Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 126: ** Ma giới cũng cần Wifi

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:32:16 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 126: MA GIỚI CŨNG CẦN WIFI**

Hoàng hôn buông xuống trên vách đá đoạn hồn của Vực Không Gian Số 0, nơi Khách sạn Trường Sinh tọa lạc. Ánh tà dương màu máu chiếu lên bảng hiệu dát vàng ròng của khách sạn, tạo nên một vầng sáng có chút quỷ dị nhưng lại cực kỳ xa hoa.

Bên trong sảnh chính, Thẩm Trường An đang dựa lưng vào chiếc ghế bành lót da Thần Thú, đôi chân gác lên bục quầy lễ tân bằng ngọc thạch. Trên tay anh là một chiếc "Linh Thông Phiến" – một thiết kế đặc biệt của hệ thống, trông giống hệt một chiếc iPad nhưng vỏ ngoài bằng gỗ trầm hương vạn năm. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình hư ảo, miệng thỉnh thoảng lại nhếch lên một nụ cười mà nếu ai nhìn thấy cũng sẽ rùng mình, vì đó là nụ cười của một kẻ vừa phát hiện ra mỏ vàng mới.

"Chưởng quỹ, anh lại đang mưu tính vặt lông ai nữa à?"

Vân Cơ nhẹ nhàng bước tới, trên tay cầm một chiếc khăn lụa trắng muốt. Cô vừa đi vừa tỉ mỉ lau sạch những vết bụi li ti trên bình gốm cổ. Cơn nghiện sạch sẽ của nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ này càng ngày càng nặng, nhất là sau khi cô phát hiện ra trong khách sạn có loại nước xịt khuẩn hương hoa hồng linh tuyền do hệ thống cung cấp.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn: "Vân Cơ, cô nói xem, cái thế giới tu tiên này có gì nhàm chán nhất?"

Vân Cơ dừng tay, nghiêng đầu suy nghĩ: "Tranh đoạt bí kíp? Giết người cướp của? Hay là bế quan mười vạn năm?"

"Sai rồi." Thẩm Trường An lắc đầu, xoay màn hình Linh Thông Phiến lại phía cô. "Nhàm chán nhất chính là thông tin bị đình trệ. Cô nhìn đi, đây là diễn đàn 'Linh Thông Mạng' mà chúng ta mới thử nghiệm tại địa bàn Chính đạo một tháng nay. Mấy lão mũi trâu bên Thanh Vân Tông hiện tại ngày nào cũng chụp ảnh đan dược mới luyện được rồi đăng lên khoe, thu hút hàng triệu lượt 'Linh Cảm' (like). Sự hư vinh này, so với việc khổ tu thì dễ gây nghiện hơn nhiều."

Vân Cơ liếc nhìn màn hình, thấy ảnh đại diện của Thiên Cơ Tử – vị Hình luật trưởng lão đang phải đi quét chuồng thú phía sau – đăng một dòng trạng thái: *"Hôm nay quét rác cũng là một loại tu hành. Bình yên quá! #StayStrong #JanitorLife"*. Bên dưới là hàng nghìn bình luận tán thưởng từ các tiểu sư muội của phái khác.

Cô không nhịn được mà bật cười: "Lão già này cũng biết sống ảo sao?"

"Ai mà không có lòng hư vinh? Nhất là khi họ đã sống quá lâu." Thẩm Trường An nheo mắt. "Nhưng Chính đạo dùng mạng thì quá hiền lành. Chúng ta đang bỏ qua một thị trường cực lớn, nơi có những kẻ thừa linh thạch, thiếu giải trí và đặc biệt là cực kỳ nóng tính."

Vừa dứt lời, một luồng hắc khí nồng nặc từ chân trời xa xăm cuồn cuộn đổ về hướng khách sạn. Tiếng sấm rền vang giữa trời quang, không gian rung chuyển dữ dội như thể bị một bàn tay khổng lồ xé toạc.

"Bốp!"

Cánh cửa khách sạn – vốn được rèn từ đồng lạnh phương Bắc có khả năng chống lại đòn đánh của cao thủ Hóa Thần – bị một luồng lực lượng thô bạo đẩy mạnh ra. Một đoàn người (hoặc thứ gì đó giống người) hiên ngang bước vào.

