực kỳ đặc biệt.
*Cạch… Cạch… Xoẹt!*
Một màn ảo ảnh đột ngột bung ra giữa sảnh. Không phải hình ảnh tiên nhân bay lượn, cũng không phải kiếm ý ngút trời. Trước mắt hàng nghìn người, một bóng ma mờ nhạt hiện ra, mặc một cái tạp dề bẩn thỉu, tay cầm một chiếc đùi cừu lớn đang hì hục quạt lửa.
"Lửa phải nhẹ… thịt mới giòn… nếu cháy thì thêm nước tương…" Một giọng nói đứt quãng, khàn đặc vang lên từ mảnh vỡ.
Cả hội trường rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Sắc mặt Kiếm Vô Tâm từ đỏ chuyển sang tím, từ tím chuyển sang xanh mét. Ba mươi vạn linh thạch cho một gã đầu bếp thượng cổ hướng dẫn nấu ăn? Đây là sỉ nhục, là sự sỉ nhục lớn nhất lịch sử Vạn Kiếm Nhai!
Lục Diệp thản nhiên quay lại nhìn Kiếm Vô Tâm: "Nói thật nhé, cách nướng thịt của gã này cũng cũ rồi, ta có công thức ướp thịt BBQ hiện đại hơn nhiều, chỉ lấy ngươi mười vạn thôi, thấy sao?"
"Ngươi… ngươi!" Kiếm Vô Tâm tức đến mức suýt hộc máu, thanh kiếm sau lưng rung lên bần bật.
"Hừ, Vạn Kiếm Nhai quả là giàu có, tiêu tiền mua kinh nghiệm nướng thịt, thảo nào kiếm pháp lại… mặn mòi như vậy," Mạnh Hùng bồi thêm một câu từ dưới khán đài.
Tuyết Thanh Nguyệt khẽ lắc đầu, trong lòng nàng bắt đầu hình thành một suy nghĩ mới: Thế giới tu tiên này, dường như bị bao phủ bởi quá nhiều màn sương giả tạo. Chỉ có Lục Diệp là kẻ cầm cây đuốc logic, tàn nhẫn đốt sạch lớp vỏ bọc bên ngoài.
Sau vụ náo loạn của mảnh đá "nướng cừu", uy tín của Lục Diệp đột nhiên tăng vọt lên một tầm cao mới. Mọi món hàng tiếp theo được đưa lên, cả khán phòng đều nín thở nhìn về phía hắn. Chỉ cần Lục Diệp hơi nhướn mày, giá của món đồ đó sẽ lập tức rớt thê thảm. Ngược lại, nếu hắn gật đầu, người ta sẵn sàng đập đầu vào nhau để tranh đoạt.
"Tiếp theo, món hàng số 46 – Một món hàng khá kỳ lạ," Tề Lão lần này thận trọng hơn hẳn, giọng nói cũng nhỏ đi vài phần. "Chúng tôi gọi nó là 'Mảnh Vỡ Hư Không'. Nó được tìm thấy từ vùng Glitch Zone (Vùng Đất Lỗi) ở cực Nam. Nó không thể bị phá hủy, không thể bị cảm ngộ, cũng không có bất kỳ phản ứng linh lực nào."
Đó là một vật thể hình lập phương, màu đen tuyền, kích thước chỉ bằng một bao diêm. Bề mặt nó không hề phản chiếu ánh sáng, giống như một cái lỗ đen nhỏ đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
"Giá khởi điểm: Một ngàn linh thạch. Đây chỉ là món hàng dành cho ai thích sưu tầm đồ lạ," Tề Lão bổ sung thêm một câu để chữa cháy.
Trong khi cả sảnh đấu giá đang chép miệng chán nản vì món đồ nhìn có vẻ vô dụng, Đạo Điển của Lục Diệp bỗng nhiên phát ra một loạt cảnh báo màu đỏ chói mắt:
**
**
**
**
Tim Lục Diệp đập nhanh một nhịp. Đây chính là thứ hắn cần! Nếu cái đùi cừu kia là một đoạn code rác của người dùng, thì cái hộp đen này chính là một phần bộ cài đặt hệ điều hành của cả thế giới này.
Hắn hít sâu một hơi, cố giữ cho nét mặt trông thật chán ghét.
"Thứ rác rưởi gì đây?" Lục Diệp bĩu môi. "Nó trông giống như một khối carbon bị nén lỗi sau một vụ nổ lò rèn. Các người cũng mang nó lên bán được sao?"
