Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 108: ** Dịch vụ \”Tư vấn tình cảm\”
**Chương 108: Dịch vụ "Tư vấn tình cảm"**
Ánh nắng buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 bao giờ cũng mang một màu vàng óng như mật ong nguyên chất, xuyên qua những lớp sương mù linh khí dày đặc bọc quanh Khách sạn Trường Sinh. Trong sảnh chính, tiếng lạch cạch của bàn tính ngọc đế quang vang lên đều đặn như nhịp tim của một con quái vật tham tiền.
Thẩm Trường An, tay trái cầm một ly trà "Ngộ Đạo" đá viên (loại đá này vốn là băng tinh vạn năm do Tuyết Nhi gửi tặng để trừ nợ), tay phải lướt nhanh trên những hạt bàn tính xanh biếc. Ánh mắt anh không rời cuốn sổ thu chi, đôi lông mày thỉnh thoảng nhướng lên đầy thỏa mãn.
"Chủ thượng, ngài lại đang tính toán xem nên đào rỗng túi tiền của ai à?"
Vân Cơ nhẹ nhàng bước tới. Hôm nay nàng diện một bộ sườn xám cách tân màu cánh gián, tà váy xẻ cao để lộ đôi chân dài trắng nõn nà, chín chiếc đuôi hồ ly mềm mại sau lưng đung đưa theo nhịp điệu hoàn hảo. Nàng cầm một chiếc khăn tay, vừa đi vừa lau sạch bóng những hạt bụi li ti trên quầy lễ tân mà ngay cả thần thức của một Hóa Thần kỳ cũng khó lòng phát hiện.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu, chỉ cười nhạt: "Vân Cơ, lời này là sai rồi. Ta là đang giúp các vị đại năng Tiên giới giải quyết gánh nặng ngoại vật. Tu tiên trọng ở tâm cảnh thanh tịnh, giữ lại quá nhiều linh thạch, bảo vật trong người sẽ dễ sinh tâm ma. Ta là đang hành thiện tích đức."
"Vậy sự 'thanh tịnh' của ngài chắc chắn phải quy đổi ra ít nhất một vạn linh thạch cấp cao mỗi giờ rồi." Vân Cơ che miệng cười khẽ, rồi ánh mắt nàng bỗng đanh lại khi thấy một vết ố nhỏ trên sàn gỗ. Nàng ngay lập tức quỳ xuống, dùng một loại linh dịch tẩy rửa đắt tiền để đánh bóng nó đến mức soi gương được mới thôi.
Thẩm Trường An gấp sổ lại, ánh mắt rực sáng: "Gần đây ta phát hiện ra một thị trường tiềm năng mà giới tu chân đang bỏ ngỏ. Đó là sức khỏe tinh thần và vấn đề tình cảm."
Vân Cơ dừng tay, nghiêng đầu hỏi: "Tình cảm? Đám lão quái tu luyện hàng ngàn năm đó, tâm sớm đã hóa thành đá, không phải đều theo đuổi đạo pháp tự nhiên, đoạn tuyệt hồng trần sao?"
"Sai! Càng sống lâu, họ càng cô đơn. Càng tu luyện cao, mâu thuẫn giữa các đạo lữ càng sâu sắc vì ai cũng muốn 'lấn át' đối phương về đạo pháp." Thẩm Trường An đứng dậy, đi tới tấm bảng hiệu trống gần cửa, lấy bút lông vẩy một dòng chữ phượng múa rồng bay: **"Dịch vụ tư vấn tình cảm – Duyên Phận Như Khói. Không có nút thắt nào không gỡ được, chỉ có linh thạch chưa đủ nhiều."**
"Vân Cơ, vị trí 'Chuyên gia tư vấn' này, ta giao cho ngươi." Thẩm Trường An vỗ vai nàng, nụ cười mang theo vẻ "thương nhân" tiêu chuẩn.
Vân Cơ sững sờ: "Ta? Một con hồ ly bị trục xuất?"
"Chính vì ngươi là Cửu Vĩ Thiên Hồ. Trên đời này có ai hiểu về dục vọng, ái tình và những tâm tư lắt léo hơn yêu tộc các ngươi? Chưa kể, chứng OCD (ám ảnh cưỡng chế) của ngươi sẽ giúp khách hàng cảm thấy mọi thứ phải 'đúng quy trình' và 'ngăn nắp'. Đó chính là sự chuyên nghiệp!"