Dẫn đầu là một nam tử cao lớn, mặc một bộ chiến giáp màu đen tím lởm chởm gai nhọn, gương mặt góc cạnh đầy sát khí, trên trán có một đạo phù văn màu đỏ rực như máu đang nhấp nháy. Sau lưng hắn là một đám thuộc hạ, đứa thì mọc sừng, đứa thì mang theo đầu lâu lơ lửng, khí thế hung hãn như muốn san bằng cả khách sạn.

"Ai là Chưởng quỹ ở đây?" Giọng nói của nam tử cầm đầu vang lên như tiếng chuông đồng rạn, làm rung động cả những chén trà trên bàn.

Vân Cơ ngay lập tức cau mày, khuôn mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ khó chịu. Cô rút xịt khuẩn ra, xịt lấy xịt để vào không trung phía trước nhóm người này. "Mùi lưu huỳnh nồng quá! Các vị từ Ma giới tới thì cũng phải đi qua buồng khử trùng chứ? Với lại, ai cho phép các người đi giày đầy bùn vào đây? Lau sạch ngay cho ta!"

"Hỗn xược!" Một gã thủ hạ có chiếc sừng dài gầm lên, tay vung đoản đao ra. "Dám vô lễ với Huyết Sát Ma Quân sao? Ma quân đại nhân là đệ tử chân truyền của Ma Chủ, hôm nay đến đây để…"

Huyết Sát Ma Quân giơ tay ngăn thuộc hạ lại. Hắn không nhìn Vân Cơ, mà ánh mắt dán chặt vào Thẩm Trường An đang thản nhiên uống trà phía sau quầy. Hắn nhận thấy một điều kỳ lạ: trong phạm vi khách sạn này, ma công cuồn cuộn của hắn lại giống như bị đóng băng, không tài nào điều động được.

Thẩm Trường An đặt chén trà xuống, nụ cười trên môi càng đậm: "Vào cửa là khách, muốn đập phá thì vui lòng trả trước phí bảo trì 1 tỷ linh thạch cực phẩm. Còn muốn ở lại… thì xếp hàng."

Huyết Sát Ma Quân thu lại vẻ hống hách, tiến tới trước quầy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Thẩm Trường An, rồi đột nhiên… hắn lôi ra một tấm linh giản nát bấy, đập mạnh xuống bàn.

"Bản tọa không đến đây để gây sự. Ta muốn hỏi, tại sao khi ta dùng Ma linh thức thâm nhập vào vùng phụ cận của khách sạn, lại thấy một thứ tên là 'Trường Sinh-Wifi'? Tại sao đám mũi trâu bên Chính đạo có thể đăng bài trên Linh Thông Mạng khen món ăn của các ngươi ngon, mà ta ở Ma giới vạn dặm lại không thể truy cập?"

Thẩm Trường An khựng lại. Anh vốn tưởng tên Ma Quân này đến để khiêu chiến, hóa ra là đến để… khiếu nại về đường truyền mạng.

"À… chuyện này." Thẩm Trường An hắng giọng, vẻ mặt trở nên chuyên nghiệp như một nhân viên tư vấn khách hàng. "Thưa quý khách, dịch vụ 'Trường Sinh-Wifi' hiện tại mới chỉ phủ sóng thử nghiệm tại các địa điểm có đặt Trạm Thu Phát Linh Khí của khách sạn chúng tôi. Ma giới của quý khách nằm ngoài vùng phủ sóng, cộng thêm việc chướng khí Ma đạo quá nặng làm nhiễu sóng tín hiệu 5G (5-Grain) của chúng tôi, nên việc không có tín hiệu là bình thường."

Huyết Sát Ma Quân tức giận đập bàn: "Vô lý! Ta nghe nói mấy tên kiếm tu bên phái Thần Kiếm vừa rồi còn livestream cảnh chúng đánh bại một con yêu quái ở biên cảnh, khiến vạn người tung hô. Ma giới chúng ta ngày nào cũng có đồ sát, ngày nào cũng có thiên tài ngã xuống, máu chảy thành sông, cảnh tượng hoành tráng hơn chúng vạn lần! Nếu bản tọa có thể livestream cảnh ta huyết tẩy một bộ tộc phản loạn, danh tiếng của ta chẳng phải sẽ vượt xa chúng sao?"