Tề Lão đổ mồ hôi hột: "Thì… như đã nói, chỉ dành cho người sưu tầm thôi."
"Thôi được rồi," Lục Diệp xua tay vẻ rộng lượng. "Ta đang thiếu một miếng lót chân giường cho chắc chắn. Cái cục này nhìn có vẻ bền. Một ngàn linh thạch, ta lấy."
Kiếm Vô Tâm từ nãy đến giờ vẫn nhìn chằm chằm vào Lục Diệp. Hắn đã bị lừa một lần, nên lần này hắn cực kỳ cảnh giác. Thấy Lục Diệp ra giá, hắn nheo mắt: "Kẻ phá hoại đạo tâm như ngươi mà lại chịu bỏ ra một ngàn linh thạch mua đồ lót chân giường? Không đơn giản thế chứ?"
Lục Diệp quay sang, nhe răng cười: "Ơ, ngươi thông minh ra rồi đấy? Đúng thế, ta mua nó để về nghiên cứu cách nén than tổ ong làm chất đốt cho lò sưởi mùa đông của Thanh Vân Tông. Ngươi muốn cạnh tranh với công nghiệp chất đốt của ta không?"
Kiếm Vô Tâm nghi hoặc. Hắn nhìn cái hộp đen kia, thật sự chẳng thấy một chút "đạo vị" hay "linh khí" nào. Trong mắt người tu tiên, một thứ không có linh lực thì khác gì đất đá ven đường. Nhưng vì căm ghét Lục Diệp, hắn vẫn hô lên: "Hai ngàn linh thạch!"
Lục Diệp làm vẻ mặt đau đớn: "Ba ngàn! Kiếm thiếu gia, ngươi không định tranh miếng lót giường với ta đấy chứ? Đường đường là thiên tài Vạn Kiếm Nhai mà đi tranh than tổ ong sao?"
"Ta thích! Năm ngàn!" Kiếm Vô Tâm đắc chí.
"Mười ngàn! Ngươi điên rồi, đó là mười ngàn đấy!" Lục Diệp đứng bật dậy, tay hơi run rẩy (tất nhiên là diễn kịch).
Tuyết Thanh Nguyệt ở bên cạnh thầm kinh ngạc. Nàng biết Lục Diệp rất tiết kiệm linh thạch, việc hắn tăng giá liên tục chứng tỏ món đồ này cực kỳ quan trọng. Nàng chuẩn bị vung tay ra giá giúp hắn, nhưng Lục Diệp bí mật đá vào chân nàng dưới gầm bàn.
"Mười một ngàn linh thạch!" Kiếm Vô Tâm thấy Lục Diệp bắt đầu "mất bình tĩnh", hắn càng tin rằng mình đã chặn được cơ duyên của đối thủ. "Hahaha, Lục Diệp, ngươi muốn thứ này chứ gì? Ta bỏ mười một ngàn để thấy cái mặt thất vọng của ngươi cũng xứng đáng lắm!"
Lục Diệp bỗng nhiên im lặng. Hắn từ từ ngồi xuống, thở dài một tiếng thật dài. Toàn bộ sảnh đấu giá im phăng phắc.
"Thôi… ta bỏ," Lục Diệp nói giọng trầm buồn. "Chúc mừng Kiếm thiếu gia đã mua được một miếng lót giường đắt nhất lịch sử Cửu Châu với giá mười một ngàn linh thạch."
Kiếm Vô Tâm cười lớn: "Đấu trí với ta? Ngươi còn non lắm!"
Tuy nhiên, nụ cười của hắn chợt tắt ngấm khi thấy Lục Diệp nghiêng người nói nhỏ với Mạnh Hùng nhưng đủ để mọi người nghe thấy: "Ghi lại nhé, bán cho Thiên Cơ Các thông tin: Vạn Kiếm Nhai thiếu gia mắc bệnh tâm lý giai đoạn cuối, chuyên đi sưu tập đá cuội giá cao. Chúng ta có thể bắt đầu sản xuất đá cuội hàng loạt rồi."
"Đã ghi vào sổ, Diệp ca!" Mạnh Hùng rút cuốn sổ tay ra viết xoèn xoẹt. "Bài thơ hôm nay tiêu đề: Thiếu gia ngu muội mua than, Để về sưởi ấm tâm hồn hoang mang!"
