Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 54: Quảng cáo trong trận pháp**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:55:35 | Lượt xem: 1

**Chương 54: Quảng cáo trong trận pháp**

Phù Văn Thành buổi sớm mai luôn chìm trong một màn sương linh khí bảng lảng, đẹp như tranh vẽ. Theo thói quen của hàng nghìn năm qua, các tu sĩ sẽ tìm đến những quán trà linh dược, ngồi xếp bằng, nhấp một ngụm thanh lộ và bắt đầu đàm luận về thiên đạo, hoặc chờ đợi những bảng thông báo bằng phù văn của thành chủ phủ hiện lên giữa không trung để cập nhật tin tức về các bí cảnh mới mở.

Nhưng sáng nay, thế giới quan của họ đã bị chấn động bởi một "con virus" mang tên Lục Diệp.

Tại trung tâm quảng trường thành phố, nơi có Trận pháp Truyền Tống vạn dặm – huyết mạch giao thông quan trọng nhất của khu vực, một đám đông tu sĩ đang đứng ngây người như phỗng.

Lão giả Thanh Hư của phái Thiên Cơ, một vị cao thủ Trúc Cơ kỳ viên mãn, đang vội vã cần đi gấp đến thành bên cạnh để giao một lò đan dược quý. Lão bước lên trận pháp, ném vào đó mười viên linh thạch trung phẩm, chuẩn bị cảm nhận sự vặn xoắn của không gian. Thế nhưng, thay vì một luồng sáng trắng quen thuộc bao phủ, không gian trước mắt lão đột ngột ngưng đọng. Một bức màn linh lực màu lục huỳnh quang hiện ra, che khuất toàn bộ tầm nhìn.

Trên bức màn, một dòng chữ lớn, lấp lánh như được dát vàng hiện lên:

*“Tu luyện mệt mỏi? Khí huyết không thông? Đừng lo, đã có Băng Linh Sảng của Vạn Vật Các! Một hớp tỉnh táo, hai hớp thăng cấp, ba hớp… khoan hãy thăng cấp để xem hết quảng cáo này. Thời gian còn lại: 15 giây.”*

Lão giả Thanh Hư trợn trừng mắt, tay run rẩy chỉ vào bức màn: “Cái… cái gì thế này? Lão phu đã trả tiền linh thạch để dịch chuyển, tại sao lại phải xem cái này?”

Lão định dùng linh lực để phá vỡ bức màn, nhưng một dòng thông báo nhỏ hơn hiện lên phía dưới:

*“Cảnh báo: Nếu cố tình bỏ qua quảng cáo bằng vũ lực, tọa độ dịch chuyển có khả năng rơi vào chuồng heo tại ngoại ô thành. Bạn có muốn tiếp tục?”*

Thanh Hư lão giả nghẹn họng, linh lực đang sôi trào trong tay lập tức xì hơi như quả bóng bị châm kim. Lão đành nghiến răng đứng chờ mười lăm giây dài như một thiên niên kỷ. Trong khi đó, bức màn bắt đầu trình chiếu hình ảnh Tuyết Thanh Nguyệt – Thánh nữ của Tuyết Sơn Tông, người vốn nổi danh băng thanh ngọc khiết – đang cầm một bình sứ màu xanh, nở một nụ cười mà theo Lục Diệp là “đã qua chỉnh sửa hiệu ứng 4K”, nói một câu cụ thể:

“Vạn Vật Các, nơi linh hồn bạn được nâng cấp.”

Mười lăm giây kết thúc, một tiếng “Ting” giòn giã vang lên, trận pháp mới bắt đầu khởi động. Thanh Hư lão giả biến mất trong luồng sáng, nhưng tiếng gào thét phẫn uất của lão vẫn còn vọng lại: “Lục Diệppp! Ngươi là tên gian thương vô sỉ nhất Cửu Châu!”

***

Tại một căn phòng biệt lập trên đỉnh lầu cao nhất của Vạn Vật Các, Lục Diệp đang ngồi gác chân lên bàn, tay trái cầm một quả linh quả, tay phải lướt nhanh trên mặt cuốn Đạo Điển Phân Tích.

Cuốn sổ tay giờ đây đã không còn là một vật phẩm bằng giấy thông thường. Dưới sự “nâng cấp phần cứng” bằng hàng tấn nguyên liệu quý hiếm, nó tỏa ra một quầng sáng xanh nhạt, hiện thị hàng nghìn dòng thông số chạy dọc ngang như mã nguồn của một hệ điều hành siêu cấp.

