Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 159: ** Kim Bất Hoán làm hướng dẫn viên du lịch

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:52:26 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 159: KIM BẤT HOÁN LÀM HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH**

Ánh nắng của Thanh Tiên Giới xuyên qua những tầng mây ngũ sắc, dát một lớp vàng ròng lên chiếc phi thuyền “Trường Sinh Hào”. Gọi là phi thuyền cho oai, thực chất đây là một chiếc chiến hạm của một tông môn hạng nhất vừa bị phá sản, được Thẩm Trường An mua lại với giá đồng nát, sau đó qua tay “độ” lại của hệ thống và sự thô lỗ của Lão Tà, nó trở thành một thứ phương tiện di chuyển kì quái: đầu rồng, đuôi phượng, mạn thuyền dát toàn linh thạch thượng phẩm tỏa sáng lấp lánh như một cái đèn lồng khổng lồ giữa hư không.

Trên mũi thuyền, một bóng dáng rực rỡ hơn cả ánh mặt trời đang đứng hiên ngang.

Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của Kim Thị Thương Hội, kẻ giàu nứt đố đổ vách nhưng lại tình nguyện (thực ra là bị ép) làm thực tập sinh không lương tại Khách sạn Trường Sinh – hôm nay diện một bộ đạo bào làm từ tơ tằm băng hỏa, trên ngực thêu chữ “Hướng Dẫn Viên” to tướng bằng sợi vàng mười.

Hắn tay cầm một cái loa pháp bảo được Thẩm Trường An chế tạo riêng, loại loa này có khả năng khuếch đại âm thanh xuyên qua cả tầng mây bảo vệ của các tông môn.

“Alo, alo! Một hai ba bốn, chim sẻ gọi đại bàng! Quý khách thân mến của Trường Sinh Tour, xin hãy chú ý!”

Kim Bất Hoán hắng giọng, cái mặt hếch lên trời, vừa đi vừa múa may quay cuồng giữa đám khách quý:

“Tôi là Kim Bất Hoán, người sẽ dẫn dắt quý vị trong chuyến hành trình ‘Tận hưởng hồng trần – Trải nghiệm vị diện’ hôm nay. Phía trước chúng ta chính là dãy núi Thiên Quy, nơi được mệnh danh là ‘Phổi của Thanh Tiên Giới’. Xin lưu ý, linh khí ở đây hơi nồng, vị nào có tiền sử dị ứng với sự tinh khiết thì vui lòng mua thêm ‘Khẩu trang lọc độc’ tại quầy của Chủ quán Thẩm, giá chỉ có 500 linh thạch một chiếc, rẻ như cho, mua một tặng một nửa!”

Thẩm Trường An ngồi ở một chiếc ghế bành bọc da rồng phía sau, nhàn nhã nhấp một ngụm trà linh tuyền, nghe thấy đoạn giới thiệu này thì hài lòng gật đầu.

“Thằng nhóc này khá, đã bắt đầu biết học cách vặt lông khách rồi.”

Vân Cơ đứng bên cạnh, tay cầm chiếc quạt lông vũ nhẹ nhàng phẩy nhẹ để ngăn bất cứ hạt bụi nào dám bén mảng tới gần khu vực của chủ nhân. Cô bĩu môi, ánh mắt đầy vẻ ghẻ lạnh nhìn bóng lưng của Kim Bất Hoán:

“Hắn chỉ được cái miệng dẻo, chủ thượng. Nhìn cái cách hắn đi đứng kìa, gót chân không chạm đất, nếu là nô tì của Yêu tộc ta ngày xưa, ta đã cho hắn một trảo để học cách khiêm tốn rồi.”

“Ấy, Vân Cơ, quản lý khách sạn là một nghệ thuật, mà nghệ thuật quan trọng nhất chính là làm khách hàng vui vẻ bỏ tiền ra mà vẫn nghĩ mình được hời.” Thẩm Trường An cười tủm tỉm, ngón tay gõ nhịp trên cuốn sổ thu chi bằng ngọc.

Tiểu Hắc, con “chó đen” bé nhỏ với chiếc vòng cổ chuông vàng, đang nằm rạp dưới chân Thẩm Trường An, đột nhiên vểnh tai lên, lười biếng ngáp một cái lộ ra hàm răng trắng hếu có thể nghiền nát thần binh. Nó liếc nhìn Kim Bất Hoán một cái rồi lại nhắm mắt lại, dường như cảm thấy vị hướng dẫn viên này quá “mặn”, không hợp khẩu vị của nó.

