Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 1: Xuyên không thành chủ miếu hoang
**CHƯƠNG 1: XUYÊN KHÔNG THÀNH CHỦ MIẾU HOANG – KHỞI ĐẦU CỦA MỘT "HỐ ĐEN" TÀI CHÍNH**
Trong hư vô mịt mù của Vực Không Gian Số 0, nơi mà quy luật thời gian dường như bị bẻ cong thành những sợi tơ rách nát, một ngôi miếu hoang đứng trơ trọi. Nó cũ kỹ đến mức chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua, người ta sẽ có cảm giác những mảng tường gạch rêu phong kia sẽ lập tức đổ rụp xuống, chôn vùi tất cả vào tro bụi của lịch sử. Nơi đây không có phương hướng, không có mặt trời, chỉ có những dòng chảy hỗn loạn của linh khí và ma khí va chạm vào nhau, tạo nên những tiếng rít gào thê lương như tiếng khóc của thần linh bị bỏ rơi.
Thẩm Trường An tỉnh dậy trong tiếng sấm rền vang ngoài khung cửa sổ mục nát. Cơn đau buốt từ đại não kéo đến như hàng ngàn mũi kim châm, khiến anh không nhịn được mà bật ra một tiếng chửi thề mang đậm phong cách của một quản lý hiện đại đang bị ép tăng ca:
“Cái quái gì thế này… Bảo hiểm lao động của tôi đâu? Đây là hiện trường vụ tai nạn hay là một trò đùa rẻ tiền của định mệnh vậy?”
Anh nhớ rõ ràng chỉ một phút trước, mình còn đang đứng trên tầng thượng của khách sạn năm sao do chính mình quản lý để kiểm tra hệ thống đèn LED mừng lễ kỷ niệm. Một tia sét từ đâu đánh xuống, xé toạc bầu trời đêm đô thị, và rồi… bùm. Tầm mắt tối đen, khi mở mắt ra đã thấy mình nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp, chăn gối sực mùi ẩm mốc và bụi bặm của vài thế kỷ tích tụ.
Thẩm Trường An cố gắng chống tay ngồi dậy, nhìn xuống đôi bàn tay mình. Vẫn là đôi bàn tay thon dài, sạch sẽ của một kẻ làm công việc văn phòng, nhưng bộ vest đắt tiền may đo riêng đã biến mất, thay vào đó là một bộ đồ thư sinh vải thô xám xịt, vá víu loang lổ. Anh nhìn quanh, trái tim vốn đã chai sạn sau mười năm lăn lộn trong ngành dịch vụ bỗng chốc thắt lại.
“Xuyên không?”
Ý nghĩ này vừa lóe lên, một âm thanh điện tử mang theo chút mỉa mai bỗng vang dội ngay trong tâm trí anh:
【 Ting! Phát hiện ký chủ mang theo linh hồn của một kẻ 'vắt cổ chày ra nước', hoàn toàn tương thích với triết lý: 'Khách hàng là nô lệ… à nhầm, Khách hàng là Thượng đế'. 】
【 Đang tiến hành ràng buộc 'Hệ thống Quản lý Khách sạn Trường Sinh'… 1%… 50%… 100%. 】
【 Kích hoạt thành công! 】
Thẩm Trường An đơ người. Là một người trẻ hiện đại, anh chẳng lạ gì cái mô-típ này trong tiểu thuyết mạng. Nhưng nhìn vào cái gọi là “Khách sạn Trường Sinh” trước mắt, anh chỉ muốn lao đầu vào bức tường gạch phía sau để xem mình có thể xuyên không về lại lần nữa hay không.
Trường Sinh cái nỗi gì? Đây rõ ràng là một ngôi miếu nát không hơn không kém!
Diện tích chưa đầy ba mươi mét vuông, tượng thần ở giữa đã bị mất đầu, hai bên tường treo đầy mạng nhện như những bức rèm tang tóc. Mái ngói phía trên lộ ra một lỗ hổng lớn, đúng lúc này một giọt nước mưa lạnh ngắt — thứ nước mưa mang theo vị chát của linh khí hỗn loạn — rơi xuống, trúng ngay chóp mũi anh.
