Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 182: ** Vân Cơ trở thành Nữ hoàng giải trí
**CHƯƠNG 182: VÂN CƠ TRỞ THÀNH NỮ HOÀNG GIẢI TRÍ**
Trong bầu không khí sặc sụa mùi tiền và hương vị thức ăn tinh tế của Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang ngồi bắt chéo chân sau quầy lễ tân, đôi mắt nheo lại nhìn vào màn hình ảo ảnh của hệ thống.
Dạo gần đây, chỉ số "Hồng Trần Khí" – thứ năng lượng được kết tinh từ cảm xúc hỉ nộ ái ố của khách hàng – đang có dấu hiệu chững lại. Đám tiên nhân này sau khi ăn no, ngủ kỹ ở những căn phòng VIP, ngâm mình trong suối nước nóng Tẩy Tâm, thì bắt đầu rơi vào một trạng thái… triết học thái quá. Họ ngồi đực mặt ra nhìn mây bay, hoặc tụ tập lại để bàn luận về những đạo lý tu hành cũ rích.
Đối với một quản lý đặt lợi nhuận lên hàng đầu như Thẩm Trường An, đây là một tín hiệu nguy hiểm. Khách hàng nhàn rỗi quá sẽ bắt đầu soi mói giá phòng, hoặc tệ hơn là họ sẽ rời đi để tìm kiếm sự kích thích mới ở những bí cảnh nguy hiểm.
"Thiếu sự giải trí… giới tu tiên này thiếu trầm trọng văn hóa giải trí tinh thần!" Thẩm Trường An gõ gõ cây bút lông lên trán, thở dài một tiếng đầy tâm tư.
Đúng lúc đó, Vân Cơ từ phía hành lang đi ra. Hôm nay nàng mặc một bộ xường xám cách điệu màu hồng nhạt, đuôi cáo thu lại gọn gàng, nhưng mỗi bước đi vẫn tỏa ra mị lực khiến những vị tán tu đang ngồi ở sảnh chính suýt chút nữa thì sặc trà. Tuy nhiên, điều làm Thẩm Trường An chú ý không phải nhan sắc của nàng, mà là sự kỹ tính đến mức phát điên đang trỗi dậy.
Vân Cơ cầm một chiếc khăn tay trắng tinh, khẽ quệt lên góc một chiếc bình ngọc kê bên vách. Phát hiện một hạt bụi nhỏ li ti không thể nhìn thấy bằng mắt thường, lông mày nàng nhíu lại, đôi mắt rực lên ngọn lửa hồng quang.
"Tiểu Hắc! Ngươi quét dọn kiểu gì thế này? Cái bình này lệch về bên trái đúng ba milimet, và trên đó có một hạt bụi của sa mạc phía Tây! Nếu trong vòng mười hơi thở nữa ngươi không khiến cái sảnh này đạt tới độ phản chiếu gương 100%, ta sẽ dùng mị thuật bắt ngươi nhảy múa trên lửa mười ngày mười đêm!"
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đang nằm gặm linh thạch cốt ở góc tường – giật nảy mình, vẫy đuôi rối rít rồi biến thành một cơn lốc đen thui, quét sạch mọi ngóc ngách với tốc độ âm thanh.
Chứng kiến cảnh tượng này, trong đầu Thẩm Trường An bỗng nảy ra một tia sáng vàng kim – loại ánh sáng thường xuất hiện mỗi khi anh tìm thấy một nguồn thu mới.
"Vân Cơ, lại đây." Thẩm Trường An nở một nụ cười "vô hại", vẫy tay gọi.
Vân Cơ bước tới, nụ cười trên môi ngay lập tức chuyển sang trạng thái chuyên nghiệp của một tiếp tân: "Chủ nhân, ngài cần báo cáo doanh thu hay lại muốn ta đi 'nhắc nhở' mấy vị khách nợ tiền phòng quá hạn?"
"Không, không. Việc đó để sau." Thẩm Trường An đẩy một tờ giấy bằng da cừu ra trước mặt nàng, trên đó vẽ chi chít những vòng tròn và các từ ngữ kỳ lạ như 'Idol', 'Debute', 'Center', 'Fandom'. "Ngươi có bao giờ cảm thấy, việc làm tiếp tân hằng ngày có chút… lãng phí tài năng của mình không?"
