Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 178: ** Thế giới mới được thiết lập
**CHƯƠNG 178: THẾ GIỚI MỚI ĐƯỢC THIẾT LẬP**
Ánh ban mai của kỷ nguyên mới xuyên qua những tầng mây ngũ sắc, chiếu rọi lên biển hiệu dát vàng ròng của "Khách Sạn Trường Sinh". Tấm biển này vốn dĩ đã đủ lóa mắt, nay lại được thêm vào một tầng quy tắc của Thiên Đạo, mỗi nét chữ đều tỏa ra hơi thở của sự vĩnh hằng, khiến cho đám chim chóc linh thú bay ngang qua cũng không tự chủ được mà muốn hạ cánh xuống, cúi đầu chiêm bái.
Thẩm Trường An ngồi trên chiếc ghế xích đu bằng gỗ trắc lâu năm ở ban công tầng cao nhất, trên tay không phải là bí tịch thần thông gì, mà là một xấp hóa đơn dày cộp cùng chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng "lách cách" của những quân tính chạm nhau vang lên đều đặn, nhịp nhàng hơn cả tiếng chuông chùa buổi sớm.
"Chủ nhân, đây là báo cáo doanh thu từ các cửa ngõ không gian."
Vân Cơ nhẹ nhàng bước tới. Hôm nay cô mặc một bộ sườn xám màu lam ngọc, mái tóc dài được búi gọn bằng một cây trâm đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh thoát của một vị tiên tử hạ giới. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy ánh mắt cô đang dán chặt vào sàn nhà. Chỉ cần thấy một hạt cát li ti nào đó không nằm đúng vị trí, chín cái đuôi hồ ly phía sau sẽ lập tức xòe ra, quất một nhát khiến hạt cát đó biến mất khỏi cõi đời này ngay lập tức.
"Kể xem." Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn gõ bàn tính.
"Dạ, kể từ khi ngài tái thiết lập quy tắc 'Thăng tiên dựa trên chi tiêu', số lượng khách hàng từ Thượng giới tràn xuống tăng đột biến 300%. Hiện tại, phòng tiêu chuẩn của chúng ta đã kín chỗ đến tận… mười năm sau. Riêng khu vực 'Phòng xông hơi rèn luyện tâm ma' đã có ba vị Ma Tôn đang xếp hàng, sẵn sàng thế chấp cả bản mệnh thần binh để được vào tắm một lần."
Thẩm Trường An cuối cùng cũng ngừng tay, nheo mắt nhìn về phía xa. Ở đó, một khe nứt không gian khổng lồ đang sừng sững giữa trời, nhưng thay vì tuôn ra sát khí như trước kia, nó lại được treo một cái biển đèn LED chạy chữ: *“Chào mừng quý khách đến với Đặc khu kinh tế Trường Sinh – Vui lòng xếp hàng mua vé, không chen lấn, không dùng bạo lực.”*
Ngay bên cạnh khe nứt, một bóng dáng già nua, rách rưới đang cần mẫn phát từng tờ giấy nhỏ cho những kẻ mới thăng lên hoặc hạ xuống. Đó chính là Thiên Đạo Chi Tâm – thực thể tối cao của thế giới này, nhưng giờ đây đang trong bộ dạng một lão già làm nghề phát tờ rơi dạo.
"Tốt." Thẩm Trường An nhếch môi cười, nụ cười đúng chuẩn của một thương nhân không từ thủ đoạn. "Thế giới này rốt cuộc cũng đi đúng quỹ đạo của nó. Tu hành làm gì cho khổ sở, tranh đoạt làm gì cho máu chảy thành sông? Cứ chăm chỉ kiếm linh thạch, vào khách sạn của ta hưởng thụ, không phải là trường sinh sao?"
Dưới lầu, tiếng gào thét của Lão Tà từ phía nhà bếp vọng lên, cắt ngang bầu không khí thanh tĩnh.
"Thằng nhóc Kim Bất Hoán kia! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Hành lá phải cắt đều tăm tắp đúng 0.5 milimet! Ngươi cắt như thế này là muốn làm nhục món 'Đậu hũ linh hồn' của lão phu sao? Có tin ta bỏ thêm một cân Cửu U Trầm Độc vào bát mì của ngươi không?"