Phi thuyền hạ độ cao, từ từ tiến vào phạm vi của dãy núi Thiên Quy. Phía dưới, một đám tu sĩ địa phương thuộc Thiên Quy Tông đang tổ chức lễ hội săn linh thú. Họ ngước lên, thấy một thứ khổng lồ phát sáng như mặt trời thứ hai lao tới, cả đám sợ đến mức rụng rời chân tay.

“Địch tập! Địch tập!” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ hét lên, kiếm khí trên tay rung động.

Nhưng ngay lập tức, giọng loa oang oang của Kim Bất Hoán đè bẹp tất cả:

“Đừng sợ! Đừng run! Chúng ta là đoàn du khách văn minh từ Khách sạn Trường Sinh! Chúng ta không đến để đánh nhau, chúng ta đến để… chiêm ngưỡng và tiêu tiền! Hỡi các vị đạo hữu ở dưới, có ai biết quán rượu nào đắt nhất vùng này không? Có ai muốn bán lại linh thú hiếm không? Chúng ta thu mua hết, miễn là đắt!”

Cả đám tu sĩ Thiên Quy Tông đờ người. Từ khi nào kẻ địch lại giới thiệu mình là người giàu đi tiêu tiền một cách thô bỉ như vậy?

Đoàn du khách bước xuống phi thuyền. Người đầu tiên nhảy xuống là Lý Bạch. Kiếm Tiên hôm nay không cầm kiếm, mà cầm một bầu rượu không đáy của khách sạn, mặt đỏ gay gắt vì hơi men, nhưng ánh mắt vẫn lãng tử đến lạ kỳ.

“Tốt! Núi xanh như họa, mây trắng tựa tơ, nhưng cảnh sắc này nếu không có rượu mạnh, chẳng phải là uổng phí thiên cơ sao?”

Lý Bạch vừa dứt lời, định ngâm một bài thơ để trấn áp quần hùng, thì Kim Bất Hoán đã vọt tới, chắn trước mặt ông.

“Lý đại ca, xin lỗi, xin lỗi! Trong tour của chúng ta, mỗi bài thơ của ngài đều được tính là dịch vụ giá trị gia tăng. Nếu ngài ngâm thơ miễn phí cho bọn họ nghe, tôi sẽ bị chủ quán trừ lương chết mất. Để tôi thương lượng trước!”

Nói đoạn, Kim Bất Hoán chạy đến trước mặt vị trưởng lão Thiên Quy Tông đang cầm kiếm kia, thọc tay vào ống tay áo rộng thình lình, rút ra một tấm danh thiếp làm bằng vàng khối ném qua.

“Lão già, nhìn cho kỹ. Đây là danh thiếp của Khách sạn Trường Sinh. Hôm nay bọn ta bao trọn khu rừng này trong hai canh giờ. Giá cả thế nào, cứ ra số đi, nhưng đừng có mà đưa giá thấp, ta không thích xài đồ rẻ tiền đâu!”

Vị trưởng lão cầm tấm danh thiếp nặng trĩu, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Lão cảm nhận được hơi thở kinh người tỏa ra từ những nhân vật phía sau Kim Bất Hoán.

Bên trái là một gã to xác mặc tạp dề hoa hồng, tay cầm một con dao phay rỉ sét nhưng sát khí thì dù là Ma Tôn năm xưa thấy cũng phải quỳ lạy – đó là Lão Tà. Bên phải là một đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành với chín cái đuôi hư ảo thấp thoáng sau lưng – đó là Vân Cơ. Và trên cao kia, một thanh niên trẻ tuổi ngồi vắt vẻo, nụ cười nhẹ nhàng nhưng khí thế như bao trùm cả thiên địa – Thẩm Trường An.

“Tiền bối… các vị là khách quý… xin cứ tự nhiên. Thiên Quy Tông chúng tôi… chúng tôi miễn phí, miễn phí toàn bộ!” Vị trưởng lão lắp bắp.

Kim Bất Hoán sầm mặt lại, cầm loa quát:

“Miễn phí? Ông khinh thường túi tiền của Kim Bất Hoán tôi sao? Hay ông khinh thường tiềm lực của Khách sạn Trường Sinh? Thẩm ca đã nói, chúng ta là người văn minh, không lấy của ai cái gì. Đây! Mười vạn linh thạch thượng phẩm, coi như phí thuê chỗ đứng để ngắm cảnh. Không lấy là tôi đánh đó!”

