Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 64: Ép xung linh thạch**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:02:07 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 64: ÉP XUNG LINH THẠCH – NGHỆ THUẬT ĐỐT TIỀN ĐỈNH CAO**

Minh Sát Tôn Giả nằm đó, hơi thở đứt quãng, ánh mắt dại ra nhìn bầu trời Phù Văn Thành vốn dĩ phải nằm dưới quyền kiểm soát của lão. Toàn bộ hộ thân linh bảo, đạo bào chế tác từ tơ tằm ngàn năm, cho đến cả cái uy nghiêm của một cường giả Nguyên Anh đều bị Lục Diệp tước đoạt sạch sẽ chỉ bằng vài câu lệnh "truy cập quyền quản trị".

Lục Diệp không hề có chút ý định thương hoa tiếc ngọc, càng không có khái niệm kính lão đắc thọ. Hắn thản nhiên ngồi xổm xuống, tay trái cầm cuốn Đạo Điển, tay phải thuần thục móc từ trong người Minh Sát ra một cái túi trữ vật màu tím sậm, bên trên thêu phù văn của Thiên Cơ Các.

"Dữ liệu quét hoàn tất. Chủ sở hữu đã mất quyền truy cập. Phá khóa sinh trắc học… Xong." Lục Diệp lẩm bẩm.

Hắn búng tay một cái, miệng túi trữ vật vốn có cấm chế cực mạnh liền ngoan ngoãn mở ra. Lục Diệp đổ ngược cái túi xuống. *Rào rào!* Một cơn mưa linh thạch thượng phẩm rớt xuống, phát ra những tiếng leng keng vui tai, tạo thành một ngọn núi nhỏ lấp lánh ngay giữa phố.

"Lắm tiền thật đấy." Lục Diệp tặc lưỡi, mắt hiện lên các dòng thông số: "Độ tinh khiết linh khí 98.2%. Cấu trúc phân tử: Carbon-Linh lực nén cao độ. Tốc độ giải phóng năng lượng tự nhiên: 0.001%/năm. Chậc, đúng là một lũ lãng phí. Các người chỉ biết dùng chúng để làm đơn vị tiền tệ hoặc hấp thụ từ từ, khác gì dùng siêu máy tính để chơi xếp gạch?"

Lúc này, từ phía xa, hàng chục đạo độn quang rực rỡ đang lao tới. Đó là hộ vệ đội của Phù Văn Thành và chấp sự của các tông môn đóng sầm uất tại đây. Minh Sát Tôn Giả bị đánh bại là một chuyện, nhưng nhìn thấy một kẻ "ngoại môn" đang ngang nhiên vơ vét tài sản giữa thanh thiên bạch nhật lại là chuyện khác.

"Tặc tử phương nào! Mau buông tha Tôn giả, giao ra bảo vật!" Tiếng quát như sấm rền từ trên không trung vọng xuống. Một trung niên nam tử mặc giáp vàng, tay cầm trường thương đáp xuống, tu vi Kim Đan hậu kỳ tỏa ra áp lực nặng nề. Theo sau lão là gần trăm tu sĩ vũ trang đầy mình, bao vây kín kẽ nhóm của Lục Diệp.

Mạnh Hùng nhìn đám đông đen nghịt, bắp tay to như bắp đùi gồng lên, thanh đại đao nặng ngàn cân cắm xuống đất khiến gạch đá nứt toác. Hắn lau mồ hôi trên trán, giọng run run vì hưng phấn:
"Đại ca, nhiều 'nạn nhân' tới quá. Để đệ làm một bài thơ tiễn bạn lên đường nhé?"

"Thôi thôi, tha cho ta đi Hùng." Lục Diệp giơ tay ngăn lại, "Thơ của chú em có sức công phá tinh thần quá lớn, hiện trường này ta cần một giải pháp vật lý hơn."

Tuyết Thanh Nguyệt khẽ cau mày, kiếm ý lạnh lẽo bao quanh thân thể nàng. "Lục Diệp, đối phương quá đông. Dù ngươi vừa làm suy yếu Minh Sát, nhưng chúng ta hiện tại đang ở giữa đại trận của thành phố. Linh khí xung quanh đang bị bọn chúng điều động để áp chế chúng ta."

Lục Diệp nhìn bảng điều khiển ảo trước mắt, nhếch môi cười: "Áp chế bằng linh khí? Tốt lắm. Nếu bọn chúng muốn chơi trò điều phối năng lượng, ta sẽ cho bọn chúng thấy thế nào là 'lỗi tràn bộ nhớ'."

Hắn cầm một viên linh thạch thượng phẩm lên, đưa sát mắt nhìn. Trong nhãn thần của Lục Diệp, viên linh thạch không còn là một khối ngọc báu, mà là một khối pin Li-ion phiên bản siêu cấp, nơi các ion linh lực đang nằm im lìm trong các ô lưới cấu trúc bền vững.

