Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 66: Kiếm ý hay là tần số rung động?**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:03:35 | Lượt xem: 1

**Chương 66: Kiếm ý hay là tần số rung động?**

Sương mù của Vạn Kiếm Nhai sau vụ nổ của "tàn niệm thượng cổ" vẫn chưa tan hết, nó lững lờ trôi giữa những vách đá dựng đứng, mang theo một mùi sắt rỉ đặc trưng trộn lẫn với linh khí nồng đậm.

Lục Diệp không vội vàng rời khỏi nơi đây. Đối với những tu sĩ khác, Vạn Kiếm Nhai là nơi rèn luyện đạo tâm, nơi vạn kiếm rên rỉ đòi hỏi sự cộng hưởng của linh hồn. Nhưng trong mắt Lục Diệp, cái thung lũng dài dằng dặc này chẳng khác nào một cái "máy chủ" chứa đầy những tập tin dữ liệu cũ kỹ, trầy xước nhưng cực kỳ có giá trị.

Hắn ngồi xổm xuống cạnh một vách đá có khắc ba chữ "Tàn Tuyết Kiếm", tay mân mê chiếc Đạo Điển – cuốn sổ tay lúc này đang tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt của màn hình bảng điều khiển.

"Tiểu tử, ngươi lại định giở trò gì nữa?" Lão Quy ló cái đầu rùa nhỏ xíu ra khỏi chiếc nhẫn, giọng run run: "Vừa rồi ngươi cưỡng ép tắt nguồn tàn niệm của Kiếm Tiên, lão phu còn chưa hoàn hồn đâu. Giờ không đi mau, lỡ đám trưởng lão Vạn Kiếm Tông kéo đến hỏi tội thì làm sao?"

Lục Diệp không ngẩng đầu lên, ngón tay hắn đang lướt nhanh trên các dòng hư ảnh: "Lão Quy, kiến thức của ông quá lạc hậu rồi. Đám trưởng lão kia bây giờ chắc đang bận họp khẩn cấp để thảo luận xem vì sao 'Bảo vật trấn phái' lại bị lỗi phần mềm. Họ sẽ không rảnh để tìm ta đâu. Hơn nữa…"

Lục Diệp gõ nhẹ vào vách đá: "Ông có nghe thấy gì không?"

Lão Quy vểnh tai (dù nó không thực sự có tai): "Nghe thấy gì? Tiếng gió rít qua khe đá à?"

"Không. Đó là tần số." Lục Diệp đẩy kính (một thói quen cũ từ kiếp trước dù bây giờ hắn không đeo kính). "Cái gọi là 'Kiếm ý' mà các ngươi tôn sùng, thực chất chỉ là một loại sóng năng lượng có tần số rung động cực cao do các đại năng để lại. Khi tâm cảnh của tu sĩ trùng khớp với tần số đó, các ngươi gọi là 'cảm ngộ'. Nếu không trùng khớp mà cố tình ép buộc, các ngươi gọi là 'tẩu hỏa nhập ma'. Bản chất chỉ là sự cộng hưởng vật lý mà thôi."

Bên cạnh, Tuyết Thanh Nguyệt đã điều hòa xong khí huyết, nàng đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió nhai, ánh mắt phức tạp nhìn Lục Diệp. Nàng đã quen với những lời phát biểu điên rồ của hắn, nhưng lần nào cũng thấy thế giới quan của mình bị vỡ vụn từng mảnh.

"Lục huynh, ý của huynh là… Kiếm ý không cần phải dùng tâm để ngộ?" Nàng hỏi, giọng vẫn thanh lãnh nhưng ẩn chứa sự tò mò không giấu giếm.

Lục Diệp đứng dậy, bắt đầu lôi từ trong túi trữ vật ra một đống "phế liệu": mấy khối linh thạch hạ phẩm bị sứt mẻ, vài sợi dây đồng loại tốt, và một miếng ngọc thạch phẳng phiu.

"Tâm à? Tâm là một bộ vi xử lý sinh học không ổn định, lúc vui lúc buồn, sai số quá lớn." Lục Diệp vừa nói vừa bắt đầu lắp ráp. "Muốn thu thập dữ liệu chính xác, phải dùng thiết bị chuyên dụng."

