Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 196: ** Cải cách kinh tế Thiên giới
Nắng sớm tại Khách sạn Trường Sinh chưa bao giờ là những tia nắng bình thường. Chúng là những dải linh khí cô đặc, xuyên qua lớp sương mù bảo hộ vĩnh cửu của "Vực Không Gian Số 0", nhẹ nhàng đậu lên mái ngói lưu ly đang tỏa ra hào quang bảy màu.
Thẩm Trường An ngồi ở sảnh chính, chiếc ghế bành bằng gỗ sưa ngàn năm lót da hắc hổ rên rỉ dưới sức nặng của một "ông chủ" đang mang trong đầu những âm mưu làm lũng đoạn cả ba giới. Trên chiếc bàn trà bằng ngọc thạch trước mặt anh, cuốn sổ thu chi màu vàng kim đang tự động lật trang, ngòi bút lông cẩm thạch cũng đang múa may điên cuồng, ghi lại danh sách những vật phẩm thu hoạch được từ chuyến "công tác" Thiên giới vừa rồi.
"Ông chủ, ngài lại đang cười theo kiểu… sắp có kẻ phá sản rồi phải không?"
Vân Cơ nhẹ bước tới, trên tay là một chiếc khăn lụa trắng tinh. Cô vừa đi vừa cau mày, đôi mắt hồ ly sắc lẹm soi mói từng kẽ gạch. Chỉ cần thấy một hạt bụi nhỏ không nằm đúng vị trí, cô sẽ ngay lập tức dùng tiên lực "hóa kiếp" cho nó.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu, tay phải gõ nhẹ lên bàn tính bằng ngọc đế quang, tiếng "lách cách" vang lên giòn giã như nhạc điệu của tiền bạc:
"Vân Cơ, em nhầm rồi. Đây gọi là nụ cười nhân ái. Anh đang nhìn thấy hàng vạn linh hồn lầm lạc trên Thiên giới đang chịu cảnh… nghèo đói về mặt tinh thần. Họ có thọ nguyên vô tận, có pháp bảo hộ thân, nhưng lại không có lấy một niềm vui giải trí tối thiểu. Em xem, một vị Thiên Quan cấp cao mà nhìn thấy gói mì tôm của anh lại chảy nước miếng, chẳng phải là quá đáng thương sao?"
Vân Cơ bĩu môi, đôi đuôi cáo sau lưng hơi vẫy nhẹ:
"Đáng thương hay không tôi không biết, tôi chỉ biết gói mì đó ngài bán với giá một 'Đạo Văn Thanh Ngọc'. Cái giá đó đủ để một tiểu môn phái ở nhân giới tu luyện trong mười năm đấy."
"Đó gọi là giá trị thương hiệu!" Thẩm Trường An đóng sầm cuốn sổ lại, đôi mắt sáng rực lên. "Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu bước đầu tiên của 'Cải cách kinh tế Thiên giới'. Gọi Lão Tà ra đây cho anh."
Một lát sau, từ phía nhà bếp, một luồng khói đen mang theo mùi vị vừa nồng đậm vừa nguy hiểm bốc lên. Lão Tà, trong chiếc tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, tay cầm một con dao phay lớn đến mức có thể xẻ đôi một quả núi, bước ra với gương mặt hầm hố như sắp đi thảm sát.
"Tiểu tử thối, gọi lão phu có chuyện gì? Lão phu đang bận nghiên cứu món 'Tim Rồng Kho Tộ' vị xuyên tiêu, đừng có làm phiền!"
Thẩm Trường An mỉm cười, đẩy một bản kế hoạch dày cộm qua:
"Lão Tà, từ mai lão không cần làm các món ăn theo đơn đặt hàng đơn thuần nữa. Tôi muốn lão thiết kế ra một dây chuyền sản xuất 'Đồ ăn nhanh cao cấp'. Chúng ta sẽ mở một 'Siêu Thị Tiện Ích Trường Sinh' ngay tại sảnh chờ Thiên giới."
Lão Tà trợn mắt: "Đồ ăn nhanh? Ngươi định bảo một Ma Quân như lão phu đi làm… bánh bao bán dạo sao?"
"Không phải bánh bao bán dạo, mà là 'Linh Thực Tiện Lợi'. Lão nghe đây, chúng ta sẽ làm mì ăn liền vị Phượng Hoàng, xúc xích làm từ thịt Thần Trâu, và nước giải khát chiết xuất từ Cam Lộ của Quan Âm (phiên bản mô phỏng). Tất cả đóng gói đẹp mắt, ghi dòng chữ: 'Thực phẩm dành cho Thiên Nhân bận rộn'. Lão nghĩ xem, đám tiên nhân đó suốt ngày ngồi thiền, râu dài đến rốn, làm gì có thời gian xuống bếp? Một gói mì chỉ cần đổ nước linh tuyền vào là có thể thỏa mãn khẩu vị sau mười vạn năm ăn khí trời, họ sẽ phát cuồng cho xem."