Vân Cơ chưa kịp từ chối thì chuông cửa khách sạn đã rung lên một tiếng trầm đục.
Một nam tử trung niên, mặc đạo bào rách rưới một góc, khuôn mặt chữ điền cương nghị nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự mệt mỏi và… hốt hoảng, bước vào. Trên lưng ông ta mang theo một thanh đại đao nặng ngàn cân, mỗi bước đi đều khiến sàn nhà (mà Vân Cơ vừa lau) rung chuyển nhẹ.
"Hành khách Thần Đao Tôn Giả, tu vi Phân Thân kỳ đỉnh phong, nợ môn phái ba vạn linh thạch vì tội phá phách, hiện đang có nguy cơ bị đạo lữ đuổi ra khỏi động phủ." Hệ thống âm thầm báo cáo vào tai Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An nháy mắt với Vân Cơ. Nàng hít một hơi sâu, lập tức lấy lại vẻ điệu đà, sắc sảo của mình. Nàng khẽ vẫy tay, một luồng khói hồng nhạt thoảng qua, đưa vị tôn giả vào một gian phòng nhỏ cạnh sảnh – nơi vừa được Thẩm Trường An biến hóa thành một không gian ấm cúng với ghế sô pha lót da linh thú và ánh sáng vàng dịu.
Thần Đao Tôn Giả ngồi xuống ghế, nhìn quanh với vẻ cảnh giác: "Đại quản gia, ta nghe nói ở đây cái gì cũng giải quyết được? Ta… ta sắp phát điên rồi."
Vân Cơ bước vào, tay cầm một cuốn sổ da hổ và một chiếc bút lông dài. Nàng ngồi đối diện ông ta, bắt chéo chân, chiếc đuôi hồ ly quấn nhẹ quanh thành ghế. "Tôn giả, xin hãy thả lỏng. Ở đây không có đao kiếm, chỉ có sự thấu hiểu. Phí khởi điểm là năm trăm linh thạch cấp trung cho mười lăm phút 'giải tỏa lòng người'. Ngài đồng ý chứ?"
Thần Đao Tôn Giả run rẩy đặt một túi tiền lên bàn: "Nếu nàng ta còn cầm kiếm rượt ta thêm một lần nữa, ta thà đi đầu thai còn hơn! Đây là tiền, cứu ta với!"
Vân Cơ nheo mắt, nở một nụ cười mị hoặc: "Mời ngài kể. Là đạo lữ của ngài… không hài lòng về điểm nào?"
Thần Đao Tôn Giả đấm mạnh xuống đùi: "Nàng ấy bảo ta thô lỗ! Ta là đao tu! Đao tu thì phải hào sảng, phải vung đao vạn dặm! Nhưng mỗi lần ta luyện công xong, vào động phủ mang theo một ít sát khí và bụi bẩn, nàng ấy lại nổi trận lôi đình. Nàng ấy là Thủy linh căn, lúc nào cũng sạch sẽ như băng tuyết, lại còn thích ngâm thơ. Ta nói chuyện đại đạo, nàng ấy nói chuyện trăng sao. Ta tặng nàng ấy một khối huyết tinh vạn năm cực phẩm để bồi bổ sát khí, nàng ấy lại ném nó vào mặt ta rồi bảo ta là đồ súc sinh không có lãng mạn!"
Vân Cơ nghe đến hai chữ "bụi bẩn", lông mày khẽ giật giật. Bản năng cuồng sạch sẽ của nàng trỗi dậy, suýt chút nữa là nàng đã tung một chiêu "Hồ hỏa" để thiêu chết gã đàn ông lôi thôi trước mặt này. Nhưng nhớ đến lời dặn của Thẩm Trường An, nàng nén giận, hắng giọng:
"Tôn giả, vấn đề của ngài không phải là ở thanh đao, mà là ở 'góc nhìn'. Ngài nhìn thấy huyết tinh vạn năm là vật báu tu luyện, nhưng nàng ấy lại nhìn thấy một cục đá đỏ lòm đầy mùi máu. Đó là sự lệch pha về tần số linh hồn."