Vân Cơ hơi ngẩn ra, đôi mắt hồ ly đảo liên tục: "Ý của ngài là sao?"
"Ngươi có nhan sắc đỉnh cấp của Cửu Vĩ Thiên Hồ, có mị thuật có thể điều khiển tâm trí cả một quân đoàn, và quan trọng nhất, ngươi có sự ám ảnh cưỡng chế về sự hoàn hảo. Ta muốn giao cho ngươi một trọng trách mới: Giám đốc điều hành mảng giải trí của Trường Sinh Khách Sạn. Chúng ta sẽ tạo ra một thứ gọi là… Idol Tiên Giới."
Mười phút sau, khi Thẩm Trường An giải thích xong khái niệm về "Công nghiệp thần tượng", "Lượng truy cập", và "Nữ hoàng giải trí", Vân Cơ cảm thấy như một cánh cửa mới đã mở ra trong linh hồn mình.
"Nói cách khác…" Vân Cơ nheo mắt, đôi tay bắt đầu chuyển động nhịp nhàng theo bản năng, "Ta sẽ tuyển chọn những tiên nữ, yêu nữ có tố chất nhất, uốn nắn họ theo một quy chuẩn hoàn mỹ nhất, rồi bắt cả thiên hạ phải quỳ xuống dưới chân họ, chỉ để xin được bỏ tiền ra mua một tấm ảnh hoặc một nụ cười?"
"Chính xác là như vậy!" Thẩm Trường An đập tay xuống bàn tính. "Người đầu tiên làm nên lịch sử này, không ai khác chính là ngươi – Vân Cơ. Ngươi không chỉ là quản lý, ngươi sẽ là người đứng đầu thế giới giải trí này. Ta gọi đó là dự án: *Linh Giới 101*."
—
Chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày, một thông báo gây chấn động toàn bộ Phù Thế Linh Giới được dán trước cửa khách sạn và phát tán qua hệ thống "Linh Thông Mạng" (vốn được Thẩm Trường An dùng để nhận đơn đặt phòng từ xa).
**[TUYỂN CHỌN TÀI NĂNG ĐA VŨ TRỤ: BƯỚC CHÂN TRƯỜNG SINH]**
*Đối tượng: Tiên tử, Ma nữ, Yêu linh có nhan sắc hoặc tài năng đặc biệt.*
*Quyền lợi: Được đào tạo bởi Cửu Vĩ Thiên Hồ Vân Cơ, cơ hội nhận được công pháp làm đẹp Vạn Cổ, và trở thành Idol đại diện cho Khách sạn Trường Sinh.*
*Lệ phí đăng ký: 500 linh thạch thượng phẩm (Chưa bao gồm thuế giá trị gia tăng).*
Lão Tà từ trong bếp nghe thấy tin này, suýt chút nữa làm rơi chiếc dao phay làm từ răng rồng. Ông lạch bạch chạy ra, tay vẫn còn dính chút bột mỳ: "Thẩm tiểu tử, ngươi lại phát điên cái gì vậy? Lập hội nhảy múa ca hát thì có gì hay? Có bằng một bát mì bò của ta không?"
Thẩm Trường An liếc nhìn lão bếp trưởng: "Lão Tà, lão không hiểu. Một bát mì của lão giá 50 linh thạch. Nhưng một cái vé xem Vân Cơ biểu diễn phối hợp với ánh sáng pháp trận, ta có thể bán giá 5.000 linh thạch mà họ còn phải tranh nhau sứt đầu mẻ trán đấy."
Vân Cơ thì không quan tâm đến lời của Lão Tà. Nàng đã bắt đầu thiết kế sân khấu. Với tính cách OCD của mình, nàng không cho phép bất kỳ sự cẩu thả nào.