"Này tiểu tử, lão rùa ta sống mười vạn năm chưa thấy ai thoát khỏi thiên la địa võng này bằng cách ngồi ngắm tiền đâu." Lão Quy từ trong nhẫn chui đầu ra, giọng khàn khàn trêu chọc: "Hay là ngươi định hối lộ bọn chúng? Chừng đó linh thạch chắc cũng đủ mua một con đường sống đấy."

"Hối lộ?" Lục Diệp hừ lạnh, "Lão Quy, kiến thức của ông cũ kỹ quá rồi. Trong từ điển của ta, linh thạch không phải là tiền, nó là nguyên liệu nổ."

Hắn bắt đầu thao tác nhanh như chớp. Đạo Điển phát ra những luồng sáng xanh lam bao phủ lấy đống linh thạch. Lục Diệp không hề đập vỡ chúng, hắn dùng linh lực siêu mỏng như những sợi chỉ micro-met, luồn lách vào cấu trúc tinh thể của từng viên linh thạch.

"Ép xung (Overclocking) giai đoạn 1: Phá vỡ giới hạn tản nhiệt. Giai đoạn 2: Kích thích dao động phân tử linh khí lên tần số cực đại. Giai đoạn 3: Vô hiệu hóa van an toàn."

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn thấy những viên linh thạch bắt đầu run rẩy, bên trong tỏa ra một luồng sáng đỏ rực thay vì màu xanh thuần khiết vốn có. Cảm giác bất ổn trào dâng, nàng lùi lại một bước: "Ngươi đang làm gì vậy? Linh năng bên trong đang trở nên cực kỳ bất ổn!"

"Ta đang 're-format' lại cách chúng vận hành." Lục Diệp mỉm cười giải thích, giọng điệu như một giáo sư giảng bài: "Linh thạch được thiết kế để giữ năng lượng ổn định. Nhưng nếu ta ép toàn bộ lượng linh khí tương đương với một năm tu luyện của một tu sĩ Trúc Cơ phải phát ra trong vòng 0.01 giây… bùm! Chúng ta sẽ có một quả lựu đạn nhiệt hạch linh lực."

"Tiểu tử! Ngươi điên rồi! Chỗ này có ít nhất một vạn viên linh thạch!" Lão Quy hét lên, định rụt cổ vào trong nhẫn. "Linh áp này sẽ san phẳng cả khu phố này mất!"

"Không, lão Quy. Nếu chỉ nổ đơn thuần thì quá rẻ tiền." Lục Diệp cầm lấy ba viên linh thạch đã được "ép xung" đỏ rực, ném nhẹ về phía toán hộ vệ đang xông tới.

Toán hộ vệ thấy vật lạ bay tới, kẻ cầm đầu cười khẩy, vung thương đâm thẳng: "Dùng linh thạch chọi người? Ngươi túng quẫn đến mức…!"

*Cạch.*

Mũi thương vừa chạm vào viên linh thạch.

Không có một tiếng nổ oanh thiên động địa như tưởng tượng. Ngược lại, một vòng tròn ánh sáng trắng quét qua. Toàn bộ không gian trong bán kính trăm mét đột nhiên đứng khựng lại. Linh khí của đám hộ vệ đang vận hành bỗng nhiên… đảo chiều.

*Bành! Bành! Bành!*

Hàng loạt tiếng nổ nhỏ vang lên từ chính cơ thể đám tu sĩ. Bọn họ trợn tròn mắt, linh khí trong kinh mạch như gặp phải một loại mã lệnh lạ, điên cuồng xung đột lẫn nhau. Kẻ thì xì khói ra lỗ tai, kẻ thì linh lực bộc phát làm rách sạch quần áo, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn dở khóc dở cười.

"Đó gọi là nổ nhiễu tần số." Lục Diệp giải thích. "Còn đây mới là màn chính."

Hắn quét tay một cái, đống linh thạch khổng lồ dưới đất bay lên, xếp thành một hình tròn kỳ lạ quanh nhóm ba người. Lục Diệp búng tay, các dòng mã nguồn chảy tràn trên mặt đất.

"Mạnh Hùng, ngâm một bài thơ hào hùng chút đi. Để ta đồng bộ hóa tần số âm thanh của chú em vào sóng xung kích."

Mạnh Hùng ưỡn ngực, mặt đỏ gay vì phấn khích, hắn hít một hơi thật sâu rồi gầm lên:
"Tiền là giấy, ta đây là máy!
Linh thạch cháy, lũ yếu đứng nhìn!
Đại ca vỗ béo linh thạch tím,
Đệ nổ một phát… rụng cả tim!"

"Thơ thối quá!" Tuyết Thanh Nguyệt không nhịn được mà mắng một câu, nhưng nàng cũng kinh ngạc nhận thấy, theo tiếng gầm của Mạnh Hùng, vòng tròn linh thạch bỗng nhiên đồng loạt phát sáng.

