Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 9: Đan dược nổ tung**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:26:23 | Lượt xem: 1

Sương mù buổi sớm tại ngoại môn Thanh Vân Tông còn chưa tan hết, tiếng gió rít gào "vù vù" xé tan không gian tĩnh mịch. Nguồn gốc của âm thanh kinh người đó không phải từ một vị cao nhân đang luyện kiếm, mà phát ra từ phía sau gian nhà củi cũ nát của Lục Diệp.

Tại đó, một cảnh tượng dở khóc dở cười đang diễn ra. Mạnh Hùng, gã cơ bắp cao hơn trượng, lúc này đang dùng hết sức bình sinh để quay một cái trục gỗ thô sơ. Cái trục này được nối với một hệ thống ròng rọc và những cánh quạt đá, bên trong một chiếc nồi đồng lớn đặt trên bệ cao.

"Nhanh lên! Vận tốc góc hiện tại chỉ mới đạt 120 vòng trên phút, chưa đủ lực hướng tâm để tách chiết dược tính!" Lục Diệp đứng bên cạnh, tay cầm cuốn Đạo Điển, ngón tay lướt nhanh trên trang giấy ảo ảnh, đôi mắt hiện lên những dòng thông số xanh biếc.

"Tiên… tiên sinh… cái 'vận tốc góc' này của ngài… sắp vắt kiệt mỡ bò của con rồi!" Mạnh Hùng vừa nghiến răng vừa quay, mồ hôi chảy ròng ròng như suối.

Lục Diệp thản nhiên liếc nhìn thông báo hiện ra từ Đạo Điển:
*[Cảnh báo: Động cơ chạy bằng sức cơm có dấu hiệu quá tải nhiệt. Hiệu suất chuyển hóa cơ năng thành lực ly tâm đang giảm dần. Khuyến nghị: Cần cung cấp thêm chất xúc tác tinh thần.]*

Lục Diệp hắng giọng: "Cố thêm một nén nhang nữa, ta sẽ cho phép ngươi làm một bài thơ thất ngôn và ta sẽ sửa cho nó đạt chuẩn thơ của đại thi hào Đỗ Phủ."

Đôi mắt Mạnh Hùng lập tức sáng rực lên như đèn pha: "Thật sao? Ngài nói đấy nhé! Á hà!!!"

Hắn rống lên một tiếng, bắp tay to như bắp chuối bỗng chốc gân xanh nổi cuồn cuộn, chiếc trục gỗ kêu "rắc rắc" vì chịu lực quá mức. Tốc độ quay của máy ly tâm đột ngột tăng vọt.

Bên trong nồi đồng, hỗn hợp gồm cỏ Cam Lồ, đá Vôi nghiền nhỏ và một nắm rễ cây rụng ven đường — những thứ vốn bị các dược sư coi là rác rưởi — bắt đầu chuyển động cuồng bạo. Dưới góc nhìn phân tích của Lục Diệp, hỗn hợp này không phải là thuốc, mà là các phân tử năng lượng đang bị xáo trộn.

"Linh khí nhẹ hơn sẽ nổi lên tầng trên, tạp chất nặng có tính kiềm sẽ bị văng ra thành nồi. Quy trình thô sơ, nhưng hiệu quả lọc đạt đến 85%." Lục Diệp lẩm bẩm, tay bắt đầu kết ấn, nhưng không phải ấn pháp của tiên gia mà là các cử chỉ tối ưu hóa luồng khí.

Bỗng nhiên, Đạo Điển hiện lên một dòng chữ đỏ đậm, nhấp nháy liên hồi:
*[CẢNH BÁO: Phát hiện Bug logic! Thành phần rễ cây rụng có chứa 0.01% tinh túy của Hỏa Linh Thạch do tàn dư núi lửa từ vạn năm trước. Dưới áp suất ly tâm cực đại, xảy ra phản ứng nhiệt hạch linh năng không kiểm soát!]*

Lục Diệp biến sắc: "Dừng lại! Mạnh Hùng, phanh lại ngay!"

