Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 132: ** Sự thật về Mặc Vô Đạo bị phơi bày trên Tiên Thư

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:35:44 | Lượt xem: 1

Đêm tĩnh mịch tại Vực Không Gian Số 0 vốn dĩ phải là một màn giằng co căng thẳng giữa một bên là quân đoàn Thiên Đạo Tông chính khí lẫm liệt và một bên là khách sạn "ma tà" mang tên Trường Sinh. Thế nhưng, nếu có ai đó đi ngang qua vào lúc này, họ sẽ thấy một cảnh tượng khiến nhân sinh quan sụp đổ hoàn toàn.

Trong khi Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo đang đứng trên phi kiếm, chắp tay sau lưng, toàn thân tỏa ra hào quang nhàn nhạt của bậc tiên phong đạo cốt, thì bên dưới, hàng ngàn đệ tử tinh anh của lão… đang cúi gầm mặt xuống.

Không phải họ đang sám hối, cũng không phải họ đang run sợ trước uy nghiêm của lão. Mà là vì trên tay mỗi người đều đang cầm một khối "Linh Quang Ngọc Giản" tỏa sáng xanh lè. Ngón tay của đám đệ tử này lướt nhanh như gió trên bề mặt ngọc giản, đôi mắt mở to, thỉnh thoảng lại có tiếng hít một hơi khí lạnh hoặc tiếng xì xụp húp nốt miếng nước mì tôm cuối cùng.

Bên trong quầy lễ tân của khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang gác chân lên bàn tính bằng ngọc đế quang, tay cầm một ly "Trà sữa Linh hoàn đặc biệt" có topping là những hạt linh dược ngàn năm được vo tròn.

"Vân Cơ, lượt view (lượt xem) trên Tiên Thư hiện tại là bao nhiêu rồi?" Thẩm Trường An húp một ngụm trà sữa, lười biếng hỏi.

Vân Cơ, nàng hồ ly chín đuôi với nhan sắc có thể khiến cả một tông môn điên đảo, lúc này đang tập trung cao độ vào một tấm bình phong ánh sáng khổng lồ. Nàng mặc một bộ sườn xám hiện đại xẻ cao, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy:

"Thưa chủ nhân, bài đăng 'Bóc phốt: Mặt thật của Đệ nhất cao thủ nhân giới – Kẻ lừa thầy phản bạn, lấy máu đồ đệ luyện trường sinh' đã đạt đến mười triệu lượt tương tác. Tốc độ chia sẻ đang tăng theo cấp số nhân. Hiện tại, server (máy chủ linh khí) của khách sạn đang bắt đầu quá tải vì lượng comment (bình luận) của các tiên tử ở Bắc Hải quá nhiều."

Thẩm Trường An cười khẩy, ánh mắt lóe lên tia sáng của một nhà tư bản sành sỏi: "Tốt lắm. Mặc Vô Đạo muốn dùng đạo nghĩa để cô lập ta? Vậy ta sẽ dùng dư luận để chôn sống lão. Lão Tà đâu? Đoạn phim quay chậm lúc lão ta lén lút dùng 'Huyết Sát Chưởng' đánh lén đồ đệ mình năm xưa đã xử lý xong chưa?"

Từ trong bếp, Lão Tà – cựu Ma Quân khét tiếng, nay đang đeo tạp dề hồng có thêu hình lợn con – thò đầu ra, tay cầm một thanh đao thái thịt còn dính mỡ rồng:

"Xong rồi chủ tử! Lão phu đã dùng kỹ thuật 'Linh tức ám ảnh' để phục chế lại ký ức của một vị đạo hữu đã hy sinh. Đoạn phim cực kỳ sắc nét, đảm bảo nhìn thấy rõ cả sợi râu bạc rung rinh khi lão ta xuống tay. Ta còn lồng thêm nhạc buồn của vùng viễn cổ vào nữa, đảm bảo Tiên đế nghe thấy cũng phải rơi lệ."

"Được, 'upload' (đăng tải) ngay lập tức!" Thẩm Trường An đập tay xuống bàn.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài vòng vây.

