Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 59: Ma vương bị bệnh trĩ**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:59:18 | Lượt xem: 1

Nội sảnh của Huyết Lâu lơ lửng giữa tầng không của Ma giới, được cấu thành từ hàng vạn khối lập phương màu hắc thạch xoay vần theo những quỹ đạo vô định. Những luồng ma khí đặc quánh như hắc ín lượn lờ xung quanh, đôi khi ngưng tụ thành hình hài những oan hồn gào thét. Đứng trước đại môn rực lửa, Lục Diệp thản nhiên phủi lớp bụi trên tay áo, vẻ mặt tĩnh lặng như nước.

Phía sau hắn, Mạnh Hùng vác trên vai thanh đại đao nặng ngàn cân, hơi thở gấp gáp, mồ hôi đầm đìa: "Đại ca, tên Huyết Sát Ma Vương này là Bán Bộ Ma Tôn đấy! Chúng ta vừa diệt đám lâu la của hắn, bây giờ xông thẳng vào 'phòng ngủ' của hắn thế này có hơi… thiếu tôn trọng quy trình tu tiên không?"

Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt thanh băng kiếm trong tay, đôi môi anh đào khẽ mím lại, ánh mắt băng giá nhìn chằm chằm vào đại môn: "Cẩn thận, bên trong có một luồng hơi thở cực kỳ bạo liệt, dường như đối phương đang ở trạng thái phẫn nộ đỉnh điểm. Kiếm ý của ta cảm nhận được không khí đang rung chuyển."

Lục Diệp không trả lời ngay, hắn khẽ chạm vào không trung, một quyển sổ cổ xưa hư ảo xuất hiện – Đạo Điển Phân Tích. Đôi mắt hắn hóa thành hai vòng xoáy dữ liệu vàng kim, quét xuyên qua cánh cổng dày đặc cấm chế.

"Rung chuyển?" Lục Diệp nheo mắt, khóe miệng khẽ giật giật. "Đúng là có rung chuyển, nhưng không phải do chiến ý. Tần số dao động của linh khí bên trong là 120Hz, kèm theo những tiếng rên rỉ ở âm vực trầm… Theo thuật toán phân tích hành vi sinh học, đối thủ của chúng ta không phải đang chuẩn bị đại chiêu, mà là đang… chịu đựng đau đớn kịch liệt."

"Đau đớn?" Tuyết Thanh Nguyệt nhướng mày. "Hắn đang đột phá?"

"Không." Lục Diệp đẩy cửa bước vào, giọng nói thản nhiên vang lên. "Hắn đang gặp lỗi hệ thống ở phần cứng cấp thiết nhất."

*Rầm!*

Cánh cổng hắc thạch mở toang. Bên trong không phải là một chiến trường máu me, mà là một điện đường rộng lớn đầy mùi trầm hương Ma giới nồng nặc. Trên ngai vàng bọc da ác long, Huyết Sát Ma Vương – kẻ khiến vạn dân Cửu Châu nghe danh phải mất mật – đang ngồi với một tư thế cực kỳ… khó đỡ.

Hắn không ngồi thẳng, mà hai tay bấu chặt lấy thành ghế, đôi mông hơi nhổm lên khỏi mặt đệm lót bằng Hỏa Linh Thạch nghìn năm, toàn thân run rẩy. Gương mặt vốn hung tợn, xăm trổ đầy những phù văn ma tộc nay xanh mét như lá chuối, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

"Kẻ nào… dám…" Huyết Sát Ma Vương nghiến răng trừng mắt nhìn nhóm Lục Diệp. Mỗi lời hắn thốt ra đều đi kèm với một cơn co thắt khiến mặt hắn méo xệch đi. "Cút đi… nếu không bản vương sẽ… sẽ luyện hóa các ngươi thành… thành huyết đan!"