"Không được tiên sinh ơi! Cảm hứng thơ văn đang lên, con dừng không được!" Mạnh Hùng đang phê trong cơn say lao động và giấc mộng thi sĩ, đôi tay càng quay tợn.

"Ầm… ầm… ầm…"

Chiếc nồi đồng bắt đầu đỏ rực lên, những vệt sáng lân tinh màu cam chạy dọc quanh thân nồi. Lục Diệp nhìn thấy các thông số đo lường trong tầm mắt mình nhảy vọt từ màu xanh sang màu tím, rồi đỏ lịm.

"Áp suất đạt ngưỡng 5000 PSI… Nhiệt độ trung tâm tăng theo hàm mũ… Chết tiệt, cái máy này không có van an toàn!"

Lục Diệp vội vàng nắm lấy vai Mạnh Hùng: "Nằm xuống! Mau!"

Hắn chưa kịp dứt lời, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Chiếc nồi đồng nổ tung thành trăm mảnh. Một luồng khói màu hồng tím bốc lên cuồn cuộn, bao phủ toàn bộ khu vực nhà củi, lan rộng ra tận con đường mòn dẫn lên nội môn.

Trong đống đổ nát, Mạnh Hùng mặt mày đen nhẻm, tóc tai dựng đứng như tổ quạ, nhưng đôi mắt vẫn ngơ ngác: "Tiên sinh… đan dược… thăng thiên rồi sao?"

Lục Diệp từ sau một phiến đá lớn lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên áo. Hắn nhìn chằm chằm vào hiện trường vụ nổ. Kỳ lạ thay, vụ nổ không tạo ra mảnh vỡ sắc nhọn gây sát thương, mà toàn bộ nguyên liệu bên trong đã biến thành một loại bụi mịn lấp lánh, đang trôi nổi trong không khí.

Hắn đưa tay bắt lấy một nắm bụi, Đạo Điển lập tức phản hồi:
*[Tên vật phẩm: Bụi Đan "Lỗi Hệ Thống".
Phẩm cấp: Không xác định.
Tác dụng: Khi hít phải, đối tượng sẽ rơi vào trạng thái "Overclocking" (Ép xung cơ thể). Khí huyết lưu thông nhanh gấp 10 lần, đồng thời trí não sinh ra ảo giác mãnh liệt.
Phân tích phụ: Vị đắng, hậu ngọt, mùi giống như… khoai lang nướng cháy.]*

Lục Diệp nhướng mày: "Không thành đan, nhưng lại thành một loại chất xịt sinh học? Đây là… vũ khí hóa học ở giới tu tiên?"

Đúng lúc đó, từ phía con đường mòn, một nhóm đệ tử nội môn đang đi ngang qua để kiểm tra công tác ngoại môn. Dẫn đầu là một nam tử kiêu ngạo, diện mạo khôi ngô nhưng đôi mắt đầy vẻ xem thường, tên gọi Lý Hàn — một trong những tay sai đắc lực của Vương Đằng.

"Hỗn xược! Đứa nào dám ở khu nhà củi chế tạo tà pháp, làm ô nhiễm linh khí của Thanh Vân Tông?" Lý Hàn che mũi, bước vào trong đám khói hồng.

Mạnh Hùng run rẩy: "Tiên sinh, đệ tử nội môn… chúng ta tiêu rồi."

Lục Diệp lại rất bình tĩnh, hắn vứt nắm bụi trong tay xuống, khẽ nói: "Đừng lo, bọn chúng vừa vặn là nhóm đối tượng thử nghiệm miễn phí có chỉ số tu vi rất ổn định."

Lý Hàn cùng đám đệ tử xông vào, vừa định ra oai thì bỗng nhiên, bước chân của gã khựng lại. Đôi mắt gã trợn ngược, hai má đỏ bừng lên như bị thiêu đốt.

"Lý sư huynh, huynh sao thế?" Một đệ tử bên cạnh lo lắng hỏi.

