Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 192: ** Món ăn của Lão Tà chinh phục cả vũ trụ.

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:16:26 | Lượt xem: 2

Trong căn bếp rộng lớn của Khách sạn Trường Sinh, không khí lúc này không giống một nơi chuẩn bị mỹ vị cho nhân gian, mà giống như sào huyệt của một kẻ đang âm mưu hủy diệt thế giới. Khói đen cuồn cuộn bốc ra từ một chiếc nồi áp suất làm bằng kim loại của các vì sao rơi, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng rống thê lương của linh hồn một con rết vạn năm đang bị ninh nhừ.

Lão Tà – cựu Ma Quân khét tiếng, tay cầm một cái muôi dài làm từ xương đùi Thần Long, tay kia cầm một chiếc lọ nhỏ chứa bột phấn tím lịm. Lão nhe răng cười, những vết sẹo trên mặt co rúm lại dưới ánh lửa bập bùng:

"Hê hê… thêm một chút 'Thiên Mai Cổ Độc' nồng độ cao nữa. Vị cay này sẽ xuyên thấu linh hồn, vị đắng này sẽ làm họ nhớ lại những ngày bị mẹ đánh đòn, vị chát này sẽ tái hiện cảm giác bị người yêu bỏ rơi…"

Thẩm Trường An, tay cầm sổ thu chi, đẩy cửa bước vào. Anh lấy tay phẩy phẩy làn khói đặc quánh có mùi giống như cao su cháy trộn với hoa hồng khô, vẻ mặt đầy kỳ thị nhưng giọng điệu lại tràn đầy cổ vũ:

"Này Lão Tà, làm ăn cho tử tế nhé. Đám khách lần này không phải mấy tên tu tiên nghèo kiết xác đâu. Họ đến từ 'Thanh Linh Vực' – một chủng tộc năng lượng thuần túy. Họ chưa bao giờ có cơ thể thực, nay dùng bí thuật 'Ngưng Tụ Nhục Thân' chỉ để đến đây ăn thử một bữa. Nếu ông làm họ đau bụng đến mức nhục thân sụp đổ, tôi sẽ trừ tiền lương của ông thêm hai nghìn năm nữa."

Lão Tà run lên một cái, cái tạp dề thêu hoa hồng hồng rung rinh theo nhịp đập của nỗi sợ mất tiền. Lão vỗ ngực đánh bép một cái:

"Chủ quán yên tâm! Món 'Vạn Tượng Luân Hồi Lẩu' này của lão phu không chỉ chinh phục dạ dày, mà là chinh phục cả số phận. Đám linh thể kia quanh năm sống bằng cách hút tinh khí không gian, nhạt nhẽo như nước ốc. Hôm nay lão phu sẽ cho họ biết thế nào là hương vị trần gian cuồng bạo!"

Ngoài sảnh chính, khách sạn Trường Sinh hôm nay tràn ngập một luồng áp lực lạ lùng. Năm thực thể mặc áo bào trắng toát, không nhìn thấy mặt, toàn thân tỏa ra hào quang mờ ảo đang ngồi cứng nhắc tại chiếc bàn gỗ VIP giữa sảnh. Xung quanh họ, linh khí bị bóp méo, tự động hóa thành những đóa hoa sen tuyết chớm nở rồi tàn. Đây chính là Ngũ vị Đại Sứ của Thanh Linh Vực, những tồn tại mà một cái hắt hơi cũng có thể thổi bay một tiểu hành tinh.

Vân Cơ bước đến, thân hình uyển chuyển trong bộ sườn xám thêu tơ tằm băng giá, đôi mắt cáo cong lên đầy mê hoặc nhưng nụ cười lại mang theo sự lạnh lùng của người có chứng OCD cấp độ nặng. Cô cầm chiếc chổi lông gà làm từ lông đuôi Phượng Hoàng, phủi sạch một hạt bụi vô hình trên mép bàn của họ.

"Mời các vị đại sứ thư giãn. Chủ quán chúng tôi nói rồi, trong khách sạn này, Thiên Đạo cũng phải đứng xếp hàng. Các vị dù là linh thể tối cao, nhưng đã vào đây thì phải tuân thủ nội quy: Không bay lơ lửng quá ba mét, không tự ý giải phóng áp lực làm nứt chén dĩa, và đặc biệt…"

Vân Cơ trừng mắt, ánh mắt hồ ly đỏ rực: "Cấm khạc nhổ linh lực bừa bãi. Một giọt linh lực bắn ra sàn, tôi sẽ bắt các vị liếm sạch mới thôi."