Thẩm Trường An im lặng một giây, trong lòng thầm cảm thán: *Hóa ra nhu cầu 'sống ảo' của giới Ma tu còn mãnh liệt hơn cả Chính đạo.*

"Ma quân đại nhân, tôi hiểu nỗi lòng của ngài." Thẩm Trường An gật đầu đầy cảm thông. "Nhưng lắp đặt mạng sang Ma giới là một công trình lớn. Chi phí vật liệu cách ly Ma khí, trạm chuyển tiếp không gian là cực kỳ đắt đỏ…"

"Tiền không thành vấn đề!" Huyết Sát Ma Quân vung tay, một chiếc túi trữ vật khổng lồ rơi uỳnh xuống đất, linh khí đen tuyền tỏa ra nồng nặc. "Trong này là mười vạn Ma Linh Thạch cực phẩm, cùng với ba cái đầu của Yêu Vương vùng biển sâu. Ngươi hãy làm thế nào để Ma giới chúng ta cũng có Wifi!"

Lúc này, từ phía sau bếp, Lão Tà bước ra với một chiếc tạp dề thêu hình thỏ ngọc hồng hồng (do Thẩm Trường An bắt mặc). Lão cầm con dao phay rỉ sét, nhìn đám Ma tu một lượt rồi khinh bỉ nói: "Đám tiểu tử này đúng là rảnh rỗi. Có tiền không mua linh dược mà thăng cấp, lại đi mua cái thứ 'mạng' phù phiếm đó."

"Lão già kia, ngươi nói cái gì?" Gã Ma tu có sừng định xông lên nhưng bị Lão Tà liếc một cái. Sát khí của Tà Độc Ma Quân năm xưa dù đã thu liễm, nhưng chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến đám tiểu bối này cảm thấy như rơi vào hầm băng.

Huyết Sát Ma Quân rùng mình, nhìn Lão Tà, run giọng hỏi: "Vị tiền bối này… chẳng lẽ là Tà Độc… Ma… tiền bối?"

Lão Tà hừ một tiếng, quay người đi vào: "Ở đây không có Ma Quân, chỉ có đầu bếp chính. Chưởng quỹ, có món 'Gan rồng xào ớt hỏa ngục' vừa ra lò, bảo đám này muốn ăn thì nôn tiền ra, không thì cút, mùi chúng nó làm hỏng vị món ăn của tôi."

Thẩm Trường An quay lại nhìn Huyết Sát Ma Quân đang ngơ ngác: "Thấy chưa, nhân viên của tôi tính tình hơi khó chiều. Nhưng quay lại chuyện Wifi, nếu ngài đã nhiệt tình như vậy, Khách sạn Trường Sinh chúng tôi chính thức mở gói dịch vụ: **'Ma Giới Viễn Thông – Gắn Kết Mọi Tâm Hồn Ma Đạo'**."

Thẩm Trường An bắt đầu thao thao bất tuyệt bằng ngôn ngữ của một doanh nhân đa cấp:

"Chúng ta sẽ có gói dịch vụ VIP Black Diamond. Không chỉ có Wifi tốc độ cao xuyên biên giới, tôi sẽ tặng cho Ma quân một tài khoản 'Dấu tích xanh' trên Linh Thông Mạng để xác minh danh tính chính chủ. Ngoài ra, tôi sẽ cung cấp cho ngài bộ lọc hình ảnh 'Huyết Sát Photo Editor'. Ngài biết đấy, livestream đôi khi máu me quá sẽ bị hệ thống tự động ẩn, nhưng bộ lọc của tôi sẽ biến máu đỏ thành hoa hồng hoặc cánh hoa anh đào, vừa nghệ thuật, vừa giữ được khí chất sang chảnh của Ma Quân mà không vi phạm điều khoản cộng đồng."

Huyết Sát Ma Quân nghe mà hai mắt sáng rực như đèn pha. "Dấu tích xanh? Bộ lọc cánh hoa anh đào? Hay! Rất hay! Những tên mũi trâu kia chắc chắn chưa có thứ này!"