Kỳ thi tuyển chọn đầu tiên diễn ra tại sảnh sau của khách sạn. Hàng ngàn tiên nữ từ các môn phái lớn nhỏ đổ về. Có những vị sư tỷ quanh năm chỉ biết cầm kiếm, lạnh như băng tuyết, giờ đây cũng lén lút đeo mạng che mặt, xách váy đi dự thi vì sức hút của hai chữ "Làm đẹp" và "Nổi tiếng".
Vân Cơ ngồi trên chiếc ghế bành bọc lông linh báo, tay cầm một thanh thước bằng ngọc.
Người đầu tiên bước vào là một đệ tử của phái Băng Hà, người tỏa ra hàn khí bức người. Nàng định biểu diễn một màn múa kiếm truyền thống.
"Dừng lại!" Vân Cơ gõ cây thước ngọc xuống bàn.
Vị tiên nữ sững người: "Vân Cơ tiền bối, ta vẫn chưa bắt đầu…"
"Bước chân của ngươi lệch về bên phải 1,5 độ khi đi chuyển. Bả vai trái thấp hơn vai phải một phân. Ánh mắt ngươi quá chết chóc, chúng ta là đang bán niềm vui, không phải đi đòi nợ. Loại!" Vân Cơ phất tay một cái lạnh lùng.
"Tiếp theo!"
Cứ như vậy, trong suốt ba ngày, Vân Cơ đã "tước đoạt" giấc mơ của hàng trăm vị tiên tử với những lý do cực kỳ quái chiêu: "Tóc ngươi không đủ bóng", "Hơi thở của ngươi không có mùi hương mẫu đơn", hay "Răng khểnh của ngươi không đúng tỷ lệ vàng".
Cuối cùng, sau những vòng tuyển chọn gắt gao như lọc bụi, Vân Cơ chọn ra được bốn người, thành lập nên nhóm nhạc mang tên: *Thiên Tiên Tứ Sắc*.
Những cô gái tội nghiệp này không hề biết rằng, cuộc đời của họ bắt đầu bước vào một "địa ngục huấn luyện" thực sự. Vân Cơ áp dụng mọi tiêu chuẩn nghiêm ngặt nhất. Mỗi động tác tay, mỗi nụ cười đều phải được tập luyện hàng vạn lần trước gương.
"Xoay người! Ta nói là xoay 360 độ, không phải 359,9 độ! Tập lại!"
Tiếng hét của Vân Cơ vang vọng trong phòng tập cách âm. Các tiên nữ bình thường được nuông chiều ở tông môn, giờ đây khóc không thành tiếng, mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm những bộ đồ tập ôm sát mà Thẩm Trường An đặc biệt "thiết kế" để tối ưu hóa sự linh hoạt (và cũng để thu hút ánh nhìn).
Thậm chí, Lão Tà cũng bị kéo vào cuộc. Thẩm Trường An bắt lão nấu "Thực đơn Idol": "Không mỡ, không tinh bột, toàn bộ là linh thảo cung cấp collagen và khoáng chất, vị phải ngon nhưng calo phải cực thấp."
Lão Tà cáu tiết: "Đồ ăn mà không có thịt thì gọi gì là đồ ăn? Lũ con gái này muốn tu luyện thành xương khô à?"
Tuy nhiên, trước sự uy hiếp của chiếc thước ngọc trong tay Vân Cơ và cái nhìn "nhắc nhở" về hóa đơn tiền nợ của Thẩm Trường An, Lão Tà cũng phải cắn răng sáng tạo ra món "Salad Hư Không" tuyệt phẩm.
—
Sau một tháng "bế quan huấn luyện", buổi công diễn đầu tiên chính thức được ấn định.
Thẩm Trường An đã chi một số tiền lớn từ hệ thống để nâng cấp sảnh chính. Sàn nhà được lát bằng pha lê dẫn linh khí, bên dưới bố trí hàng ngàn pháp trận ánh sáng đa sắc có thể thay đổi theo nhịp điệu. Một dàn âm thanh làm từ vỏ ốc biển ngàn năm, khuếch đại sóng âm đến tận tâm hồn người nghe, được lắp đặt bốn góc.