“Hệ thống, mày ra đây nói chuyện cho rõ.” Thẩm Trường An nghiến răng, giọng nói vang vọng trong ngôi miếu trống trải. “Đây là khách sạn? Với con mắt chuyên nghiệp mười năm trong ngành dịch vụ của tao, tao dám khẳng định đây là hiện trường của một vụ phá dỡ trái phép chưa hoàn tất! Cơ sở hạ tầng bằng không, vị trí địa lý hẻo lánh, lưu lượng khách hàng âm. Mày bảo tao kinh doanh kiểu gì?”
【 Ký chủ bình tĩnh. 】 Giọng hệ thống bình thản như mặt nước hồ mùa thu, nhưng ẩn chứa sự khôn lỏi. 【 Vạn sự khởi đầu nan. Hiện tại, bạn đang tọa lạc tại Vực Không Gian Số 0 – điểm giao thoa giữa Tiên giới, Ma giới và Nhân giới. Đây là địa điểm vàng, phong thủy đắc địa. Ở đây không có pháp luật, chỉ có quy tắc của khách sạn. 】
“Vàng ở chỗ nào?” Thẩm Trường An lết lại gần cửa chính, nhìn ra bên ngoài.
Đập vào mắt anh là một màn sương mù xám xịt, không thấy trời, không thấy đất. Xa xa có những tia chớp tím lịm rạch ngang bầu trời đen kịt, mang theo áp lực kinh người khiến linh hồn anh rung động. Thi thoảng, anh còn nghe thấy tiếng gầm rống của những sinh vật kỳ quái ẩn hiện trong hư không. Nơi này không có người, cũng chẳng có linh khí để tu luyện theo lẽ thường. Đây chính là vùng đất chết mà các tu sĩ trong lời đồn đều phải tránh xa.
【 Chúc mừng ký chủ nhận được Gói quà tân thủ: 'Tấm biển Khách Sạn Trường Sinh' và 'Quyền năng Lĩnh vực tuyệt đối'. 】
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng vàng óng từ hư không hạ xuống, xua tan bóng tối u ám của ngôi miếu. Trên cửa chính, một tấm biển bằng gỗ sưa cũ kỹ, khắc bốn chữ vàng ròng “TRƯỜNG SINH KHÁCH SẠN” hiện ra. Nét chữ rồng bay phượng múa, ẩn chứa một loại uy nghiêm khiến không gian xung quanh phải đông cứng lại.
Đồng thời, Thẩm Trường An cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể. Anh chợt cảm nhận được từng hạt bụi, từng ngọn gió trong phạm vi của ngôi miếu đều nằm dưới quyền kiểm soát của mình. Anh không có tu vi, nhưng anh cảm giác mình có thể bóp nát không gian này chỉ bằng một ý nghĩ.
【 Thông tin cơ bản: 】
– **Chủ khách sạn:** Thẩm Trường An (Chưa có tiền tiết kiệm).
– **Tu vi:** Phàm nhân (Vô địch trong phạm vi khách sạn).
– **Cơ sở vật chất:** Cấp 1 (Miếu rách có biển hiệu).
– **Điểm Công Đức:** 0.
– **Nhiệm vụ đầu tiên:** Trong vòng 24 giờ, thu được 10 linh thạch đầu tiên. Phần thưởng: Nâng cấp 'Sảnh đón tiếp' và một 'Mì tôm thượng hạng vị Rồng'. Hình phạt nếu thất bại: Trở thành tượng thần không đầu tiếp theo để làm cảnh.
“Thu 10 linh thạch từ một nơi ma quỷ không thèm ghé qua?” Thẩm Trường An cười khẩy, nhưng trong mắt lại bắt đầu lóe lên sự tính toán đặc trưng của một thương nhân. “Mà còn đe dọa biến tôi thành tượng thần nữa à? Khá lắm, áp lực tạo nên kim cương, và áp lực cũng tạo nên những tên lừa đảo… à không, những nhà kinh doanh vĩ đại.”
