Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 163: ** Khách sạn Trường Sinh mở rào chắn bảo vệ toàn thế giới

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:54:58 | Lượt xem: 1

Bầu trời Phù Thế Linh Giới lúc này không còn là một màu xanh thăm thẳm hay ráng chiều đỏ rực thường thấy. Nó trông giống như một tấm gương khổng lồ bị ai đó dùng búa tạ nện vào, vỡ ra thành từng mảnh sắc nhọn. Những khe nứt đen ngòm, mang theo hơi thở của hư vô và hỗn loạn, đang điên cuồng nuốt chửng linh khí của đại địa.

Dưới đất, vạn vật rên rỉ. Những ngọn núi ngàn năm sụp đổ, nước biển cuộn trào đen kịt như mực tàu, các tu sĩ vốn cao cao tại thượng nay chạy loạn như kiến cỏ trên chảo nóng.

Thế nhưng, giữa trung tâm của vùng xoáy diệt thế đó, có một tòa kiến trúc vẫn tỏa ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, ấm áp và kiên định đến kỳ lạ. Đó là Khách sạn Trường Sinh.

Trong sảnh chính, tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang kêu lên "lạch cạch, lạch cạch" liên hồi, nhịp điệu nhanh đến mức tạo thành một âm thanh duy nhất, nghe mà tê cả da đầu.

Thẩm Trường An, mặc bộ đồ thư sinh trắng tinh khôi không chút bụi trần, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có. Đôi mắt anh dán chặt vào cuốn sổ thu chi bay lơ lửng trước mặt. Ánh sáng từ hệ thống hiện ra những hàng số dài dằng dặc, chạy nhanh như thác đổ.

"Ông chủ, không ổn rồi! Bên ngoài có một đám đại lão Ma giới đang đòi phá cửa vào!" Vân Cơ hôm nay không còn vẻ điệu đà thường ngày. Bộ xường xám bằng tơ tằm thượng hạng của cô hơi nhăn lại vì cô vừa phải dùng mị thuật đẩy lùi mười vạn tu sĩ đang điên cuồng muốn tràn vào đại sảnh. "Họ nói thà chết trong khách sạn còn hơn tan biến trong hư không. Nhưng họ không có tiền!"

"Không có tiền?"

Thẩm Trường An dừng tay bàn tính, ngước mắt lên, nụ cười vẫn thường trực trên môi nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như sương tuyết: "Trường Sinh Khách Sạn không phải trại tế bần. Bảo họ, muốn vào thì nộp phí tị nạn. Thần binh, pháp bảo, linh thạch, thậm chí là bản mệnh tinh huyết đều được quy đổi. Không có thì cứ việc đứng ngoài mà nhìn Thiên Đạo nó 'reset' đi."

Lão Tà từ phía bếp lò chạy ra, tạp dề thêu hoa hồng hồng của lão đã dính đầy bụi than đen ngòm. Tay lão cầm con dao phay nặng trịch, giọng ồm ồm: "Chủ quán, hỏa khí không đủ! Thiên địa linh khí bên ngoài bị ô nhiễm bởi hắc ám nguyên khí, mấy vựa rau linh cấp cao ở sân sau sắp héo rồi. Mì tôm thượng hạng vị Rồng hôm nay sợ là không nấu được nữa!"

"Tiểu Hắc! Lại đây!" Thẩm Trường An gọi to.

Một con chó đen nhỏ nhắn, đeo vòng cổ có chuông vàng, vốn đang nằm lười biếng dưới chân cầu thang, lập tức bật dậy, đuôi vẫy rối rít. Nó "gâu" lên một tiếng, rồi trong chớp mắt, bóng tối bao phủ lấy thân hình nó. Một cái bóng khổng lồ, uy nghiêm của Hắc Kỳ Lân hiện lên trong tích tắc rồi thu lại, nó ngoạm lấy một bao tải "linh thạch cốt" thượng hạng mà Thẩm Trường An ném ra, chạy vù ra sân sau để dùng hơi thở thần thú sưởi ấm vườn rau.

"Đing! Hệ thống cảnh báo: Độ ổn định của thế giới hiện tại: 12%. Các vùng lân cận Khách sạn Trường Sinh đang bắt đầu bị phân rã."

"Hệ thống, nếu ta mở rào chắn bảo vệ toàn diện, bao phủ cả ba giới, tiêu tốn thế nào?" Thẩm Trường An trầm giọng hỏi trong đầu.

Một bảng thông báo đỏ rực hiện lên:
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Bảo vệ Máy Chủ Phù Thế Linh Giới.]
[Yêu cầu: Khởi động rào chắn 'Trường Sinh Bất Diệt'.]
[Chi phí duy trì: 10 tỷ linh thạch thượng phẩm mỗi giây.]
[Lưu ý: Ngân khố của ký chủ hiện tại chỉ đủ duy trì trong 15 phút.]

Khóe mắt Thẩm Trường An giật giật. 15 phút! Anh tích lũy bao nhiêu năm, "vặt lông" biết bao nhiêu vị Tiên đế, Ma tôn, vậy mà chỉ trụ được 15 phút trước cơn giận của Thiên Đạo sao?

