Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 83: Robot tu tiên?**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:14:53 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 83: ROBOT TU TIÊN?**

Sau cuộc đại tu "hệ điều hành" cho toàn bộ Vạn Vật Nguyên Giới, bầu trời Cửu Châu dường như trong trẻo hơn hẳn. Linh khí không còn là những dòng chảy hỗn loạn, cuồng bạo tùy tiện quất vào kinh mạch tu sĩ, mà giờ đây chúng vận hành theo những quỹ đạo "mượt mà" như dòng nước được dẫn vào ống tản nhiệt.

Tại một góc của Vạn Vật Các nằm trên đỉnh Thiên Nhai, Lục Diệp đang ngồi xếp bằng, nhưng hắn không thiền. Trước mặt hắn là một mớ hỗn độn mà nếu bất kỳ đại sư luyện khí nào nhìn thấy cũng sẽ phải tăng huyết áp: hàng trăm khối linh thạch phế phẩm bị mài mòn thành những hình tròn hoàn hảo, những sợi dây từ gân của Lôi Ngưu được bện lại với lõi bạc tinh khiết, và trung tâm là một cái xác bù nhìn bằng gỗ bách linh ngàn năm.

"Lục Diệp, ngươi đã nhìn chằm chằm vào cái đống phế liệu đó ba ngày rồi."

Tuyết Thanh Nguyệt từ ngoài cửa bước vào, tà áo trắng nhẹ bay trong gió núi. Nàng bây giờ đã không còn vẻ lạnh lùng đến mức khiến người ta đóng băng như trước, nhưng khí thế trên người lại càng thêm thâm thúy. Nhờ bài tập "điều hòa khí huyết" và những chỉnh sửa logic của Lục Diệp về Băng Tâm Quyết, nàng đã nhận ra rằng lạnh lùng không phải là vô cảm, mà là sự tĩnh lặng của một bộ xử lý trung tâm đang vận hành ở hiệu suất tối ưu.

Lục Diệp không ngẩng đầu lên, tay hắn vẫn thoăn thoắt cầm một chiếc bút khắc phù văn bằng kim cương, điều khiển linh lực tinh vi đến mức kinh ngạc để vẽ lên bề mặt linh thạch.

"Này không phải phế liệu," Lục Diệp lẩm bẩm, mắt hắn ánh lên những dòng code xanh biếc – biểu hiện của việc Đạo Điển Phân Tích đang hoạt động hết công suất. "Đây là giải pháp cho vấn đề 'nhân sự' của Vạn Vật Các. Chúng ta không thể cứ thuê những đệ tử ngoại môn chân tay lóng ngóng, tỉ lệ lỗi (error rate) trong việc phân loại dược liệu của họ lên tới 15%. Quá lãng phí!"

Mạnh Hùng từ phía sau lù lù tiến tới, trên tay cầm một cuộn giấy ghi đầy những vần thơ lem nhem mực. Hắn gãi đầu, cơ bắp cuồn cuộn run lên: "Phân loại dược liệu thôi mà, cần gì làm quá lên vậy? Hay là để ta giúp? Ta hứa sẽ làm thơ cổ vũ cho chúng nó rụng lá đúng lúc."

Lục Diệp thở dài, dừng bút: "Hùng huynh, nếu ngươi chạm vào đống 'Huyết Đinh Hương' đó, bắp tay của ngươi sẽ bóp nát dược tính của nó trước khi ngươi kịp nhớ ra một chữ vần 'a'. Cái ta cần là sự chính xác tuyệt đối. Một thứ không biết mệt mỏi, không biết than vãn, và quan trọng nhất là không bao giờ làm thơ dở!"

Lục Diệp đứng dậy, búng tay một cái. Cuốn Đạo Điển trên không trung tự động lật đến trang thứ 256.

"Lão Quy, dậy đi! Check giùm ta cái logic của 'Vòng lặp Phù văn số 9'."