Tin tức về buổi diễn lan xa đến mức cả Mặc Vô Đạo cũng phải chú ý. Lão ta ban đầu cười nhạt: "Thẩm Trường An định làm cái trò hề gì? Chẳng lẽ dùng mấy màn múa hát của phàm nhân để dụ dỗ đạo tâm của chúng ta?"
Nhưng Kim Bất Hoán – "Cây ATM di động" của khách sạn – thì không như thế. Ngay khi nghe tin Vân Cơ sẽ là người trực tiếp dàn dựng và dẫn dắt chương trình, gã đã mang theo ba phi thuyền đầy ắp linh thạch, bao trọn toàn bộ hàng ghế đầu.
"Bất kể giá nào, bản thiếu gia cũng phải có được vị trí tốt nhất để chiêm ngưỡng thần tượng!" Kim Bất Hoán hùng hổ tuyên bố.
Buổi tối định mệnh ấy, cả Khách sạn Trường Sinh rực sáng giữa hư không như một khối kim cương khổng lồ. Ánh sáng của các pháp trận phóng lên trời xanh, tạo thành những hình ảnh 3D mờ ảo của các tiên nữ đang nhảy múa.
Toàn bộ sảnh chính không còn một chỗ trống. Những đại năng tu vi tới Hóa Thần, hay các yêu vương dũng mãnh, đều đang ngồi nghiêm túc, trên tay cầm… một cây "Linh quang kiếm" (thực chất là gậy phát sáng mà Thẩm Trường An bán với giá cắt cổ ở cửa vào).
"Kính thưa các vị thượng đế, các vị đồng đạo!"
Giọng nói của Vân Cơ vang lên từ hư không, mượt mà như tơ lụa, mang theo sức mạnh mị thuật được điều chỉnh ở mức tinh vi nhất – không đủ để mê hoặc hoàn toàn, nhưng đủ để khơi dậy mọi khao khát trong lòng người nghe.
Đèn tắt. Một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm.
"BÙM!"
Ánh sáng pháp trận nổ tung, muôn màu muôn vẻ bao phủ lấy không gian. Âm nhạc trỗi dậy – một bản EDM được phối lại bằng các nhạc cụ tiên giới, nhịp điệu dồn dập khiến máu trong người các tu sĩ vốn đã chảy chậm lại vì tu luyện hàng ngàn năm, nay bỗng sôi sùng sục.
*Thiên Tiên Tứ Sắc* xuất hiện. Bốn bộ trang phục rực rỡ, khoe ra những đường cong hoàn mỹ nhưng vẫn mang đậm vẻ thanh tao. Những bước nhảy của họ chính xác đến từng milimet, mỗi lần xoay người đều tạo ra những cánh hoa linh khí bay lượn.
Đám đông bắt đầu hỗn loạn – theo một cách tích cực.
"Ôi thần linh ơi! Vị sư tỷ của phái Băng Hà kia… sao nàng có thể cười rạng rỡ như thế?" Một tán tu kêu lên, tay quơ điên cuồng cái gậy phát sáng.
"Đừng nhìn nàng ấy, nhìn vị yêu nữ đuôi cáo kia kìa! Bước nhảy của nàng ấy… đạo tâm của ta… đạo tâm của ta sắp vỡ vụn vì sự hoàn mỹ này rồi!" Một trưởng lão già nua của một chính phái nào đó, vốn luôn miệng giảng đạo lý, giờ đây mắt trợn ngược, mồm há hốc.
Cao trào của buổi diễn là màn xuất hiện của Vân Cơ. Nàng từ trên đỉnh trần nhà hạ xuống chậm rãi như một nữ thần chân chính. Nàng không hát, cũng không nhảy quá nhiều, nàng chỉ đứng đó, điều khiển các pháp trận ánh sáng xung quanh mình.
Mỗi cái búng tay của nàng, một đợt sóng linh khí ngọt ngào lan tỏa khắp khán phòng. Nàng đứng ở vị trí Center, chỉ bằng một cái nháy mắt tinh nghịch, đã khiến toàn bộ khán giả đồng thanh hét vang.
"VÂN CƠ! NỮ HOÀNG! VÂN CƠ! TRƯỜNG SINH!"