Anh phủi sạch bụi trên áo, dù bộ đồ có rách nát đến đâu, phong thái của một quản lý chuyên nghiệp vẫn toát ra từ xương tủy. Anh bước đến cạnh một cái bàn gỗ mục, dùng tay gõ nhẹ vào mặt bàn. Dưới quyền năng “Lĩnh vực tuyệt đối”, cái bàn vốn dĩ sắp mục rữa bỗng chốc trở nên sạch bóng, cứng cáp như sắt nguội.
“Được thôi, đã là làm dịch vụ, thì ở đâu cũng có thể kiếm tiền. Hệ thống, kiểm tra quyền hạn của tôi.”
【 Trong phạm vi khách sạn (hiện tại là 30 mét vuông), ký chủ là Vô Địch. Bạn có thể tước đoạt tu vi, kiểm soát trọng lực, và định đoạt sinh tử của bất kỳ ai đi vào mà không tuân thủ nội quy. 】
“Tốt.” Thẩm Trường An khẽ mỉm cười, nụ cười vốn dĩ nên ấm áp nhưng giờ đây lại mang theo một chút lạnh lẽo và đầy mưu mẹo. “Vậy thì bắt đầu treo bảng báo giá thôi. Ở thế giới này, miễn phí là thứ đắt nhất, nên tôi sẽ tính phí tất cả mọi thứ.”
Anh dùng đầu ngón tay vạch vào hư không, những dòng chữ vàng ròng hiện ra lơ lửng ngay lối vào:
1. Phí vào cửa: 1 linh thạch hạ phẩm (Miễn phí cho người có ngoại hình trên 9 điểm – nhưng tôi là người chấm).
2. Phí đứng thở: 1 linh thạch/giờ (Linh khí ở đây rất quý giá, đừng lãng phí).
3. Nước uống tinh khiết: 5 linh thạch/ly (Nguồn gốc từ suối nguồn… trong trí tưởng tượng).
4. Phí bảo an: Tự động thu 10% tổng tài sản nếu rút vũ khí hoặc có ý định bùng tiền.
Vừa mới hiện bảng giá xong, từ phía sương mù xa xăm bỗng có tiếng xé rách không gian dữ dội.
“Cút đi! Lão già thối tha, ngươi đừng tưởng đuổi được ta đến đây là có thể đoạt lấy 'U Minh Lệnh'!”
Một giọng nói thanh lãnh nhưng mang theo vẻ kiệt sức vang lên. Ngay sau đó, một bóng người mặc huyết y từ không trung rơi thẳng xuống, lăn lộn mấy vòng rồi dừng lại ngay trước bậc cửa miếu.
Thẩm Trường An hơi nhướn mày, vắt tay sau lưng, chậm rãi bước ra. Đó là một cô gái. Dù khuôn mặt dính đầy máu và bụi đất, nhưng vẫn không che được vẻ sắc sảo như một đóa hồng gai. Bộ y phục của cô đã rách nát nhiều chỗ, để lộ làn da trắng nõn nhưng lại chằng chịt vết kiếm thương. Hơi thở của cô hỗn loạn, linh lực trong cơ thể dường như đang cạn kiệt.
Ngay sau lưng cô, một lão già mặc đạo bào đen, tay cầm một thanh trường kiếm bốc lên luồng khói xanh sặc mùi độc tố cũng vừa đáp xuống. Lão ta nhìn thấy ngôi miếu và tấm biển “Trường Sinh Khách Sạn” thì sững sờ trong giây lát, nhưng cơn thèm khát trong mắt đã lấn át sự nghi ngờ.
“Chạy đi đâu? Vực Không Gian Số 0 này chính là mộ huyệt của ngươi!” Lão già cười sằng sặc, bước tới một bước, hoàn toàn phớt lờ Thẩm Trường An đang đứng ở đó như một bức tượng gỗ.