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn cổ ngái ngủ ló đầu ra, nhìn vào cấu trúc phù văn mà Lục Diệp vừa vẽ trên lồng ngực con rối gỗ. Lão dụi mắt, rồi hét lên: "Tiên nhân tổ tông nhà ngươi! Ngươi định làm gì thế này? Đây là 'Sát Lục Trận' của Huyết Ma môn mà? Ngươi cắt bớt ba hướng sát khí, sau đó nối nó vào 'Thanh Tâm Chú' của Phật môn? Ngươi điên rồi! Hai thứ này gặp nhau sẽ nổ tung đấy!"

"Nổ là do áp suất linh khí không có chỗ thoát," Lục Diệp điềm tĩnh giải thích, "Ta đã thêm một 'thuật toán nén dữ liệu' vào giữa. Sát khí sẽ chuyển hóa thành động năng, còn Thanh Tâm Chú đóng vai trò là 'hệ điều hành ổn định'. Nói đơn giản, đây là một bù nhìn linh khí có Trí Tuệ Nhân Tạo (AI)."

"AI? Đó là loại yêu thú phương nào?" Mạnh Hùng ngơ ngác.

Lục Diệp không trả lời, hắn cầm lấy viên linh thạch chủ chốt – thứ mà hắn gọi là CPU (Central Processing Unit) – đặt vào hốc giữa trán con bù nhìn.

"Khởi động hệ thống. Nhập mã nguồn: Đạo Khả Đạo, Phi Thường Đạo. Version 1.0. Beta."

Xoẹt!

Một luồng sáng xanh biếc chạy dọc theo những sợi gân Lôi Ngưu, xuyên qua các khớp gỗ bách linh. Con bù nhìn đột nhiên giật mạnh một cái. Đôi mắt vốn là hai viên đá quý đen kịt bỗng nhiên lóe lên một đốm sáng màu đỏ nhạt, rồi dần ổn định thành màu xanh lam mát mắt.

Cọc… cọc…

Con rối gỗ từ từ đứng dậy, các khớp xương kêu lên những tiếng khô khốc nhưng vận động cực kỳ chuẩn xác. Nó nhìn quanh một vòng, dừng lại ở Lục Diệp, rồi gập người xuống đúng 45 độ, một góc độ không sai một li.

"Chủ nhân, hệ thống đã trực tuyến. Trạng thái linh lực: 100%. Nhiệt độ phần cứng: Ổn định. Đang chờ lệnh."

Mạnh Hùng rớt hàm, cuộn thơ rơi bịch xuống đất. Tuyết Thanh Nguyệt nheo mắt, tay nàng đặt lên chuôi kiếm theo bản năng. Lão Quy thì rụng sạch vài sợi râu hiếm hoi vì sốc.

"Nó… nó vừa nói chuyện?" Mạnh Hùng lắp bắp. "Giọng nó nghe cứ như… như ngươi bị nghẹt mũi ấy Lục Diệp!"

"Đó là giọng tổng hợp linh khí chuẩn hóa," Lục Diệp đắc ý. "Ta gọi nó là Tiểu A-I. Nào, Tiểu A-I, phân tích tên to xác trước mặt ngươi xem."

Tiểu A-I quay đầu sang Mạnh Hùng. Một tia sáng xanh quét từ đầu đến chân hắn.

"Đối tượng: Giống đực. Chủng tộc: Nhân loại (phiên bản tiến hóa lệch vào cơ bắp). Tu vi: Nguyên Anh sơ kỳ. Tình trạng sức khỏe: Thừa cân cơ bắp, nhịp tim ổn định nhưng vùng thùy não liên quan đến nghệ thuật có dấu hiệu bị tổn thương nghiêm trọng do tự tạo ra những đoạn mã rác (thơ dở). Đề xuất: Ngừng làm thơ để bảo vệ môi trường âm thanh."

Phụt!