Thần Đao Tôn Giả ngây người: "Tần… tần số linh hồn? Là loại công pháp nào?"
Vân Cơ mỉm cười, bắt đầu áp dụng bộ giáo trình "Thao túng tâm lý" mà nàng vừa bị Thẩm Trường An nhồi nhét tối qua: "Hãy tưởng tượng, nếu ngài muốn thu phục một linh thú hệ Thủy, ngài có dùng hỏa tiễn để dụ nó không? Không, ngài phải dùng linh thủy tinh khiết nhất. Đạo lữ của ngài cũng vậy. Ngài mang sát khí vào phòng ngủ, chẳng khác nào ném rác vào ao sen của nàng ấy."
Vân Cơ đột nhiên đứng phắt dậy, lướt tới bên cạnh Thần Đao Tôn Giả. Nàng chìa bàn tay mảnh mai ra, tóm lấy vạt áo rách của ông ta. "Nhìn xem, vết rách này đã có từ ba ngày trước. Tại sao ngài không dùng pháp thuật vá lại? Vì ngài cho rằng nó không quan trọng. Nhưng trong mắt một người phụ nữ thích sự hoàn mỹ, vết rách này chính là sự sỉ nhục đối với không gian sống của họ."
Nàng cúi sát vào tai ông ta, giọng nói mang theo mị lực truyền đời của bộ tộc hồ ly: "Muốn nàng ấy hết giận? Dễ thôi. Đầu tiên, hãy dùng 'Dịch tẩy sát khí' của khách sạn chúng tôi, giá chỉ hai trăm linh thạch một lọ. Sau đó, hãy học cách im lặng và lắng nghe. Mỗi khi nàng ấy ngâm thơ, ngài đừng có bàn về đao pháp, hãy nhìn nàng ấy với ánh mắt thâm tình và nói: 'Nàng chính là vần thơ đẹp nhất mà ta từng đọc'."
Thần Đao Tôn Giả mặt đỏ gay: "Nói… nói vậy sao? Ta thà đối mặt với Thiên kiếp còn hơn!"
"Tôn giả à," Vân Cơ cười lạnh, "Thiên kiếp chỉ đánh chết xác thân ngài, nhưng đạo lữ của ngài có thể làm héo mòn linh hồn ngài suốt vạn năm. Ngài chọn cái nào?"
Tôn giả nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu như bổ củi: "Ta hiểu rồi! Ta mua! Ta mua hết! Cái dịch tẩy sát khí gì đó, cho ta mười lọ! Còn cả bí kíp 'lời hay ý đẹp' nữa!"
Bên ngoài căn phòng, Thẩm Trường An đứng dựa vào tường, tay bấm tính liên tục. "Mười lọ dịch tẩy sát khí (thực ra là nước tinh khiết trộn tí bạc hà của Lão Tà) giá hai ngàn linh thạch. Khóa học cấp tốc 'Lời nói lãng mạn' giá một ngàn. Vân Cơ đúng là cây rụng tiền của mình mà."
Đúng lúc đó, Lão Tà từ trong bếp đi ra, tay cầm một con dao phay rỉ sét nhưng sát khí ngút trời. Ông ta gãi gãi cái bụng dưới lớp tạp dề thêu hoa: "Chủ thượng, con rồng bị trầm cảm ở phòng 302 lại đòi ăn món gì đó 'vị buồn bã'. Lão phu định bỏ thêm chút thuốc độc ảo giác vào để nó thấy mình đang bay giữa đám ma, ngài thấy sao?"
Thẩm Trường An xua tay: "Lão Tà, nâng tầm lên một chút. Đừng dùng độc. Hãy dùng hành tây đen từ vùng đất cực hàn, xào với mật ong đắng. Đặt tên món đó là 'Hồi ức của người cũ'. Nhớ thu phí gấp đôi vì món ăn có chứa 'triết lý nhân sinh'."
Lão Tà gật gù: "Hồi ức người cũ sao? Được, lão phu sẽ khiến nó ăn vào là khóc như mưa, không khóc lão phu chặt đầu nó xuống làm lẩu!"