Thẩm Trường An từ xa nghe thấy thì muốn đập đầu vào mạn thuyền. Cái tên ngốc này, bảo hắn đi quảng bá thương hiệu, hắn lại đi khoe giàu một cách thiểu năng như vậy sao? Nhưng thôi, linh thạch chảy vào túi (sau khi trừ chi phí vận hành phi thuyền) thì anh cũng nhắm mắt cho qua.

“Mọi người, theo tôi!” Kim Bất Hoán hào hứng phất tay. “Điểm dừng chân tiếp theo: Suối Trường Thọ. Tương truyền uống một ngụm tăng thọ mười năm. Tất nhiên, với người của Khách sạn Trường Sinh thì loại nước này chỉ dùng để… rửa chân cho Tiểu Hắc thôi. Ai muốn uống thì uống, không uống thì có thể thử dịch vụ ‘Soda Linh Khí’ đóng chai do sếp Thẩm trực tiếp phân phối!”

Đoàn khách đi sâu vào trong núi. Lão Tà dắt theo một đám đồ đệ là các tiểu ma đầu mới gia nhập khách sạn, tay cầm đủ thứ nồi niêu xoong chảo. Lão liếc nhìn một con chim Phượng Hoàng xanh đang đậu trên cành cây, nước dãi chảy ra tận ngực.

“Này nhóc, con chim đó trông có vẻ nhiều thịt, nướng lên với một ít mật ong Ma giới chắc chắn là cực phẩm.” Lão Tà lẩm bẩm.

Kim Bất Hoán ngay lập tức hét vào loa: “Lão Tà! Ngừng lại! Đó là linh thú bảo vệ núi của người ta! Muốn bắt thì phải hỏi mua! Bảo vệ, bảo vệ đâu? Trả tiền cho con chim đó cho tôi!”

Một tên bảo vệ thực tập chạy tới, vứt ra một túi linh thạch trước gốc cây, sau đó cung kính mời con chim Phượng Hoàng… tự nhảy vào lồng. Con linh thú ngơ ngác, chưa kịp phản ứng thì đã thấy linh thạch ngập đến tận cổ, nó thế mà lại thật sự gật đầu một cái, chủ động đi theo đoàn du lịch.

Đám tu sĩ Thiên Quy Tông đứng nhìn mà trái tim rỉ máu. Con chim đó là linh vật nghìn năm của tông môn họ đấy! Nhưng nhìn cái túi linh thạch khổng lồ kia, vị trưởng lão chỉ biết ôm ngực thở dài: “Dầu sao thì… linh thạch nhiều thế này, cũng đủ mua mười con chim khác…”

Cuộc hành trình tiếp tục với những pha xử lý đầy mùi tiền của Kim Bất Hoán. Hắn dẫn đoàn đi đến đâu, địa hình nơi đó liền biến đổi đến đó.

Đi qua một con suối nhỏ không có cầu, Kim Bất Hoán liền ra lệnh cho thuộc hạ vứt xuống hàng ngàn viên linh thạch loại lớn để làm đá kê chân.

Đi qua một rừng cây che khuất tầm nhìn, hắn liền dùng “phí giải tỏa” để khiến các gốc cổ thụ tự nguyện nhổ rễ sang một bên nhường đường.

Mọi người dừng lại ở một đỉnh núi cao để tổ chức tiệc Buffet ngoài trời. Đây chính là lúc Lão Tà tỏa sáng.

Trong khi Kim Bất Hoán bận rộn sắp xếp chỗ ngồi theo thứ hạng thẻ thành viên (Thẻ Vàng ngồi trên thảm lông hổ, thẻ Đồng ngồi ghế gỗ cứng), thì Lão Tà đã bày biện ra một dãy bàn dài hàng chục trượng.

“Mời quý khách! Hôm nay món khai vị là Gan rồng nướng muối sấm sét, món chính là Lẩu Thập Cẩm Vạn Yêu, tráng miệng bằng Quả Nhân Sâm ép lạnh!” Lão Tà vừa giới thiệu, vừa dùng dao phay gọt khoai tây nhanh đến mức tạo ra những tàn ảnh trong không khí.