Tuyết Thanh Nguyệt không kìm được mà bật cười thành tiếng. Mạnh Hùng thì mặt đỏ gay như gan heo, uất ức chỉ tay vào con rối: "Ngươi… ngươi cái đồ cục gỗ không có tế bào nghệ thuật! Ta phải dạy cho ngươi thấy thế nào là hồn thơ!"

Mạnh Hùng lao tới, định cầm cuộn thơ đọc cho con rối nghe, nhưng Tiểu A-I chỉ hơi nghiêng người, một động tác đơn giản nhưng đã né sạch phạm vi vây bọc của Mạnh Hùng một cách khó tin.

"Độ trễ trong cử động của đối tượng: 0.2 giây. Quỹ đạo di chuyển: Thiếu logic tối ưu. Đề xuất: Nên luyện lại bộ pháp cơ bản," Tiểu A-I thản nhiên phát biểu.

"Hay lắm!" Lục Diệp vỗ tay. "Nó đã nắm bắt được bản chất của 'Phân tích vạn vật'. Tuyết cô nương, nàng thử xem? Nàng là thiên tài kiếm đạo, thử kiểm tra khả năng phản ứng của nó."

Tuyết Thanh Nguyệt rút kiếm. Một làn hơi lạnh tỏa ra, không gian xung quanh dường như chậm lại. Nàng không dùng linh lực áp chế, chỉ đơn thuần là một chiêu "Băng Phong Nhất Chỉ" đâm về phía ngực con rối.

Tiểu A-I không hề lùi bước. Trên cánh tay gỗ của nó, các phù văn đột ngột xoay chuyển. Nó đưa hai ngón tay gỗ lên, kẹp lấy lưỡi kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt ngay tại điểm mà lực phát ra yếu nhất – nơi giao thoa giữa quán tính và lực đẩy mới.

*Keng!*

Thanh kiếm rung lên bần bật. Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ.

"Phân tích hoàn tất: Kiếm chiêu mang tính thẩm mỹ cao nhưng thừa 12% động tác múa máy không cần thiết để tạo dáng," Tiểu A-I nhận xét với tông giọng không cảm xúc. "Nếu thu hẹp biên độ xoay cổ tay đi 3 độ, hiệu suất xuyên thấu sẽ tăng 15%."

Lục Diệp gật đầu hài lòng: "Thấy chưa? Đây mới là cách tu tiên của tương lai. Chúng ta không cần dùng cảm ngộ mông lung. Chúng ta dùng số liệu!"

Nhưng niềm vui của Lục Diệp chưa kéo dài được bao lâu thì từ phía chân núi Thiên Nhai truyền tới những tiếng chuông dồn dập. Đó là chuông báo động của Vạn Vật Các khi có kẻ tìm đến gây chuyện.

Lục Diệp nheo mắt: "Phân tích nguồn âm thanh. Tiểu A-I?"

"Phân tích xong," Tiểu A-I trả lời ngay lập tức. "Cường độ âm thanh 120 decibel, xuất phát từ hướng 7 giờ. Nhận dạng nguồn gốc: Có 32 luồng linh khí đang bay tới. Trong đó có một luồng linh khí mang tần số rung động của 'Thiên Cơ Các'. Xác suất là khách hàng tìm đến mua đồ: 5%. Xác suất là kẻ đến đòi bản quyền hoặc gây hấn: 95%."

Lục Diệp cười lạnh: "Lại là đám mọt sách Thiên Cơ Các. Chắc bọn họ phát hiện ra ta dùng lén vài cấu trúc thuật toán của họ để 'vọc' rồi."

"Đệ tử của Thiên Cơ Các vốn dĩ rất kiêu ngạo về thuật bói toán và rối gỗ điều khiển," Lão Quy nhắc nhở. "Ngươi đem con robot này ra, không khác gì vả vào mặt tổ tông bọn họ đâu."