Một đại sứ Thanh Linh Vực rung rinh, tiếng nói phát ra như âm thanh từ cõi hư vô: "Cửu Vĩ Thiên Hồ làm tiếp tân… Hắc Kỳ Lân làm chó giữ nhà… Khách sạn này quả nhiên có chút ý vị. Chúng ta muốn biết, vị 'Thực Thần' trong truyền thuyết ở đây có thể cho chúng ta cảm giác gì."

Đúng lúc đó, cửa bếp mở toang. Lão Tà dũng mãnh bước ra, hai tay bưng một chiếc nồi lớn phủ vải điều đen. Đi theo sau là Thẩm Trường An với chiếc bàn tính cầm tay, trông như một vị giám đốc đang đi thị sát công trường.

"Đến đây! Siêu phẩm ngàn năm, ăn một miếng là thấy mồ mả tổ tiên, hai miếng là thấy nhân quả đời trước: Lẩu Thập Nhị Luân Hồi!" Lão Tà quát lớn, tung tay giật phăng tấm vải che.

Một cột sáng tím sẫm vọt thẳng lên trần nhà khách sạn, may mà có trận pháp của Thẩm Trường An chặn lại, nếu không nó đã đâm thủng chín tầng mây. Mùi hương… nói thế nào nhỉ? Nó không hẳn là thơm theo kiểu bình thường. Nó là sự hòa quyện giữa vị nồng nàn của tiêu rừng vạn năm, vị ngọt lịm của mật ong từ mật đóa hoa địa ngục, và một chút vị sắt thép rùng rợn của bảo kiếm cổ xưa đã bị nung chảy làm nước dùng.

Bên trong nồi, nước lẩu màu đỏ như máu đang sôi sùng sục, ở giữa có một đóa "Hoa Ưu Đàm Hỗn Độn" đang nở rộ, những cánh hoa chính là những miếng thịt được thái mỏng như cánh ve, nhưng nhìn kỹ, mỗi miếng thịt lại phản chiếu hình ảnh một cuộc đời khác nhau.

Đám Đại sứ Thanh Linh Vực lần đầu tiên thấy tim mình (vừa mới ngưng tụ bằng thuật pháp) đập loạn nhịp. Một vị run rẩy cầm đôi đũa ngọc lên, gắp một miếng "Thịt Rồng Tẩy Tủy" rồi đưa vào miệng.

Cả sảnh khách sạn bỗng dưng im bặt. Tiểu Hắc đang nằm dưới chân cầu thang cũng ngóc đầu dậy, cái mũi đen láy hít hít liên hồi.

"Oanh!"

Trong đầu vị đại sứ nọ như có một vụ nổ Big Bang xảy ra.

Giây đầu tiên, lão cảm thấy cay. Cái cay không phải trên đầu lưỡi, mà là cái cay nồng của sự hối hận vì chưa kịp lấy vợ ở kiếp trước. Lão rơi nước mắt – lần đầu tiên sau mười vạn năm.

Giây thứ hai, vị chua thanh thoát của linh quả thượng cổ ập đến, khiến lão cảm thấy mình như một đứa trẻ lần đầu tiên bước vào một vườn trái cây đầy nắng, tươi mới và ngây ngô.

Giây thứ ba, vị đắng kinh khủng của "Mật Ma vương" xộc thẳng lên não. Lão gào thét trong lòng: "Hóa ra đau khổ lại có hương vị đậm đà đến thế này sao?". Đối với những thực thể vốn chẳng cảm nhận được gì, thì sự đau khổ tột cùng cũng là một loại lạc thú tối thượng.

Bốn vị đại sứ còn lại thấy đồng nghiệp mình vừa ăn vừa khóc, vừa cười lại vừa run rẩy như người lên cơn động kinh, liền không nhịn được mà đồng loạt động đũa.

Cả bàn tiệc bùng nổ.

"Trời ơi! Đây chính là vị mặn của mồ hôi? Đây là vị ngọt của hạnh phúc sao?"

"Lão nhị, đừng tranh miếng thịt này với ta! Ta cảm thấy ta đang hóa phượng hoàng rồi!"

"Đắng quá… Ôi cha mẹ ơi, cái đắng này tuyệt vời quá, ta muốn cảm nhận sự đau khổ này mãi mãi!"

