Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 134: ** Kiếm Tiên Lý Bạch tập tạ
Chương 134: Kiếm Tiên Lý Bạch tập tạ
Bình minh tại vách đá ngăn cách giữa Tiên – Ma nhị giới hôm nay không bắt đầu bằng tiếng chim hót hay tiếng vạn vật thức tỉnh, mà bắt đầu bằng tiếng kim loại va chạm nặng nề làm rung chuyển cả hư không.
“Một! Hai! Thở ra! Ép cơ ngực vào! Lão Mặc, lão không có sức à? Đẩy mạnh lên!”
Tiếng thét lanh lảnh của Thẩm Trường An vang lên từ khu vực phía sau khách sạn – nơi vốn dĩ là một khu vườn yên tĩnh, nay đã bị anh biến thành một “Thần Lực Điện” (Gym Center) mang đậm phong cách tương lai kết hợp tu chân thâm hậu.
Giữa sân, Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão từng một thời quát tháo một phương, kẻ sở hữu tu vi khiến vạn người kinh sợ – lúc này đang mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám tro, lộ ra bắp tay cuồn cuộn gân xanh. Lão đang đứng sau một bộ ghế nằm bằng huyền thiết, hai tay đỡ lấy một thanh đòn làm từ mảnh vụn của các ngôi sao bị vỡ, nặng nề đến mức mỗi khi nó hạ xuống, không khí xung quanh lại xuất hiện những vết rạn nứt vì áp lực.
Người đang nằm trên ghế, gồng mình đẩy thanh đòn ấy không ai khác chính là “cây ATM di động” – Kim Bất Hoán.
“Quản… Quản lý… ta chết mất… Ta cảm thấy Kim Đan của mình sắp nổ tung rồi!” Kim Bất Hoán mặt đỏ gay như gan heo, hai chân run rẩy trên sàn đá cẩm thạch.
Thẩm Trường An tay cầm cốc trà sữa linh khí, miệng ngậm ống hút, mắt vẫn không rời khỏi cuốn sổ thu chi: “Kim thiếu gia, đừng nói vậy. Một buổi tập luyện cực hạn này trị giá 5.000 linh thạch thượng phẩm đấy. Mỗi lần ngươi đẩy lên là ngươi đang đẩy vận mệnh của mình lên. Đẩy tiếp đi! Mặc Vô Đạo, tăng thêm hai tạ ‘Địa Ngục Trầm Tích’ vào cho hắn!”
Mặc Vô Đạo mặt không cảm xúc, đưa tay nhấc hai khối đá đen kịt mỗi khối nặng mười vạn cân gắn vào hai đầu thanh đòn. Kim Bất Hoán trợn mắt, phát ra một tiếng kêu thảm thiết còn thê lương hơn tiếng heo bị chọc tiết.
Đúng lúc đó, một làn gió mang theo hương rượu nồng nàn từ xa thổi tới.
Ở cổng khách sạn, một nam nhân áo trắng lôi thôi, tóc tai bù xù, tay xách một bầu rượu không còn giọt nào, đang lảo đảo bước vào. Ánh mắt y lim dim, miệng lẩm bẩm mấy câu thơ dang dở, chân bước theo hình chữ “Chi” vô cùng phiêu dật.
Đó chính là Kiếm Tiên Lý Bạch – người duy nhất trong thiên hạ có thể dùng kiếm ý để mua rượu, cũng là kẻ nghèo nhất từng bước chân vào Khách sạn Trường Sinh.
“Hết… hết rượu rồi…” Lý Bạch lắc lắc bầu rượu, tiếng thở dài đầy vẻ tang thương. Y ngẩng đầu lên, nhìn thấy cảnh tượng trong sân thì chợt khựng lại. Đôi mắt hơi say đột nhiên trợn tròn, vẻ mặt vốn phóng khoáng chợt biến thành kinh ngạc tột độ.
“Mặc Vô Đạo? Đó là lão quái vật Mặc Vô Đạo của Quy Nhất Tông sao? Sao lão lại… mặc cái áo thiếu vải kia? Lão đang bóp cổ đứa nhỏ nhà họ Kim kia à?”