Mạnh Hùng run bắn người, định lùi bước, nhưng Lục Diệp lại tiến lên một bước dài. Đạo Điển trên tay hắn lật sang trang mới, những dòng mã nguồn đỏ rực hiện lên trước mắt:

***[Đối tượng: Huyết Sát Ma Vương (Bản thể Ma Tộc nhánh Hỏa).]***
***[Tình trạng: Tĩnh mạch vùng hậu môn bị linh năng quá tải, sưng tấy 450%, huyết dịch ứ đọng không thể luân chuyển do ma khí nghịch hành.]***
***[Nguyên nhân 1: Ngồi tu luyện trên Hỏa Linh Thạch cấp cao liên tục 50 năm không nghỉ, gây tản nhiệt kém cho vùng hạ bộ.]***
***[Nguyên nhân 2: Lạm dụng Ma Long Đan (loại đan dược cực dương) để cưỡng cầu đột phá, gây táo bón trầm trọng cấp độ 10.]***
***[Chẩn đoán lâm sàng: Ma cấp Bệnh Trĩ Ngoại – Giai đoạn bùng phát.]***

Lục Diệp thở dài, nhìn vị Ma Vương cao cao tại thượng bằng ánh mắt đầy sự cảm thông của một kỹ sư đối với một chiếc máy bị quá nhiệt mà không có quạt tản nhiệt.

"Đừng ráng gồng nữa, Huyết Sát." Lục Diệp thản nhiên nói, tiếng vang vọng khắp điện đường. "Ngươi đang bị áp suất linh năng dồn ép vào tĩnh mạch trực tràng đúng không? Mỗi khi ngươi định vận hành ma khí để tấn công, áp suất đó lại tăng gấp đôi, giống như có hàng vạn mũi kim ma thạch đâm vào điểm yếu nhất của ngươi vậy."

Cả căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.

Mạnh Hùng trố mắt nhìn, thanh đại đao suýt chút nữa rơi xuống chân. Tuyết Thanh Nguyệt hơi nghêng đầu, vẻ mặt lạnh lùng bỗng hiện lên một tia bối rối cực độ: "Hạ… hạ bộ? Ngươi nói đại ma đầu này đang bị… bệnh đó?"

Mặt Huyết Sát Ma Vương từ xanh chuyển sang đỏ, rồi lại sang tím. Đây là bí mật nhục nhã nhất của hắn suốt mười năm qua. Hắn đã tìm đủ mọi loại thảo dược ma đạo cực độc để chữa trị, nhưng càng uống, hỏa độc càng mạnh, cục diện càng không thể cứu vãn.

"Ngươi… làm sao ngươi biết?" Hắn rít qua kẽ răng, bàn tay bấu chặt thành ghế đến mức đá hắc thạch vỡ vụn.

Lục Diệp giơ Đạo Điển lên, giải thích theo kiểu logic khô khốc: "Rất đơn giản. Cấu tạo cơ thể ma tộc của ngươi vốn thiên về hỏa, kinh mạch chảy từ đan điền xuống dưới. Ngươi lại chọn cách ngồi trên một khối nhiệt năng khổng lồ như Hỏa Linh Thạch để tu luyện. Theo định luật truyền nhiệt, phần dưới của ngươi luôn ở trạng thái quá nhiệt. Hơn nữa, việc ngươi uống quá nhiều dược liệu tính nhiệt mà không có chất xơ từ linh thực, dẫn đến hệ thống tiêu hóa của ngươi bị đình trệ. Nói theo cách của bọn ta, ngươi đang bị 'bug' ở cửa thoát dữ liệu cuối cùng."

Huyết Sát Ma Vương nghẹn họng. Tuy hắn không hiểu "bug" hay "dữ liệu" là gì, nhưng mô tả về cảm giác "hàng vạn mũi kim" thì hoàn toàn chính xác.

"Ta… bản vương sẽ giết ngươi vì dám sỉ nhục ta!" Hắn gầm lên, định đứng bật dậy để tung ra một chưởng Ma Long Toái Tâm.

