Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 148: ** Vân Cơ dùng mị thuật diện rộng
Bầu trời trên Vực Không Gian Số 0 hôm nay không có nắng, mây xám xịt chì nặng như đổ chì, che lấp cả tia linh khí mỏng manh thường thấy. Tuy nhiên, không khí phía trước Khách Sạn Trường Sinh lại nóng hừng hực bởi sát khí đậm đặc từ gần ba nghìn tu sĩ của Thiên Diệu Tông – một trong những tông môn trực thuộc quyền quản lý của Mặc Vô Đạo.
Dẫn đầu là Thiên Kính Chân Nhân, một tu sĩ ở ngưỡng đỉnh cao của Nguyên Anh kỳ, râu dài đến rốn, gương mặt đạo mạo nhưng ánh mắt đầy vẻ tham lam. Phía sau lão, đại quân xếp hàng chỉnh tề trên các phi hành pháp bảo, giáo mác sáng rực, định dùng uy thế "lấy thịt đè người" để ép chủ khách sạn phải giao ra bí mật về "Lĩnh vực tuyệt đối".
Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế tựa bọc da gấu Tuyết Bắc Cực (quà gán nợ của một vị Yêu Vương nào đó), tay cầm ly trà linh hương bốc khói, mắt lim dim nhìn qua cửa kính trong suốt.
"Chủ quán, bọn chúng đứng ngoài kia la hét mắng chửi đã nửa canh giờ rồi. Tiếng ồn này đã vượt quá 80 decibel, ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ trưa của khách hàng phòng 204." Vân Cơ từ quầy lễ tân đi tới, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại. Cô diện bộ sườn xám đỏ rực bó sát đường cong chữ S hoàn mỹ, nhưng thứ cô đang cầm trên tay lại là một bình xịt khuẩn và khăn lau mịn.
Thẩm Trường An chậm rãi nhấp một ngụm trà, không thèm nhìn ra ngoài: "Đã cử người ra nhắc nhở chưa?"
"Tiểu Hắc ra rồi ạ." Vân Cơ thở dài.
Vừa dứt lời, từ ngoài cửa, một cái bóng đen nhỏ thó bay ngược vào trong, đập trúng tấm thảm Ba Tư ở sảnh chính. Tiểu Hắc – con hắc kỳ lân thần thú uy chấn vạn cổ – giờ đây trông chẳng khác gì một con chó mực nhỏ đang bị "đánh ghen". Nó đứng dậy, lắc đầu một cái cho tỉnh táo, rồi gâu gâu đầy uất ức với Thẩm Trường An.
"Bọn chúng nói… gâu… khách sạn này là hắc điếm… gâu… chủ quán là kẻ lừa đảo chuyên vặt lông… gâu gâu!" Tiểu Hắc tức tối báo cáo qua linh hồn truyền âm.
Thẩm Trường An đặt chén trà xuống, tiếng gốm chạm vào mặt bàn đá hoa cương nghe "cộc" một phát khô khốc. Nụ cười "thương hiệu" của anh hiện lên, nhưng đôi mắt thì lạnh ngắt.
"Vặt lông? Bọn chúng gọi ta là kẻ vặt lông?" Thẩm Trường An lật mở cuốn sổ thu chi bằng ngọc, thở dài: "Vốn định hôm nay khuyến mãi cho bọn họ vì là khách đi theo đoàn, nhưng đã nói vậy thì phí 'tổn thương tinh thần' phải nhân đôi."
Anh liếc nhìn Vân Cơ: "Vân Cơ, hôm nay doanh số thẻ VIP chưa đạt KPI. Cô ra tiếp khách đi. Nhớ là, khách sạn chúng ta phục vụ bằng 'cái tâm'. Phải làm sao cho bọn họ tự nguyện dâng nạp toàn bộ túi trữ vật thì thôi."