Lục Diệp phủi áo đứng dậy, ra hiệu cho Tiểu A-I: "Đi theo ta. Hôm nay ta sẽ cho họ thấy sự khác biệt giữa 'hệ điều hành lỗi thời' và 'công nghệ 4.0'."

Dưới chân núi, một đoàn người mặc áo bào thêu hình tinh tú đang đứng hiên ngang. Dẫn đầu là một lão giả râu dài, tay cầm một chiếc la bàn bằng đồng liên tục xoay tròn. Đó là Minh Viễn Trưởng lão của Thiên Cơ Các, một cao thủ chuyên về "Cơ Quan Đạo".

"Lục Diệp! Bước ra đây!" Minh Viễn hét lớn. "Ngươi dám cả gan trộm cắp 'Linh Xu Cơ Quan Phổ' của bản phái để chế tạo đồ giả? Đây là tội chết!"

Lục Diệp từ trên cao thong dong bước xuống, theo sau là Mạnh Hùng đang hầm hố, Tuyết Thanh Nguyệt bình thản và con rối gỗ Tiểu A-I bước đi đều tăm tắp.

"Trộm? Trưởng lão nói nặng lời quá," Lục Diệp chắp tay, mặt tỉnh bơ. "Ta chỉ là thấy mã nguồn của các vị có quá nhiều 'bug', nên tiện tay tải về… à không, mượn về để tái cấu trúc lại cho nó tốt hơn thôi."

"Láo xược!" Minh Viễn giận đến run râu. "Cơ quan thuật của Thiên Cơ Các truyền thừa vạn năm, đâu đến lượt một tên nhóc như ngươi chỉ điểm? Hãy xem con rối 'Thanh Long Quái' của ta đây!"

Minh Viễn ném ra một quả cầu thép. Quả cầu nổ tung, biến thành một con rồng gỗ bọc sắt dài mười trượng, linh khí cuồng bạo tỏa ra, đôi mắt rồng rực lửa nhìn chằm chằm nhóm Lục Diệp. Đây là tuyệt kỹ tự hào nhất của lão, vận hành bằng hàng vạn bánh răng và sợi chỉ linh hồn.

Lục Diệp quay sang Tiểu A-I: "Xử lý đi. Nhớ tiết kiệm năng lượng, đừng làm hỏng linh thạch bảo trì của ta."

"Tuân lệnh," Tiểu A-I tiến lên phía trước.

Nhìn thấy một con rối gỗ gầy gò, thô kệch bước ra đối diện với Thanh Long khổng lồ, đệ tử Thiên Cơ Các đều cười rộ lên.

"Lục Diệp mất trí rồi sao? Đem một con bù nhìn giữ ruộng ra đấu với Thanh Long của Trưởng lão?"

Minh Viễn cười gằn, điều khiển con rồng lao tới: "Nát vụn đi!"

Thanh Long Quái gầm lên, móng vuốt thép xé rách không khí, tát thẳng xuống đầu Tiểu A-I. Nhưng đúng lúc đó, Tiểu A-I không tránh né, nó chỉ đứng yên, đôi mắt xanh quét liên tục vào con rồng.

"Đang quét sơ đồ cấu tạo… Tìm thấy 432 điểm nối cơ khí. Tìm thấy điểm yếu cốt lõi: Vòng bi số 74 ở khớp vai bị thiếu dầu bôi trơn linh dịch, tỉ lệ mài mòn cao. Thuật toán điều khiển của đối thủ: Tuyến tính, dễ đoán. Đánh giá: Rác thải công nghệ cũ."

Tiểu A-I đột nhiên nhảy vọt lên. Nó không dùng chiêu thức hào nhoáng nào cả, chỉ đơn giản là tung ra một cú đá xoay vào khoảng không phía dưới nách của con rồng gỗ.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn tan vang lên. Con Thanh Long Quái đang hung tợn bỗng nhiên khựng lại, toàn thân rung bần bật, sau đó một loạt tiếng bánh răng gãy vỡ vang lên liên hồi như pháo nổ. Chỉ trong chớp mắt, con rồng khổng lồ đổ rụp xuống, biến thành một đống gỗ vụn và sắt thép méo mó.