Thậm chí Tiểu Hắc ở sau cánh gà cũng bị bầu không khí lôi kéo, nó sủa liên thanh theo nhịp trống: "Gâu! Gâu gâu!"
Ngay cả Lão Tà, đứng ở lối vào phòng bếp, khoanh tay nhìn lên sân khấu, cũng không nén nổi vẻ ngạc nhiên: "Khỉ thật, mấy cái con nhỏ này… hôm nay trông chúng không giống lũ vụng về hằng ngày nữa."
Ở góc khuất của quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang bận rộn… ghi chép doanh thu.
*“Bán vé: 2 triệu linh thạch.”*
*“Bán đồ uống giải khát linh dịch: 500 ngàn linh thạch.”*
*“Gậy phát sáng: 200 ngàn linh thạch.”*
*“Dịch vụ bỏ phiếu bầu cho thành viên yêu thích (1000 linh thạch/phiếu): 5 triệu linh thạch và vẫn đang tăng…”*
Khóe môi Thẩm Trường An giật giật vì sung sướng: "Giới tu tiên thật sự quá dễ kiếm tiền. Chỉ cần cho họ thấy cái đẹp hoàn mỹ, họ sẽ sẵn sàng dâng hiến cả gia tài."
—
Sau buổi biểu diễn, cái tên Vân Cơ và Khách sạn Trường Sinh trở thành từ khóa tìm kiếm nhiều nhất trên Linh Thông Mạng.
Nhu cầu mời *Thiên Tiên Tứ Sắc* đi biểu diễn tại các tông môn lớn bay tới như tuyết rơi. Thẩm Trường An ngồi ở bàn làm việc, lọc qua một chồng thư mời dày cộp.
"Vân Cơ, nghe này. Đại Long Tộc muốn mời các ngươi đến Hải cung biểu diễn vào lễ mừng thọ của Long Vương. Giá cả là một rương san hô máu ngàn năm. Ngươi thấy sao?"
Vân Cơ lúc này đang ngồi trước một chiếc gương ngọc lớn, tay đang được các thực tập sinh xoa bóp vai. Thần thái của nàng giờ đây hoàn toàn khác trước. Sự sắc sảo của một tiếp tân đã nhường chỗ cho sự uy nghiêm và xa hoa của một Nữ hoàng giải trí thực thụ.
Nàng lười biếng nâng một chén trà, đôi mắt hơi nheo lại: "Bảo họ xếp hàng đi. Một rương san hô? Họ nghĩ chúng ta là đoàn xiếc dạo sao? Bảo họ, ít nhất phải có hai giọt máu rồng nguyên chất để ta bổ sung vào suối nước nóng cho khách sạn, thì ta mới cân nhắc cho họ một suất diễn kéo dài 15 phút."
Thẩm Trường An cười ha hả: "Khá lắm! Đã bắt đầu biết làm giá rồi đấy."
Nhưng thành công cũng đem đến những phiền phức mới. Những "kẻ ganh tị" bắt đầu xuất hiện. Một số lão quái vật bảo thủ lên tiếng chỉ trích Khách sạn Trường Sinh là "nơi gieo rắc dâm tà, phá hoại tâm tính tu hành của giới trẻ".
Mặc Vô Đạo nhân cơ hội này, soạn một bài sớ dài vạn chữ gửi đến "Hội đồng các Trưởng lão liên môn", đòi đóng cửa dịch vụ giải trí của khách sạn vì tội "làm nhụt ý chí chiến đấu chống Ma tộc".
Một ngày nọ, một nhóm hộ pháp từ một chính đạo tông môn nổi tiếng đã xông vào khách sạn khi Vân Cơ đang tập dượt.
"Giai nhân quyến rũ, điệu múa lăng loàn! Thẩm Trường An, ngươi đã làm ô uế bầu không khí của giới tu tiên này quá lâu rồi!" Vị hộ pháp dẫn đầu, một người đàn ông trung niên râu dài, hét lên oai nghiêm.