“Chủ nhân, lưu lượng người truy cập (traffic) tại Trận pháp Truyền Tống trung tâm đã đạt đỉnh. Doanh thu từ việc bán vị trí quảng cáo trong buổi sáng nay là 5.000 linh thạch thượng phẩm.” Lão Quy từ trong cái nhẫn trữ vật ló đầu ra, mắt rùa sáng rực như hai bóng đèn pha, “Nhưng ta nói này, tiểu tử ngươi không sợ đám lão quái kia tới dỡ nhà sao? Ngươi vừa chèn quảng cáo vào cả ‘Gương Truyền Tin’ của các vị tông chủ nữa đấy.”

Lục Diệp thản nhiên cắn một miếng linh quả, âm thanh sồn sột vang lên: “Sợ gì chứ? Ta không có hack vào lõi của trận pháp, ta chỉ tận dụng ‘khoảng trống logic’ giữa lúc linh khí nạp vào và lúc không gian khởi động thôi. Về mặt kỹ thuật, đó là khoảng thời gian chết. Ta chỉ cung cấp nội dung giải trí cho họ trong lúc chờ đợi thôi mà.”

Hắn lướt tay một cái, Đạo Điển hiện ra sơ đồ mạch linh khí của Phù Văn Thành. Đối với các trận pháp sư truyền thống, đây là những đường nét phù văn cổ xưa, huyền bí cần phải dùng cả đời để cảm ngộ. Nhưng trong mắt Lục Diệp, đây là một mạng lưới giao thức không dây (Wireless Protocol) lỏng lẻo và đầy lỗi bảo mật.

“Nhìn xem,” Lục Diệp chỉ vào một điểm giao thoa giữa ba mạch linh khí chính, “Điểm này là nơi Thiên Đạo quản lý việc xác thực thông tin. Nó quá bận rộn để kiểm tra các ‘gói dữ liệu’ nhỏ. Ta chỉ cần nén hình ảnh quảng cáo xuống dạng phù văn li ti, rồi thả chúng vào luồng linh khí. Chúng sẽ tự động nhảy ra khi có người kích hoạt trận pháp. Đó gọi là ‘Cross-Site Scripting’ phiên bản tu tiên.”

Mạnh Hùng từ bên ngoài bước vào, trên vai vác một cái thùng lớn chứa đầy linh thạch. Gương mặt to lớn của hắn hớn hở, nhưng vẫn không quên vuốt lại mái tóc cho đúng điệu “nghệ sĩ”:

“Đại ca! Thu hoạch lớn! Có mấy tên trưởng lão của phái Hỏa Vân lúc đầu mắng chửi ghê lắm, nhưng sau khi xem quảng cáo về ‘Lò luyện đan tản nhiệt tự động’ của chúng ta, tụi nó liền móc tiền mua sạch kho hàng. Có điều…” Mạnh Hùng gãi đầu, “Họ hỏi là tại sao mỗi lần họ dùng thần thông hỏa hệ, bên tai cứ vang lên tiếng thơ của ta?”

Lục Diệp khựng lại một chút, ho khan: “Khụ… cái đó là ta tặng kèm hiệu ứng âm thanh đặc biệt. Phân tích cho thấy, nhịp điệu thơ của ngươi có tần số sóng âm làm nhiễu loạn sự tập trung của đối thủ. Ta gọi đó là kỹ năng ‘Pop-up Sound’ không thể tắt.”

“Hèn gì!” Mạnh Hùng vỗ đùi đánh đét, “Thảo nào mấy tên đó đang thi triển chiêu ‘Hỏa Long Xuất Thế’, nghe thơ ta xong thì rồng lửa tự nhiên thắt nút lại rồi nổ bùm tại chỗ. Đỉnh cao, quá đỉnh cao!”

***

Tuy nhiên, sự vui vẻ của nhóm Lục Diệp không kéo dài lâu. Một luồng uy áp khủng khiếp đột ngột từ trên cao giáng xuống Phù Văn Thành. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng bị xé toạc, một bóng người mặc trường bào đen tuyền, tay cầm một cuốn kinh thư vàng óng bước ra.

Minh Sát Tôn Giả.

Lão là kẻ thủ cựu nhất của hội đồng giám sát quy tắc thiên đạo. Đối với lão, đạo pháp là thiêng lừng, trận pháp là huyết mạch của trời đất. Việc Lục Diệp đem những thứ đó ra làm “biển quảng cáo” chẳng khác nào dẫm đạp lên đức tin của lão.

“Lục Diệp! Bước ra đây cho bản tôn!” Tiếng sấm rền vang khắp thành, chấn động đến mức những tu sĩ cấp thấp phải bịt tai, mặt cắt không còn giọt máu.

Lục Diệp thở dài, đóng Đạo Điển lại, lẩm bẩm: “Khách hàng khó tính nhất đã đến rồi. Lão Quy, chuẩn bị tường lửa. Mạnh Hùng, ra cửa làm lễ tân. Thanh Nguyệt đâu? Bảo nàng chuẩn bị bài múa aerobic số 2 để giảm nhiệt cho lão già này.”