Đúng lúc này, gã trung niên mặc giáp vàng đã lấy lại bình tĩnh, hắn nhận ra sự nguy hiểm và gầm lên: "Toàn đội, thi triển Vạn Kiếm Trận! Giết sạch bọn chúng!"

Hàng trăm thanh trường kiếm mang theo kiếm mang rực rỡ từ trên cao bổ xuống như một cơn mưa ánh sáng.

Lục Diệp đứng giữa vòng tròn linh thạch, ngón tay nhấn một phím ảo trong không khí:
"Lệnh thực thi: [All_Resources_To_Heat_Energy]. Tốc độ ép xung: 500%."

*OÀNG!!!*

Một cột sáng khổng lồ mọc lên ngay trung tâm thành phố. Nhưng kỳ lạ thay, vụ nổ không lan tỏa theo chiều ngang để phá hủy công trình, mà toàn bộ năng lượng của vạn viên linh thạch bị Lục Diệp cưỡng ép nén lại thành một cột sóng xung kích dựng đứng, bắn thẳng lên trời.

Cơn mưa kiếm chưa kịp chạm đất đã bị nhiệt lượng và áp suất kinh hồn hóa thành bụi phấn. Những tu sĩ trên không trung như những chú chim bị dội nước sôi, rụng lả tả xuống mặt đất. Sóng xung kích cực đại còn lan ra khắp hộ thành đại trận, khiến các phù văn phòng ngự của Phù Văn Thành nhấp nháy liên tục như bóng đèn sắp cháy, rồi cuối cùng là "Xoảng" một tiếng, nát vụn.

Khói bụi mịt mù. Toàn bộ khu phố nồng nặc mùi linh khí bị đốt cháy khét lẹt.

Khi khói tan đi, người dân Phù Văn Thành kinh hoàng thấy một cái hố sâu hoắm, tròn trịa như được đo bằng compa. Ở giữa hố, ba người Lục Diệp vẫn đứng đó, chẳng hề sứt mẻ lấy một sợi tóc nhờ vào một màng bảo vệ xanh lam mỏng dính.

Lục Diệp nhìn xung quanh, phủi phủi bụi trên vai, vẻ mặt tiếc rẻ: "Tiếc thật, vạn viên linh thạch thượng phẩm chỉ trụ được có 3 giây. Đúng là hiệu suất chuyển đổi của thế giới này thấp đến mức đáng thương. Lần sau phải nghiên cứu cách dùng đan dược làm chất xúc tác để tăng thời gian bán rã."

Mạnh Hùng đứng cạnh, miệng há hốc, lắp bắp: "Đại… đại ca. Một vạn viên thượng phẩm… bằng nửa gia tài của một tiểu tông môn… bay màu trong 3 giây?"

"Thế nên mới gọi là nghệ thuật." Lục Diệp tỉnh bơ đáp. "Chú em nghĩ sao? So với việc tích góp để mua một cây kiếm xịn rồi bị người ta chém gãy, thì việc biến số tiền đó thành một cú tát vào mặt cả thiên hạ chẳng phải sướng hơn sao?"

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn sang chỗ Minh Sát Tôn Giả. Lão già tội nghiệp giờ đã bị dư chấn của vụ nổ thổi bay mất cả bộ râu, nằm run rẩy như một con gà trụi lông. Nàng nhìn Lục Diệp, trong lòng bỗng dấy lên một suy nghĩ: "Kẻ này không phải đang tu tiên. Hắn đang dùng tiền và logic để đè bẹp những người tu tiên."

"Nào, tranh thủ lúc hệ thống phòng thủ của thành phố đang bận Reboot (khởi động lại), chúng ta chuồn thôi." Lục Diệp vỗ tay, cuốn Đạo Điển thu hồi luồng sáng. "Mục tiêu tiếp theo là Vạn Kiếm Nhai. Ta nghe nói ở đó có rất nhiều 'rác thải dữ liệu' dưới dạng kiếm gãy cấp cao, rất thích hợp để ta phân tích cấu trúc vật chất."

Hắn bước đi một cách thong dong, Mạnh Hùng vác đao chạy theo, Tuyết Thanh Nguyệt lẳng lặng bám sát. Chỉ còn lại lão Quy trong nhẫn là vẫn đang run rẩy lẩm bẩm: "Xong rồi… tu tiên giới này xong đời rồi… gặp phải một gã phá hoại không theo quy luật thế này, sớm muộn gì Thiên Đạo cũng bị hắn tháo ra đem đi bán đồng nát mất…"

Trên mặt đất Phù Văn Thành, chỉ còn lại những vệt cháy xém mang hình thù những dãy số kỳ lạ, và tiếng vọng của Mạnh Hùng vẫn đang cố đọc nốt câu thơ cuối:
"… Tiền là phù du, nổ bù một phát,
Thế gian tan nát, anh em mình… chuồn!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8