Thẩm Trường An không thèm đứng dậy, chỉ nhàn nhạt ra lệnh: "Giám đốc Vân Cơ, vị khách này có vẻ không hài lòng với dịch vụ âm nhạc của chúng ta. Ngươi xử lý đi."
Vân Cơ đứng dậy từ sàn tập, bộ đồ tập bằng lụa mỏng vẫn còn dính vài hạt mồ hôi li ti. Nàng không dùng mị thuật mê hoặc họ, mà chỉ tiến đến gần, đôi mắt nhìn thẳng vào vị hộ pháp kia với một sự sạch sẽ và hoàn mỹ đến đáng sợ.
Nàng vung thước ngọc, nhưng không phải để đánh. Nàng điều khiển một pháp trận chiếu hình ngay trước mặt ông ta.
"Ông nói đây là làm ô uế? Hãy nhìn vào con gái của ông đang đứng ở hàng ghế khán giả tối qua kia."
Trong hình ảnh, một thiếu nữ trẻ mặc y phục của tông môn ấy đang khóc nức nở vì xúc động khi nghe bài hát về sự nỗ lực vượt qua khó khăn để đạt được ước mơ.
"Chúng ta không bán sự quyến rũ rẻ tiền. Chúng ta bán cảm hứng. Chúng ta bán cái hy vọng rằng ngay cả một tiên nữ tầm thường cũng có thể tỏa sáng như các ngôi sao nếu họ đủ nỗ lực." Vân Cơ tiến thêm một bước, uy áp của Cửu Vĩ Thiên Hồ lan tỏa. "Ông nói tôi làm nhụt ý chí? Thế ông có biết trong tháng qua, tỉ lệ đột phá tu vi của các khách hàng trẻ tại đây tăng 20% vì tâm trạng họ phấn chấn không?"
Vị hộ pháp ngẩn người, lắp bắp không nói nên lời. Những người đi theo ông ta thì đã sớm bị ánh mắt của Vân Cơ hớp hồn.
"Ngoài ra," Vân Cơ mỉm cười, một nụ cười vừa ngọt ngào vừa nguy hiểm, "nếu ông còn dám vứt cái đầu lọc thuốc lá này xuống sàn nhà sạch bóng của tôi thêm một lần nữa, tôi sẽ bảo đảm ông sẽ là 'người nổi tiếng' duy nhất trong giới tu chân bị treo ngược lên cổng khách sạn trong tư thế mặc váy múa đấy."
Vị hộ pháp nhìn xuống chân mình, vội vàng nhặt mẩu thuốc lên, cúi đầu lùi ra ngoài với tốc độ không thua gì phi kiếm.
—
Kết thúc chương, Thẩm Trường An và Vân Cơ đứng trên sân thượng khách sạn nhìn ra dải ngân hà lấp lánh của Phù Thế Linh Giới.
"Chúng ta đã đạt tới cấp độ phủ sóng 30% rồi đấy," Thẩm Trường An gập cuốn sổ lại. "Doanh thu tháng này đủ để chúng ta mua lại hẳn một cái linh mạch nhỏ."
Vân Cơ nhìn xuống sảnh dưới, nơi đám đông vẫn đang xếp hàng chỉ để xin chữ ký của các thành viên nhóm nhạc. Nàng thở dài một tiếng, nhưng là hơi thở của sự hài lòng.
"Chủ nhân, ngài biết điều tuyệt vời nhất khi làm Nữ hoàng giải trí là gì không?"
"Tiền?" Thẩm Trường An hỏi nhanh.
"Không. Đó là tất cả mọi người đều phải giữ trật tự và sạch sẽ khi ở trong rạp hát của ta." Nàng cười nhạt. "Hóa ra, văn minh và giải trí chính là cách tốt nhất để chữa bệnh ở dơ cho thế giới này."
Dưới sân, Tiểu Hắc đang bận rộn bán "Album phiên bản giới hạn" cho một vị tiên tôn đang cải trang. Cuộc sống ở Khách sạn Trường Sinh chưa bao giờ ồn ào và rực rỡ đến thế. Và ở trung tâm của sự rực rỡ ấy, chính là Nữ hoàng của họ – Vân Cơ.
—
[HẾT CHƯƠNG 182]