Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 190: ** Đám cưới của chủ khách sạn
**CHƯƠNG 190: ĐÁM CƯỚI THẾ KỶ – HÓA ĐƠN TRÚT XUỐNG NHƯ MƯA**
Hôm nay, Phù Thế Linh Giới chấn động.
Từ vùng cực Bắc giá băng đến tận cùng Ma vực rực lửa, từ những tiên đảo trôi nổi giữa mây ngàn cho đến những động phủ u ám nhất của yêu tộc, một tin tức duy nhất được lan truyền thông qua "Linh Thông Mạng":
*Chủ khách sạn Trường Sinh – Thẩm Trường An, chính thức thoát ế.*
Đây không đơn thuần là một đám cưới. Trong mắt đám đại năng tu chân, đây là một cuộc "tổng động viên linh thạch" quy mô nhất lịch sử. Ở cửa khách sạn, một tấm biển đỏ chót đã được treo lên từ sớm, bên trên viết bằng chữ vàng ròng: *"Lễ Thành Hôn Chủ Khách Sạn: Vào cửa 8.888 linh thạch thượng phẩm. Có thẻ VIP được giảm giá 5%, không có tiền vui lòng đứng ngoài xem Livestream."*
Mới mờ sáng, sảnh khách sạn đã nhộn nhịp đến mức nghẹt thở.
"Vân Cơ! Đừng có xịt nước thánh tẩy uế lên mặt khách nữa! Đó là tông chủ Thanh Vân Tông, lão ta chỉ hơi… bụi bặm một chút thôi!" Thẩm Trường An mặc một bộ hỷ phục màu đỏ rực, cổ áo thêu kim tuyến tinh xảo, nhưng trên tay vẫn không rời chiếc bàn tính ngọc đế quang.
Vân Cơ – nàng cửu vĩ thiên hồ đẹp nghiêng thành, nay trong bộ váy lễ tân được thiết kế riêng, đang cầm một bình cam lộ vừa xịt liên hồi vừa gầm gừ: "Không được! Bước vào khách sạn trong ngày đại hỷ của ông chủ mà mang theo một thân tử khí hôi hám này sao? Bẩn! Quá bẩn! Nếu lão ta không tắm sạch trong luân hồi trì, ta sẽ ném lão ra ngoài!"
Phía sau nàng, một dàn mười tám tiên nữ xinh đẹp đang vất vả sắp xếp quà cáp. Mỗi món quà đều được dán mã vạch để hệ thống tự động kiểm kê giá trị.
"Lão Tà! Đồ ăn xong chưa?" Thẩm Trường An hét vào vọng vào nhà bếp.
Một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo mùi hương kỳ lạ vừa thơm nồng vừa mang theo một chút… sát khí. Lão Tà, cựu Ma Quân khét tiếng, bước ra với chiếc tạp dề hoa hồng truyền thống phủ bên ngoài bộ đồ bếp bằng da rồng đen nhánh. Tay lão cầm một con dao phay lớn đến mức có thể chém đứt cả hư không, trên lưỡi dao còn dính một chút nước sốt lấp lánh như tinh tú.
"Gào cái gì!?" Lão Tà quệt mồ hôi bằng một mảnh vải vốn là chiến bào vạn năm. "Hôm nay ta dùng 'Cửu Chuyển Hỗn Độn Đan' để làm gia vị cho món súp, lại lấy thêm mấy cân long nhục tươi từ Biển Đông về hầm. Nếu thằng ranh nào dám ăn mà không khen ngon, lão phu thề sẽ băm nó làm nhân bánh bao!"
Thẩm Trường An gật đầu hài lòng, tính toán thầm trong lòng: *Gia vị tốn 5 vạn, tiền thịt 10 vạn, bù lại phí dự tiệc… hắc hắc, vẫn lời chán.*
Ngoài cổng khách sạn, cảnh tượng càng thêm náo nhiệt. Một hàng dài các phi thuyền, tọa kỵ kỳ lân, phượng hoàng đỗ chật kín cả không trung. Tiểu Hắc, con hắc kỳ lân bị lừa làm "chó giữ nhà", hôm nay đeo một dải lụa đỏ lớn trên cổ, mặt mày hầm hố ngồi ngay lối vào.
"Gâu! (Linh thạch đâu?)"
Mỗi lần một đại năng bước tới, Tiểu Hắc lại nhe răng ra. Ai không nộp đủ tiền mừng vào chiếc bát vàng khổng lồ đặt trước mặt nó, nó liền tỏa ra uy áp thượng cổ khiến cho cả những Tiên Tôn cũng phải run rẩy chân tay.
Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão tôn kính của giới tu chân, giờ đây là "nhân viên thực tập vĩnh viễn" – đang mặc một bộ đồ tạp vụ, cầm chổi quét lá rụng. Lão vừa quét vừa lẩm bẩm: "Ta là đại năng… ta là đệ nhất cao thủ… tại sao ta phải đi quét phân cho con phượng hoàng của lão già Kim kia chứ? Trời không có mắt mà!"