Nhưng tên đệ tử đó vừa nói xong cũng bắt đầu loạng choạng. Cả nhóm đệ tử nội môn hít phải đám mây bụi li tâm kia, lập tức bị rơi vào trạng thái "ép xung" mà Lục Diệp vừa phân tích được.

Linh khí trong cơ thể Lý Hàn bắt đầu bùng nổ, gã cảm thấy mình mạnh hơn bao giờ hết, nhưng trí não thì hoàn toàn… chập mạch.

"Ta… ta là rồng! Ta là một con rồng lửa vĩ đại!" Lý Hàn bỗng nhiên vứt kiếm, nằm rạp xuống đất, bắt đầu thực hiện các động tác… bơi lội giữa đống bụi bặm.

Những tên khác cũng không khá hơn. Đứa thì ôm lấy gốc cây mà khóc lóc gọi mẹ, đứa thì bắt đầu lộn nhào liên tục vì tưởng mình là chim chim sắp bay lên trời.

Mạnh Hùng nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, há hốc mồm: "Tiên sinh… ngài bỏ cái gì vào nồi thế? Đây là đan dược hay là độc dược thuốc lú?"

Lục Diệp bình thản lấy cuốn sổ ra ghi chép: *"Thí nghiệm số 01: Máy ly tâm thất bại về mặt cơ khí nhưng thành công về mặt hóa tính. Sản phẩm phụ tạo ra hiệu ứng 'rối loạn mã nguồn tâm trí'. Lưu ý: Cần thêm van điều áp để tránh gây tiếng nổ ảnh hưởng đến giấc ngủ."*

Hắn nhìn Lý Hàn đang "bơi" trên đất, thản nhiên đá một cái: "Này, 'Rồng lửa', đừng có làm hỏng đống thảo dược ta vừa mới phơi."

"Đừng có ngăn cản ta! Ta đang vượt Long Môn!" Lý Hàn hét lên một tiếng, rồi… tự cắm đầu xuống cái vũng bùn cạnh chuồng lợn của ngoại môn, mông chổng lên trời, bất tỉnh nhân sự do quá tải linh lực.

"Tiện đường quá." Lục Diệp quay sang Mạnh Hùng đang đơ người: "Nào, nhân lúc bọn chúng đang 'bay bổng', mau lục soát người chúng. Phân tích của ta cho thấy tên Lý Hàn này có một miếng Ngọc Tủy ở thắt lưng trái. Đó là nguyên liệu tốt để ta nâng cấp 'phần cứng' cho cái máy ly tâm tiếp theo."

Mạnh Hùng rùng mình, nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt đầy sùng bái và kinh sợ. Ở cái thế giới tu tiên này, người ta dùng sức mạnh để trấn áp, dùng thần thông để giết người. Còn vị "tiên sinh" của hắn, chỉ dùng một đống rác rưởi và một cái nồi nổ tung, đã khiến một đám thiên tài nội môn trở thành những gã hề tâm thần.

"Vâng… vâng ạ! Con làm ngay!" Mạnh Hùng nhanh chóng lao vào "hôi của" một cách thuần thục.

Vừa lục đồ, gã vừa ngứa nghề, không kìm được lại thốt ra một câu thơ:
"Nồi đồng nổ cái 'đùng' một phát,
Đám rồng đám phượng ngã chổng mông.
Hóa ra đạo pháp là… bụi rác,
Chẳng bằng tiên sinh nín thở không?"

Lục Diệp thở dài: "Câu cuối nhịp điệu bị lỗi. Nhưng thôi, xét trên mức độ hỗn loạn hiện tại, ta cho ngươi qua môn."

Bầu trời Thanh Vân Tông hôm ấy vẫn trong xanh, nhưng tại khu ngoại môn, có hai kẻ một lớn một nhỏ đang hì hục thu hoạch "chiến lợi phẩm" từ những kẻ đang mơ làm rồng, chuẩn bị cho một cuộc cải tiến công nghệ chấn động cả giới tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8