Ánh mắt Lão Tà dần chuyển từ khinh thường sang suy ngẫm, rồi cuối cùng là một tia sáng đầy tà ác:
"Dùng độc dược nồng độ thấp để tạo cảm giác hưng phấn gây nghiện nhẹ được không?"
"Lão Tà, chúng ta làm ăn chân chính!" Thẩm Trường An nghiêm giọng, nhưng ngay sau đó hạ thấp tông xuống. "Nhưng nếu lão thêm chút 'Lạc Tiên Thảo' khiến họ cảm thấy thư giãn, quên hết ưu phiền thì cũng không phải là chuyện gì xấu."
Hai gã, một già một trẻ, nhìn nhau cười đầy ẩn ý, khiến Vân Cơ đứng bên cạnh rùng mình một cái.
"Còn Vân Cơ," Thẩm Trường An quay sang, "Công việc của em là quan trọng nhất. Em sẽ là 'Tổng Giám Đốc Ngân Hàng Tín Dụng Trường Sinh'."
"Ngân hàng?" Vân Cơ ngẩn ngơ.
"Đúng vậy. Đám tiên nhân đó giàu vật phẩm nhưng nghèo linh thạch mặt. Anh sẽ cho họ thế chấp pháp bảo, tiên phủ, thậm chí là thọ nguyên để đổi lấy 'Thẻ Tín Dụng Trường Sinh'. Với chiếc thẻ này, họ có thể tiêu xài trong siêu thị của chúng ta, sử dụng dịch vụ Massage Linh Hồn, xem Phim Ảo Cảnh… Nói tóm lại, anh muốn họ tiêu trước, trả sau. Và lãi suất sẽ tính theo giây."
Vân Cơ hít sâu một hơi. Cô nhận ra rằng chủ nhân của mình không muốn giết chết đám thần tiên đó bằng pháp lực, mà muốn biến họ thành "con nợ" vĩnh viễn của khách sạn này. Đòn này còn độc hơn cả đại trận diệt thế của Ma tộc ngày xưa.
Đúng lúc này, tiếng chuông đồng cổ trước cửa khách sạn vang lên, báo hiệu có khách ghé thăm.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ lúc nào cũng nằm lười dưới chân quầy, bỗng nhiên dựng tai lên, đuôi vẫy rối rít. Nó chạy vọt ra cửa, miệng sủa "Gâu gâu" đầy vẻ chào mời nhưng thực chất là đang dọa dẫm con mồi mới vào chuồng.
Kẻ vừa bước vào là một vị lão giả đạo mạo, râu tóc bạc phơ, mặc một bộ trường bào thêu hình đám mây tía. Đây chính là Linh Vũ Tiên Quân, một vị quan nhỏ chuyên quản lý các đầm sen ở thượng giới. Gương mặt lão hiện rõ vẻ uể oải, linh khí quanh người có chút hỗn loạn.
"Thẩm chủ quán… lão phu lại tới làm phiền đây." Linh Vũ Tiên Quân thở dài, ngồi xuống chiếc ghế VIP gần cửa sổ.
Thẩm Trường An nở nụ cười thương hiệu, tay rót một tách trà tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc hiện đại:
"Tiên Quân đại giá quang lâm, khách sạn thật là rồng đến nhà tôm. Sao vậy? Nghe nói hội nghị Bàn Đào năm nay ngài không được tham dự vì ngân sách Thiên Đình cắt giảm?"
Nhắc đến đây, Linh Vũ Tiên Quân đập bàn một cái "chát", gương mặt nhăn nhó:
"Đừng nhắc nữa! Mặc Vô Đạo lão già đó vừa thăng làm Thừa Tướng Thiên Giới, liền ban bố chính sách 'Tiết kiệm linh thạch'. Bổng lộc của chúng ta bị cắt giảm phân nửa, vậy mà công việc chăm sóc sen thì ngày càng nặng nề. Lão phu bế quan ba năm nay, chẳng có lấy một chút tài nguyên để đột phá, sắp héo héo như đám sen già trong hồ rồi."
Thẩm Trường An thở dài đồng cảm, đẩy tách trà về phía lão:
"Khổ cho ngài quá. Thần tiên cũng có cái khổ của thần tiên. Nhưng mà… ngài có muốn thay đổi cục diện này không?"
Linh Vũ Tiên Quân nheo mắt nhìn Thẩm Trường An: "Thẩm chủ quán có diệu kế gì? Nói trước, lão phu giờ nghèo lắm, túi không gian chẳng còn mấy viên linh thạch đâu."