Cả hiện trường im phăng phắc.

Minh Viễn trưởng lão trố mắt nhìn, chiếc la bàn trên tay rơi xuống chân cũng không hay biết: "Cái… cái gì? Ngươi chỉ đá một cái vào chỗ đó… Làm sao có thể?"

"Logic đơn giản thôi," Lục Diệp khoanh tay giải thích. "Cỗ máy của ông quá phức tạp nhưng thiếu sự phối hợp giữa các modul. Chỉ cần phá vỡ một mắt xích yếu nhất trong chuỗi vận hành, toàn bộ hệ thống sẽ bị treo máy (crash). Tiểu A-I của ta chỉ cần 0.1 giây để phân tích ra chỗ đó."

Tiểu A-I đứng giữa đống đổ nát, nhìn Minh Viễn và nói bằng giọng đều đều: "Ông lão, kỹ thuật đúc bánh răng của ông bị lệch 0.5 milimet. Điều này dẫn đến sự mất cân bằng trọng tâm. Lần sau nếu định bói toán, tôi khuyên ông nên bói xem khi nào thì nên nghỉ hưu."

"Ngươi… ngươi…" Minh Viễn ôm ngực, mặt tím tái lại. "Đồ tà môn ngoại đạo! Các ngươi dám làm nhục nghệ thuật cơ quan của chúng ta!"

"Nghệ thuật không giúp ngươi thắng trận, số liệu mới giúp ngươi thắng," Lục Diệp lạnh lùng nói. "Bây giờ, nếu các vị muốn ở lại dùng bữa tối, ta không ngại bán cho các vị vài tấm vé bảo trì 'Phần mềm tối ưu hóa con rối' với giá 1000 linh thạch thượng phẩm một bản."

Đám đệ tử Thiên Cơ Các nhìn nhau sợ hãi, rồi nhìn đống phế liệu Thanh Long – niềm tự hào của tông môn nay chỉ còn là rác. Họ vội vàng đỡ lấy vị trưởng lão đang lên cơn đau tim rồi bỏ chạy thục mạng.

Mạnh Hùng tiến đến, vỗ bợp bợp vào vai gỗ của Tiểu A-I: "Giỏi lắm cục gỗ! Từ nay ngươi là đệ nhị chiến thần của nhóm chúng ta, sau ta và Lục Diệp!"

"Đối tượng Mạnh Hùng: Việc vỗ vai với lực 500 Newton sẽ làm giảm tuổi thọ của lớp sơn phủ ngoài của tôi," Tiểu A-I phản hồi. "Đề xuất: Hãy dùng sức mạnh đó để đi bửa củi, sẽ có ích hơn cho bếp của Vạn Vật Các."

Mạnh Hùng đơ mặt ra: "Lục Diệp, ta có thể đánh nó một trận không? Nó khinh thường nghệ thuật bửa củi của ta!"

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, nhìn sâu vào đôi mắt xanh của con rối, rồi nhìn Lục Diệp: "Nó thực sự… có linh hồn không?"

Lục Diệp im lặng một lúc, nhìn lên bầu trời Cửu Châu đang dần tối, những ngôi sao bắt đầu hiện lên như những điểm sáng dữ liệu trên một tấm bảng đen khổng lồ.

"Linh hồn là gì?" Lục Diệp hỏi ngược lại. "Nếu linh hồn là sự tích lũy kinh nghiệm, phản xạ với môi trường và khả năng tự nhận thức, thì Tiểu A-I đang tiến rất gần đến nó. Ta không cho nó linh hồn của con người, ta cho nó 'Đạo Pháp Số'. Thế giới này vốn dĩ là một cái máy khổng lồ, Tuyết cô nương. Chúng ta đều là những dòng lệnh đang cố gắng tìm cách thoát khỏi vòng lặp vô tận của Thiên Đạo."