"Chưa hết!" Thẩm Trường An bồi thêm. "Nếu ngài ký hợp đồng độc quyền mạng xã hội trong 100 năm, tôi sẽ lắp đặt cho ngài một trạm phát Wifi di động tích hợp vào chiến giáp. Ngài đi đến đâu, sóng theo đến đó. Ngài đang giết người mà muốn đăng status: 'Cảm giác hôm nay hơi buồn, giết vài người cho đỡ chán' cũng chỉ mất chưa tới một giây để load ảnh."

Đám Ma tu đằng sau bắt đầu xì xào, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái dành cho Thẩm Trường An. Trong mắt chúng, vị Chưởng quỹ không có chút tu vi này giờ đây chẳng khác nào một vị đại thần thông biến ra được những phép mầu kỳ diệu nhất.

"Chốt! Bản tọa ký!" Huyết Sát Ma Quân vỗ bàn cái rầm.

Vân Cơ đứng bên cạnh cầm sổ sách ghi chép, môi khẽ nhếch: "Phí lắp đặt ban đầu: mười vạn Ma linh thạch. Phí duy trì hàng tháng: một ngàn linh thạch. Gói dữ liệu 'Vô hạn sát khí': tính riêng. Ngoài ra, do ngài làm hỏng cái bàn gỗ sưa này, phí bồi thường là năm ngàn linh thạch."

Ma Quân không thèm chớp mắt, trực tiếp ném thêm một túi linh thạch nữa. Với hắn, cảm giác được dẫn đầu xu hướng tại Ma giới mới là quan trọng nhất. Hãy tưởng tượng cảnh khi hắn quay về, rút Linh Thông Phiến ra trước mặt các Ma Vương khác và nói: "Các người không có Wifi sao? Ôi thật lạc hậu!", cảm giác đó chắc chắn sướng hơn cả việc chiếm được một thành trì.

Sáng hôm sau, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra tại sảnh khách sạn.

Một nhóm Ma tu hung tợn, đứa nào đứa nấy tay cầm một món pháp bảo hình vuông giống điện thoại di động, đang đứng ở các góc khác nhau của sảnh.

"Sóng ở đây mạnh nhất này!"

"Này, làm sao để thêm cái hiệu ứng đầu lâu rực lửa vào video này?"

"Chết tiệt, ta vừa đăng ảnh 'Tự sướng cùng xác thối' mà sao không thấy ai 'Linh Cảm' vậy?"

Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – lững thững đi ngang qua. Nó ngẩng đầu nhìn một tên Ma tu đang đứng trên ghế để cố bắt tín hiệu tốt hơn, rồi thở dài một tiếng bằng giọng trẻ con non nớt: "Đúng là một lũ ngốc."

Thẩm Trường An đang ngồi tính toán lợi nhuận thì một tiếng thông báo từ hệ thống vang lên trong đầu:

*[Tinh! Chúc mừng túc chủ mở rộng thị trường sang Ma giới thành công. Độ phủ sóng của khách sạn đạt mức 'Hỗn Loạn Ban Đầu'. Thưởng: Kỹ năng quản trị mạng: 'Bức tường lửa chặn quảng cáo Tiên giới'. Tăng điểm Công đức: 5000 điểm.]*

Thẩm Trường An cười hài lòng. Nhưng nụ cười của anh tắt ngấm khi thấy Vân Cơ đang xách tai một tên Ma tu cao lớn.

"Ta nói rồi, không được vừa lướt mạng vừa khạc nhổ bừa bãi! Ngươi có nhìn thấy biển báo 'Cấm khạc nhổ, phạt mười linh thạch' kia không?"

Tên Ma tu vốn là một sát thủ lạnh lùng, nay run cầm cập: "Tiểu nhân… tiểu nhân mải xem clip Ma nữ múa thoát y trên mạng nên không kìm lòng được…"

"Múa thoát y?" Vân Cơ nheo mắt nhìn vào màn hình của tên đó. "Thẩm Chưởng quỹ! Anh lại cho phép loại nội dung độc hại này lên hệ thống sao?"