Vân Cơ khẽ khom người, đôi mắt hồ ly hiện lên một tia sáng quỷ dị: "Tuân lệnh chủ nhân. Tiện thể, tên già cầm đầu kia vừa khạc nhổ một bãi ngay trước bậc thềm ngọc. Tôi có quyền dùng biện pháp mạnh chứ?"
Thẩm Trường An phẩy tay: "Hết sức mạnh tay. Miễn là đừng làm bẩn sàn nhà."
Vân Cơ mỉm cười, một nụ cười khiến hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng Lão Tà đang đứng trong bếp cũng phải rùng mình, vội vàng cầm con dao phay nấp sau cánh cửa xem kịch.
Bên ngoài khách sạn, Thiên Kính Chân Nhân đang đắc ý. Lão thấy cửa khách sạn từ từ mở ra, cứ ngỡ tên chủ quán nhát gan đã ra hàng. Thế nhưng, hiện ra trước mắt lão là một tuyệt thế giai nhân.
Vân Cơ bước ra, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như dẫm trên cánh sen. Điều khiến các tu sĩ kinh ngạc nhất chính là trên người cô không hề tỏa ra chút linh lực nào, nhưng sự hiện diện của cô lại khiến cả không gian như ngưng đọng.
"Các vị đạo hữu, đường xa tới đây chắc hẳn là mệt mỏi." Giọng nói của Vân Cơ nhẹ nhàng, thanh thoát như tiếng chuông gió ngân vang trong đầu mỗi người. "Khách sạn Trường Sinh hôm nay có chương trình 'Trải nghiệm chân tâm'. Ai tham gia sẽ có cơ hội được giảm giá 5% phí phục vụ."
"Hừ! Yêu nữ!" Thiên Kính Chân Nhân gầm lên, tay nắm chặt pháp trượng. "Kêu chủ quán của ngươi ra đây nộp mạng! Bằng không ta sẽ san bằng nơi này!"
Vân Cơ không giận, chỉ nhẹ nhàng lướt nhìn bãi đờm mà Thiên Kính vừa nhổ trên bậc thềm ngọc tuyệt đẹp của mình. Khóe môi cô khẽ giật giật. Cơn cuồng sạch sẽ (OCD) của nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ bùng nổ như núi lửa.
"Làm bẩn nơi làm việc của ta… lại còn muốn gặp chủ nhân?" Vân Cơ thở dài một tiếng nghe đầy u sầu.
Đột ngột, phía sau nàng hiện lên ảo ảnh của chín cái đuôi hồ ly trắng muốt, khổng lồ như những dải ngân hà che kín cả bầu trời phía sau khách sạn. Đôi mắt nàng từ màu đen chuyển sang sắc tím mộng mị.
**"Mị Thuật: Vạn Hoàn Chân Tâm!"**
Vân Cơ khẽ xoay người, một điệu múa lôi cuốn bắt đầu. Những hạt sáng màu hồng phấn li ti như những hạt bụi tiên bắt đầu lan tỏa diện rộng, bao phủ lấy toàn bộ ba nghìn tu sĩ Thiên Diệu Tông. Đây không phải là mị thuật cấp thấp chỉ khơi gợi dục vọng, mà là đỉnh cao mị thuật của Yêu tộc, đánh trực tiếp vào khao khát sâu thẳm nhất trong lòng mỗi sinh linh.
Thiên Kính Chân Nhân định vận công chống cự, nhưng ngay khi hạt sáng chạm vào người, lão đột nhiên thấy cảnh vật thay đổi. Khách sạn Trường Sinh biến mất, thay vào đó là tòa bảo tọa vàng son của Mặc Vô Đạo. Điều kỳ lạ là, trên tòa bảo tọa đó lại chính là lão! Lão đã soán ngôi vị cao nhất, vạn dân quỳ lạy, vô số nữ tu xinh đẹp đang quỳ dưới chân lão hầu hạ.
"Haha! Ta đã thành tiên! Ta là đệ nhất nhân thế giới!" Thiên Kính cười điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu.