Thẩm Trường An nghe thấy tiếng động, quay đầu lại, đôi mắt lập tức sáng rực như thấy một mỏ vàng lộ thiên. Anh đặt cốc trà sữa xuống, nở một nụ cười chuyên nghiệp đến mức khiến Lý Bạch sởn gai ốc.
“Ối chà chà! Lý đại ca! Cơn gió nào thổi vị Kiếm Tiên lừng lẫy này đến đây vào lúc sáng sớm thế này? Có phải ngài lại muốn gán nợ… khụ khụ… ý ta là, muốn đến trải nghiệm dịch vụ cao cấp mới của khách sạn không?”
Lý Bạch vô thức lùi lại một bước, tay giữ chặt lấy hầu bao rỗng tuếch của mình, giọng run run: “Thẩm lão đệ, ta… ta chỉ đi ngang qua thôi. Ta không có tiền, thật sự không có một hạt linh thạch nào đâu.”
Thẩm Trường An bước tới, thân thiết khoác vai Lý Bạch, kéo y về phía Thần Lực Điện: “Lý huynh nói gì vậy? Tình nghĩa của chúng ta mà lại nhắc đến tiền sao? Chẳng qua, nhìn huynh dạo này gầy đi, kiếm ý cũng có vẻ hơi… èo uột. Có phải là do thiếu rèn luyện cơ bắp không?”
Lý Bạch nghe vậy thì không vui, ưỡn ngực nói: “Càn quấy! Kiếm tu chúng ta luyện tâm, luyện ý, luyện khí. Nhục thân chỉ là túi da, cần gì phải rèn luyện như đám thợ rèn cục mịch kia?”
Thẩm Trường An nháy mắt với Mặc Vô Đạo. Mặc lão lúc này đang kìm nén cơn giận, đột nhiên nhận được tín hiệu, lão liền bỏ mặc Kim Bất Hoán đang bị thanh tạ đè ngang cổ, bước tới trước mặt Lý Bạch.
Mặc Vô Đạo phả một hơi thở mang theo áp lực kinh hồn của một huấn luyện viên chuyên nghiệp: “Lý Bạch, đừng tự cao. Ngươi có biết tại sao thanh kiếm của ngươi luôn bị vỡ sau mười chiêu đánh với ta không? Vì cổ tay ngươi quá yếu! Lực phát động không đủ, kiếm ý dù mạnh nhưng nhục thân không chịu tải nổi thì cũng chỉ là hữu danh vô thực.”
Lý Bạch nhướn mày: “Mặc lão quái, lão bớt nói xàm đi. Chẳng lẽ lão định bảo ta vào đây làm trò cười này sao?”
“Hài hước nhất năm là đây chứ đâu!” Kim Bất Hoán từ dưới thanh tạ gào lên: “Lý Kiếm Tiên, ngài thử đi! Nếu ngài có thể nâng nổi khối tạ ‘Chư Thần Hoàng Hôn’ kia, ta sẽ bao ngài mười hũ rượu thượng hạng nhất của Lão Tà!”
Ánh mắt Lý Bạch lập tức thay đổi. “Mười hũ rượu thượng hạng?”
Sự thanh cao của một Kiếm Tiên có thể là vô giá, nhưng trước mặt mười hũ rượu có tác dụng bổ sung linh khí ngang với linh đan sáu chuyển, giá trị đó dường như… có thể thương lượng được.
Thẩm Trường An ngay lập tức bồi thêm một đòn: “Lý huynh, đây không phải tập tạ bình thường. Đây là môn võ học mới mang tên ‘Cân Nhục Nhập Đạo’. Nếu huynh đạt được trình độ cao, kiếm chiêu của huynh sẽ không chỉ có ý, mà còn có lực chấn nát sơn hà. Thêm vào đó, ta đang có chương trình: ‘Thử thách một lần, nhận ngay một phiếu giảm giá 50% cho món nhắm của Lão Tà’.”
Lý Bạch nuốt nước miếng. Y nhìn về phía khối tạ đen sì, to như hai chiếc cối xay gió nằm ở góc sân, mang tên “Chư Thần Hoàng Hôn”. Đó là linh bảo cấp địa, được Thẩm Trường An phù phép để trọng lượng thay đổi theo tu vi của người sử dụng.