Đám khách hàng là các đại năng tiên giới, vốn dĩ bình thường đều thanh cao thoát tục, lúc này nhìn thấy đống thức ăn tràn đầy linh lực và gia vị kích thích vị giác của khách sạn, liền vứt hết hình tượng sang một bên.

“Cho tôi thêm một miếng gan rồng! Tôi nạp thẻ VIP rồi mà!” Một vị chân nhân râu trắng hét lên.

“Đừng có chen lấn! Tôi là Thẻ Kim Cương! Kim thiếu gia, chỗ của tôi đâu?” Một vị tiên tử duyên dáng lúc này cũng không giữ nổi vẻ lạnh lùng, đang cầm chiếc đùi gà to tướng gặm lấy gặm để.

Giữa không khí náo nhiệt ấy, Thẩm Trường An đang ngồi tính toán một khoản phí mới: “Phí dọn dẹp vệ sinh môi trường sau bữa tiệc”. Anh nhẩm tính, mỗi khách sẽ bị thu thêm 50 linh thạch. Công việc này sẽ được giao cho Kim Bất Hoán làm sau khi chuyến đi kết thúc.

Đúng lúc này, một luồng áp lực mạnh mẽ từ trên không giáng xuống. Mây đen cuộn trào, sấm sét nổ vang.

Một giọng nói uy nghiêm tràn đầy sát khí vọng lại:

“Kẻ nào dám ngang ngược ở Thanh Tiên Giới của ta? Coi thường luật lệ tông môn, dùng tiền nhục mạ tu sĩ, tội không thể tha!”

Đám tu sĩ địa phương run rẩy: “Thái Thượng Trưởng Lão! Ngài ấy bế quan ba trăm năm, cuối cùng đã xuất hiện rồi!”

Mọi người ngước lên, thấy một lão già mặc đồ đen, chân đạp hư không, xung quanh lượn lờ những thanh hắc kiếm tỏa ra oán khí ngút ngàn. Lão chính là át chủ bài của vùng đất này, một tu sĩ ở cảnh giới Độ Kiếp sắp phi thăng.

Tiệc buffet bỗng chốc im lặng. Các vị khách du lịch nhìn nhau, rồi lại nhìn Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An không thèm ngẩng đầu, chỉ nhạt giọng hỏi: “Kim thiếu gia, đây là chương trình giải trí thêm của anh à?”

Kim Bất Hoán lúc này đã hơi run, nhưng nhìn thấy Thẩm Trường An vẫn bình thản, máu “ăn chơi” của hắn lại nổi lên. Hắn cầm cái loa lên, chỉ thẳng vào Thái Thượng Trưởng Lão trên trời:

“Này ông lão! Đang ăn cơm mà ông làm bụi bay tứ tung thế này, phí làm bẩn thức ăn ông gánh nổi không? Nhìn ông cũng có vẻ già yếu, tôi cho ông một cơ hội: Xuống đây làm nhân viên thực tập bảo an cho khách sạn, mỗi tháng tôi trả mười vạn linh thạch. Nếu không thì…”

“Khốn kiếp! Chết đi!” Lão già đen mặt, vung tay một cái, hàng vạn thanh hắc kiếm lao xuống như mưa sa bão táp.

Đám khách hàng rú lên kinh hãi, nhưng Thẩm Trường An chỉ búng nhẹ ngón tay một cái.

“Tiểu Hắc, khách đến, tiếp đón chút đi.”

Con chó đen bé xíu đang gặm xương đột nhiên đứng dậy. Chuông vàng trên cổ nó vang lên một tiếng “Keng” trong vắt.

Chỉ thấy nó há miệng một cái, cái miệng nhỏ xíu ấy bỗng chốc hóa thành một hắc động khổng lồ che lấp cả bầu trời. Hàng vạn thanh kiếm kia chẳng khác gì những con cá nhỏ, bị lực hút vô hình kéo sạch vào trong bụng nó. Ngay cả lão Thái Thượng Trưởng Lão kia cũng bị hút bay về phía mặt đất, đập cái “uỵch” ngay dưới chân bàn tính của Thẩm Trường An.

Tiểu Hắc ợ một cái rõ to, sấm sét cuồn cuộn trong bụng nó rồi tiêu biến hẳn. Nó lững thững đi tới, hếch mũi ngửi ngửi chân lão già rồi ghét bỏ tè một bãi vào vạt áo của lão.

Cả hiện trường tĩnh lặng như tờ.