"Con mẹ nó, đây là đốt tiền chứ cứu thế cái gì!" Thẩm Trường An lẩm bẩm, nhưng tay anh lại gõ mạnh vào phím lệnh xác nhận trên giao diện hệ thống.

"Toàn thể nhân viên chú ý!" Thẩm Trường An đứng thẳng dậy, giọng anh vang vọng khắp khách sạn, xuyên qua cả những lớp cấm chế mạnh nhất. "Lão Tà, đem toàn bộ hầm rượu linh dược ra, pha chế thành 'Nước tăng lực Vạn Cổ', phát miễn phí cho những ai chịu đứng ra hộ pháp xung quanh rìa khách sạn. Vân Cơ, lên loa phát thanh toàn cõi, thông báo: Khách sạn Trường Sinh chính thức mở rào chắn bảo vệ thế giới. Bất cứ ai nán lại trong tầm ảnh hưởng của khách sạn đều phải ký hợp đồng lao động không thời hạn hoặc trả nợ bằng linh thạch trong 10.000 năm tới!"

"Rõ!" Dàn nhân viên đồng thanh đáp lời. Sự thực dụng của ông chủ mặc dù khiến họ thỉnh thoảng muốn bỏ việc, nhưng vào lúc này, nó lại là liều thuốc an thần hiệu quả nhất.

Ở bên ngoài, Mặc Vô Đạo đang cầm cây chổi tre quét dọn những mảnh vụn thiên thạch rơi xuống sân trước. Lão già này vốn là Thái Thượng Trưởng lão cao ngạo, nay đã quen với việc quét rác. Thấy bầu trời trên đầu đột ngột bừng sáng, một màng lọc ánh sáng xanh nhạt bắt đầu từ mái ngói của khách sạn lan rộng ra, lão đứng ngẩn ngơ.

Màng sáng ấy không giống bất kỳ trận pháp hộ tông nào lão từng biết. Nó đi đến đâu, những khe nứt không gian ở đó bị ép ngược trở lại. Tiếng gào thét của các u hồn từ vực thẳm bị dập tắt bởi một tiếng chuông trong trẻo từ đỉnh tháp khách sạn.

"Thẩm Trường An… hắn thực sự muốn cứu cả thế giới này?" Mặc Vô Đạo run rẩy.

Nhưng ngay sau đó, lão nghe thấy tiếng loa của Vân Cơ dùng mị thuật khuếch đại, vang lên lanh lảnh: "Kính thưa quý vị đồng đạo, Thiên Đạo đang bảo trì không định kỳ. Khách sạn Trường Sinh cung cấp gói dịch vụ 'Sống Sót Qua Ngày Tận Thế'. Chi phí: Toàn bộ gia tài hiện có cộng với 50% tu vi tạm thời để cung cấp năng lượng cho rào chắn. Ai đồng ý hãy giơ tay lên để hệ thống tự động quét vân tay linh hồn. Ai không đồng ý, mời bước ra khỏi màng xanh trong vòng 3 giây!"

Các cường giả tu chân đang đứng chênh vênh giữa ranh giới cái chết, nghe thấy lời này, dù trong lòng chửi thầm Thẩm Trường An là "tên buôn người vạn cổ", nhưng không một ai dám chần chừ. Hàng triệu cánh tay giơ lên, những luồng sáng tu vi và túi trữ vật bay lên như châu chấu về phía khách sạn.

Trong phòng máy trung tâm của hệ thống, Thẩm Trường An nhìn linh thạch chảy vào như lũ cuốn, nhưng đồng thời, kim đồng hồ năng lượng tiêu hao cũng nhảy loạn xạ.

"Nhanh nữa lên! Lão Tà, súp 'Lục Đạo Luân Hồi' của ông đâu? Đổ vào động cơ linh khí mau!" Thẩm Trường An gầm lên.

Lão Tà bê một cái vạc khổng lồ chứa thứ chất lỏng sền sệt, tỏa mùi thơm nồng nặc đến mức làm lu mờ cả mùi chết chóc bên ngoài. Lão đổ ụp nó vào một cái phễu vàng kim ở giữa sảnh. Đây là món ăn tâm huyết cả đời lão, mỗi giọt chứa đựng năng lượng của một vạn năm tu vi, nay được dùng để… làm xăng cho khách sạn.

"Trời ơi, món súp của ta!" Lão Tà khóc không ra nước mắt.

Cùng lúc đó, rào chắn xanh nhạt đột ngột mở rộng với tốc độ ánh sáng. Nó vượt qua núi sông, xuyên qua biên giới giữa Tiên giới và Ma giới. Những nơi màng sáng đi qua, sự sụp đổ dừng lại. Cây cối vốn đã chết khô đột nhiên đâm chồi nảy lộc ngay trong làn gió hủy diệt.

Thẩm Trường An nhìn vào sổ thu chi, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Tiêu tốn này… thực sự quá kinh khủng.