Mạnh Hùng từ xa đi lại, vác theo một tảng đá lớn làm ghế ngồi, hăng hái hỏi: "Đại ca, lại chuẩn bị làm 'đồ chơi' mới à? Có cần đệ giúp gì không? Hay là để đệ làm một bài thơ khai quang cho cái máy này?"

"Để yên cho ta làm việc, thơ của đệ làm nhiễu sóng đấy." Lục Diệp phũ phàng từ chối.

Dưới đôi bàn tay khéo léo của một kỹ sư dữ liệu, đống phế liệu dần hình thành một hình thù kỳ dị. Nó trông giống như một cái hộp gỗ có gắn một cái phễu bằng lá đồng ở phía trước, bên trong là hệ thống linh thạch được sắp xếp theo sơ đồ mạch điện mà Lục Diệp tự tay "phân tích" và vẽ ra bằng linh lực.

"Đây là…" Tuyết Thanh Nguyệt nheo mắt nhìn.

"Kiếm Ý Tần Số Cảm Ứng Khí – gọi tắt là Máy thu âm kiếm đạo." Lục Diệp vỗ vỗ vào cái hộp, mặt hiện rõ vẻ đắc ý.

Hắn tiến đến gần vách đá "Tàn Tuyết Kiếm", hướng cái phễu về phía những vết kiếm chém chằng chịt.

"Nào, hãy để chúng ta xem thử vị tiền bối Tàn Tuyết này để lại bao nhiêu dB (decibel)."

Lục Diệp nhấn một nút trên thiết bị. Một tiếng *Bíp* khô khốc vang lên, hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí trang nghiêm của Vạn Kiếm Nhai. Ngay sau đó, cái phễu đồng bắt đầu rung nhẹ. Từ trong hộp gỗ phát ra những tiếng rè rè như đài phát thanh mất sóng, rồi dần dần, một âm thanh thanh thoát như tiếng băng tan chảy, lại sắc lạnh như kim châm bắt đầu vang lên đều đặn.

*[Phân tích: Phát hiện sóng năng lượng loại Băng. Tần số: 440 Terahertz. Biên độ: Không ổn định. Độ tinh khiết: 85%. Đang tiến hành lấy mẫu…]*

Những dòng thông báo trên Đạo Điển hiện ra liên tục. Tuyết Thanh Nguyệt trợn tròn mắt. Nàng cảm nhận được, âm thanh từ cái hộp kia phát ra chính là Kiếm ý của Tàn Tuyết Kiếm Pháp! Nhưng nó không còn vẻ uy nghiêm áp bách nữa, mà trở nên… dễ gần một cách lạ lùng.

"Huynh… huynh thật sự đem Kiếm ý thu vào trong cái hộp?" Nàng lắp bắp.

"Chính xác là thu lại định dạng sóng của nó." Lục Diệp thản nhiên đáp. "Thanh Nguyệt, cô là thiên tài kiếm đạo, cô thử đứng đây, điều chỉnh nhịp thở của mình sao cho khớp với nhịp rung của cái máy này xem."

Tuyết Thanh Nguyệt bán tín bán nghi, nàng nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng rè rè của cái hộp. Sau vài hơi thở, nàng bắt đầu cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Không cần phải nỗ lực khổ tu, không cần phải suy ngẫm về 'tuyết rơi lạnh lẽo' hay 'kiếm khí thấu xương', chỉ cần bắt chước tần số đó, linh lực trong người nàng tự động vận hành theo một quỹ đạo hoàn hảo nhất.

*Vút!*

Nàng vô thức vung tay, một đạo kiếm khí màu xanh lam nhạt chém ra, va vào vách đá phía đối diện, tạo thành một vết chém sâu hoắm, đóng băng cả một vùng nhỏ.

"Đây là… tầng thứ nhất của Tàn Tuyết Kiếm Ý?" Nàng nhìn lòng bàn tay mình, kinh ngạc tột độ. Nàng vừa mới "cảm ngộ" được nó chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở! Người thường phải mất ít nhất ba năm!

"Tốc độ xử lý của máy móc luôn nhanh hơn con người mà." Lục Diệp nhún vai, tiếp tục ôm cái hộp đi dọc theo vách đá. "Đi thôi, phía trước có 'Hỏa Vân Kiếm Ý', tần số chắc là cao hơn chút, cần điều chỉnh lại tản nhiệt cho cái máy không thì nó nổ mất."