Lục Diệp bước ra ban công Vạn Vật Các, thản nhiên nhìn lên bầu trời, nơi Minh Sát Tôn Giả đang bừng bừng sát khí.

“Tôn giả, sáng sớm mà hỏa khí lớn vậy? Có phải do lão luyện ‘Minh Sát Tâm Pháp’ mà quên chưa cập nhật bản vá lỗi ‘Điều hòa nhiệt độ’ mà ta đã gửi qua Gương Truyền Tin không?”

“Câm miệng!” Minh Sát Tôn Giả gầm lên, cuốn kinh thư trong tay lão tỏa ra ánh sáng vạn trượng, mỗi trang kinh biến thành một xiềng xích linh lực khóa chặt không gian xung quanh Vạn Vật Các. “Ngươi dám vấy bẩn hộ tông đại trận, dám dùng những thứ tục tĩu như ‘mua một tặng một’ để làm nhiễu loạn đạo tâm của tu sĩ. Hôm nay, ta sẽ nhân danh Thiên Đạo để định tội ngươi!”

“Định tội?” Lục Diệp cười khẩy, tay hắn bắt đầu di chuyển nhanh như chớp trên hư không, Đạo Điển Phân Tích hiện ra trước ngực, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập. “Tôn giả, lão nói về Thiên Đạo, nhưng lão có biết Thiên Đạo cũng cần kinh phí vận hành không? Các đạo hữu khổ sở tu luyện, linh khí trong đất trời ngày càng cạn kiệt, đó là vì ‘băng thông’ quá hẹp mà ‘user’ thì quá nhiều. Ta đang giúp Thiên Đạo tạo ra mô hình kinh tế mới đấy!”

“Yêu ngôn hoặc chúng!” Minh Sát Tôn Giả vung tay, kinh thư bay ra, một chiêu “Phán Quyết Thiên Hình” cực mạnh lao xuống. Một tia sét màu tím khổng lồ, chứa đựng quy tắc phá hủy, nhắm thẳng đỉnh đầu Lục Diệp mà chém.

Nhưng Lục Diệp không hề né tránh. Hắn khẽ búng tay vào một phù văn rực sáng trên Đạo Điển.

“Kích hoạt tính năng: Quảng cáo chen ngang đặc biệt – Phiên bản VIP dành cho Tôn giả!”

Ngay khi tia sét tím chỉ còn cách Lục Diệp một trượng, một bức màn linh lực hình cầu đột ngột bao phủ lấy Minh Sát Tôn Giả. Nó không dùng để phòng ngự, mà là một không gian độc lập bao quanh lão.

Và rồi, một âm thanh trầm hùng, đầy sức gợi cảm vang lên khắp thành phố:

*“Bạn đang cảm thấy quá tải vì phải thực thi công lý? Bạn mệt mỏi với những kẻ nghịch ngợm như Lục Diệp? Hãy đăng ký gói ‘Thiên Đạo Premium’. Chỉ với 99.999 linh thạch mỗi tháng, bạn sẽ được bỏ qua mọi quảng cáo, có đặc quyền ra đòn không cần vận công, và đặc biệt… tặng kèm một bộ massage lưng bằng linh lực của Mạnh Hùng!”*

Trên bức màn, hình ảnh Mạnh Hùng đang cởi trần, khoe cơ bắp cuồn cuộn cùng đôi mắt "quyến rũ" nhìn về phía Minh Sát Tôn Giả hiện lên chân thực đến mức đáng sợ.

Đòn tấn công “Phán Quyết Thiên Hình” của lão tôn giả vốn dựa trên sự tập trung tuyệt đối vào ý chí thiên đạo. Nhưng trước sự quấy nhiễu mang tính “tấn công nhãn quan” cực mạnh này, đạo tâm của lão nứt ra một khe hở khổng lồ.

“Cái… Cái gì thế này?! Biến đi! Cút ngay cho ta!” Minh Sát Tôn Giả gào lên trong kinh hãi, tia sét tím đi chệch hướng, đâm sầm xuống mặt đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm nhưng không trúng một cọng lông tơ nào của Lục Diệp.

“Tôn giả, bình tĩnh.” Lục Diệp khoanh tay, vẻ mặt đầy sự cảm thông của một kỹ sư đang tư vấn khách hàng. “Đó là quảng cáo mục tiêu (Targeted Ads). Dựa trên phân tích nhịp tim và huyết áp của lão, Đạo Điển nhận thấy lão đang bị căng thẳng quá độ, cần sự thư giãn cơ bắp. Đừng chống cự, càng chống cự thì quảng cáo sẽ càng hiện ra nhiều hơn đấy.”

Lúc này, các tu sĩ phía dưới quảng trường đều ngẩn tò te. Họ thấy một vị Tôn Giả oai phong lẫm liệt đang phát điên, múa may điên cuồng giữa bầu trời để xua đuổi… hình bóng của một gã to xác đang đòi massage lưng cho lão.

