Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 12: ** Chứng ám ảnh cưỡng chế của hồ ly

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:23:01 | Lượt xem: 1

**Chương 12: Chứng ám ảnh cưỡng chế của hồ ly**

Ánh nắng ban mai của vùng biên giới rớt xuống từ những kẽ hở của trận pháp hộ vệ, len lỏi qua lớp sương mù linh khí dày đặc, chiếu rọi lên tấm bảng hiệu gỗ sưa đen nhám của Trường Sinh khách sạn. Ba chữ "Tiên Nhân Dừng Bước" vốn mang vẻ ngạo nghễ, nay lại như đang ngáp ngắn ngáp dài đón chào một ngày kinh doanh mới.

Bên trong sảnh chính, Thẩm Trường An đang dựa lưng vào quầy lễ tân bằng ngọc thạch, đôi mắt hơi híp lại, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên bàn tính bằng ngọc đế quang. Mỗi tiếng "lạch cạch" vang lên đều mang theo sự thỏa mãn của một kẻ cầm quyền (kiêm chủ nợ).

Nhưng bầu không khí thanh thản ấy không kéo dài được lâu.

"Cái này… cái này là cái gì? Ai đã để nó ở đây?"

Một tiếng thét chói tai, mang theo mị lực kinh người của hồ tộc nhưng lại chứa đầy sự tuyệt vọng, vang dội khắp đại sảnh.

Thẩm Trường An không cần ngẩng đầu cũng biết đó là ai. Vân Cơ – Cửu Vĩ Thiên Hồ danh giá một thời, người sở hữu sắc đẹp khiến vạn yêu quỳ lạy, nay đang mặc một bộ đồ hầu gái cách tân bằng lụa vân trắng, đứng ngây người giữa lối đi. Gương mặt nghiêng nước nghiêng thành của nàng lúc này đang tái nhợt, đôi mắt to tròn nhìn trân trân xuống mặt sàn.

Thẩm Trường An liếc mắt nhìn theo. Trên mặt sàn gỗ trắc đen bóng loáng vốn có thể soi gương được, xuất hiện một vết nước mờ nhạt, nhỏ chỉ bằng đầu ngón tay. Đó là do một giọt linh tuyền từ ấm trà của một vị khách đêm qua vô tình rớt xuống.

"Vân Cơ, đó chỉ là một vết nước thôi mà?" Thẩm Trường An uể oải nói.

"Chỉ là… một vết nước?" Vân Cơ run rẩy, đôi tai cáo lộ ra khỏi mái tóc bạch kim đang dựng đứng lên. "Chủ nhân, ngài nhìn xem! Nó nằm lệch về bên trái so với trục trung tâm của miếng ván sàn đúng 3,4 ly. Nó không đối xứng! Nó không tinh khiết! Nó là một vết nhơ trên sự hoàn mỹ của tòa khách sạn này!"

Nàng lảo đảo lùi lại một bước, hai tay ôm đầu, giọng nói run rẩy như thể vừa nhìn thấy một con ma thần diệt thế: "Sáu ngàn bảy trăm tám mươi hai miếng ván sàn ở sảnh chính đều phải sạch bong và đồng nhất. Vết nước này… nó làm hỏng cả một hệ sinh thái thẩm mỹ của tôi!"

Nói rồi, nàng lao vút đi như một cơn gió, mang theo hương hoa đào nhàn nhạt. Khi nàng trở lại, trên tay đã là một chiếc khăn thêu tơ tằm thượng hạng – thứ vốn dùng để lau chùi pháp bảo cấp bậc tiên khí.

"Bàn chải Thiên Ti! Nước tẩy linh dịch cực phẩm! Tránh ra!"

Vân Cơ quỳ sụp xuống, dùng mị thuật tinh thâm nhất đời mình để điều khiển chiếc khăn. Nàng không chỉ lau, nàng đang thực hiện một nghi thức tế lễ. Từng động tác xoay tròn của bàn tay đều tăm tắp, sức mạnh linh lực được khống chế ở mức vi mô để đảm bảo không làm trầy xước một sợi vân gỗ.

