Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 167: ** Trận chiến trong sảnh chính

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:57:36 | Lượt xem: 1

Trong sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh, không khí vốn đang thanh bình như một bức tranh thủy mặc chợt bị xé toạc bởi một luồng linh áp thô bạo.

Thẩm Trường An lúc này đang nửa nằm nửa ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ trầm hương vạn năm. Ngón tay anh thon dài, nhịp nhàng gõ lên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang, tiếng "tạch tạch" giòn giã hòa cùng mùi hương trà thơm ngát lan tỏa. Anh đang mải mê tính toán xem liệu có nên thu thêm "phí mòn móng" đối với những vị khách thuộc Yêu tộc hay không, thì cánh cửa lớn chạm trổ phù điêu Thần Thú bỗng nhiên bị một lực đạo cực lớn tông sầm ra.

"Thẩm Trường An! Bản thiếu gia lại tới đây!"

Tiếng gào thét quen thuộc làm rung rinh mấy cái chuông gió bằng linh thạch treo trên xà nhà. Thẩm Trường An không cần ngẩng đầu cũng biết "ATM di động" – Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán của Thương hội Kim Đình – lại mang theo rắc rối cùng tiền bạc đến nộp mạng.

Kim Bất Hoán hôm nay mặc một bộ cẩm bào dát vàng chóe, trên cổ đeo bảy tám cái vòng hộ thân rực rỡ như một cái đèn lồng di động. Phía sau hắn là một lão già mặt mày hồng hào, đôi mắt rực sáng điện quang, hơi thở tỏa ra sự uy nghiêm của cường giả Hóa Thần kỳ.

"Nhị thiếu gia, quy định khách sạn: Vào cửa nhẹ tay, to tiếng phạt năm mươi linh thạch, làm hỏng cửa đền gấp mười." Thẩm Trường An nhấc nhẹ chén trà, giọng điệu thản nhiên như đang nói về thời tiết, đôi mắt thậm chí còn chưa thèm rời khỏi sổ thu chi.

Kim Bất Hoán nghếch cằm lên trời, hừ lạnh: "Ít lôi mấy cái quy định quỷ quái của ngươi ra đây dọa ta! Hôm nay ta mời được Huyết Lôi chân nhân của Thiên Diễn Tông đến đây để lấy lại công đạo. Lần trước ngươi lừa ta mua gói 'Combo Tẩy Tủy' giá trên trời, rốt cuộc chỉ là cho ta uống một bát nước tro và bắt ta chạy bộ quanh núi mười vòng! Trả tiền đây, nếu không hôm nay ta sẽ dỡ bỏ cái tiệm nát này!"

Huyết Lôi chân nhân đứng sau lưng hắn chậm rãi bước lên, một luồng uy áp mạnh mẽ lan tỏa khắp sảnh chính, khiến mấy vị khách là tán tu đang uống trà ở góc sảnh đều tái mặt, vội vã ôm lấy bát đĩa chạy trốn vào các hành lang.

"Thanh niên, nơi kinh doanh nên có đạo đức." Huyết Lôi chân nhân vuốt râu, giọng nói như sấm rền. "Ngươi dám lừa gạt đệ tử nòng cốt của Thiên Diễn Tông, hôm nay nếu không có một lời giải thích thỏa đáng…"

Chưa nói dứt câu, lão già đột nhiên khựng lại.

Một luồng sát khí còn lạnh lẽo hơn cả hầm băng từ phía nhà bếp tràn ra. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – đang vác theo một con dao phay rỉ sét nhưng nhuộm đầy khí tức của các loại độc vật cổ xưa, bước ra ngoài với bộ tạp dề thêu hoa hồng hồng treo lủng lẳng trước ngực.

"Lão già kia, ngươi vừa nói muốn dỡ cái gì cơ?" Lão Tà nhe răng cười, vết sẹo trên mặt co rúm lại. "Ta vừa mới hầm xong nồi canh linh dược mười vạn năm, nếu linh khí của ngươi làm biến chất món ăn của ta, ta sẽ nhét ngươi vào lò để làm gia vị thay cho củi khô."

Cùng lúc đó, từ tầng trên, một dải lụa đào rực rỡ nhẹ nhàng rơi xuống. Vân Cơ uyển chuyển đáp xuống mặt sàn sạch bóng như gương. Khuôn mặt nàng đẹp đến khuynh thành nhưng đôi mắt hồ ly lại rực cháy ngọn lửa của sự phẫn nộ.

Nàng nhìn xuống vết chân đầy bùn đất mà Kim Bất Hoán vừa giẫm lên tấm thảm dệt từ lông tuyết hồ, nghiến răng nói: "Chủ nhân, người này không chỉ ồn ào mà còn vứt rác tâm linh bừa bãi. Cả cái gã lão già phóng điện kia nữa, linh áp của lão làm bụi trên trần nhà rơi xuống kệ trưng bày của ta rồi!"