“E hèm.” Thẩm Trường An hắng giọng, thanh âm không lớn nhưng lại vang lên cực kỳ rõ ràng, át cả tiếng gió rít. “Vị khách này, cô đang nằm lấn chiếm mặt bằng kinh doanh của chúng tôi rồi. Nếu định vào trong lánh nạn, mời xem bảng giá và thanh toán phí vào cửa.”
Cô gái huyết y ngước mắt lên, nhìn thấy một thư sinh không có lấy nửa điểm tu vi đang đứng thản nhiên nói về chuyện tiền nong, trong lòng không khỏi nảy sinh một cảm giác hoang đường: “Ngươi… chạy mau đi! Hắn là cường giả Kim Đan kỳ, hắn sẽ giết ngươi đấy!”
Lão già đạo bào đen lúc này mới chú ý tới Thẩm Trường An. Lão nhe răng cười, để lộ hàm răng vàng khè: “Đâu ra một con kiến hôi lại dám mở miệng đòi tiền lão phu? Khách sạn? Trường sinh? Hừ, giả thần giả quỷ, đi chết đi!”
Lão già tùy ý vung kiếm, một tia kiếm khí mang theo kịch độc lao thẳng về phía Thẩm Trường An, định bụng sẽ chẻ đôi tên phàm nhân to gan này cùng với cái miếu rách kia.
Thẩm Trường An không hề né tránh. Anh thậm chí còn chẳng chớp mắt. Trong đôi mắt anh, tia kiếm khí kia chậm chạp và yếu ớt như một sợi tơ nhện. Khi tia kiếm khí hung hiểm kia chạm vào ranh giới của tấm biển gỗ, một điều kỳ dị đã xảy ra. Toàn bộ năng lượng trong kiếm khí đột nhiên bị một lực lượng vô hình cắn nuốt, biến mất không để lại một dấu vết.
Không gian lặng đi trong giây lát.
“Vi phạm quy tắc thứ tư: Tự ý sử dụng vũ khí và tấn công chủ sở hữu trong khuôn viên khách sạn.” Thẩm Trường An chậm rãi rút ra một cuốn sổ da cũ kỹ từ hư không và một chiếc bút lông ngỗng. “Phí dịch vụ bảo an cưỡng chế: Thu hồi 10% tài sản và tước đoạt quyền sử dụng linh lực trong 1 giờ.”
Dứt lời, lão già đạo bào đen bỗng hét thảm một tiếng. Chiếc túi trữ vật đeo bên hông lão bỗng dưng bốc cháy, mười viên linh thạch thượng phẩm tự động bay ra, rơi gọn vào lòng bàn tay Thẩm Trường An. Chưa dừng lại ở đó, tu vi Kim Đan mà lão dày công tu luyện hàng trăm năm bỗng dưng biến mất sạch sành sanh, như thể bị một bàn tay thiên đạo xóa bỏ.
“Ngươi… ngươi đã làm gì? Yêu thuật! Đây là yêu thuật gì!” Lão già run rẩy, đôi chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống mặt đất đá lởm chởm. Lão cảm thấy một áp lực nặng tựa thái sơn đè lên vai mình. Trong phạm vi này, lão phát hiện mình còn yếu hơn cả một con gà rừng.
Thẩm Trường An không thèm liếc nhìn lão thêm một cái. Anh cúi xuống, chìa tay ra với cô gái huyết y, giọng nói trở nên dịu dàng hơn một chút (đối với khách hàng tiềm năng thì luôn phải thế): “Này vị tiểu thư, tôi đã giải quyết giúp cô một rắc rối nhỏ. Phí bảo vệ đột xuất là 5 linh thạch. Thêm 1 linh thạch phí vào cửa. Tổng cộng cô nợ tôi 6 linh thạch hạ phẩm. Cô thanh toán bằng tiền mặt hay vật phẩm tương đương?”