—
Buổi tư vấn của Vân Cơ kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Thần Đao Tôn Giả bước ra ngoài với vẻ mặt hoàn toàn khác hẳn. Ông ta không còn cái dáng vẻ bệ vệ, cục mịch thường ngày mà thay vào đó là một sự "ôn nhu" gượng gạo. Ông ta cẩn thận dùng một lá bùa làm sạch để quét sạch mọi hạt bụi xung quanh chỗ mình đứng, rồi nhẹ nhàng cúi chào Thẩm Trường An.
"Đại quản gia, cảm ơn ngài. Vân Cơ tiên tử đúng là nữ bồ tát tái thế. Ta… ta đi chuộc tội đây."
Nói xong, ông ta vội vã rời đi, bước đi khẽ khàng như sợ làm đau mặt đất.
Vân Cơ bước ra, uể oải vươn vai một cái, chín chiếc đuôi xòe ra như một đóa hoa khổng lồ. "Chủ thượng, mệt chết ta rồi. Đám đàn ông tu tiên này đúng là một lũ gỗ đá. Nếu không phải vì linh thạch, ta đã biến ông ta thành một con heo cho xong chuyện."
"Làm tốt lắm. Đây là hoa hồng của ngươi." Thẩm Trường An ném qua một túi nhỏ linh khí cô đặc.
Vân Cơ đón lấy, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ vui mừng nhưng nhanh chóng bị sự kỳ quặc che lấp. "Nhưng chủ thượng, ngài không thấy chúng ta làm vậy là hơi… lừa đảo sao? Những lời ta nói với ông ta, thực ra đều là những lý lẽ trần tục mà nhân gian hay dùng."
Thẩm Trường An nhìn ra cửa khách sạn, nơi bóng dáng Thần Đao Tôn Giả đã mất dạng. "Vân Cơ, trong giới tu tiên này, người ta mải mê đuổi theo trường sinh, đuổi theo sức mạnh, mà quên mất rằng họ vẫn là những sinh linh có cảm xúc. Họ có thể dời núi lấp bể, nhưng lại không biết cách nói một lời xin lỗi với người đầu ấp tay gối. Chúng ta không bán lừa đảo, chúng ta bán 'sự thức tỉnh'."
Vân Cơ im lặng một chút, rồi đột nhiên hỏi: "Vậy còn ngài? Chủ thượng, ngài hiểu rõ tâm tư của mọi người như vậy, có bao giờ ngài thấy cô đơn không?"
Thẩm Trường An hơi sững lại. Anh nhìn xuống chiếc bàn tính ngọc trên tay, nụ cười vẫn thường trực nhưng đôi mắt thì sâu thẳm không thấy đáy. "Cô đơn? Đó là thứ cảm giác xa xỉ chỉ dành cho những người rảnh rỗi. Ta còn phải lo trả tiền bảo trì khách sạn cho Hệ thống, lo nuôi các ngươi, và quan trọng nhất…"
"Quan trọng nhất là gì?" Vân Cơ tò mò tiến lại gần.
"Quan trọng nhất là thu gom đủ số linh thạch để mua cái Wifi Linh Khí bản cập nhật 2.0. Cái bản hiện tại tốc độ chậm quá, hôm qua ta lướt bảng xếp hạng Tiên nữ mà nó load mãi không xong!"
Vân Cơ: "…"
Nàng hừ lạnh một tiếng, cầm cây chổi lông gà đi sang góc khác. "Đúng là đồ không có tim. Ta đi lau cửa sổ tiếp đây, ở đó có một vết tay của Tiểu Hắc, thật không thể chịu nổi!"
—
Phía sau quầy lễ tân, Tiểu Hắc – lúc này đang trong hình dáng một con chó đen nhỏ – lười biếng ngáp một cái, khoe ra hàm răng sắc lẹm có thể nghiền nát thần binh. Nó nghe thấy Vân Cơ nhắc đến tên mình, liền cụp tai xuống, giả bộ ngủ say. Trong lòng nó thầm nghĩ: *Tư vấn tình cảm cái gì chứ? Chỉ cần đưa cho đối phương một miếng xương linh thạch là mọi vấn đề đều được giải quyết mà? Đúng là con người và hồ ly đều thích làm phức tạp hóa vấn đề.*
Đêm dần buông xuống trên Khách sạn Trường Sinh. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng sôi sục từ nồi lẩu của Lão Tà và tiếng lạch cạch bàn tính của Thẩm Trường An.