Cứ mỗi giây qua đi, số tiền anh tích góp được trong một năm sẽ bốc hơi. Để cứu lấy đại lục này, anh đang thực hiện một vụ đầu tư mạo hiểm nhất lịch sử: Dùng toàn bộ vốn liếng để giữ mạng cho tất cả "khách hàng tiềm năng".

"Hệ thống! Kết nối với lõi Thiên Đạo đang hỏng hóc kia!" Thẩm Trường An đột nhiên ra lệnh.

"Đing! Cảnh báo: Việc kết nối có thể gây sốc linh hồn cho ký chủ. Ngài muốn làm gì?"

Thẩm Trường An cười khẩy, tay phải gõ mạnh lên bàn tính, tạo ra một tiếng "Cạch" vang dội: "Làm gì à? Thiên Đạo làm hỏng máy chủ, gây thiệt hại cho việc kinh doanh của ta, lại còn làm hỏng cảnh quan xung quanh khách sạn của ta. Ta muốn gửi cho nó một bản hóa đơn bồi thường!"

Toàn thể nhân viên và hàng triệu vị khách đứng bên trong rào chắn đều sững sờ. Gửi hóa đơn cho Thiên Đạo? Tên quản lý khách sạn này điên rồi sao?

Nhưng Thẩm Trường An không điên. Trong "Lĩnh vực tuyệt đối" của khách sạn, anh chính là quy tắc cao nhất. Một đạo chỉ dụ vàng kim bay ra từ tay anh, đâm thẳng vào khe nứt lớn nhất trên bầu trời.

Trên đó viết đại ý: "Do Thiên Đạo vận hành không tốt, làm ảnh hưởng đến doanh thu của Khách sạn Trường Sinh. Nay yêu cầu Thiên Đạo thế chấp toàn bộ 'Khí Vận' của mười vạn năm tới để bù đắp chi phí bảo vệ môi trường. Nếu không, Khách sạn sẽ khởi động thủ tục 'Thu hồi nợ', biến cả bầu trời này thành rạp chiếu phim lộ thiên và thu vé từng người!"

Một tiếng sấm kinh thiên động địa nổ ra, dường như Thiên Đạo cũng phải sững sờ trước sự vô sỉ này. Nhưng trước sự cứng rắn của Thẩm Trường An và sức mạnh tuyệt đối từ hệ thống Khách sạn, khe nứt đen ngòm đột nhiên rung chuyển, rồi một dòng chảy lỏng lẻo vàng óng – chính là Khí Vận chi lực tinh khiết nhất – bắt đầu chảy ngược vào mái che của khách sạn.

Kim đồng hồ linh thạch tiêu hao ngay lập tức chậm lại. Thẩm Trường An thở phào một hơi, ngồi sụp xuống ghế bành bằng da thuộc cao cấp.

"Ông chủ, thế giới… ổn định lại rồi sao?" Vân Cơ tiến lại gần, cầm chiếc khăn lụa lau mồ hôi cho anh, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ xen lẫn kinh hãi.

Thẩm Trường An nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí vận khổng lồ đang tràn vào túi tiền của mình, giọng anh lười biếng vang lên: "Ổn định cái gì? Đây mới chỉ là tạm dừng thôi. Thiên Đạo nợ ta một khoản nợ khổng lồ. Từ nay về sau, các ngươi phải làm việc chăm chỉ hơn nữa. Khách sạn sẽ mở rộng quy mô toàn thế giới. Mỗi tấc đất có rào chắn xanh bao phủ, từ giờ đều là tài sản của Khách sạn Trường Sinh."

Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời nơi ánh sáng vàng đang dần xua tan bóng tối, khóe môi nhếch lên một độ cong cực kỳ "kinh doanh":

"Truyền lệnh xuống, từ ngày mai, toàn bộ sinh linh trong Phù Thế Linh Giới phải đóng phí 'Thuế hít thở khí sạch'. Chút linh thạch lẻ này chỉ là tiền đặt cọc thôi. Sau vụ này, nếu không vặt cho thế giới này sạch bóng linh thạch, ta không phải là Thẩm Trường An!"

Bên ngoài khách sạn, hàng triệu người vừa được cứu sống chưa kịp reo mừng vì thoát chết, bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Họ cảm giác rằng, việc bị Thiên Đạo diệt thế có khi còn… dễ thở hơn là nợ tiền cái vị chủ khách sạn này.

Dưới chân cầu thang, Tiểu Hắc lại nằm xuống, tiếp tục nhai miếng linh thạch cốt, vẫy đuôi. Nó biết, thời kỳ huy hoàng (và vắt cổ chày ra nước) nhất của Khách sạn Trường Sinh, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Trên bầu trời, rào chắn xanh nhạt vẫn lung linh tỏa sáng, vững chãi như một lời cam kết trường tồn. Một kỷ nguyên mới đã mở ra: Kỷ nguyên mà ngay cả ông trời cũng phải cúi đầu nộp tiền cho kẻ quản lý khách sạn mạnh nhất lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8