Cô gái huyết y sững sờ, đôi mắt đẹp mở to kinh ngạc. Cô nhìn lão già Kim Đan đang bị ép quỳ như một con chó sắp chết, lại nhìn vị “chủ khách sạn” bình thản đến đáng sợ trước mặt. Cô run rẩy mò vào trong vạt áo, lấy ra một nắm linh thạch tỏa ánh sáng mờ nhạt.
“Tôi… tôi chỉ có mười viên hạ phẩm… cứu tôi, xin hãy cứu tôi khỏi hắn.”
Thẩm Trường An cầm lấy số linh thạch, cảm nhận hơi ấm từ chúng, khóe môi khẽ nhếch lên. “Được rồi, mười viên này tôi coi như cô trả trước phí phòng một đêm. Chào mừng cô đến với Khách sạn Trường Sinh. Tại đây, tính mạng của cô là tài sản của chúng tôi. Mà tài sản của tôi, thì không ai được phép chạm vào khi chưa trả giá đủ.”
【 Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc! 】
【 Thu thập được 10 linh thạch hạ phẩm và 10 linh thạch thượng phẩm (phí phạt). 】
– **Thành tích:** Vắt cổ chày ra nước (Cấp S).
– **Phần thưởng:** Nâng cấp khách sạn lên Cấp 2, mở khóa phòng ở căn bản, và một bát 'Mì tôm thượng hạng vị Rồng'.
Một luồng ánh sáng chói lòa, rực rỡ hơn cả ánh bình minh bao trùm lấy ngôi miếu hoang. Trong nháy mắt, tiếng rắc rắc của gỗ và đá vang lên như những bản nhạc giao hưởng của sự tái sinh.
Dưới con mắt kinh hoàng của cô gái và lão già, ngôi miếu rách nát bỗng chốc phình to ra. Mái ngói vỡ biến thành những phiến ngọc bích sáng loáng, tường gạch cũ kỹ chuyển màu thành đá cẩm thạch trắng như tuyết, mịn màng như làn da thiếu nữ. Không gian sảnh chính mở rộng ra gấp mười lần, sàn nhà bóng loáng đến mức soi rõ được sự bàng hoàng trên mặt Vân Cơ. Những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, tỏa ra ánh sáng ấm áp, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của Vực Không Gian Số 0.
Ở giữa sảnh, một quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương quý giá hiện ra, bên trên đặt một cái bàn tính bằng ngọc đế quang lấp lánh.
Thẩm Trường An giờ đây đang đứng sau quầy lễ tân đó. Anh phất tay một cái, một bộ trang phục thư sinh cao cấp, thêu chỉ bạc tinh xảo bao lấy cơ thể anh, tôn lên vẻ thanh tao nhưng không kém phần bí ẩn.
Lão già đạo bào đen bị một luồng khí kình mạnh mẽ hất văng ra khỏi bậc cửa, rơi bịch xuống màn sương xám bên ngoài.
“Vị khách không mời này, do ông chưa thanh toán phí vào cửa mà đã có hành vi bạo lực, khách sạn chúng tôi xin từ chối phục vụ vĩnh viễn.” Thẩm Trường An mỉm cười, giọng điệu chuyên nghiệp đến lạnh lùng. “Bây giờ mời ông biến khỏi tầm mắt tôi trước khi tôi quyết định thu thêm phí ô nhiễm cảnh quan.”
Lão già đạo bào đen nhìn thấy sự biến hóa thần kỳ này, gan mật đều muốn vỡ ra. Lão không nói một lời, vắt chân lên cổ mà chạy biến vào trong sương mù, thanh trường kiếm đắt giá cũng chẳng buồn nhặt lại.
Lúc này, Thẩm Trường An mới nhìn sang cô gái đang ngồi bệt trên sàn đá, người đầy vết thương nhưng đôi mắt thì vẫn chưa hết bàng hoàng. Anh bước ra khỏi quầy, tiến lại gần cô.
“Nào, khách hàng thân mến, cô tên gì?” Thẩm Trường An cầm lấy chiếc bút lông, bắt đầu lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ thu chi.