“Được! Chỉ là cục sắt vụn thôi mà!” Lý Bạch ném bầu rượu sang một bên, xắn tay áo trắng, để lộ đôi cánh tay trông có vẻ hơi mảnh khảnh so với một tu sĩ cấp bậc đại năng.
Thẩm Trường An lùi lại, tay cầm bảng tính, thầm lẩm nhẩm: “Phí khấu hao trang thiết bị: 2000. Phí hướng dẫn của Mặc Vô Đạo: 3000. Phí bảo hiểm rủi ro nhục thân: 1000… Tổng cộng lại ghi nợ vào tên Lý Bạch.”
Mặc Vô Đạo đứng bên cạnh, hắng giọng một cái: “Chuẩn bị! Tư thế: Squat (gánh tạ). Chân rộng bằng vai, hạ trọng tâm, dùng kiếm ý thủ vững xương sống. Lý Bạch, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, làm PT của khách sạn Trường Sinh này còn mệt hơn đi chinh phục cả một tiểu thế giới.”
Lý Bạch bước tới, đặt thanh đòn lên vai. Vừa tiếp xúc, một luồng áp lực nặng nề như cả dãy núi Thái Sơn đổ ập xuống khiến chân y lún sâu vào mặt đất một tấc.
“Hừ!” Lý Bạch quát lớn một tiếng, xung quanh y đột nhiên hiện ra hàng vạn hư ảnh kiếm khí. Những luồng kiếm ý màu xanh lạt xoay quanh thân thể y, cố gắng nâng đỡ thanh tạ.
“Nâng bằng chân, không phải bằng kiếm ý!” Mặc Vô Đạo quát, tay cầm một chiếc thước kẻ làm từ gỗ linh mộc, gõ mạnh vào đùi Lý Bạch: “Giữ thẳng lưng! Hạ thấp xuống! Thấp nữa! Ngươi đang gánh tạ hay đang khiêu vũ vậy?”
Mặt Lý Bạch biến từ trắng sang xanh, từ xanh sang tím. Y cảm thấy từng sợi gân, từng thớ thịt trên người đang kêu gào. Một vị Kiếm Tiên quanh năm chỉ biết cầm bút viết thơ và cầm kiếm chém gió, nay lại phải trải nghiệm cảm giác “cơ bắp bùng cháy”.
“Lão Mặc… Ngươi… Ngươi cố ý đúng không?” Lý Bạch rặn từng chữ qua kẽ răng.
“Dồn khí xuống đan điền! Hít sâu! Đẩy!” Mặc Vô Đạo không nể tình, tiếp tục thị uy áp lực tinh thần lên đối thủ cũ.
Phía xa, Vân Cơ đang cầm một chiếc gương nhỏ để soi, chợt dừng lại, rút ra một viên thủy tinh lưu ảnh cao cấp: “Trời ạ, Kiếm Tiên Lý Bạch gánh tạ Squat đến mức sùi bọt mép. Tiêu đề này chắc chắn sẽ gây bão trên Linh Thông Mạng. Mình phải quay lại để bán cho mấy tiên tử cuồng thần tượng mới được.”
Tiểu Hắc đang nằm phơi nắng dưới chân cầu thang, mở một con mắt ra nhìn rồi lại lười biếng nhắm lại. Trong đầu nó nghĩ thầm: *Đúng là lũ nhân loại dở hơi, cứ học theo mình, mỗi ngày ăn xong nằm ngủ thì nhục thân tự nhiên mạnh thôi, tập tành làm gì cho khổ.*
Lý Bạch lúc này đã thực hiện đến lần thứ mười. Mồ hôi y chảy ra như suối, thấm đẫm chiếc áo trắng trứ danh. Đột nhiên, một luồng sức mạnh mới từ sâu trong kinh mạch bùng nổ. Có vẻ như dưới áp lực khủng khiếp của thanh tạ, lượng rượu dư thừa trong cơ thể y suốt hàng trăm năm qua bắt đầu bị ép ra, biến thành linh lực tinh thuần chảy ngược vào xương tủy.