Nhưng vừa mới cử động, một âm thanh *“Khụ”* khẽ vang lên trong không khí, dường như là tiếng của một sự cọ xát tàn khốc nào đó diễn ra bên dưới lớp bào phục đỏ rực. Ma Vương đột ngột khựng lại giữa chừng, gương mặt méo mó tột độ, hắn đổ gục xuống ngai vàng, tay ôm mông, miệng không ngừng hít khí lạnh: "Á… a… ma tổ ơi… đau chết bản vương rồi…"

Mạnh Hùng nhìn cảnh tượng này, lẩm bẩm: "Đây là… ma vương hung tàn nhất ma giới sao? Sao trông giống như con lợn bị chọc tiết thế này?"

Tuyết Thanh Nguyệt quay mặt đi, tai đỏ bừng, khẽ hừ một tiếng: "Vô sỉ."

Lục Diệp bước tới gần ngai vàng, hoàn toàn không sợ hãi. Hắn ra hiệu cho Mạnh Hùng: "Hùng tử, mở hòm vật liệu của ta ra. Lấy cho ta ba lạng Nhất Diệp Thảo, một chút Ma Đan nghiền vụn, và đặc biệt là tinh chất từ Băng Linh Hoa mà chúng ta hái ở ngoài cửa."

"Đại ca, huynh định làm gì?" Mạnh Hùng vừa lục lọi vừa hỏi.

"Chế tạo thuốc bôi 'Hệ thống tản nhiệt và thông mạch'." Lục Diệp nói một cách nghiêm túc. "Huyết Sát, nếu ngươi muốn thoát khỏi nỗi thống khổ này, hãy im lặng và hợp tác. Ta là một nhà phân tích, đối với ta, cơ thể ngươi chỉ là một hệ thống đang hỏng hóc, và ta có nghĩa vụ 'debug' nó."

Ma Vương thở hồng hộc, nhìn Lục Diệp với ánh mắt nửa ngờ vực nửa cầu cứu. Nỗi đau này đã hành hạ hắn mười năm, mỗi lần ra trận hắn đều phải dùng ma lực khổng lồ để áp chế vùng hạ bộ, dẫn đến chiến lực giảm sút trầm trọng.

"Ngươi… nếu ngươi chữa được… bản vương sẽ… cho ngươi bất cứ thứ gì." Huyết Sát Ma Vương hổn hển nói, lòng tự trọng đã bị cơn đau nghiền nát thành cám.

Lục Diệp bắt đầu thao tác. Đạo Điển bay lơ lửng, quét qua các nguyên liệu. Hắn không dùng lò luyện đan, mà dùng linh lực tinh chuẩn để tách chiết các phân tử.

"Nhất Diệp Thảo chứa hàm lượng cen-lu-lô (cellulose) cao, giúp nhuận tràng. Tinh chất Băng Linh Hoa sẽ làm giảm nhiệt độ tại chỗ, co mạch máu. Ma Đan vụn đóng vai trò là chất dẫn truyền linh lực để thuốc thấm sâu vào kinh mạch."

Mạnh Hùng nhìn Lục Diệp múa may tay chân, lại ngứa nghề, hắng giọng đọc một bài thơ để tạo bầu không khí "y khoa":

"Hoa cúc nồng nàn nở sớm mai,
Nào ngờ héo úa giữa đêm dài.
Linh hỏa nung nấu đau tê tái,
Huyết Sát vương gia… khổ thật hài!"

"Câm mồm!" Ma Vương gào lên, nhưng vừa gầm xong lại nhăn mặt vì động đến vết thương.

Lục Diệp hoàn thành một lọ dung dịch màu xanh nhạt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Hắn ném lọ thuốc cho Ma Vương: "Uống một nửa để thanh lọc nội tạng, nửa còn lại… bôi trực tiếp vào nơi phát bệnh."

Ma Vương cầm lọ thuốc, tay run bần bật. Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng đó, rồi nhìn Mạnh Hùng, lại nhìn Lục Diệp.

"Các ngươi… cút hết ra ngoài cho bản vương!"

Lục Diệp nhún vai: "Ta cần ở lại để hướng dẫn ngươi cách vận hành ma khí phối hợp với thuốc. Nếu ngươi làm sai, áp suất dịch chuyển đột ngột có thể khiến… ồ, nó có thể nổ tung đấy. Tin ta đi, đó là một vụ nổ kinh hoàng nhất mà một tu sĩ có thể trải qua."

