Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 180: ** Dịch vụ \”Cho vay tu vi\”
**CHƯƠNG 180: DỊCH VỤ "CHO VAY TU VI"**
Ánh ban mai của ngày đầu tiên trong kỷ nguyên mạt pháp lười biếng bò qua những kẽ lá héo úa của Vườn Rau Vạn Cổ, khẽ chạm vào lớp sương muối lạnh lẽo bao phủ lấy thềm đá của Khách sạn Trường Sinh. Khác với vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ của những tông môn sụp đổ ngoài kia, bên trong khách sạn, nhịp sống dường như vẫn đang vận hành theo một quy luật tàn nhẫn và chính xác như tiếng gõ bàn tính.
"Lạch cách. Lạch cách."
Thẩm Trường An ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành lót da hổ Tuyết Lan ở sảnh chính. Ánh nắng buổi sớm hắt vào gò má hơi nhợt nhạt của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm lúc này đang dán chặt vào cuốn sổ thu chi bọc vàng. Bên cạnh anh, chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang đang tự động nhảy nhót, mỗi tiếng kêu lên đều báo hiệu một khoản nợ mới vừa phát sinh.
– Lão Tà! – Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, lên tiếng gọi lớn.
Từ phía sau gian bếp, một luồng sát khí màu đen đậm đặc xộc tới, kèm theo đó là mùi… hành lá xào cháy. Lão Tà, vị Ma Quân từng làm rung chuyển Cửu Giới, nay đang bước ra với bộ tạp dề thêu hoa hồng phấn bám đầy dầu mỡ. Trên tay lão không phải là món thần khí Thất Sát Đao, mà là một chiếc chảo lớn đen sì.
– Chủ nhân, có chuyện gì? Ta đang nghiên cứu món "Tiên khí tán tận nhục tào thanh". Không có linh khí điều phối hỏa hầu, làm thịt xào mà chẳng khác gì nhai củi khô, ta bực mình lắm rồi đây! – Lão Tà hậm hực, vết sẹo trên mặt co giật.
Thẩm Trường An khẽ thở dài, đẩy tách trà nhài sang một bên:
– Nguyên liệu suy giảm là điều tất nhiên. Thiên đạo đang "bảo trì", tất cả các đạo hữu ngoài kia đều đã biến thành người phàm. Vấn đề là ở chỗ đó. Đám "vị khách" của chúng ta giờ đây ngay cả việc vác củi, gánh nước hay đi hái linh dược dã sinh cũng không làm nổi. Nếu cứ thế này, họ sẽ không có tiền trả tiền phòng, và khách sạn sẽ phá sản trước khi thế giới kịp hồi phục.
Đúng lúc này, Vân Cơ từ phía hành lang lướt tới. Dù tu vi Cửu Vĩ Thiên Hồ bị phong ấn, nhưng vẻ điệu đà của nàng vẫn đủ để khiến bất kỳ tu sĩ nào phải nuốt nước bọt. Nàng cầm một chiếc khăn tay trắng muốt, liên tục lau sạch lớp bụi không khí vốn chẳng hề tồn tại trên mặt quầy tiếp tân.
– Chủ nhân nói phải. Sáng nay có ba vị Trưởng lão của Kiếm Tông đòi… ký sổ nợ. Họ bảo chân tay rụng rời, không thể leo lên núi hái linh quả đổi lấy bữa sáng. Có người còn khóc lóc bảo rằng cái danh hào "Vạn Kiếm Quy Tông" giờ không quý bằng một mẩu bánh mì khô. – Vân Cơ cau mày, vẻ khinh bỉ hiện rõ – Thật bẩn thỉu, đám người đó cứ bám lấy quầy lễ tân khiến ta phải xịt nước hoa tẩy uế tận mười lần.
Thẩm Trường An gấp sổ lại, nụ cười "không chạm đến đáy mắt" dần hiện lên. Đây chính là biểu hiện khi anh chuẩn bị làm điều gì đó mà giới tu chân thường gọi là "vặt lông tận gốc".