“Tôi… Vân Cơ.” Cô gái lắp bắp nói, sự kiêu ngạo thường ngày của một đệ tử tông môn bỗng chốc bay biến sạch trước sự bá đạo không tưởng này.
“Vân Cơ, cái tên khá đẹp. Nghe như mây khói, nhưng ví tiền của cô thì có vẻ hơi mỏng.” Thẩm Trường An ghi lại. “Tôi là Thẩm Trường An, quản lý của khách sạn này. Như đã nói, cô có một suất nghỉ qua đêm. Nhưng nhìn cô thảm hại thế này, tôi nghĩ cô nên dùng thêm combo 'Phục hồi sức khỏe toàn diện' của chúng tôi. Chỉ 50 linh thạch hạ phẩm thôi, cực kỳ hữu nghị.”
Vân Cơ mé mếu: “Nhưng… tôi đã hết sạch tiền rồi. Toàn bộ tài sản của tôi đã bị bọn chúng cướp mất trên đường chạy trốn.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Trường An bỗng nhạt đi một chút, đúng chuẩn mẫu nhân viên khi thấy khách không còn khả năng chi trả. Anh khoanh tay, nhìn cô từ đầu đến chân như đang định giá một món hàng hóa.
“Hết tiền à? Điều đó hơi khó xử đấy. Khách sạn chúng tôi không phải hội từ thiện.” Anh xoa cằm suy nghĩ, rồi chợt liếc nhìn ngoại hình xuất sắc của cô — một vẻ đẹp mang theo chút mị hoặc của yêu tộc. “Dựa vào khí chất này, chắc cô cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt. Có biết lau sàn không? Hay biết pha trà, đón khách?”
“Cái gì?” Vân Cơ trợn tròn mắt. Cô là công chúa của Cửu Vĩ Thiên Hồ tộc, dù đang bị truy sát cũng là dòng dõi cao quý, người này lại bảo cô đi lau sàn?
“À, nếu không biết thì cũng có thể đào tạo.” Thẩm Trường An lẩm bẩm. “Khách sạn mới nâng cấp, tôi đang thiếu một tiếp tân kiêm nhân viên lau dọn. Cô thấy sao? Làm việc trừ nợ, bao ăn bao ở, còn được bảo đảm tính mạng trước cái đám Nguyên Anh, Kim Đan ngoài kia. Một thỏa thuận quá hời phải không? Ở ngoài kia cô là con mồi, ở đây cô là nhân viên của tôi. Mà nhân viên của Thẩm Trường An này, không ai được phép đụng vào.”
Đúng lúc đó, hệ thống lại vang lên trong đầu anh:
【 Ting! Kích hoạt nhiệm vụ tuyển dụng nhân viên: Chiêu mộ 'Cửu Vĩ Thiên Hồ' Vân Cơ. Phần thưởng: Kích hoạt module 'Nhà bếp' và triệu hồi Đầu bếp đầu tiên. 】
Thẩm Trường An nheo mắt nhìn Vân Cơ. Hóa ra lại là một con hồ ly tinh sao? Chẳng trách xinh đẹp đến vậy. Hồ ly tinh làm tiếp tân thì đúng là chuẩn bài marketing "mỹ nhân kế" rồi.
Vân Cơ còn đang đắn đo, định thốt lên lời từ chối vì lòng tự trọng của yêu tộc, thì từ bên ngoài màn sương xám, một luồng uy áp còn mạnh hơn lão già lúc nãy gấp bội lần bỗng chốc phủ xuống. Một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang vọng, làm rung chuyển cả không gian hư vô: “Vân Cơ! Giao ra U Minh Lệnh, nếu không ta sẽ huyết tẩy vạn dặm, khiến ngươi thần hình câu diệt!”
Sắc mặt Vân Cơ tái mét. Đó là cường giả Nguyên Anh của kẻ thù đã đuổi tới.