Kim Bất Hoán thấy vậy liền lấy lại tinh thần, hăng hái bước tới, gõ loa vào đầu lão già đang choáng váng:

“Thế nào? Muốn nộp phí làm ồn hay là muốn đi rửa bát với tôi? Nói cho ông biết, rửa bát ở Khách sạn Trường Sinh là phúc phận ba đời của ông đó. Lão Tà, cho ông ta một cái tạp dề đi!”

Lão Tà liếc mắt nhìn, cầm con dao phay xoay vài vòng: “Tướng tá cũng tạm, cho hắn đi cọ nồi cũng được. Nhưng nếu hắn làm xước cái nồi kim cương của tôi, tôi sẽ chặt hắn ra làm nhân bánh bao.”

Lão Thái Thượng Trưởng Lão lúc này mới nhận ra mình vừa đụng phải một đám yêu nghiệt từ đâu tới. Lão nhìn xung quanh, thấy một vị Kiếm Tiên đang ngồi rót rượu, một Cửu Vĩ Thiên Hồ đang dũa móng tay, và một con Hắc Kỳ Lân đang đứng liếm lông… Lão nghẹn ngào, chỉ biết ôm đầu than trời: “Oan nghiệt, oan nghiệt mà!”

Thẩm Trường An nhìn vào cuốn sổ, viết thêm một dòng: *“Thu nạp một nhân viên thực tập thời vụ chuyên dọn vệ sinh. Tiết kiệm được chi phí nhân sự thêm 3000 linh thạch/tháng.”*

“Được rồi, chương trình ‘Khám phá cuộc sống tu sĩ ẩn dật’ đến đây là kết thúc.” Thẩm Trường An đứng dậy, phủi áo. “Mọi người ăn uống xong thì lên thuyền. Chúng ta còn phải đi thăm quan khu vực ‘Chợ Đen Bất Diệt’ nữa. Kim Bất Hoán, tổng kết lại số linh thạch thu được từ đoàn du khách cho tôi ngay.”

“Tuân lệnh sếp!” Kim Bất Hoán hăng hái gập người một góc chín mươi độ.

Chiếc phi thuyền Trường Sinh Hào lại bắt đầu cất cánh, để lại phía dưới một tông môn tan tác với vị Thái Thượng Trưởng Lão đang khóc ròng trong chiếc tạp dề hoa hồng, tay cầm cây chổi quét dọn những đống hỗn độn mà đoàn khách để lại.

Trên thuyền, Lý Bạch hơi say, vỗ vai Kim Bất Hoán: “Nhóc tử, cậu dẫn chương trình này… thô thiển thật đấy, nhưng ta thích cái cách cậu bắt lão già kia phải nộp tiền. Lại đây, chúng ta cạn chén!”

“Lý đại ca, ngài quá khen, đều là sếp Thẩm dạy bảo cả thôi!” Kim Bất Hoán cười tít mắt, thầm nghĩ trong đầu: *“Làm hướng dẫn viên sướng hơn rửa bát nhiều. Lần tới nhất định phải thuyết phục sếp mở thêm tour sang Ma Giới, nghe nói Ma Nữ bên đó thích người giàu lắm…”*

Nhìn phi thuyền xa dần, những áng mây ngũ sắc của Thanh Tiên Giới dường như cũng phải né tránh con quái vật tham tiền này. Thẩm Trường An đứng ở đuôi thuyền, nhìn lại những gì mình vừa “càn quét” qua, thầm nhủ: “Kinh doanh vị diện, xem ra vẫn còn nhiều tiềm năng lắm.”

Lạch cạch, lạch cạch… tiếng bàn tính vẫn vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió giữa chín tầng mây, tạo thành bản nhạc du dương nhất đối với một kẻ yêu tiền như Thẩm Trường An.

“Vân Cơ, pha cho ta một tách cà phê linh khí. Buổi chiều chúng ta còn buổi ký kết hợp đồng bảo hiểm trọn đời với Thiên Quy Tông nữa. Đừng để họ thoát mất.”

“Tuân lệnh chủ thượng!”

Bóng tối bao phủ lên phi thuyền khi nó tiến vào một vị diện hẹp hơn, báo hiệu cho một đợt thu hoạch mới bắt đầu. Chương này khép lại với tiếng cười sảng khoái của Kim Bất Hoán và gương mặt mếu máo của bất cứ ai bị hắn để mắt tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8