– Vì thế, ta đã ra mắt một dịch vụ mới. – Thẩm Trường An đứng dậy, phủi nhẹ tà áo thư sinh – Vân Cơ, đi dán thông báo trước cửa. Lão Tà, vào bếp làm cho ta mấy trăm cái "Bánh Bao Tăng Lực", nhưng nhớ chỉ cho một tí ti mảnh vụn linh thạch vào thôi. Tiểu Hắc! Đừng ngủ nữa!
Từ dưới gầm bàn, một con chó đen nhỏ nhắn lười biếng chui ra, ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả tiên kim. Nó vẫy đuôi rồi ngồi thẳng dậy, tỏ vẻ oai nghiêm của một Thần thú bảo an chuyên nghiệp.
Năm phút sau, một tấm bảng hiệu làm bằng gỗ đàn hương lớn được treo ngay lối vào khách sạn với những hàng chữ rồng bay phượng múa:
**"KHUYẾN MÃI CỨU TRỢ MẠT PHÁP: DỊCH VỤ CHO VAY TU VI"**
1. *Cho vay tu vi ngắn hạn (Trình độ Trúc Cơ hoặc Kim Đan).*
2. *Lãi suất ưu đãi: "Mượn 1 trả 2", trả bằng linh thạch hoặc hiện vật quý hiếm.*
3. *Thế chấp: Bí kíp môn phái, đạo tâm, hoặc cam kết làm lao động chân tay cho khách sạn trong vòng 100 năm.*
4. *Lưu ý: Hết hạn không trả, tu vi sẽ bị thu hồi kèm theo cả… nội y.*
Cả sảnh khách sạn xôn xao. Đám tu sĩ đang nằm vất vưởng vì thiếu linh khí, mặt mũi hốc hác, ngay lập tức bật dậy như bị điện giật.
Người đầu tiên xông đến là Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán. Gã công tử từng mang cả phi thuyền đến để thị uy này, giờ đây chỉ còn bộ quần áo lụa là nhăn nhúm, mặt mày xanh mét.
– Thẩm… Thẩm ông chủ! Cho ta vay! Cho ta vay một ngày tu vi Nguyên Anh! – Kim Bất Hoán gào lên, bám chặt lấy cạnh bàn gỗ.
Thẩm Trường An liếc nhìn bàn tính, nụ cười càng đậm:
– Ồ, là Kim thiếu gia. Tu vi Nguyên Anh? Ngài biết giá của nó hiện tại cao thế nào không? Hiện tại linh khí toàn cầu đang đóng băng, một phân tu vi Nguyên Anh có giá ngang một ngọn núi linh thạch đấy. Ngài có gì để thế chấp?
Kim Bất Hoán run rẩy rút ra một miếng ngọc bội gia truyền, đây là món bảo mệnh cuối cùng của gã:
– Cái này! Ngọc Tủy Vạn Năm! Chỉ cần cho ta tu vi để ta bay về phủ, ta sẽ bảo cha ta mang một xe vàng đến chuộc!
Thẩm Trường An nháy mắt với Vân Cơ. Nàng uyển chuyển tiến tới, cầm lấy miếng ngọc bội soi dưới ánh sáng mặt trời, sau đó lạnh lùng phán một câu:
– Hơi sứt mẻ, chỉ đủ vay tu vi Kim Đan trong vòng 2 giờ. Đồng ý thì ký vào đây, dấu vân tay phải có tí máu cho nó thành kính.
Kim Bất Hoán không chần chừ, cắn ngón tay ký cái rẹt. Thẩm Trường An khẽ búng tay một cái. Từ không trung, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ hệ thống rơi xuống, chui tọt vào đỉnh đầu Kim Bất Hoán.
Cảm giác sức mạnh bùng nổ, khí cơ tràn trề khiến Kim Bất Hoán sung sướng đến phát điên. Gã gào lên một tiếng, cảm thấy mình lại là cái vị "vô địch" ngày xưa.
– Ha ha! Sức mạnh! Sức mạnh đã trở lại! Ta…
Chưa kịp dứt lời, gã đã vội vàng phóng ra khỏi cửa khách sạn. Nhưng vì quá gấp gáp, gã quên mất rằng kỹ năng bay lượn đã bị thui chột. Gã đâm sầm vào gốc cây cổ thụ bên ngoài, kêu lên oai oái rồi mới lồm cồm bò dậy, cưỡng ép ngự không bay về hướng chân trời.