Kim Bất Hoán tuy có hơi sờ sợ nhưng nghĩ đến số tiền khổng lồ đã bị "vặt lông" suốt mấy tháng qua, hắn lấy lại dũng khí, ra lệnh: "Chân nhân, đừng nghe bọn chúng dọa dẫm! Đánh! Đánh cho ta!"

Huyết Lôi chân nhân thấy bị khiêu khích, gầm lên một tiếng, lôi điện quanh người bùng nổ. Lão vung tay một cái, một tia chớp màu tím hung hãn lao thẳng về phía quầy lễ tân của Thẩm Trường An.

"Đừng!" Thẩm Trường An đột nhiên hét lên, vẻ mặt vô cùng thê lương.

Kim Bất Hoán đắc ý: "Bây giờ biết sợ rồi sao? Muộn…"

Từ "muộn" chưa kịp ra khỏi miệng, tia chớp của Huyết Lôi chân nhân đã bị một con chó đen nhỏ từ gầm bàn chui ra… há mồm nuốt chửng. Tiểu Hắc (Hắc Kỳ Lân) nhai "rắc rắc" như ăn bánh quy, sau đó còn ợ ra một cái luồng điện tàn dư màu tím, ánh mắt khinh bỉ nhìn lão già.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, tàn dư linh lực của vụ nổ vừa rồi đã quét trúng cái bình hoa cổ đặt trên bục gỗ bên cạnh.

*Choảng!*

Một tiếng động lanh lảnh vang lên. Chiếc bình gốm với nước men xanh xám vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh vụn dưới đất.

Không gian trong sảnh chính đột ngột rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Thẩm Trường An vẫn giữ tư thế vươn tay ra, vẻ mặt đau đớn đến mức như thể người thân nhất vừa lìa đời.

"Cái bình… cái bình 'Cửu Thiên Trấn Hải Bình' của ta…" Thẩm Trường An thầm thì, giọng run rẩy.

Huyết Lôi chân nhân hừ lạnh: "Chỉ là một món đồ sứ tầm thường của nhân gian, ngươi làm gì mà…"

"Tầm thường?" Thẩm Trường An đột nhiên ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt "bi ai" đến cực điểm, nhưng sâu trong con mắt lại là sự tính toán lạnh lùng. "Ngài biết đó là cái gì không? Đó là vật chứa tinh hoa của tứ hải, được một vị đại năng Thượng cổ dùng để trấn áp sóng thần. Để mang được nó về đây, ta đã phải tốn bao nhiêu công sức! Bây giờ nó vỡ rồi, phong thủy của khách sạn bị phá vỡ, sự bình yên của chúng sinh bị đe dọa!"

Thẩm Trường An bước ra khỏi quầy, mỗi bước chân của anh khiến sàn nhà rung nhẹ. Một luồng lực lượng vô hình bắt đầu bao trùm lấy sảnh chính. Đây là "Lĩnh vực tuyệt đối".

Trong khoảnh khắc đó, Huyết Lôi chân nhân kinh hoàng nhận ra chân nguyên trong người mình đột ngột bị đóng băng. Lão già Hóa Thần kỳ uy phong lẫm liệt bỗng nhiên thấy mình yếu ớt không khác gì một phàm nhân bị cắt đứt gân tay chân.

"Vân Cơ, tính toán tổn thất." Thẩm Trường An ra lệnh.

Vân Cơ lập tức lấy ra một tờ giấy dài dằng dặc, bút lông bay múa liên hồi: "Báo cáo chủ nhân. Thứ nhất: Cửu Thiên Trấn Hải Bình, trị giá gốc 500 vạn linh thạch cực phẩm. Thứ hai: Tác động chấn động làm vỡ ba chén trà Tử Sa thời khai thiên, giá 20 vạn mỗi chiếc. Thứ ba: Linh khí hỗn loạn làm ô nhiễm không khí trong sảnh, phí khử khuẩn đặc biệt 10 vạn. Thứ tư: Gây thương tổn tinh thần cho nhân viên… cái này tính rẻ, mỗi người 50 vạn."

Mặt Kim Bất Hoán bắt đầu tái mét: "Các ngươi… các ngươi ăn cướp à? Cái bình kia ta thấy ở chợ phiên bán có hai linh thạch!"

Thẩm Trường An thở dài, vỗ vai Kim Bất Hoán như huynh đệ lâu ngày gặp lại: "Nhị thiếu gia, đó là đồ nhái. Cái của ta là bản gốc có chứng nhận của Thiên Đạo. Ngươi xem, mảnh vỡ còn đang tỏa khói kìa."

Thực tế là do Lão Tà lén lút rắc chút bột ma độc vào để tạo hiệu ứng khói ảo giác, nhưng ở trong cái "lĩnh vực" của Thẩm Trường An, anh bảo đó là hơi thở của Thiên Đạo thì chính là hơi thở của Thiên Đạo.