Ma Vương rùng mình. Hắn đành chấp nhận thực tế phũ phàng. Hắn vẫy tay tạo ra một màn sương đen bao phủ lấy ngai vàng để che chắn tầm mắt của những người còn lại, trừ Lục Diệp.

Trong màn sương đen, những âm thanh kỳ lạ bắt đầu vang lên.

"Lạnh… lạnh quá! Ngươi định làm đóng băng bản vương sao?"

"Đó là tác dụng của Băng Linh Hoa để hạ nhiệt tĩnh mạch. Ngồi yên. Bây giờ, vận hành ma khí từ huyệt mệnh môn đi vòng qua chứ không được đâm thẳng xuống. Đúng, theo đường vòng cung… Chậm thôi, giống như ngươi đang dẫn nước vào một đường ống bị tắc."

Tuyết Thanh Nguyệt đứng ngoài màn sương, nghe những đoạn đối thoại đó mà tay cầm kiếm rung lên bần bật. Nàng thầm thề rằng sau chuyến đi này sẽ đi tẩy rửa linh hồn để quên đi những gì vừa nghe thấy.

Mạnh Hùng thì lại rất hào hứng, hắn vỗ đùi đánh đét một cái: "Hay! Đúng là đại ca có khác, đến Ma Vương cũng phải quỳ xuống mà… bôi thuốc."

Khoảng nửa canh giờ sau, màn sương đen tan dần.

Huyết Sát Ma Vương ngồi trên ngai vàng, gương mặt hắn hiện lên một vẻ thư thái chưa từng có. Làn da xanh xao đã biến mất, thay vào đó là vẻ hồng hào đầy sức sống. Quan trọng nhất, hắn đã có thể ngồi vững chãi, hai mông đặt sát xuống đệm ghế mà không hề nhíu mày.

Hắn đứng phắt dậy, vung tay một cái. Một luồng ma khí đỏ rực, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bùng nổ xung quanh điện đường, thổi bay mớ hỗn độn vừa rồi.

"Thần kỳ… Thật là thần kỳ!" Hắn kinh hỷ hét lên. "Bản vương cảm thấy như được tái sinh! Toàn bộ ma khí vốn bị ứ đọng ở hạ bộ nay đã tràn về kinh mạch chủ, tu vi của bản vương… sắp đột phá Ma Tôn rồi!"

Lục Diệp bình thản thu lại Đạo Điển: "Nên nhớ, mỗi ngày phải ăn thêm rau xanh linh giới và không được ngồi thiền trên Hỏa Linh Thạch quá bốn canh giờ mỗi ngày. Ngoài ra, ta có thiết kế cho ngươi một loại 'Đệm linh khí lưu thông' đặc biệt, nếu ngươi muốn, ta sẽ lấy giá hữu nghị."

Huyết Sát Ma Vương lúc này nhìn Lục Diệp như nhìn thấy tổ tiên hiển linh. Hắn không còn một chút sát khí nào, ngược lại còn cung kính chắp tay: "Tiên hữu… à không, Đại sư! Ngài đúng là cứu mạng bản vương. Trước đây bản vương còn tưởng mình bị trúng độc của phe đối lập, ai ngờ là do lỗi… vận hành."

Hắn bước xuống khỏi ngai vàng, sải bước hiên ngang (vốn là điều hắn không thể làm suốt mười năm). Hắn rút từ trong lồng ngực ra một mảnh lệnh bài bằng đồng đen, bên trên khắc những hoa văn cổ xưa phức tạp, chính là một trong những mảnh vỡ dữ liệu của Đạo Điển mà Lục Diệp đang tìm kiếm.

"Đây là bảo vật ta nhặt được trong một bí cảnh cổ. Ta không hiểu nó dùng làm gì, chỉ thấy nó chứa đựng những ký tự kỳ quái. Nay tặng cho đại sư để báo đáp ơn 'trị liệu' này."