Năm thực thể tối cao vốn chẳng có hình hài, giờ đây vì ăn quá ngon mà bản năng khao khát vị giác đã khiến nhục thân ảo ảnh của họ trở nên rắn chắc hơn bao giờ hết. Da thịt họ ửng hồng vì vị cay, mắt họ lấp lánh vì sự sung sướng.

Thẩm Trường An đứng bên cạnh, thản nhiên gảy bàn tính: "Cạch… cạch… phí tăng cường nhục thân: năm mươi vạn linh thạch. Phí mở khóa giác quan thứ sáu: một triệu linh thạch. Phí dịch vụ giải tỏa tâm lý bằng ẩm thực: năm triệu…"

Lão Tà đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, nụ cười trên mặt sẹo càng thêm rạng rỡ. Lão quay sang nhìn Thẩm Trường An, thì thầm:

"Chủ quán, tôi bắt đầu thích cái công việc làm đầu bếp này rồi đấy. Nhìn mấy tên cường giả vũ trụ này phải quỳ lạy trước cái muôi của mình, sướng hơn cả việc thống lĩnh ma quân nhiều!"

Lúc này, một vị đại sứ Thanh Linh Vực sau khi húp cạn cả nước dùng, mặt đỏ bừng, bỗng dưng đứng bật dậy, rút ra một mảnh vỡ tinh thạch lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà.

"Thẩm quản lý! Đây là 'Mảnh Vỡ Quy Tắc Tinh Không'. Thứ này giá trị hơn vạn ngôi sao. Ta dùng nó để mua lại công thức món lẩu này có được không?"

Sảnh khách sạn lặng đi. Mảnh Vỡ Quy Tắc Tinh Không là thứ mà ngay cả các vị Tiên Đế cũng phải thèm khát điên cuồng.

Vân Cơ nhướng mày, Tiểu Hắc sủa nhẹ một tiếng đầy đe dọa.

Thẩm Trường An không hề nhìn mảnh vỡ đó lấy một giây, anh lật một trang sổ mới, nụ cười "không chạm đến đáy mắt" lại hiện lên:

"Xin lỗi đại sứ, ở Trường Sinh Khách Sạn, chúng tôi bán món ăn, bán dịch vụ, bán cả trải nghiệm… nhưng không bán linh hồn của đầu bếp. Các vị muốn ăn, lần sau hãy đặt trước qua hệ thống, phí giữ bàn là mười mảnh vỡ như vậy. À, tiền ăn bữa này vẫn tính riêng nhé."

Vị đại sứ ngẩn người, rồi bật cười ha hả – một tiếng cười mang theo cả sức mạnh chấn động hư không.

"Khá cho một Thẩm quản lý! Khá cho một Tiên Nhân Dừng Bước! Nếu vũ trụ này có một nơi đáng để tồn tại nhất, thì chính là nơi này!"

Tiếng khen ngợi chưa dứt, thì từ xa xưa trong bóng tối của vũ trụ, vô số những đạo thần thức khổng lồ cũng đang nương theo mùi hương lan tỏa mà nhìn về phía khách sạn. Tiếng tăm về món lẩu của Lão Tà bắt đầu vượt qua ranh giới của Phù Thế Linh Giới, lan đến những hành tinh xa xôi, đến cả tai những Ma Thần cổ đại đang say giấc.

Lão Tà hất cằm, vác dao phay lên vai, hướng về phía bếp: "Đứa nào muốn ăn nữa? Xếp hàng trả tiền nhanh lên! Lão phu còn phải đi thái hành cho thực đơn ngày mai đây!"

Thẩm Trường An thu lại mảnh vỡ tinh thạch, tay cầm bàn tính ngọc, ngước nhìn lên bầu trời đêm của Vực Số 0, nơi những con sóng linh lực đang cuộn trào vì sự xuất hiện của những vị khách tầm cỡ đa vũ trụ.

Anh mỉm cười: "Tiền lại về rồi. Xem ra khách sạn của mình sắp phải xây thêm tầng nữa thôi."

Trong ánh lửa hồng của gian bếp và tiếng bát đũa leng keng, khách sạn Trường Sinh lung linh giữa hư không như một ngọn đèn lồng ấm áp, chào mời tất cả chúng sinh vào dừng bước, nếm thử một vị ngọt đắng của nhân gian – nơi mà ngay cả Thần Linh cũng phải học cách trả tiền mới được hưởng thụ sự thật của sự sống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8