Mặc Vô Đạo cảm thấy có điều gì đó không ổn. Lão vẫn đứng đó, chờ đợi sự sợ hãi từ phía khách sạn, chờ đợi Thẩm Trường An phải ra ngoài quỳ gối xin lỗi vì đã "vặt lông" con trai Kim gia. Nhưng thay vì sự tĩnh lặng chết chóc, lão lại nghe thấy những tiếng xầm xì ngày càng lớn từ phía các đồ tử đồ tôn của mình.

"Trời ơi… không thể tin được, Thái Thượng Trưởng lão thật sự đã làm vậy sao?" Một vị đệ tử trẻ tuổi run rẩy nói, mắt không rời khỏi khối ngọc giản.

"Nhìn kìa, đây là ảnh chụp bằng chứng từ vạn năm trước. Trên Tiên Thư đang lan truyền bức ảnh ngài ấy nhận hối lộ của Ma tộc để mở cổng biên giới. Ôi đạo tâm của ta vỡ nát mất rồi!"

"Lại còn cái này nữa! 'Clip nóng: Mặc Vô Đạo đại nhân lén lút ăn vụng linh quả trong vườn của Dao Trì Thánh Nữ bị bắt quả tang'. Video này độ nét cao quá, ngay cả nốt ruồi trên mông lão… à không, ngay cả vạt áo cũng giống hệt!"

Mặc Vô Đạo nhíu mày, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Lão lấy ra một khối ngọc giản liên lạc của mình, định gọi cho các chưởng môn tông môn khác để hối thúc tấn công. Nhưng vừa mở ra, giao diện "Tiên Thư" – mạng xã hội lớn nhất Phù Thế Linh Giới mà Thẩm Trường An mới tung ra ba tháng trước – hiện lên một tiêu đề đỏ chót:

**[NÓNG] ĐẠI PHÁP SƯ MẶC VÔ ĐẠO VÀ CHUỖI SCANDAL ĐỘNG TRỜI: KẺ ĐẠO MẠO HAY LÀ CON QUỶ ĐỘI LỐT NGƯỜI?**

Dưới bài viết là hàng triệu bình luận phẫn nộ:
– *Lý Bạch Kiếm Tiên:* "Thảo nào lần trước ta uống rượu với lão, lão cứ khăng khăng bảo ta trả tiền. Hóa ra là hạng tiểu nhân tham tiền bỏ ngãi! Tẩy chay!"
– *Tiên Tử Băng Tuyết:* "Thật kinh tởm! Tôi từng thần tượng lão ta. Hóa ra lão ta chuyên rình trộm chúng tôi tắm suối nước nóng qua kính viễn vọng linh khí sao? Biến thái!"
– *Ma Chủ Cửu U:* "Haha, Mặc Vô Đạo, ngay cả chúng ta là Ma cũng cảm thấy ngươi quá vô sỉ. Đến khách sạn Trường Sinh mà rửa tội đi, nghe nói ở đó có gói 'Combo tịnh hóa tâm hồn' chỉ mất 100 vạn linh thạch thôi."

"Rắc!"

Khối ngọc giản trong tay Mặc Vô Đạo bị lão bóp nát thành phấn vụn. Gương mặt lão từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang tím ngắt như gan heo.

"Thẩm… Trường… An!!! Ngươi dám dùng yêu thuật này để bôi nhọ danh dự vạn năm của ta?!" Mặc Vô Đạo gào lên, tiếng gầm của một tu sĩ vượt cấp Đại Phạn khiến không gian rung chuyển.

Nhưng đáp lại lão là một giọng nói lười biếng phát ra từ chiếc loa phóng thanh linh khí treo trên nóc khách sạn:

"Này lão già, nói chuyện phải có chứng cứ. Hình ảnh rõ nét không che, âm thanh sống động trung thực 7.1. Ở đây chúng tôi không bôi nhọ, chúng tôi chỉ 'truyền thông sự thật'. Nếu lão cảm thấy mình bị oan, có thể nộp 50 vạn linh thạch phí bảo trì hệ thống để gửi đơn khiếu nại. Tuy nhiên, thời gian xử lý đơn là… mười ngàn năm sau."

Đám đệ tử Thiên Đạo Tông bên dưới nghe thấy vậy, nhìn nhau đầy bối rối. Một số người lén lút cất khối ngọc giản vào túi, nhưng ánh mắt nhìn Mặc Vô Đạo đã không còn vẻ sùng bái như trước, mà thay vào đó là sự nghi hoặc và xa cách.