Trong khi đó, ở các phân đội tu sĩ phía sau, sự hỗn loạn bắt đầu.
Một gã tu sĩ gầy gò đột nhiên ôm chầm lấy tên đồng môn mập mạp bên cạnh, khóc nức nở: "Nương! Con tìm thấy mẹ rồi! Sao mẹ lại râu ria xồm xoàm thế này nương ơi!"
Tên mập mạp thì mắt nhắm nghiền, miệng cười ngây dại, tay quờ quạng: "Đùi gà! Đây là đùi gà Phượng Hoàng mười vạn năm! Ngon quá!" Dứt lời, gã cắn một miếng thật mạnh vào bắp tay của gã gầy gò kia.
"Aaa! Mẹ cắn con!"
"Đùi gà sao biết kêu?"
Chỉ trong vài nhịp thở, đạo quân ba nghìn người oai phong lẫm liệt bỗng chốc biến thành một lũ điên loạn. Kẻ thì tưởng mình là mỹ nhân nên uốn éo làm dáng, kẻ tưởng mình là thú dữ nên bắt đầu bò bốn chân sủa gâu gâu, kẻ lại thấy đối phương là kẻ thù giết cha giết mẹ nên lao vào đấm đá túi bụi.
Cảnh tượng này cực kỳ hoành tráng nhưng cũng vô cùng nực cười. Tiếng kiếm chạm nhau, tiếng chửi thề, tiếng cười rú xen lẫn tiếng khóc lóc tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn chưa từng thấy trước cổng khách sạn.
Vân Cơ đứng giữa sự hỗn loạn đó, tay vẫn cầm chiếc khăn lau, bình thản lau sạch bãi đờm trên bậc thềm ngọc mà không ai dám chạm vào tà áo nàng. Nàng như một đóa sen đứng giữa vũng bùn dơ bẩn của tâm trí nhân loại.
Thẩm Trường An lúc này đã vác một chiếc ghế đẩu ra hiên, tay cầm một rổ hạt hướng linh khí, vừa cắn hạt vừa gật gù: "Chà, kỹ thuật múa của Vân Cơ dạo này tiến bộ quá. Tiểu Hắc, mang cái rổ ra thu phí 'vé xem phim' cho những kẻ đang núp ở các ngọn núi xung quanh đi. Xem không miễn phí đâu."
Tiểu Hắc gâu một tiếng, lấy ra một cái rổ lớn, bay vút lên không trung hướng về phía những kẻ hóng hớt từ các thế lực khác đang nấp xa xa. Những kẻ đó thấy cảnh tượng hãi hùng này, vội vàng vứt ra linh thạch, pháp bảo vào rổ để mong "thần thú" đừng ghé thăm.
Ở giữa sân, Thiên Kính Chân Nhân lúc này đã đạt đến đỉnh điểm ảo giác. Lão thấy mình đang phát quà cho chúng sinh, liền đưa tay vào túi trữ vật, liên tục móc ra linh thạch, bí kíp, đan dược ném tứ tung: "Tới đây! Các con của ta! Nhận lấy hồng phúc của tổ sư nào!"
Các đệ tử đang trong cơn mê sảng thấy vật lạ rơi xuống, tưởng là bảo vật hạ phàm, lao vào cấu xé, tranh giành nhau dữ dội. Máu bắt đầu đổ, nhưng đó là máu từ việc đồng môn tàn sát lẫn nhau trong cơn mị ảo.
Vân Cơ thấy đã đủ hỏa hầu, liền khẽ vẫy tay một cái. Chín cái đuôi hồ ly biến mất, ảo cảnh hồng phấn tan biến.
Toàn bộ ba nghìn người của Thiên Diệu Tông đồng loạt bừng tỉnh. Cảnh tượng đập vào mắt bọn chúng là: Kẻ thì đang gặm chân đồng môn, kẻ thì đang khỏa thân nhảy múa, kẻ thì trên người đầy vết thương do chính kiếm của huynh đệ mình gây ra. Toàn bộ trang bị, tiền bạc đều vương vãi đầy mặt đất.