Vừa lúc đó, Kim Bất Hoán – "Cây ATM di động" của khách sạn – bước xuống từ chiếc phi thuyền dát vàng lá. Hắn vừa thấy Thẩm Trường An là chạy tới, cười hớn hở: "Chúc mừng Thẩm huynh! Chúc mừng! Đây là món quà nhỏ: Mười rương cực phẩm linh thạch và một cặp san hô máu lấy từ tận đáy Vô Tận Hải. Chỉ mong huynh cho tiểu đệ một chỗ ngồi gần sân khấu để… dễ nhìn Thánh nữ."
Thẩm Trường An thu dắt nhẹ nhàng mười rương quà vào không gian hệ thống, nụ cười trở nên rạng rỡ lạ thường: "Hiểu, hiểu mà. Kim nhị thiếu gia quả là phóng khoáng. Chỗ của ngươi là bàn VIP 1, ngay cạnh bình hoa Linh Tuyền."
"Boong ——!"
Tiếng chuông cổ vang rền cả ba cõi báo hiệu giờ lành đã đến.
Toàn bộ khách sạn Trường Sinh bỗng nhiên rung chuyển nhẹ, ánh sáng thất thải từ dưới đất vọt lên, biến không gian xung quanh thành một tiên cảnh lung linh huyền ảo. Các quy tắc vật lý bị bẻ cong, trần nhà biến mất, thay vào đó là dải ngân hà lấp lánh như thể mọi người đang dự tiệc giữa lòng vũ trụ.
Tuyết Nhi bước ra.
Cả hội trường lặng đi. Vị Thánh nữ băng giá thường ngày luôn khoác lên mình lớp sương mù lạnh lẽo, hôm nay lộng lẫy đến mức khiến mặt trời cũng phải lu mờ. Nàng mặc bộ hỷ phục làm từ tơ của nhện thiên đạo, mỗi bước đi đều lưu lại một đóa hoa tuyết lấp lánh dưới chân. Đôi mắt nàng, vốn dĩ lạnh nhạt vô tình, giờ đây nhìn về phía Thẩm Trường An lại tràn đầy một thứ ánh sáng ấm áp khiến không gian xung quanh như tan chảy.
Thẩm Trường An ngây người. Dù hằng ngày hắn vẫn cùng nàng đấu trí, tính toán từng đồng xu, nhưng khoảnh khắc này hắn mới nhận ra, hóa ra hệ thống của hắn chọn người làm "Bà chủ" không phải là không có lý do.
Hắn hắng giọng, cố lấy lại vẻ phong độ, bước tới dắt tay nàng. Nhưng thay vì một lời thề thốt sến súa như trong tiểu thuyết, Thẩm Trường An lại thì thầm vào tai Tuyết Nhi:
"Tuyết Nhi, nàng thấy không? Hôm nay chúng ta thu được ít nhất 500 vạn linh thạch tiền mừng. Trừ đi chi phí ăn uống của Lão Tà, tiền trang trí của Vân Cơ, chúng ta còn lãi ròng 400 vạn. Sau này tiền của nàng là của nàng, tiền của ta cũng là của nàng… chỉ có nợ là tính cho khách sạn."
Tuyết Nhi mỉm cười, một nụ cười có thể làm vạn năm tu vi của một kiếm khách tan thành mây khói. Nàng khẽ đáp: "Chàng còn quên tiền phạt vi phạm quy định giữ trật tự mà ta vừa mới ký lệnh thu hồi đối với các vị trưởng lão ngoài kia đấy. Cộng thêm vào đi."
Thẩm Trường An cười lớn, hạnh phúc tràn trề. Đây mới đúng là vợ của quản lý khách sạn chứ!
Buổi lễ bắt đầu bằng một nghi thức kỳ quái. Thay vì lạy trời đất, Thẩm Trường An bắt mọi người đứng dậy, cùng lúc nhấn nút "Like" trên một bảng ngọc khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
"Hôm nay, trước mặt tất cả thượng đế… ý ta là quý quan khách, khách sạn Trường Sinh xin thông báo: Từ nay chúng tôi sẽ mở thêm dịch vụ 'Phòng Tân Hôn Luân Hồi'. Cặp đôi nào muốn trải nghiệm cảm giác như ta và Tuyết Nhi, xin hãy đăng ký, giá chỉ có 99.999 linh thạch một lượt!"
Đám khách khứa: "…"
Kiếm Tiên Say Khướt – Lý Bạch đang cầm bầu rượu, hớp một ngụm rồi cười vang: "Thẩm Trường An ơi Thẩm Trường An, ngày cưới của ngươi mà ngươi cũng không quên làm ăn! Được, lão phu gán nợ thêm một bài kiếm ý nữa cho một suất 'vịt quay Lão Tà' hôm nay!"