Mặc Vô Đạo run rẩy chỉ tay vào khách sạn: "Chúng bay… chúng bay đừng nghe nó! Đó là ảo ảnh! Là mị thuật của con hồ ly tinh kia!"

Vân Cơ đứng trên ban công khách sạn, nhẹ nhàng vẫy tay, một dải lụa hồng bay phấp phới. Nàng dùng mị thuật khuếch đại giọng nói, khiến nó trở nên dịu dàng nhưng đâm thẳng vào lòng người:

"Các vị đạo hữu Thiên Đạo Tông, hãy nhìn cho kỹ. Thái Thượng Trưởng lão của các vị đang yêu cầu các vị hy sinh tính mạng để tấn công vào đây. Nhưng các vị có biết không? Trong túi càn khôn của lão lúc này đang có ba viên 'Độn Thổ Phù' cấp cao nhất. Chỉ cần các vị lao lên làm vật hy sinh, lão sẽ dùng nó để chạy trốn ngay lập tức nếu gặp nguy hiểm. Lão có coi các vị là đồ đệ không, hay chỉ là những món nợ linh thạch di động?"

Thông tin này vừa tung ra, đám đệ tử xôn xao hẳn lên. Một vị trưởng lão cấp thấp bạo gan bay lên, dùng linh nhãn soi vào túi càn khôn của Mặc Vô Đạo. Quả nhiên, ba dải phù chú màu vàng lấp lánh đang lộ ra một góc.

"Sự thật… quả nhiên là sự thật!" Vị trưởng lão kia rụng rời.

"Mặc Vô Đạo! Ông định lừa chúng tôi đến chết sao?"
"Hóa ra bao năm qua chúng tôi tu luyện là để làm lá chắn cho một lão già biến thái?"

Cuộc vây quét hoành tráng bỗng chốc biến thành một buổi… biểu tình đòi quyền lợi. Đám đệ tử bắt đầu rút lui, có người còn quá khích ném cả những bát mì tôm rỗng không về phía Mặc Vô Đạo.

Thẩm Trường An bên trong nhìn màn hình doanh thu, gật đầu tâm đắc: "Vân Cơ, bảo Tiểu Hắc chuẩn bị sẵn sàng. Khi nào lão ta tức đến mức ngất xỉu, hãy mang lão vào đây. Chúng ta có một vị trí nhân viên thực tập mới: Chuyên viên dọn rác và hứng gạch đá dư luận. Lương tháng là một bữa mì tôm không trứng."

Mặc Vô Đạo đứng giữa trời đêm, hào quang xung quanh tắt lịm. Lão cảm thấy trái tim mình thắt lại. Đây không phải là một trận chiến tu vi, đây là một trận chiến của thông tin và sự vô sỉ. Mà trong lĩnh vực này, lão – một người sống vạn năm với giáo điều cũ kỹ – hoàn toàn là một con cừu non trước mặt Thẩm Trường An.

"Phụt!"

Một búng máu tươi phun ra khỏi miệng Mặc Vô Đạo. Thân hình lão lảo đảo rồi rơi tự do từ trên không trung xuống ngay trước cổng khách sạn.

Thẩm Trường An đặt ly trà sữa xuống, chỉnh lại cổ áo thư sinh, mỉm cười nói với dàn nhân viên:

"Khách quý đã ngã giá, mở cửa đón tiếp. Nhớ nhé, viết cho lão một tờ hóa đơn bồi thường thiệt hại cho bộ lọc server vì bài đăng của lão có quá nhiều 'rác' ngôn luận. Thu phí gấp đôi vì lão đã làm sụt giảm lượt follow (theo dõi) của khách sạn trong vòng năm phút qua!"

Khách sạn Trường Sinh rực sáng rạng rỡ giữa màn đêm, che lấp cả ánh sao. Trên mạng Tiên Thư, hot search (xu hướng) số một lúc này đã đổi thành: **"Cách để làm nhân viên thực tập tại Trường Sinh Khách Sạn: Lương cao, phúc lợi tốt, chủ quán cực kỳ đẹp trai"**.

Khủng hoảng truyền thông của Thiên Đạo Tông kết thúc, nhưng cơn ác mộng tài chính của Mặc Vô Đạo chỉ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8