Một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm.
"Phốc!" Thiên Kính Chân Nhân tỉnh lại, nhìn thấy túi trữ vật rỗng tuếch và cảnh tượng đệ tử mình tàn tạ, lão hộc ra một ngụm máu già vì tức và hổ thẹn.
Vân Cơ đứng đó, sắc mặt lạnh lùng: "Kết thúc chương trình trải nghiệm. Tổng kết thiệt hại: Bậc thềm ngọc bị bẩn, phí dọn dẹp đặc biệt là một vạn cực phẩm linh thạch. Tiếng ồn làm ảnh hưởng khách hàng, phí bồi thường mười vạn. Thêm tiền vé 'vũ hội tâm linh', mỗi người một nghìn thượng phẩm linh thạch."
Thẩm Trường An chậm rãi đi tới, tay gõ lạch cạch trên bàn tính: "Tiểu Cơ tính còn thiếu đấy. Thu thêm 'Phí phục hồi danh dự' cho bọn họ nữa chứ. Nhìn xem, bọn họ làm trò xấu hổ trước bao nhiêu người thế kia, ta thu một ít tiền để bao che miệng lưỡi thiên hạ hộ bọn họ là hợp lý đúng không?"
Thiên Kính Chân Nhân run rẩy chỉ tay vào Thẩm Trường An: "Ngươi… ngươi là đồ ma quỷ!"
"Cảm ơn đã khen ngợi." Thẩm Trường An cười híp mắt. "Nếu không trả đủ tiền, e là các vị không rời khỏi đây một cách lành lặn được đâu. Tiểu Hắc đang đói, nó vốn không kén ăn, dù là Nguyên Anh hay Kim Đan, nó đều nuốt trọn được."
Tiểu Hắc đứng cạnh đó, nhe nanh lộ ra cái miệng rộng như hố đen vũ trụ, khiến toàn bộ đạo quân Thiên Diệu Tông run cầm cập.
Kết cục của ngày hôm đó thật bi thảm đối với Thiên Diệu Tông. Đạo quân oai hùng lúc đi thì rạng rỡ, lúc về thì chỉ còn mỗi bộ quần áo rách rưới trên người (một số kẻ còn chẳng còn quần áo), ngay cả phi hành pháp bảo cũng bị Thẩm Trường An thu giữ với lý do "thế chấp nợ quá hạn".
Khi đạo quân tàn tạ ấy rời đi, Thẩm Trường An nhìn vào núi tài bảo trong sảnh khách sạn, hài lòng vỗ vai Vân Cơ: "Làm tốt lắm. Cuối tháng này tăng lương cho cô."
Vân Cơ khẽ cười, cầm bình xịt khuẩn tiếp tục xịt lên những chỗ bọn tu sĩ kia vừa đứng: "Chủ nhân, lương bổng thì được, nhưng lần sau đừng để lũ bẩn thỉu đó đến gần cửa khách sạn nữa. Tôi lau dọn cực lắm."
Trong bếp, Lão Tà bưng ra một mâm mì tôm nghi ngút khói, lớn tiếng gọi: "Chủ quản! Có mì vị rồng rồi đây! Có cả độc bổ trợ giúp ngủ ngon, có ăn không?"
"Ăn chứ! Có tiền thì mì tôm cũng hóa bào ngư!"
Tiếng cười nói vui vẻ lại vang lên trong Khách Sạn Trường Sinh, mặc kệ ngoài kia, tin tức về việc "Mỹ nhân một điệu múa quét sạch ba nghìn tu sĩ" đang bắt đầu gây chấn động khắp Phù Thế Linh Giới. Một chương mới của sự vô sỉ và kinh doanh bất chấp vừa được lật mở.