Thẩm Trường An giật nảy mình, lập tức đứng dậy: "Lầm rồi, đó là… đó là một môn nghệ thuật biểu diễn hình thể mang tính văn hóa của Ma tộc mà tôi đang thẩm định…"

Nói đoạn, anh quay sang quát đám Ma tu: "Tất cả nghe đây! Ở Khách sạn Trường Sinh, sử dụng mạng phải văn minh! Không đăng clip đồi trụy, không xúc phạm danh dự đồng đạo, không spam link lừa đảo 'Nhấp vào đây để nhận 100 vạn linh thạch miễn phí'. Nếu vi phạm, tôi sẽ khóa tài khoản, tịch thu thiết bị!"

Đúng lúc đó, Kim Bất Hoán – "Cây ATM di động" của khách sạn – bước vào. Thấy đám Ma tu, hắn vốn định hống hách vài câu, nhưng nhìn thấy món đồ trên tay chúng, hắn lập tức trợn tròn mắt.

"Chưởng quỹ! Tại sao đám này lại có phiên bản Linh Thông Phiến bản màu đen nhìn ngầu vậy? Tại sao chúng lại có dấu tích xanh? Tôi là khách VIP mà tại sao tôi không có?"

Thẩm Trường An mỉm cười, vẻ mặt đầy sự tính toán: "Kim thiếu gia, ngài đừng gấp. Đây là phiên bản 'Limited Demon Edition'. Nếu ngài muốn, tôi có bản 'Imperial Gold Edition' mạ vàng 24K, tích hợp tính năng tự động thanh toán nợ… với mức phí nhẹ nhàng là gấp đôi giá thông thường."

Kim Bất Hoán không hề đắn đo, vung ngay một tờ chi phiếu linh thạch: "Lấy cho tôi cái đắt nhất! Tôi không thể thua mấy tên hôi hám này được!"

Thẩm Trường An hài lòng gật đầu. Đây chính là cái anh muốn. Một thế giới không có chiến tranh bằng kiếm cung, mà là một cuộc chiến chạy đua công nghệ và sự phù phiếm.

Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi trên đỉnh núi. Trong không gian tĩnh mịch của Vực Không Gian Số 0, tiếng bàn tính *lách cách* của Thẩm Trường An vang lên đều đặn.

Ở phương xa, Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng Lão đang mưu đồ chiếm đoạt khách sạn – lúc này cũng đang ngồi trong phòng tối của Thanh Vân Tông, tay cầm một chiếc Linh Thông Phiến do đệ tử dâng lên. Lão nhìn vào tài khoản của Huyết Sát Ma Quân vừa mới nổi tiếng sau một đêm nhờ video "Review cách tàn sát bằng nghệ thuật cắm hoa", mặt lão tím tái lại.

"Thẩm Trường An… ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào? Ngươi đang biến cả giới tu chân thành một lũ hề cầm mảnh gỗ sáng bóng hay sao?"

Nhưng dù nói thế, ngón tay lão vẫn vô thức nhấn vào nút "Theo dõi" tài khoản của Huyết Sát Ma Quân. Lão muốn biết… làm thế nào để được cái tích xanh đó.

Ma giới cũng cần Wifi, Chính đạo cũng muốn nổi tiếng. Và giữa vòng xoáy ấy, Khách sạn Trường Sinh lặng lẽ thu về từng đồng linh thạch, xây dựng nên một đế chế mà không thanh kiếm nào có thể chém đứt – đế chế của những con nghiện internet phiên bản tu tiên.

Đêm hôm đó, trong khách sạn vang lên tiếng quát của Lão Tà: "Chưởng quỹ! Tại sao mạng lag thế? Tôi đang livestream dạy làm món 'Lòng Ma xào dưa' mà nó cứ xoay vòng vòng thế này?"

Thẩm Trường An ngước nhìn lên bầu trời, thở dài: "Băng thông không đủ rồi. Hệ thống, nâng cấp gói cước xuyên không gian ngay, tiền thì… cứ trừ vào tài khoản của Kim Bất Hoán!"

Hệ thống: *[Đang thực hiện. Kim Bất Hoán: -50.000 linh thạch. Trạng thái: Hắn vẫn đang cười vì nghĩ mình được ưu đãi.]*

Trong ánh đèn lung linh, Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, cảm nhận hương vị của tiền tài và quyền lực tuyệt đối. Tiên nhân hay Ma quân, rốt cuộc cũng chỉ là những người dùng mạng mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8