Thẩm Trường An nhìn theo bóng lưng gã, lẩm bẩm:
– Vân Cơ, ghi vào sổ. 2 giờ nữa, hệ thống tự động thu hồi sức mạnh. Lúc đó gã đang ở giữa không trung thì… đó là việc của bảo hiểm, không phải việc của chúng ta.
Lão Tà đứng bên cạnh, chậc lưỡi:
– Chủ nhân, ngươi quả là đen tối hơn cả ma đầu. Cho gã vay tu vi nhưng không cho gã công pháp vận hành tương ứng, khác gì đưa thanh thần kiếm cho đứa trẻ lên ba. Gã bay đi được, chưa chắc đã hạ cánh được an toàn.
– Đó gọi là dịch vụ bán thêm. – Thẩm Trường An bình thản nói – Nếu gã muốn hạ cánh an toàn, gã phải mua thêm gói "Kỹ năng hạ cánh khẩn cấp" trị giá 500 linh thạch. Nhưng tiếc là gã chưa hỏi, mà ta thì vốn là người khiêm tốn, không thích khoe khoang.
Không gian khách sạn bắt đầu nóng lên. Từng dòng người xếp hàng dài dằng dặc trước quầy lễ tân. Có những vị tiên nhân đạo cốt tiên phong nay sẵn sàng đánh nhau chỉ để giành suất vay "Tu vi hái thuốc".
Dịch vụ này của Thẩm Trường An không chỉ là bán sức mạnh, mà là bán sự sinh tồn. Trong thế giới mạt pháp, ai có tu vi, kẻ đó là vua. Nhưng ở Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An mới là Thượng đế của những vị vua đó.
Đến giữa trưa, doanh thu của khách sạn đã vượt mức kỷ lục của cả tháng trước. Tiền không chỉ là linh thạch, mà còn là vô số bí mật môn phái, bản đồ kho báu và các lời cam kết trung thành.
Tiểu Hắc bỗng nhiên sủa nhẹ hai tiếng, hướng về phía cổng lớn. Một bóng người xiêu vẹo bước vào. Đó là một vị lão già râu tóc trắng xóa, dù mất sạch tu vi nhưng vẫn giữ được khí chất thanh cao thoát tục. Ông lão mặc một bộ đồ xám đơn giản, trên lưng đeo một thanh kiếm gãy.
Đám đông đang ồn ào bỗng im bặt. Có người thì thầm:
– Là Kiếm Thánh Trần Thiên Nhất… Ông ấy cũng đến đây vay tu vi sao?
Trần Thiên Nhất đi thẳng đến trước mặt Thẩm Trường An, không cúi đầu, nhưng ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực.
– Thẩm tiểu hữu, ta muốn vay…
– Tu vi Đại Thừa để cứu vãn thế giới sao? – Thẩm Trường An cắt ngang, tay vẫn mân mê tách trà – Xin lỗi, gói đó không có trong thực đơn hôm nay.
Trần Thiên Nhất lắc đầu, giọng khản đặc:
– Không. Ta muốn vay một chút tu vi nhỏ nhoi, đủ để nhen nhóm một ngọn lửa lò. Ở thành phố phía đông khách sạn, hàng vạn người dân thường đang chết rét vì không có hỏa diễm ma pháp. Ta không cần sức mạnh để chiến đấu, ta cần nó để mang lại hơi ấm cho người phàm.
Sảnh khách sạn rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ. Đám tu sĩ đang háo hức vay tu vi để đi chiếm đoạt tài nguyên bỗng cúi mặt. Lão Tà dừng tay băm thịt, Vân Cơ cũng ngừng việc lau chùi.
Thẩm Trường An nhìn đăm đăm vào mắt vị Kiếm Thánh. Trong thế giới mà ai cũng tìm cách ngoi lên, người này lại muốn cúi xuống.
– Ngài có gì để thế chấp? – Thẩm Trường An hỏi, giọng không có chút cảm xúc nào.