Huyết Lôi chân nhân lúc này đã mồ hôi nhễ nhại, lão nhận ra mình hoàn toàn không thể cử động, linh khí bị tước đoạt một cách vô lý. Lão run rẩy: "Đạo… đạo hữu, có chuyện gì từ từ nói."

"Ta cũng muốn nói từ từ, nhưng đồ của ta đã vỡ, tim ta cũng tan nát theo." Thẩm Trường An lau đi giọt nước mắt ảo ảnh nơi khóe mắt. "Nhưng thôi, khách sạn Trường Sinh luôn lấy lòng hiếu khách làm đầu. Kim thiếu gia là khách quen, ta sẽ cho một mức giá ưu đãi."

Anh gõ bàn tính một cách điên cuồng. "Tạch tạch tạch tạch!"

"Tổng cộng: Một nghìn lẻ tám vạn linh thạch cực phẩm. Nếu trả ngay bây giờ, ta miễn phí cho ngươi cái vỏ hộp đựng bình hoa đã vỡ. Nếu không…"

Thẩm Trường An liếc mắt về phía Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ lúc này đã hóa hình to như một tòa tháp nhỏ, ngọn lửa u minh rực cháy trên bốn chân, hàm răng sắc lẹm chỉ cách cổ Huyết Lôi chân nhân có vài phân.

Lão Tà cũng tiến lên, đưa con dao phay lên lưỡi nếm thử: "Chủ nhân, hay là chặt lão già này ra làm nguyên liệu nấu súp? Một tu sĩ Hóa Thần bồi bổ chắc chắn là tốt lắm."

Kim Bất Hoán khóc không ra nước mắt. Hắn vốn mang cao thủ đến để đòi tiền, ai ngờ tiền chưa đòi được đã phải gánh thêm một khoản nợ khổng lồ có thể khiến Thương hội Kim Đình phá sản vài lần.

"Ta… ta không có nhiều linh thạch thế này mang theo người!" Kim Bất Hoán lắp bắp.

"Không sao, không sao." Thẩm Trường An lại mỉm cười, nụ cười "không chạm đến đáy mắt" khiến người ta rợn tóc gáy. "Chúng tôi có hỗ trợ trả góp với lãi suất của Tiên giới, hoặc ngươi có thể dùng chiếc 'Phi thuyền Thái Dương' mà ngươi vừa mới tậu để gán nợ. À, còn lão già này, tu vi Hóa Thần cũng được đấy, giữ lại khách sạn làm… bảo vệ quét cổng trong vòng hai nghìn năm đi."

Huyết Lôi chân nhân mắt trợn trắng, lần đầu tiên trong đời lão cảm thấy hối hận vì đã nhận lời đi giúp một thằng nhóc ăn chơi trác táng.

"Lão Tà, Vân Cơ, đưa khách vào phòng 'đặc biệt' để làm thủ tục thế chấp." Thẩm Trường An phẩy tay, sau đó khom người nhặt lấy một mảnh vỡ của cái bình sứ.

Anh nhìn đống đổ nát trên sàn nhà, tặc lưỡi tiếc rẻ: "Ôi cái bình sứ mua ở tiệm đồ gốm ven đường giá hai đồng bạc của ta… xem ra sau này phải bảo hệ thống mua cái nào bền hơn chút, chứ lần nào vặt lông khách cũng phải đập bình thế này, xót xa quá đi mất."

Sảnh chính lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Vân Cơ bắt đầu dùng pháp thuật lau sạch vết bẩn trên sàn nhà, miệng không ngừng càu nhàu về việc những tu sĩ này chẳng bao giờ biết giữ vệ sinh chung. Lão Tà đi vào bếp, bắt đầu nghiên cứu xem liệu có nên cho thêm sấm sét của Huyết Lôi chân nhân vào món thịt xào cho nó thêm "tê tái" hay không.

Chỉ còn mình Thẩm Trường An đứng đó, chậm rãi viết vào cuốn sổ thu chi:
*Ngày… tháng… năm… Khách hàng Kim Bất Hoán: Gây rối trật tự, phá hoại cổ vật. Do thu nhập chưa đủ bù đắp, tạm thu một chiếc Phi thuyền và một bảo vệ cấp Hóa Thần. Lợi nhuận ròng: Đạt kỳ vọng.*

Anh gấp sổ lại, nhìn ra ngoài cửa khách sạn, nơi hoàng hôn đang buông xuống vùng thung lũng giao thoa giữa các thế giới. Khách sạn Trường Sinh vẫn ở đó, lộng lẫy và bí ẩn, sẵn sàng chờ đón những "thượng đế" tiếp theo đến để được phục vụ… và được vặt lông một cách tận tình nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8