Ở một góc bếp, Kim Bất Hoán – vị nhị thiếu gia một thời oai phong lẫm liệt của thương hội lớn nhất tu chân giới – nay đang mếu máo cầm con dao phay nặng trịch, đôi bàn tay mịn màng giờ đây chằng chịt vết chai vì… gọt khoai tây và băm hành.
"Lão Tà tiền bối… con sai rồi. Nhưng mà, con đã nạp tiền VIP cấp 4 rồi mà, tại sao vẫn phải làm việc vặt thế này?"
"VIP cấp 4 cái gì?" Lão Tà vung chiếc muôi lớn bằng đầu người, sát khí ma đạo bốc lên nghi ngút nhưng lại bị ép vào trong cái tạp dề thêu hoa hồng hồng sến súa trên ngực. "Ở cái khách sạn này, ngoài Chưởng quầy ra, tất cả đều phải lao động! Muốn ăn đồ ta nấu? Một là đưa tiền, hai là bỏ sức. Ngươi có tiền nhưng tội nghiệt quá nặng, Chưởng quầy nói rồi, dùng lao động để rửa tội!"
Kim Bất Hoán khóc không ra nước mắt, nhìn ra cửa sổ thấy một con chó đen nhỏ đang nằm phơi nắng trên thảm cỏ cao cấp. Con chó đó – Tiểu Hắc – đang lười biếng ngáp một cái, bên cạnh là một chồng linh thạch cốt chất cao như núi, toàn là những món đồ cực phẩm mà các tông sư tu chân giới dâng hiến chỉ để đổi lấy một cái lắc đuôi thân thiện của nó.
"Đến con chó còn sướng hơn mình…" Kim thiếu gia lẩm bẩm, rồi lại lùi lũi băm hành.
Cùng lúc đó, sảnh chính của khách sạn vang lên tiếng chuông "Kính coong" báo hiệu có khách vào. Vân Cơ lập tức thu hồi chín cái đuôi, nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp nhất, tịnh tiến ra quầy lễ tân.
Người bước vào là một gã nam tử tóc tai bù xù, tay ôm một hồ lô rượu to tướng, lưng giắt một thanh kiếm rỉ sét. Hắn bước đi lảo đảo, vừa đi vừa lầm bầm những câu thơ nghe chừng rất hào sảng nhưng thực chất là đang than nghèo kể khổ.
"Rượu… cho ta rượu ngon nhất!"
Vân Cơ nhướn mày, đưa tay ra ngăn lại: "Lý Kiếm Tiên, dừng bước. Sổ nợ của ngài đã dài bằng ba dải ngân hà rồi. Chưởng quầy dặn, nếu hôm nay ngài không mang được 'Thanh liên kiếm ý' mới nhất đến gán nợ, thì mời ngài ra vỉa hè nằm cùng Thiên Đạo."
Lý Bạch (phiên bản tu tiên này) lập tức tỉnh rượu một nửa, cười hì hì, rút từ trong ngực áo ra một cuộn tranh nhỏ tỏa ánh sáng xanh mướt: "Đừng nóng, đừng nóng. Đây là kiếm ý ta lĩnh ngộ được khi nhìn Chưởng quầy… đếm tiền đêm qua. Ta đặt tên nó là 'Tiền vào như nước kiếm chiêu', bảo đảm độc nhất vô nhị!"
Thẩm Trường An từ trên lầu đi xuống, nghe thấy vậy liền cầm lấy cuộn tranh, kiểm tra một chút rồi gật đầu: "Tạm được. Kiếm ý này có mùi tiền nồng đậm, rất hợp với gu của ta. Vân Cơ, cho hắn một bình rượu 'Lưu Linh Tuý' cấp thấp, và một đĩa đậu phộng rang linh khí."
"Chưởng quầy, sao lại là cấp thấp?" Lý Bạch kêu oai oái.
"Vì kiếm ý của ngươi hôm qua chỉ có 'Tiền vào', chưa có 'Tiền ra'. Đầu tư mà không biết chi tiêu là đầu tư lỗi. Đi chỗ khác chơi!" Thẩm Trường An xua tay.