Kiếm Vô Tâm cứng họng. Tề Lão vội vàng gõ búa: "Mười một ngàn linh thạch, lần một… lần hai… lần ba! Chốt món hàng cho Kiếm thiếu gia!"
Chiếc hộp đen được bưng xuống. Khi đi ngang qua bàn của Lục Diệp, Kiếm Vô Tâm nhận lấy vật phẩm, cảm giác nó nặng trịch nhưng vẫn hoàn toàn không có hơi thở linh lực nào. Hắn bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Năm phút sau, Lục Diệp bỗng nhiên đứng dậy, giả vờ đi vệ sinh. Nhưng thực chất, hắn lách vào một góc khuất sau cánh gà lễ đài.
Tại một căn phòng kín, một người phụ nữ mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ hình cáo đang đứng đợi sẵn. Trên bàn của nàng chính là một cái hộp đen y hệt cái Kiếm Vô Tâm vừa nhận được.
"Lục tiên sinh quả nhiên là bậc thầy thao túng tâm lý," người phụ nữ cười khẽ, giọng nói lảnh lót. "Dùng một món hàng nhái (dummy data) do chính Thiên Cơ Các chúng tôi tạo ra để lừa Vạn Kiếm Nhai, sau đó lại dùng danh nghĩa của mình để bí mật mua lại bản thật bằng giá gốc. Thật là nước đi không ai ngờ tới."
Lục Diệp cầm lấy bản gốc thật sự của mảnh vỡ dữ liệu, cảm nhận được một luồng nhiệt nhẹ tỏa ra từ Đạo Điển trong tay. Hắn đưa một túi linh thạch (đúng một ngàn viên) cho người phụ nữ.
"Giao dịch công bằng thôi," Lục Diệp mỉm cười. "Cái hộp mà hắn cầm là hàng rác thực sự do các người chế ra. Còn cái này… các người nhìn không ra giá trị của nó, nhưng đối với ta, nó chính là chìa khóa để gỡ lỗi (debug) lại cái thế giới nát này."
"Vậy, Lục tiên sinh định dùng nó làm gì?"
Lục Diệp xoay khối lập phương đen trong tay, ánh mắt lóe lên tia sáng của một kỹ sư đang tìm thấy chân lý:
"Làm gì ư? Đầu tiên, ta phải xem lại mã nguồn của 'Tuổi Thọ'. Tại sao các người tu tiên đến mấy ngàn năm mà vẫn phải chết vì thiên kiếp? Theo phân tích của ta, Thiên Kiếp không phải là thử thách, nó là một cái lệnh 'Auto-Delete' được thiết lập sẵn để giải phóng tài nguyên hệ thống khi dữ liệu người dùng quá lớn. Ta không muốn bị xóa, nên ta sẽ viết lại đoạn mã đó."
Hắn bước ra khỏi phòng kín, trở lại sảnh đấu giá với bộ mặt như vừa mất sổ gạo.
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn thấy hắn về, khẽ hỏi: "Lấy được chưa?"
Lục Diệp không nói gì, chỉ khẽ gõ nhẹ vào cuốn Đạo Điển. Trên màn hình mờ của hắn hiện lên một dòng thông báo rạng rỡ:
**
**
**
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống Phù Văn Thành. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Những đại tông môn kia đang mải miết tranh giành những mảnh vụn thông tin đã hỏng, còn hắn, hắn đang nắm giữ lõi của cả trò chơi này.
"Diệp ca, đi ăn mừng không?" Mạnh Hùng hào hứng hỏi. "Em mới làm bài thơ về món lợn quay…"
"Ăn thịt nướng thôi," Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng. "Nhưng nhớ nhé, nướng theo cách của ta, đừng nướng theo kiểu ba mươi vạn linh thạch kia kẻo tẩu hỏa nhập ma đấy!"
Bên kia sảnh, Kiếm Vô Tâm vẫn đang cố gắng truyền linh lực vào cái hộp đen rác rưởi, mồ hôi nhễ nhại, trong khi đám đệ tử đi cùng không ngừng khen ngợi: "Thiếu gia anh minh, bảo vật này ẩn giấu thật kỹ, chúng ta nhất định phải mang về để Tôn Giả bẻ khóa!"
Lục Diệp bước ra khỏi Thiên Cơ Các, cái thẻ "Chủ nhiệm" rung rinh trước gió. Thế giới tu tiên này vốn là một bản thảo đầy lỗi, và hắn chính là người được cử đến để… Refactor (Tái cấu trúc).