Mạnh Hùng nhìn thấy Tuyết Thanh Nguyệt thăng tiến thần tốc, cũng ngứa ngáy tay chân, bèn chạy theo: "Đại ca! Có cái kiếm ý nào phù hợp với thơ của đệ không? Đệ muốn loại nào nghe như tiếng trống trận ấy!"

Lục Diệp nhìn màn hình phân tích một hồi rồi chỉ tay vào một góc hang tối tăm: "Ở kia có 'Thanh Sư Hống Kiếm Ý', tần số cực thấp nhưng uy lực cực mạnh, rất phù hợp với loại thơ… cục súc của đệ. Lại đây, để ta 'ghi âm' cho."

Thế là, giữa Vạn Kiếm Nhai uy nghiêm, nơi mà bình thường chỉ có những kiếm khách lạnh lùng, cô độc đứng thiền định, giờ đây lại xuất hiện một cảnh tượng dở khóc dở cười.

Một thanh niên mặc áo đệ tử ngoại môn cầm một cái hộp đồng "kêu rè rè" đi trước, phía sau là một mỹ nữ tuyệt trần đang nhắm mắt… nhún nhảy theo nhịp điệu của máy, và một gã hộ pháp to con đang hò hét theo những tiếng động như sấm đánh phát ra từ cái hộp gỗ.

Đám đệ tử Vạn Kiếm Tông còn sót lại phía xa xa nhìn thấy cảnh này thì hóa đá tại chỗ.

"Hắn… hắn đang dắt chó đi dạo sao?" Một đệ tử trẻ tuổi run rẩy hỏi.

"Không… trông hắn giống như đang… đang thu gom rác thải của tông môn chúng ta vậy…" Trần Kiếm Phong đau đớn bịt tim. Những kiếm ý kiêu hùng của tổ sư để lại, vốn là thứ để người ta quỳ lạy kính ngưỡng, giờ đây bị tên kia dùng một cái hộp thô kệch hút vào sạch sẽ, không khác gì gom củi khô trong rừng.

Đột nhiên, từ sâu trong nhai cốc, một luồng kiếm khí khổng lồ bộc phát. Nó không mang hình hài rõ rệt, nhưng mỗi bước đi của nó làm không gian xung quanh vặn vẹo.

"Đó là 'Vô Danh Kiếm Ý'!" Trần Kiếm Phong thất thanh hét lớn: "Kẻ phá hoại kia, chạy mau! Đó là kiếm ý cấp bậc Hóa Thần để lại, nó sẽ nghiền nát linh hồn bất cứ ai dám mạo phạm!"

Luồng kiếm khí kia giống như một con mãnh thú bị đánh thức, lao thẳng về phía Lục Diệp. Áp lực nặng nề khiến ngay cả Tuyết Thanh Nguyệt cũng phải tái mặt, tay nắm chặt chuôi kiếm nhưng không thể rút ra.

Lục Diệp đứng đó, đối diện với luồng kiếm khí tử thần, biểu cảm trên mặt vẫn… buồn chán như cũ. Hắn nhìn chằm chằm vào Đạo Điển đang nhảy số loạn xạ đỏ ngầu.

"Cảnh báo: Tần số vượt ngưỡng 5000 Terahertz. Sóng hình sin bị biến dạng thành sóng vuông. Đây là… một loại lỗi tràn bộ nhớ (buffer overflow)."

Lục Diệp không chạy. Hắn vội vàng rút ra một xấp bùa giấy trắng, bắt đầu vẽ nhanh những ký hiệu lạ lùng – trông chúng không giống bùa chú mà giống như những dãy mã nhị phân 0 và 1.

"Lão Quy, chuẩn bị lọc nguồn cho ta!"

"Ta biết rồi! Lão phu đúng là kiếp trước nợ ngươi!" Lão Quy hét lên, tỏa ra linh quang bọc lấy cái hộp gỗ.

Lục Diệp ném tập bùa về phía luồng kiếm khí.

"Chuyển đổi phương thức truyền dẫn! Từ Analog sang Digital! Bắt đầu lấy mẫu định dạng nén!"

Luồng kiếm khí khổng lồ đâm sầm vào đống bùa giấy. Thay vì nổ tung như mọi người nghĩ, nó lại đột ngột khựng lại, rồi bắt đầu bị "phân mảnh". Toàn bộ luồng sức mạnh hủy diệt đó dường như bị một lực hút vô hình bẻ cong, từ từ biến nhỏ lại, nhạt đi, và cuối cùng… chui tọt vào cái phễu đồng của Lục Diệp.