“Ồ?” Mặc Vô Đạo kinh ngạc lùi lại một bước: “Đột phá nhục thân ngay lúc này sao?”
Thẩm Trường An mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên rồi. Khách sạn của chúng ta có hệ thống ‘Cường Hóa Hiệu Suất 200%’. Ai vào đây tập luyện mà chẳng được hưởng lợi, chỉ có điều… cái lợi này tốn linh thạch lắm thôi.”
Lý Bạch quát lên một tiếng chấn động trời xanh, thanh tạ bị y đẩy mạnh lên cao, kiếm ý bùng nổ cắt nát cả mây tầng trên khách sạn. Y ném thanh tạ xuống đất – rầm một tiếng, mặt đất rung chuyển dữ dội.
“Hahahaha! Sướng! Quá sướng!” Lý Bạch đứng giữa sân, áo quần rách rưới nhưng thần thái rạng ngời, nhục thân dường như vừa được đúc lại, tràn đầy sức sống. Y cảm thấy nếu bây giờ cầm kiếm, y có thể chém ra một kiếm có trọng lượng của vạn sơn.
“Lý huynh, chúc mừng đột phá!” Thẩm Trường An bước tới, đưa cho y một cái khăn lau mặt và một hóa đơn dài ngoằng: “Và đây là chi phí buổi tập hôm nay, cộng với phí làm nứt sàn sân vườn và phí phục vụ đặc biệt của Mặc giáo đầu. Tổng cộng 12.000 linh thạch thượng phẩm. Ngài muốn thanh toán bằng linh thạch hay là gán nợ bằng bài thơ ‘Hành Lộ Nan’ bản gốc?”
Lý Bạch đang cười đắc ý, bỗng nhiên nụ cười cứng đờ trên môi. Y nhìn cái hóa đơn, rồi nhìn Thẩm Trường An, rồi nhìn mười hũ rượu Kim Bất Hoán vừa mới lôi ra đặt ở gốc cây.
“Thẩm lão đệ… Ta… Ta hình như bị hố rồi?”
“Hố đâu mà hố?” Thẩm Trường An chớp mắt vô tội: “Huynh nhìn xem, cơ ngực huynh giờ đã to hơn, kiếm ý cũng đặc quánh hơn. Một đời cường giả, há có thể tính toán mấy vạn linh thạch? Đến đây, chúng ta đi ký hợp đồng hội viên năm đi. Ta giảm giá cho huynh!”
Bên kia, Kim Bất Hoán cuối cùng cũng bò ra được khỏi đống tạ, khóc không ra nước mắt: “Lý tiền bối, ngài được lợi thế còn gì. Ta trả tiền rượu cho ngài, còn ngài thì gánh nợ cho quản lý. Người lỗ duy nhất là ta đây này!”
Mặc Vô Đạo đứng khoanh tay, hừ lạnh: “Đừng có lầm bầm nữa. Kim Bất Hoán, nghỉ năm phút rồi sang tập bài ‘Ngực và Vai’. Nếu hôm nay không đẩy nổi một nghìn cái, đừng mong ăn cơm tối của Lão Tà!”
Bầu không khí tại Trường Sinh Khách Sạn lại tiếp tục náo nhiệt. Tiếng hò hét, tiếng tạ va chạm và tiếng tính tiền lạch cạch của Thẩm Trường An hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc kỳ quái nhất tu chân giới.
Lý Bạch cầm hũ rượu, vừa uống vừa xoa bộ ngực đang đau nhức của mình, nhìn bầu trời xa xăm lẩm bẩm: “Thế đạo này đổi thay rồi… Ngay cả Kiếm Tiên cũng phải tập tạ mới mong có rượu uống. Trường Sinh Khách Sạn này, đúng là tiên nhân dừng bước, bước vào rồi thì chỉ có nước rỗng túi mà thôi.”
Đằng sau lưng y, Thẩm Trường An đã bắt đầu treo lên tấm biển mới ở cửa khách sạn:
**“Khuyến mãi mùa hè: Mua 1 khóa tu luyện nhục thân, tặng 1 voucher tắm suối nước nóng Tẩy Tâm. Nhanh chân lên kẻo hết chỗ!”**