Thẩm Trường An cười khẽ, ra hiệu cho Vân Cơ mang ra một chiếc thẻ màu bạc bóng loáng, bên trên có khắc biểu tượng khách sạn và một dãy số lấp lánh:
"Đây là 'Thẻ Bạc Trường Sinh'. Chỉ dành riêng cho những vị khách trung thành. Tiên Quân không cần linh thạch mặt. Ngài chỉ cần ký tên vào bản thỏa thuận 'Hợp tác khai thác tài nguyên đầm sen' này, chúng tôi sẽ cấp cho ngài một hạn mức tín dụng là 100 vạn điểm linh năng trong thẻ."
Linh Vũ Tiên Quân cầm lấy thẻ, run rẩy hỏi: "Có thể mua được mì tôm và dùng phòng Massage của ngài không?"
"Tất cả mọi thứ!" Thẩm Trường An gật đầu. "Thậm chí, nếu ngài tiêu hết điểm, ngài có thể thế chấp một phần gốc của hoa sen vạn năm trong đầm cho chúng tôi. Đằng nào thì đám hoa đó cũng do ngài quản lý, mất vài cái gốc già, Thiên Đình làm sao biết được?"
Lão tiên quân trố mắt. Một ý nghĩ đen tối nảy nở trong đầu lão. Phải rồi, tại sao lão phải chịu khổ sở trong khi tài nguyên quanh mình đầy rẫy? Chỉ cần đổi đi một chút vật ngoài thân, lão có thể tận hưởng cuộc sống xa hoa mà lão hằng mơ ước tại Khách sạn Trường Sinh này.
"Được! Lão phu ký!"
Ngòi bút ký tên vào bản hợp đồng, một luồng ánh sáng vàng vọt lóe lên, đại diện cho quy tắc của Thiên Đạo đã được thiết lập. Thẩm Trường An thu lại bản hợp đồng, ánh mắt lóe lên vẻ thỏa mãn.
"Vân Cơ, đưa Tiên Quân đi khu 'Thế giới ngầm thư giãn'. Nhớ mời ngài dùng gói dịch vụ 'Gội đầu dưỡng sinh bằng sương mai vạn cổ', đang giảm giá 10% đấy."
"Vâng, mời Tiên Quân theo tôi." Vân Cơ mỉm cười chuyên nghiệp, nụ cười ấy khiến Linh Vũ Tiên Quân quên luôn cả nỗi lo nợ nần.
Khi bóng dáng hai người khuất sau dãy hành lang bằng đá cẩm thạch, Lão Tà từ trong bếp thò đầu ra, lau con dao phay vào tạp dề:
"Thêm một tên nữa sập bẫy. Tiểu tử, ngươi định khi nào thì đánh lên Thiên Giới?"
Thẩm Trường An thong dong ngồi xuống quầy lễ tân, cầm lấy bàn tính gõ thêm vài cái. Anh nhìn qua ô cửa sổ, hướng về phía chín tầng mây đang bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc. Ở đó, các vị thần tiên vẫn đang nghĩ mình là những kẻ thượng đẳng, cai quản thế gian.
"Đánh lên? Không, Lão Tà, lão cổ hủ quá rồi. Tại sao phải đánh khi chúng ta có thể sở hữu họ? Chỉ cần một năm nữa, khi một nửa tiên nhân trên đó mang nợ khách sạn này, thì Thiên Đình hay Ma Cung cũng chỉ là chi nhánh của Khách sạn Trường Sinh mà thôi."
Tiểu Hắc sủa một tiếng "Gâu!" đồng tình, rồi nó ngoạm lấy một viên linh thạch cao cấp do Thẩm Trường An ném xuống, nhai rau rấu như ăn kẹo.
Khách sạn Trường Sinh vẫn lặng lẽ tồn tại ở vùng giao thoa. Nhưng từ sâu thẳm trong kết cấu của thế giới tu chân, một bánh răng mới đã bắt đầu chuyển động. Đó không phải là bánh răng của tu vi hay pháp bảo, mà là bánh răng của kinh tế hiện đại – thứ sẽ biến các tiên nhân vạn cổ thành những "con nợ" trung thành nhất.
Đêm đó, trên Thiên giới, người ta truyền tai nhau về một loại thẻ ma thuật có thể mua được niềm vui vô tận. Những vị tiên vốn dĩ chẳng màng thế sự bỗng nhiên đứng ngồi không yên.
Còn Thẩm Trường An, anh đang bận rộn xem xét bản thiết kế cho thứ mà anh gọi là "Linh Thông Truyền Tin" – phiên bản tu tiên của điện thoại thông minh. Anh mỉm cười:
"Các vị thượng đế thân mến, chuẩn bị nạp thẻ nhé. Thế giới này, sắp bước vào kỷ nguyên của ta rồi."
Trời về khuya, Khách sạn Trường Sinh sáng rực rỡ giữa bóng đêm của hư không. Một đám khách mới đang lũ lượt kéo tới, trên tay ai cũng cầm những thứ "đồ cổ" nghìn năm, mong đổi lấy một tấm thẻ bạc lấp lánh. Sự cải cách này, chỉ mới chính thức bắt đầu.