Đúng lúc này, không gian xung quanh khách sạn chợt rung động. Một cỗ áp lực nặng nề tràn xuống, bầu trời vốn đang yên bình bỗng chốc sụp tối. Một đạo kim quang rực rỡ từ trên cao giáng xuống ngay trước cổng khách sạn.
Một gã thanh niên mặc chiến giáp lộng lẫy, tay cầm thần thương, khí thế hiên ngang đến cực điểm hiện ra. Hắn ta nhìn quanh với vẻ khinh khỉnh, tiếng nói vang rền như sấm nổ:
"Ta là Hoang Thiên Thánh Tử, vừa thăng hoa lên thần vị! Nghe nói ở đây có vị 'Chủ tể' cai quản trật tự mới của vũ trụ? Mau ra đây tiếp kiến thần linh! Nếu dịch vụ không tốt, ta sẽ san bằng nơi này thành bình địa!"
Bên trong khách sạn, không khí bỗng im lặng đến lạ kỳ.
Lão Tà đang thái hành dừng dao, ánh mắt sẹo trợn lên nhìn ra cửa như nhìn một thằng đần.
Tiểu Hắc đang ngủ gật mở một con mắt ra, lầu bầu trong đầu: "Lại một con gà muốn hiến tế thân xác cho nồi lẩu của Lão Tà sao?"
Thiên Đạo đang phát tờ rơi ngoài cổng liền vội vàng lùi ra xa trăm dặm, che mặt ra chiều: "Ta không quen hắn, thật lòng không quen hắn!"
Thẩm Trường An thong thả đi ra trước cửa, vẫn cầm chiếc bàn tính. Anh nhìn gã Thánh Tử đang tỏa hào quang lóa mắt kia, mỉm cười nói:
"Chào mừng quý khách. Ở đây chúng tôi không tiếp kiến thần linh, chỉ tiếp nhận người tiêu dùng. Ngài nói muốn san bằng nơi này?"
"Phải! Một gã phàm nhân không có nửa điểm tu vi như ngươi…"
Thẩm Trường An không đợi hắn nói hết, nhẹ nhàng búng một cái quân tính trên bàn tính.
*Tách!*
Trong tích tắc, toàn bộ kim quang trên người Hoang Thiên Thánh Tử biến mất sạch sành sanh. Bộ chiến giáp thần thánh hóa thành một bộ đồ vải thô rách nát, cây thần thương biến thành một cái đòn gánh gãy. Thậm chí tu vi Thần vị mà hắn vừa dày công tu luyện hàng vạn năm cũng bị hút cạn, biến thành một con số không tròn trĩnh hiện ra trên trán.
Thẩm Trường An lật sổ nợ ra, lạnh lùng nói: "Phạm quy định khách sạn: Đe dọa tài sản cố định. Hình phạt: Tước đoạt tu vi 10.000 năm, chuyển hóa thành linh khí cung cấp cho Wifi khách sạn. Ngoài ra, ngài còn nợ chúng tôi phí dịch vụ 'Tư vấn đạo đức' là một vạn cực phẩm linh thạch. Trả tiền, hay là muốn vào chuồng làm bạn với Tiểu Hắc?"
Gã Thánh Tử ngây người ra như phỗng. Hắn cố gắng vận dụng thần lực nhưng chỉ thấy bên trong đan điền trống rỗng đến mức nghe được tiếng gió thổi. Hắn kinh hoàng nhận ra, trong phạm vi khách sạn này, hắn thật sự chẳng là cái gì cả. Cái gọi là Thần, trước mặt gã chủ tiệm tham tiền này, còn chẳng bằng một vị khách có thẻ Thành viên Đồng.
"Ta… ta không có linh thạch…"
"Không có tiền?" Ánh mắt Thẩm Trường An lóe lên tia sáng kinh doanh ranh mãnh. "Vậy thì đúng lúc lắm. Khách sạn vừa mở thêm dịch vụ 'Phòng tắm hơi địa ngục', đang thiếu một nhân viên chuyên châm lửa dưới đáy vạc dầu. Chúc mừng, ngươi đã trúng tuyển thực tập không lương trong vòng một kỷ nguyên."
Nói đoạn, Thẩm Trường An vung tay một cái, gã Thánh Tử tội nghiệp liền bị một lực lượng không thể kháng cự hút vào sâu trong tầng hầm của khách sạn.