Thẩm Trường An lắc đầu ngán ngẩm, tiếp tục gẩy bàn tính. Chuyện này đã trở nên quá đỗi bình thường kể từ khi anh nhận ra nàng công chúa Yêu tộc này không chỉ là một mỹ nhân, mà còn là một kẻ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) nặng giai đoạn cuối.

Lúc này, từ phía hậu viện, một bóng hình lù lù bước ra. Lão Tà, cựu Ma đầu khét tiếng, nay vẫn trung thành với chiếc tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ trên tấm lưng rộng như cánh cửa. Lão đang cầm một đĩa "Há cảo Lân huyết" vừa mới ra lò, mùi thơm ngào ngạt khiến không gian chung quanh cũng phải run rẩy vì thèm muốn.

"Lão Thẩm, đồ ăn sáng xong rồi." Lão Tà ồm ồm nói, định đặt cái đĩa xuống bàn gỗ gần đó.

"DỪNG LẠI!"

Vân Cơ bật dậy như một chiếc lò xo, chắn ngang đường Lão Tà. Nàng nhìn cái đĩa trên tay lão, rồi nhìn mặt bàn, sau đó hét lên: "Ông có biết cái đĩa đó đang nóng không? Hơi nước sẽ tạo ra vết mờ trên mặt bàn! Và nhìn xem, miếng há cảo thứ ba đang nghiêng một góc 15 độ so với miếng thứ nhất. Nó không thẳng hàng!"

Lão Tà đứng ngẩn ra, tay cầm đĩa há cảo khựng lại giữa không trung. Gương mặt sẹo đầy sát khí của lão co giật: "Con hồ ly kia, lão phu dùng máu hắc lân và tinh hoa ma mộc để nhào nặn ra tuyệt phẩm này, ngươi lại quan tâm nó nghiêng bao nhiêu độ?"

"Đúng! Nó phải là một vòng tròn hoàn hảo!" Vân Cơ rít lên qua kẽ răng, tay nàng đã bắt đầu kết ấn. "Ông không sửa lại, tôi sẽ dùng 'Hồ Hỏa' để nướng sạch cái tạp dề của ông!"

"Được thôi, đánh thì đánh! Lão phu sợ ngươi chắc?" Lão Tà đặt cái đĩa lên hư không (để tránh làm bẩn bàn theo lệnh của Vân Cơ, dù lão không thừa nhận), rút đại đao từ thắt lưng ra.

Giữa lúc sảnh chính sắp biến thành bãi chiến trường, Thẩm Trường An thở dài, gõ nhẹ chiếc bàn tính xuống quầy. Một làn sóng vô hình tỏa ra, áp chế toàn bộ linh lực của cả hai xuống mức không.

"Tiền lương tháng này, ai gây sự thì trừ một nửa." Anh thong thả nói.

Cả Lão Tà và Vân Cơ lập tức cứng đờ người. Tiền lương ở đây không phải là linh thạch thông thường, mà là "Công đức tích lũy" của hệ thống, thứ duy nhất giúp họ sớm thoát khỏi kiếp làm thuê hoặc thăng cấp tu vi.

"Lão Tà, mang đồ ăn vào phòng VIP 302 cho vị khách Mặc tiền bối. Nhớ che đậy kỹ, đừng để rơi một giọt nước dùng nào ra sàn." Thẩm Trường An phân phó, rồi quay sang Vân Cơ: "Còn cô, nếu cô thấy sàn nhà bẩn đến vậy, lát nữa có đoàn khách từ 'Hoang Cổ Thạch Môn' đến, họ vốn thích mang theo bùn đất và sỏi đá. Cô lo mà 'đón tiếp' cho tốt."

Nghe đến hai chữ "bùn đất", sắc mặt Vân Cơ từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang xám xịt. Nàng cầm lấy cây chổi thần kỳ của mình, đôi mắt bùng cháy một ngọn lửa quyết tâm còn đáng sợ hơn cả khi đối đầu với Thiên Kiếp.