Nàng trầm ngâm, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng. Những lời của Lục Diệp luôn khiến nàng thấy hoang đường, nhưng logic đằng sau chúng lại bền vững đến mức không thể bác bỏ.

"Vậy tiếp theo ngươi định làm gì? Chế tạo ra một quân đoàn bù nhìn thế này sao?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi.

Lục Diệp lắc đầu, nụ cười của hắn mang theo chút thần bí và đầy tham vọng: "Không, bù nhìn chỉ là phần cứng cơ bản. Ta đang nghĩ đến việc… kết nối tất cả bọn chúng lại. Ta sẽ tạo ra một 'Mạng lưới Linh Khí' toàn cầu. Khi đó, chỉ cần một người ngồi ở Thiên Nhai phát lệnh, vạn dặm xa xôi bù nhìn sẽ đồng loạt làm việc. Ta gọi đó là 'Internet Tu Tiên'."

Lão Quy từ trong nhẫn nghe thấy thế thì thở dài: "Trời ạ, Thiên Đạo chắc chắn sẽ giáng sấm sét đánh chết ngươi mất. Ngươi đang biến thế giới tiên ma đầy chất thơ này thành một cái nhà xưởng công nghiệp!"

"Chất thơ ư?" Lục Diệp liếc nhìn Mạnh Hùng. "Hùng huynh, đọc một bài thơ để tiễn khách xem nào?"

Mạnh Hùng hắng giọng, ưỡn ngực, dõng dạc ngâm:
"Con rồng gỗ rụng răng,
Trưởng lão chạy lăn quăn.
Tiểu A-I chân ngắn,
Đá một phát rụng răng!"

Tiểu A-I đứng bên cạnh lập tức đưa ra phản hồi: "Phân tích bài thơ: Nhịp điệu 4-4, vần điệu lủng củng, giá trị nghệ thuật bằng không, tính chất công kích cá nhân cao. Đánh giá: Cần được format lại não bộ."

"NÀY!" Mạnh Hùng hét lên, đuổi theo con rối quanh sân.

Lục Diệp nhìn cảnh tượng hỗn loạn nhưng tràn đầy sức sống đó, lòng thầm nghĩ. Cuộc đại tu này mới chỉ bắt đầu. Robot tu tiên chỉ là một 'app' nhỏ. Hắn sẽ còn nhiều 'phiên bản cập nhật' kinh khủng hơn dành cho cái thế giới vốn dĩ đã quá cũ kỹ này.

Đêm đó, trong gian phòng thí nghiệm, Lục Diệp mở cuốn Đạo Điển Phân Tích ra. Một dòng thông báo mới hiện lên trên trang bìa:
*"Phát hiện sự thay đổi trong cấu trúc xã hội: 0.01%. Phần thưởng hệ thống: Mở khóa bản vẽ sơ đồ 'Vệ tinh linh lực – Thiên Nhãn'. Ghi chú: Ký chủ nên cẩn thận, Thiên Đạo đang thực hiện hành động quét virus toàn hệ thống (Anti-virus Scan)."*

Lục Diệp khẽ nhếch môi: "Quét virus sao? Để xem Admin của thế giới này có đủ dung lượng bộ nhớ để xử lý ta không."

Ở một góc sân, Tiểu A-I đang ngồi thiền – đúng vậy, Lục Diệp đã nạp vào đó một thuật toán tự động hấp thụ linh khí để sạc pin. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy con rối này đang lén cầm cuộn thơ của Mạnh Hùng lên, lật qua lật lại, rồi dùng bút gỗ sửa lại một vài chữ.

Dường như, Logic và Nghệ thuật, bắt đầu có một điểm giao thoa kỳ lạ mà ngay cả Lục Diệp cũng chưa tính toán hết được.

[Hết Chương 83]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8