Cảnh tượng này không chỉ là phá hoại đạo tâm, mà là đè bẹp hoàn toàn hình tượng của Chính Đạo.

Tuyết Thanh Nguyệt từ bên trong bước ra, chứng kiến cảnh đó, nàng lạnh lùng nhìn Lục Diệp: “Ngươi thật sự là một tên ác quỷ. Ngươi không chỉ muốn lấy tiền của họ, ngươi còn muốn hủy hoại lòng tự trọng của họ nữa.”

“Sai rồi, Thánh nữ xinh đẹp.” Lục Diệp chỉnh lại cổ áo, ánh mắt ánh lên vẻ tinh quái của một hacker bậc thầy. “Ta đang dạy họ một bài học về thực tế. Thế giới này không vận hành bằng những lý lẽ rỗng tuếch trên kinh thư. Nó vận hành bằng dữ liệu, bằng sự tương tác và quan trọng nhất… là bằng linh thạch.”

Hắn quay sang Mạnh Hùng: “Ghi chú lại, hiệu ứng của gói quảng cáo dành cho cao thủ bậc cao rất tốt. Lần sau, hãy thay hình ảnh massage của ngươi bằng hình ảnh Lão Quy đang nhảy múa, ta tin rằng ngay cả Đại Thừa kỳ cũng sẽ phải tẩu hỏa nhập ma trong 3 giây.”

Lão Quy đang rụt cổ vào mai nghe thấy thế liền run bần bật: “Lục tiểu tử, ngươi là virus! Ngươi chắc chắn là con virus độc hại nhất mà lão phu từng gặp trong suốt mười vạn năm qua!”

Trên bầu trời, Minh Sát Tôn Giả sau khi đánh nát hàng chục cái bảng quảng cáo ảo ảnh, cuối cùng cũng kiệt sức, thở hồng hộc. Lão nhận ra rằng, càng dùng lực, linh khí xung quanh càng bị Lục Diệp điều khiển để tạo ra nội dung mới. Lão rơi vào một vòng lặp vô tận (Infinite Loop).

“Dừng tay… Lục Diệp, ngươi muốn gì?” Giọng Minh Sát Tôn Giả lạc đi, mang theo sự bất lực của một kẻ lỗi thời trước công nghệ mới.

Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười cực kỳ chuyên nghiệp:

“Rất đơn giản, Tôn giả. Vạn Vật Các của ta muốn ký hợp đồng độc quyền bảo trì và nâng cấp hộ tông đại trận cho mười tông môn đứng đầu. Đổi lại, ta sẽ cài đặt bộ lọc ‘AdBlock’ miễn phí cho lão. Lão sẽ không bao giờ thấy Mạnh Hùng đòi massage nữa, và quan trọng nhất…”

Lục Diệp tiến gần hơn, thì thầm nhưng đủ để các tông chủ đang âm thầm quan sát qua thần thức đều nghe thấy:

“…Ta sẽ giúp các vị tạo ra một hệ thống ‘Tiền tệ linh lực số’. Không cần mang theo túi trữ vật nặng nề, chỉ cần quét dấu vân tay trên Gương Truyền Tin là có thể thanh toán. Tất nhiên, ta sẽ lấy 2% phí giao dịch.”

Thế giới bỗng im bặt.

Mọi người đều nhận ra một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. Một kỷ nguyên mà ở đó, các tu sĩ không còn tranh giành công pháp trong hang sâu rừng thẳm, mà phải ngồi canh giờ “sale” (giảm giá) và nạp tiền VIP để không bị quấy nhiễu khi đang độ kiếp.

Và Lục Diệp, kẻ nắm giữ mã nguồn của toàn bộ sự điên rồ này, đang ngồi trên ngai vàng của dữ liệu, lẩm bẩm một câu mà không ai hiểu:

“Hệ điều hành Thiên Đạo 1.0… bắt đầu quá trình nạp bản vá thương mại hóa.”

Phía dưới quảng trường, một tu sĩ trẻ nhìn vào Gương Truyền Tin vừa hiện thông báo mới, bỗng bật khóc: “Trời ơi, muốn xem tuyệt kỹ kiếm pháp của Tuyết Thánh Nữ mà cũng bắt xem quảng cáo phân bón yêu thú… Lục Diệp, ngươi là đồ quỷ hút máu!”

Lục Diệp đứng trên cao, hứng khởi hít một hơi thật sâu khí trời tràn ngập mùi linh thạch. Đối với hắn, âm thanh chửi rủa của thiên hạ lúc này chính là nhạc chuông báo tin tiền về tài khoản.

Đạo tâm? Phá hoại thì phá hoại thôi, miễn là phần cứng của hắn vẫn đang chạy mượt là được.

[Hết Chương 54]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8