Cô nhìn về phía Thẩm Trường An, người đang nhàn nhã gõ nhịp trên cái bàn tính ngọc. Trong ánh mắt anh không có chút sợ hãi, chỉ có sự bình thản đến mức vô sỉ, như thể cả thiên hạ này chỉ là một đám trẻ con đang chơi đồ hàng trước cửa nhà anh.
Vân Cơ cắn chặt môi, cúi đầu xuống, giọng nói run rẩy: “Tôi… tôi đồng ý làm nhân viên cho ngài! Xin hãy bảo vệ tôi!”
“Lựa chọn sáng suốt. Chào mừng cô đến với địa ngục… à không, thiên đường lao động.”
Thẩm Trường An búng tay một cái. Trong giây lát, cánh cửa chính của khách sạn bằng gỗ bách đen dày nặng tự động khép lại với một tiếng "rầm" uy nghiêm, cắt đứt hoàn toàn luồng uy áp đáng sợ bên ngoài. Mọi âm thanh gào thét, mọi sát khí đều bị chặn đứng sau cánh cửa đó, như thể hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bên trong sảnh khách sạn trở nên cực kỳ yên tĩnh, thoang thoảng mùi trầm hương và một mùi hương lạ lùng nhưng vô cùng kích thích khứu giác đang tỏa ra từ phía sau quầy.
“Chào mừng cô đến với đội ngũ nhân sự của Trường Sinh Khách Sạn. Vì cô là nhân viên đầu tiên, chúng tôi sẽ tặng kèm một phần ăn nhân viên đặc biệt để bồi bổ.”
Thẩm Trường An bước vào bên trong, từ quầy lấy ra một chiếc bát sứ trắng tinh. Khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi hương mà Vân Cơ chưa từng ngửi thấy trong đời. Nó không giống linh dược vị đắng, cũng không giống thức ăn tục thế nhạt nhẽo. Nó mạnh mẽ, quyến rũ và khiến vị giác của cô bùng nổ chỉ qua một lần hít thở.
Mì tôm thượng hạng vị Rồng (thực chất là mì tôm hảo hạng kèm thêm chút gia vị linh khí từ hệ thống).
“Ăn đi, rồi đi làm việc. Đống vết máu cô bôi trên sàn kia… tẹo nữa phải lau sạch bong cho tôi đấy. Một hạt bụi còn sót lại là trừ lương một ngày.” Thẩm Trường An chìa bát mì ra, giọng điệu lại trở về với vẻ thực dụng của một tên địa chủ vắt kiệt sức lao động.
Vân Cơ cầm lấy bát mì, nhìn những sợi vàng óng mượt mà, bỗng dưng cảm thấy cái khách sạn này… dường như là nơi kỳ quái nhất, nhưng cũng là nơi ấm áp nhất mà cô từng bước chân vào. Cô húp một ngụm nước dùng, đôi mắt đẹp bỗng chốc sáng rực lên. Linh lực trong cơ thể vốn đã cạn kiệt, nay lại bắt đầu rục rịch hồi phục theo một cách vô cùng êm dịu.
Còn Thẩm Trường An, anh đứng nhìn cô nhân viên mới đang húp mì xì xụp, trong đầu bắt đầu phác thảo kế hoạch kinh doanh tiếp theo. Anh nhìn ra phía cửa, nơi một cường giả Nguyên Anh đang điên cuồng tấn công vào lớp màng bảo vệ vô hình nhưng không thể làm lay chuyển dù chỉ một hạt bụi.
“Vực Không Gian Số 0 à? Cứ đợi đấy, tôi sẽ biến nơi này thành cái hố đen hút tiền lớn nhất tu chân giới.”
Anh lấy cuốn sổ thu chi ra, ghi thêm một dòng nhỏ ở góc trang: *Chi phí ăn sáng cho nhân viên: Trừ 1 linh thạch vào tiền lương tháng tới. Lãi suất chậm trả: 5%/ngày.*
Khách Sạn Trường Sinh, chính thức khai trương giữa vùng đất chết. Và ở đây, Tiên nhân hay Ma tôn, muốn sống sót thì đều phải học cách… mở ví tiền.