Bữa tiệc chính thức khai màn. Lão Tà dọn ra những món ăn mà cả đời tu sĩ cũng chưa từng thấy qua: Cá Voi Hỗn Độn sốt me, Củ Cải Vạn Năm ngâm mắm tiên, và món mì tôm "thượng hạng" đặc sản của riêng Thẩm Trường An nhưng phiên bản dành cho giới thượng lưu.
Mặc Vô Đạo bưng mâm, run rẩy đi tới bàn VIP. Lão nhìn thấy Kim Bất Hoán đang ăn một miếng thịt rồng ngon lành, nước dãi lão chảy ròng ròng nhưng không dám nếm thử, chỉ có thể nuốt nước miếng rồi đi tiếp. Thỉnh thoảng lão lại nghe thấy tiếng "Ting" báo hiệu có thêm một khoản tiền phạt do khách hàng cười quá to hay làm rớt một mẩu xương xuống sàn gỗ "siêu sạch" của Vân Cơ.
Càng về đêm, không khí càng nóng lên. Đám đại năng tu tiên bình thường đạo mạo là thế, nay sau vài vò rượu "Túy Mộng Sinh" của khách sạn, bắt đầu ôm vai bá cổ nhau.
"Này Thẩm chưởng quỹ!" Một vị yêu vương say mướt quát to. "Ngày vui của ngươi, tại sao không cho chúng ta chút phúc lợi? Có gì giảm giá không?"
Thẩm Trường An đứng cạnh Tuyết Nhi, tay cầm một chén rượu nhưng ánh mắt vẫn lướt nhanh qua các bảng hóa đơn hiện ra trong hư không. Hắn mỉm cười: "Phúc lợi sao? Có chứ! Từ ngày mai, tất cả khách lưu trú tại khách sạn Trường Sinh sẽ được miễn phí… một ly nước lọc lấy trực tiếp từ vòi Linh Tuyền!"
"Trời ơi! Đồ vắt cổ chày ra nước!" Đám khách cười ồ lên, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ kỳ.
Ở một góc tối gần cửa sổ, nơi ánh sao rực rỡ nhất chiếu vào, Thẩm Trường An và Tuyết Nhi cùng nhìn ra vùng trời mênh mông bên ngoài khách sạn.
"Này, chàng thật sự không sợ Mặc Vô Đạo hay những kẻ khác sẽ lại làm loạn sao?" Tuyết Nhi khẽ hỏi, đầu tựa vào vai hắn.
Thẩm Trường An xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới – cũng chính là một cái chìa khóa vạn năng điều khiển toàn bộ trận pháp khách sạn – cười nhạt: "Làm loạn? Ở nơi này, ta là luật lệ. Tiên hay Ma, nếu họ mang theo tiền, họ là thượng đế. Nếu họ mang theo vũ khí… thì Tiểu Hắc đang đói bụng lắm."
Tiểu Hắc đang nằm dưới chân họ bỗng sủa một tiếng "Gâu" oai dũng, ra vẻ tán đồng.
Dưới sự chứng kiến của vạn cổ linh khí, trong một đám cưới không theo bất kỳ quy tắc nào của thế gian, chủ khách sạn Trường Sinh đã thề nguyện gắn kết với Thánh nữ lạnh lùng nhất lục địa. Một trang mới đã mở ra cho khách sạn, một trang mà có lẽ, ngay cả Thiên Đạo cũng phải bắt đầu viết hóa đơn để tính toán với Thẩm Trường An.
"Được rồi, vợ à." Thẩm Trường An hăng hái đứng dậy. "Bỏ qua chuyện yêu đương sướt mướt đi. Chúng ta mau đi đếm tiền mừng thôi! Lão Tà vừa báo cáo có vài kẻ dùng linh thạch giả gán nợ, ta phải đi xử lý bọn chúng đây!"
Tuyết Nhi thở dài một cái, nhưng khóe miệng lại cong lên đầy chiều chuộng: "Đi thôi, đồ mê tiền."
Đêm nay, khách sạn Trường Sinh rực sáng giữa hư không, như một ngọn đèn hải đăng không bao giờ tắt. Ở đó, có rượu ngon, có đồ ăn cay xè, có một con chó biết sủa giá linh thạch, và có một cặp đôi đang ngồi đếm tiền trong căn phòng lộng lẫy nhất, mặc kệ cả thế giới tu tiên đang say xỉn trong niềm hạnh phúc đầy… tốn kém.
Bên ngoài cửa, tấm biển "Tiên Nhân Dừng Bước" dường như cũng đang cười thầm trong gió đêm. Dừng bước làm gì? Vào đây đi, vào đây để được "vặt lông" trong hạnh phúc!