Vân Cơ đứng bên cạnh, bình thản rút ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chép lại: "Ngày thứ nhất của tân thế giới: Một thần linh bị thu giữ, dự kiến mang lại doanh thu linh khí đủ cho Wifi hoạt động trong vòng 3 năm."
Lúc này, một vị khách đặc biệt khác bước vào. Đó là Tuyết Nhi, vị Thánh Nữ Băng Giá nổi tiếng lạnh lùng nhất giới tu chân. Nàng vẫn mặc bộ váy trắng như tuyết, gương mặt đẹp đến ngột thở nhưng quanh năm không một chút biểu cảm. Thế nhưng, ngay khi nàng vừa bước qua cánh cửa gỗ, cái mũi tinh tế của nàng đã khẽ động đậy.
"Chưởng quầy, trà sữa linh chi mật rồng… hôm nay có giảm giá không?" Nàng cố giữ giọng điệu lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào cái menu treo sau lưng Vân Cơ.
"Thánh nữ, ngài đã uống năm cốc từ sáng rồi." Thẩm Trường An cười tủm tỉm. "Nếu muốn thêm, ngài phải tham gia chương trình 'Thách thức ăn cay' của Lão Tà ở phía sau. Thắng một lượt được tặng một cốc."
Gương mặt Tuyết Nhi khẽ biến sắc. Nghĩ đến món cay "Tận thế" của Lão Tà, ngay cả một vị tu sĩ băng hệ như nàng cũng thấy rùng mình. Nhưng cuối cùng, tình yêu với trà sữa đã chiến thắng sự lạnh lùng. Nàng khẽ gật đầu, đi về phía nhà bếp với phong thái của một chiến sĩ sắp đi vào cõi chết.
Thẩm Trường An thở dài một tiếng, tựa người vào khung cửa, nhìn ra thế giới đang vận hành một cách… trật tự theo ý mình.
Giới tu tiên trước đây giống như một đấu trường đẫm máu không có quy luật, kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu. Còn giờ đây, giới tu tiên giống như một trung tâm thương mại khổng lồ. Kẻ mạnh phải cày tiền để duy trì địa vị, kẻ yếu phải làm thêm để đổi lấy tài nguyên. Công bằng hơn, yên bình hơn, và quan trọng nhất là… mang lại lợi nhuận khổng lồ cho khách sạn.
Anh lại bắt đầu gõ bàn tính.
*Lách cách. Lách cách.*
"Tiểu Hắc, dậy đi phát thêm ít Voucher giảm giá phòng tập thể cho đám tán tu đi. Cứ để họ vất vưởng ngoài cổng thì mất mỹ quan quá, cho họ vào ở rồi bắt họ ra sau vườn chăm rau cho Lão Tà."
Con chó đen nghe thấy chữ "Voucher" liền vểnh tai lên, lười biếng ngậm lấy xấp giấy rồi phóng đi như một vệt chớp đen.
Thẩm Trường An ngước nhìn bầu trời. Một Thiên Đạo từng kiêu ngạo nay đang khúm núm phát tờ rơi, một Ma Quân khét tiếng nay đang thái hành, một Thiên Hồ kiêu kỳ nay đang quét rác, và chính anh – một kẻ không có chút tu vi – đang nắm giữ mạch máu của toàn vũ trụ.
"Sống như thế này… xem ra còn thú vị hơn làm tiên nhân nhiều."
Thẩm Trường An nâng chén trà linh dược lên, nhấp một ngụm, ánh mắt hiện lên vẻ thỏa mãn vô cùng. Khách Sạn Trường Sinh không chỉ là nơi để ở, nó là trái tim của vũ trụ mới này. Và anh, chính là vị bác sĩ kiêm chủ nợ, đang từng ngày "bắt mạch" và "thu tiền" của cả nhân gian.
Hương trà thơm ngát hòa cùng tiếng gào thét của gã Thánh Tử ở dưới hầm và tiếng chửi thề của Lão Tà trong bếp, tạo thành một bản giao hưởng độc nhất vô nhị của thời đại mới. Thời đại mà mọi tiên nhân đều phải dừng bước, chỉ có hóa đơn và tiền mặt mới là vĩnh hằng.