Cái máy trên tay Lục Diệp rung lên bần bật, khói trắng bốc ra nghi ngút từ khe hở của linh thạch. Hắn vội vàng nhấn một nút 'Save'.

*Ting!*

Một tiếng chuông thanh thúy vang lên từ Đạo Điển.

*[Thông báo: Thu thập thành công 'Vô Danh Kiếm Ý (Bản đầy đủ)'. Dung lượng: 4.5 GB. Trạng thái: Đang nén. Khuyến cáo ký chủ: Cần nâng cấp ổ cứng linh hồn trước khi sử dụng.]*

Cả Vạn Kiếm Nhai bỗng chốc im phăng phắc.

Luồng kiếm ý kinh khủng nhất, thứ có thể chém chết một vị Nguyên Anh cao thủ, giờ đây nằm gọn trong một chiếc "USB gỗ" của một đệ tử ngoại môn Luyện Khí kỳ.

Lục Diệp thổi tắt làn khói trên máy thu, lẩm bẩm: "Tần số này cao quá, may mà mình dùng thuật toán nén LZMA mới chứa được. Tốn bao nhiêu là ram linh lực."

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới, nhìn cái hộp với vẻ sợ hãi: "Lục huynh… cái đó… huynh định làm gì với nó?"

Lục Diệp quay sang cười với nàng, một nụ cười của một kẻ vừa phát hiện ra mỏ vàng dữ liệu: "Cái này hả? Đợi khi nào rảnh, ta sẽ tạo một cái 'danh sách phát' (playlist). Buổi sáng chúng ta nghe kiếm ý tản tuyết cho tỉnh táo, buổi chiều nghe vô danh kiếm ý để tăng cường khả năng phòng vệ, buổi tối…"

Hắn nhìn sang Mạnh Hùng đang cười hì hì: "…buổi tối cho Mạnh Hùng nghe nhạc Rap để hắn làm thơ hay hơn."

Mạnh Hùng đấm tay vào lòng bàn tay: "Đại ca là nhất! Đệ cảm thấy mình sắp ra một tập thơ 'Vạn Kiếm Nhai Tuyển Tập' rồi!"

Trần Kiếm Phong ở đằng xa ngã quỵ xuống đất. Hắn nhìn các vách đá tổ tông truyền lại giờ đây im lìm như đá tảng thông thường – vì mọi linh động và "hồn" của chúng đã bị Lục Diệp "tải" về máy hết rồi.

"Kiếm đạo… sụp đổ rồi…" Trần Kiếm Phong lẩm bẩm trong nước mắt.

Lục Diệp nghe thấy, quay đầu lại nói vọng qua: "Này vị huynh đài kia, đừng bi quan thế. Kiếm ý của các ông vốn đã bị lỗi 'đóng băng' từ lâu, ta chỉ là chuyển nó sang định dạng nhẹ hơn thôi. Nếu muốn học lại, hãy đến 'Vạn Vật Các' của ta, chỉ cần 50 linh thạch một lần tải, ta sẽ cho các ông sao chép bản gốc về lại trong đầu, cam đoan không bị giật lag!"

Lục Diệp hất hàm ra hiệu cho đồng đội: "Rút quân! Chúng ta đã có đủ 'tư liệu tham khảo' rồi. Tiếp theo là tìm nơi nào có nhiều 'phù văn' lỗi một chút để đi hack… à không, đi khảo sát!"

Dưới ánh hoàng hôn, ba người một rùa, mang theo cái máy thu phát phát ra những giai điệu kiếm ý hỗn loạn, hiên ngang bước ra khỏi Vạn Kiếm Nhai. Để lại sau lưng một tông môn đang đứng trước bờ vực phải định nghĩa lại toàn bộ hệ thống giáo lý của mình.

Lục Diệp liếc nhìn cuốn Đạo Điển, thầm nghĩ: *Thế giới này quả thực có quá nhiều tài nguyên 'open source' chưa được khai thác. Chờ xem, ta sẽ biến cái hệ điều hành Tu Tiên rách nát này thành một phiên bản 2.0 hoàn chỉnh nhất!*

*[Tiến trình chương truyện: 100%. Đã lưu vào bộ nhớ độc giả.]*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8