"Họ dám… mang bùn vào đây?" Nàng nghiến răng, chiếc đuôi cáo xù lông lên như một cây cọ cỡ đại. "Hôm nay, kẻ nào dám để lại nửa dấu chân không sạch sẽ trên sàn khách sạn này, tôi sẽ bắt hắn liếm sạch từng kẽ hạch của viên gạch đó!"

Nói đoạn, nàng bắt đầu lao vào công cuộc dọn dẹp cuồng loạn. Vân Cơ di chuyển như bóng ma khắp khách sạn. Nàng dùng thần thức quét qua từng ngóc ngách, dù là một hạt bụi lơ lửng trong không trung cũng bị nàng dùng mị thuật bắt lại và ném thẳng vào lò thiêu rác ở hậu viện. Những tấm thảm bị lệch nửa phân so với chân giường đều được nàng dùng thước kẻ lại một cách chuẩn xác.

Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của khách sạn "Rầm" một tiếng mở ra.

Một nhóm tu sĩ cao lớn, thô kệch, vai vác thạch kiếm, trên người quấn toàn da thú và… đúng như Thẩm Trường An dự đoán, đôi ủng của họ bám đầy bùn lầy khô khốc của vùng hoang dã.

"Ha ha! Nghe nói ở đây có chỗ dừng chân cực tốt, lại có mỹ nữ phục vụ?" Tên cầm đầu, một gã thô lỗ với bộ râu rậm rạp, vừa cười vừa bước chân trái vào sảnh.

*Bẹp.*

Một miếng bùn đen xì, đặc quánh, rơi xuống mặt sàn vừa mới được Vân Cơ lau sáng loáng như kim cương.

Thời gian như ngừng trôi.

Thẩm Trường An khẽ kéo chiếc ghế lui lại phía sau một chút, tay cầm tách trà, chuẩn bị xem kịch hay. Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đang ngủ dưới gầm quầy – cũng hí mắt nhìn ra, khẽ sủa một tiếng "Gâu" (chắc là đang cầu nguyện cho đám khách này).

Vân Cơ đứng cách đó mười trượng. Nàng nhìn chằm chằm vào miếng bùn. Ánh mắt nàng dần trở nên trống rỗng, sau đó là một sự cuồng loạn đen tối trào dâng.

"Ngươi… ngươi vừa mới làm gì?" Giọng nàng thì thầm, lạnh thấu xương tủy.

Gã tu sĩ thô lỗ cười hô hố: "Làm gì là làm gì? Đi đường xa thì phải bẩn chứ! Này tiểu cô nương, lại đây cho đại gia xem mặt nào, sao lại cầm cái chổi nhìn đáng sợ thế…"

"ÔNG TỔ NHÀ NGƯƠI!"

Vân Cơ rống lên một tiếng làm rung chuyển cả xà nhà. Nàng không dùng mị thuật, nàng dùng tốc độ ánh sáng!

Chỉ thấy một bóng trắng vụt qua, gã tu sĩ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy mình bị nhấc bổng lên không trung. Vân Cơ một tay túm cổ áo hắn, tay kia vung cây chổi thần như vung một món thần khí vạn cổ.

"Dọn sạch! Phải dọn sạch ngay lập tức!"

Nàng ném tên tu sĩ xuống một cái chậu nước khổng lồ vừa triệu hồi ra từ linh không, bắt đầu dùng chổi… kỳ cọ hắn. Không, nói là "giặt" hắn thì đúng hơn. Nàng đánh bay những vết bùn trên người hắn với sát khí ngút trời.

"Đôi ủng này! Tại sao nó lại bẩn như vậy! Cởi ra! Đem đi hóa trị ngay!"

"Á! Tiên cô tha mạng! Ta chỉ đi ngủ trọ thôi mà!" Gã tu sĩ kêu khóc thảm thiết khi bị chiếc chổi của Vân Cơ cọ sát vào da thịt cho đến khi đỏ lựng lên như tôm luộc.