Lục Diệp cầm lấy mảnh lệnh bài, Đạo Điển lập tức phát ra tiếng chuông báo hiệu:

***[Phát hiện mảnh vỡ số 05: Chứa dữ liệu về 'Cấu trúc giải phẫu sinh vật học toàn thư'. Tiến độ đồng bộ: 15%.]***

"Giao dịch thành công." Lục Diệp gật đầu hài lòng.

Huyết Sát Ma Vương bỗng nhiên ghé sát vào tai Lục Diệp, nói nhỏ: "Đại sư, ngài có thể cho ta công thức cái lọ thuốc màu xanh lúc nãy không? Ta muốn… để dành, phòng khi sau này tu luyện quá độ lại bị… kẹt cửa dữ liệu."

Lục Diệp liếc nhìn hắn, thản nhiên đáp: "Cái đó gọi là cao bôi 'Trĩ Linh Ma Ma'. Một lọ giá một vạn linh thạch cấp cao. Nếu mua gói thành viên năm, ta sẽ miễn phí cho ngươi thêm một liệu trình massage kinh mạch vùng chậu."

Ma Vương không hề do dự: "Đã chốt! Đây là nhẫn trữ vật chứa mười vạn linh thạch, ngài cứ cầm lấy!"

Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đứng sững sờ. Một đại ma đầu vừa rồi còn đòi luyện hóa họ, giờ đây đang năn nỉ mua thuốc trĩ với giá trên trời.

"Đại ca…" Mạnh Hùng lẩm bẩm. "Huynh không phải là người tu tiên, huynh là kẻ đi buôn bán lương tâm bằng kiến thức y khoa."

Lục Diệp bỏ nhẫn trữ vật vào túi, quay người đi ra khỏi đại điện: "Tu tiên giới vốn dĩ không phải chỉ có đánh và giết. Đôi khi, chỉ cần giải quyết một cái bug nhỏ trong cuộc sống của kẻ thù, ngươi sẽ có được đồng minh mạnh nhất."

Đi được vài bước, hắn chợt dừng lại, nói vọng ra sau: "Hùng tử, bài thơ vừa rồi của ngươi khá lắm, nhưng nhịp điệu hơi lỗi ở câu cuối. Lần sau nếu làm thơ chữa bệnh, hãy dùng âm bằng ở cuối để tạo cảm giác dễ chịu cho bệnh nhân."

"Tuân lệnh đại ca!" Mạnh Hùng hí hửng ghi chép vào sổ tay của mình.

Bên ngoài Huyết Lâu, ánh hoàng hôn tím của Ma giới buông xuống. Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bóng lưng của Lục Diệp, lòng chợt dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Kẻ này dường như không thuộc về thế giới này, hắn dùng những lý luận quái đản để bẻ cong thực tại, biến những điều nghiêm trọng nhất thành trò đùa, và biến những điều bình thường thành thần tích.

Nàng khẽ chạm vào tay áo hắn: "Này, liệu sau này nếu ta luyện Băng Tâm Quyết mà gặp… lỗi gì đó, ngươi cũng sẽ 'debug' cho ta chứ?"

Lục Diệp không quay đầu lại, thản nhiên đáp: "Tất nhiên. Nhưng ta khuyên ngươi nên chăm chỉ nhảy Aerobic mỗi sáng. Tim phổi hoạt động tốt thì linh khí mới tuần hoàn trơn tru được. Nếu không, lần sau gặp bệnh 'táo bón tâm linh', ta chữa cho ngươi sẽ rất tốn kém đấy."

"Ngươi… đồ vô lại!"

Tiếng mắng của Tuyết Thanh Nguyệt vang vọng giữa tầng mây, xen lẫn tiếng cười khì khì của Mạnh Hùng và tiếng huýt sáo thong dong của Lục Diệp. Chương 59 khép lại với hình ảnh một vị Ma Vương đứng trên đỉnh cao nhất của lâu đài, tay cầm lọ thuốc xanh xanh, nhìn về phương xa với đôi mắt chứa chan lòng biết ơn sâu sắc đối với người đã "thông suốt" cho đời hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8