Bỗng nhiên, từ xa vọng lại tiếng nổ lớn. Một vệt sáng màu hồng rực rỡ xé toác bầu trời đêm, lao thẳng về phía khách sạn.
Thẩm Trường An ngẩng đầu, nheo mắt nhìn: "Ồ, khách hàng quay lại nhanh vậy sao? Nhưng nhìn luồng linh áp này… dường như không phải Thần Đao Tôn Giả."
Vân Cơ cũng ngừng việc lau dọn, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Sát khí thật đậm đặc, nhưng lại mang theo hương thơm của hoa tuyết liên. Là đạo lữ của ông ta – Tuyết Liên Tiên Tử!"
Cửa khách sạn bị một lực lượng vô hình đẩy phăng ra. Một nữ tử mặc y phục trắng muốt, khí chất lạnh lùng như băng thiên tuyết địa đứng ở cửa. Nàng cầm trong tay một túi đồ… chính là mười lọ "Dịch tẩy sát khí" mà Thần Đao Tôn Giả vừa mua.
Nàng nhìn thẳng vào Vân Cơ, giọng nói lạnh lùng nhưng run rẩy: "Là ai? Ai đã dạy lão già ngốc nghếch kia nói những lời sến súa như vậy? Ta đã đợi lão nói một câu tử tế suốt tám trăm năm, vậy mà hôm nay lão vừa về đến nhà đã quỳ xuống xin lỗi, rồi còn… còn khen ta là vần thơ đẹp nhất?"
Vân Cơ hơi lùi lại một bước, chuẩn bị tư thế chiến đấu. "Tiên tử, ngài không hài lòng sao?"
Bất ngờ, Tuyết Liên Tiên Tử oà khóc. Những giọt nước mắt rơi xuống hóa thành những viên băng linh thạch lấp lánh trên sàn nhà. "Hài lòng! Ta hài lòng đến phát điên! Lão già đó cuối cùng cũng chịu nghe ta nói! Đây là thù lao thêm, ta muốn mua hẳn một 'gói dịch vụ trọn đời' cho lão! Đừng để lão quay lại cái vẻ thô lỗ như trước nữa!"
Nàng ném một cái túi trữ vật nặng trịch lên quầy, bên trong chứa đầy thiên tài địa bảo.
Thẩm Trường An nhanh tay chộp lấy cái túi, mặt cười hớn hở: "Rất sẵn lòng phục vụ! Vân Cơ, tiễn khách VIP! Lão Tà, làm thêm một bàn tiệc 'Mừng ngày đoàn viên' cho Tiên tử mang về!"
Khi Tuyết Liên Tiên Tử đã rời đi trong niềm hạnh phúc ngập tràn, Thẩm Trường An lật mở cuốn sổ, gạch một đường đậm dưới dịch vụ "Tư vấn tình cảm".
"Vân Cơ, từ ngày mai chúng ta mở thêm chi nhánh 'Học viện Đàn ông chuẩn mực'. Học phí tăng gấp ba cho những ai có đạo lữ trên cấp bậc Nguyên Anh!"
Vân Cơ đứng đó, nhìn những viên băng linh thạch rơi trên sàn (món quà từ nước mắt của Tiên tử), trong lòng vừa buồn cười vừa kinh ngạc. Nàng lẩm bẩm: "Chủ thượng, có khi ngài không phải là một con buôn, mà là một kẻ điều khiển định mệnh thì đúng hơn."
Thẩm Trường An không nghe thấy lời nàng, hoặc giả vờ không nghe thấy. Anh đang bận lẩm bẩm: "Tám trăm năm chỉ để đợi một câu nói… Giới tu tiên này, lợi nhuận từ tình cảm quả thực là vô tận."
Trong góc tối, Tiểu Hắc lại ngáp thêm một cái. Nó thấy Thẩm Trường An đang đút một viên băng linh thạch vào túi áo mình với ánh mắt lấp lánh kỳ lạ.
Ở Khách sạn Trường Sinh này, người ta đến để tìm trường sinh, nhưng cuối cùng lại tìm thấy những thứ vốn dĩ họ đã bỏ quên từ rất lâu trước khi bắt đầu con đường tu hành. Và cái giá của sự "tìm lại" đó, dĩ nhiên, chưa bao giờ là rẻ.