Những tên đồng bọn phía sau định lao lên cứu đại ca, nhưng vừa chạm chân vào sàn nhà, họ đã thấy Vân Cơ hiện nguyên hình thành một con cáo trắng khổng lồ với chín cái đuôi rực cháy mị hỏa. Mỗi cái đuôi cầm một vật dụng vệ sinh khác nhau: bàn chải, giẻ lau, xô nước, tinh dầu thơm, nước xịt kính…

"Đứng yên tại chỗ!" Cửu Vĩ Thiên Hồ gầm lên. "Đứa nào bước thêm một bước làm vấy bẩn không gian này, ta sẽ dùng lông của nó để bện thành khăn lau bàn!"

Đám tu sĩ Hoang Cổ Thạch Môn vốn nổi tiếng can trường, nay đứng run như cầy sấy. Họ chưa từng thấy một yêu thú nào điên cuồng vì sự sạch sẽ đến thế. Họ bị buộc phải đứng ngoài cửa, cởi sạch trang phục bên ngoài, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, sau đó lần lượt đi qua một cái "buồng khử trùng linh lực" do chính tay Vân Cơ chế tác ngay tại lối vào.

Mặc Vô Đạo, lúc này đang lén lút mở cửa phòng nhìn xuống sảnh, cũng phải rùng mình. Lão tự nhủ thầm: *May mà tối qua mình đã dùng thuật khống trần để phủi sạch bụi bẩn trên áo trước khi bước vào, nếu không chắc giờ này đang bị con hồ ly đó bỏ vào máy giặt rồi.*

Nửa canh giờ sau.

Sảnh chính của Trường Sinh khách sạn không chỉ sạch, mà nó còn tỏa ra một thứ ánh sáng thánh khiết khiến ai nhìn vào cũng phải chảy nước mắt. Nhóm tu sĩ Thạch Môn ngồi nép vào một góc, mỗi người khoác một chiếc áo choàng khách sạn màu hồng (do Vân Cơ bắt buộc vì nó dễ kiểm soát bụi). Họ ngồi ngay ngắn, tay chân khép nép, không dám nhúc nhích dù chỉ một li vì sợ rơi ra một vảy da chết.

Vân Cơ lúc này đã lấy lại vẻ bình tĩnh, nàng đang cầm một chiếc kẹp nhỏ, đi soi từng kẽ hở giữa các viên gạch để đảm bảo không còn một sợi tơ nào của cây chổi bị rớt lại.

Thẩm Trường An mỉm cười, gõ bàn tính, gọi to: "Vân Cơ, check-in xong cho khách chưa? Tiền phòng mỗi người 500 linh thạch, cộng thêm phí khử trùng đặc biệt 200, phí bồi thường tinh thần cho nhân viên vệ sinh 300 nữa."

Vân Cơ đứng dậy, vuốt lại mái tóc không một sợi lệch lạc, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo: "Tổng cộng 1000 linh thạch một người. Các vị, xin mời ký tên vào sổ, dùng mực đen 100% linh chất, viết đúng vào tâm của ô kẻ, nếu lệch… tôi sẽ bắt các vị viết lại mười ngàn lần."

Đám tu sĩ run rẩy rút túi tiền ra, ngoan ngoãn như những đứa trẻ mầm non.

Khi đại sảnh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, nhìn bóng lưng Vân Cơ đang tiếp tục… lau trần nhà (nơi thậm chí chẳng ai thèm nhìn tới). Anh khẽ lẩm bẩm:

"Quản lý khách sạn quả thực không dễ, nhưng có một nhân viên mắc chứng OCD nặng nề như thế này… xem ra tiền thuê lao công từ nay về sau có thể tiết kiệm được một khoản lớn rồi."

Tiểu Hắc vẫy cái đuôi ngắn củn, đồng tình kêu lên một tiếng, rồi lại rúc đầu vào gầm quầy ngủ tiếp, bỏ mặc công chúa hồ tộc đang chiến đấu không ngừng nghỉ với một "vết bẩn tưởng tượng" trên tay nắm cửa.

Trong khách sạn Trường Sinh, cuộc chiến giành sự hoàn mỹ vẫn chưa bao giờ kết thúc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8