Trần Thiên Nhất đặt thanh kiếm gãy lên bàn:
– Đây là linh hồn của ta, là Kiếm Tâm suốt ba ngàn năm tu luyện. Nếu ta không trả được nợ, ta nguyện trở thành kẻ tâm thần, vĩnh viễn không thể cầm kiếm nữa.
Thẩm Trường An im lặng hồi lâu. Mọi người đều nghĩ rằng vị quản lý khách sạn sắt đá này sẽ từ chối hoặc đòi hỏi nhiều hơn. Nhưng sau đó, anh bỗng cười, một nụ cười khác hẳn với lúc nãy – nụ cười thực sự chạm đến đáy mắt.
– Kiếm Tâm? Thứ đó đối với ta không đáng một đồng. Nhưng… tính khí của ngài khiến ta khá thích thú.
Anh quay sang Lão Tà:
– Lão Tà, chuẩn bị cho vị khách này mười cỗ xe linh thú, chất đầy than đá và thực phẩm. Vân Cơ, cấp cho lão tiên sinh gói "Thánh nhân chi hỏa" vĩnh viễn, không tính lãi.
– Cái gì?! – Cả sảnh đường kinh ngạc.
Vân Cơ ngây người:
– Chủ nhân, chúng ta đang làm kinh doanh, không phải làm từ thiện! Gói "Vĩnh viễn" tốn rất nhiều điểm công đức của hệ thống!
Thẩm Trường An xua tay, mắt nheo lại nhìn vị Kiếm Thánh đang ngỡ ngàng:
– Đây không phải từ thiện. Đây là đầu tư marketing dài hạn. Hãy tưởng tượng đi, nếu Kiếm Thánh cứu được cả một tòa thành, người ta sẽ hỏi: "Ai đã ban cho ông sức mạnh đó?". Và câu trả lời sẽ là: "Khách sạn Trường Sinh". Tiếng thơm vạn đời chính là tấm biển hiệu đắt giá nhất mà linh thạch không mua nổi.
Nói đoạn, anh búng tay. Một đạo hỏa diễm thuần khiết như nắng mặt trời rớt vào tay Trần Thiên Nhất, không nóng bỏng mà ấm áp vô cùng.
Trần Thiên Nhất cúi người thật sâu, sau đó quay lưng đi ra ngoài cùng đoàn xe mà Lão Tà vừa chuẩn bị xong. Bóng dáng của ông già và đoàn xe dần khuất xa trong làn sương mù, để lại một niềm hy vọng nhen nhóm trong đống đổ nát của thời đại mạt pháp.
Thẩm Trường An ngồi xuống, cầm lại bàn tính.
– Được rồi, hết giờ kịch tính. Chúng ta quay lại với công việc. Tiếp theo! Vị nào muốn vay tu vi để đi… đào trộm mộ tổ tông mình thế chấp bằng cái gì? – Anh gõ mạnh bàn tính, giọng điệu lại trở về vẻ thực dụng đến phát ghét.
Đám đông lại một lần nữa nhốn nháo xô đẩy.
Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi. Trong Khách sạn Trường Sinh, hơi ấm từ lò sưởi và mùi thịt nướng của Lão Tà quyện lại, tạo thành một thiên đường nhỏ nhoi giữa thế gian đang lụi tàn. Thẩm Trường An nhìn qua cửa sổ, nụ cười của anh ẩn hiện dưới ánh nến.
Anh biết rằng, mạt pháp không phải là kết thúc. Mạt pháp chính là lúc mà mô hình kinh doanh "Độc quyền sức mạnh" của anh đạt đến đỉnh cao. Những vị tiên nhân ngoài kia càng khổ sở, ví tiền của anh lại càng đầy lên.
Thế giới này có thể thiếu linh khí, nhưng sẽ không bao giờ thiếu những kẻ ham muốn sức mạnh. Và chừng nào khách sạn còn đứng đó, Thẩm Trường An vẫn sẽ là người cầm lái cho cả vận mệnh của giới tu tiên này.
"Lạch cách."
Tiếng bàn tính ngọc đế quang lại vang lên, đều đặn, lãnh đạm, hòa cùng nhịp thở của cả thế gian. Một ngày mới của Khách sạn Trường Sinh mới chỉ thực sự bắt đầu.
***