Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 198: ** Ngọc Hoàng cũng phải làm thẻ thành viên.
**CHƯƠNG 198: NGỌC HOÀNG CŨNG PHẢI LÀM THẺ THÀNH VIÊN**
Sương mù tím nhạt bao phủ lấy những đỉnh núi của chi nhánh Thiên Đình, nhưng ngay tại trung tâm vực không gian số 0, Khách sạn Trường Sinh vẫn sừng sững như một kẻ lạc loài giữa chốn tiên cảnh. Ánh đèn neon huyền ảo từ bảng hiệu "Trường Sinh Hotel" nhấp nháy, đối lập hoàn toàn với ánh hào quang trang nghiêm của mây ngũ sắc đang cuồn cuộn đổ về từ phía chân trời.
Thẩm Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế massage công thái học – một vật phẩm cao cấp mà anh vừa dùng điểm công đức đổi từ hệ thống. Anh cầm trên tay một ly trà sữa chân châu làm từ "Linh Đậu Vạn Năm" và "Sữa Thần Bò Tây Ngưu", thong thả dùng ống hút bằng trúc tím hút một hơi "rồn rột".
"Lão Tà! Chuẩn bị nước dùng lẩu chưa? Thượng đế béo bở nhất sắp tới rồi đấy." Thẩm Trường An liếc nhìn về phía nhà bếp, cất tiếng gọi.
Lão Tà, vị Ma Quân từng làm rung chuyển Ma giới, lúc này đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng phấn có thêu hình đầu mèo rất sến súa. Tay lão cầm một thanh dao phay đen kịt, lấp lánh sát khí nhưng lại đang băm hành tây với tốc độ nhanh đến mức tạo ra dư ảnh. Lão hừ lạnh một tiếng:
"Xong rồi! Ta đã đặc biệt thêm vào ba giọt 'Cửu U Hóa Cốt Tán' làm gia vị. Đảm bảo dù là Thiên Đế ăn vào cũng phải run rẩy vì… quá ngon."
"Nhắc lại lần nữa, không được hạ độc chết khách khi họ chưa thanh toán xong xuôi nhé." Thẩm Trường An nhắc nhở, rồi quay sang phía quầy lễ tân: "Vân Cơ, hôm nay trông cô có vẻ hơi… quá tay với phấn hoa hả?"
Vân Cơ, nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ với nhan sắc có thể khiến cả một tông môn sụp đổ, đang điên cuồng dùng một chiếc khăn lụa trắng muốt lau đi lau lại mặt quầy đá cẩm thạch. Nghe vậy, nàng không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói sắc sảo như kim châm:
"Chủ nhân, anh nhìn xem cái vệt mờ này đi! Đám thiên binh tuần tra sáng nay đã mang theo không biết bao nhiêu là bụi bẩn từ Nam Thiên Môn vào đây. Nếu không lau sạch, tâm đạo của ta sẽ sụp đổ mất! Hơn nữa, ta đang dặm thêm chút mị hương để chốc nữa nâng giá gói 'Combo Chăm Sóc Da Cung Đình' lên gấp đôi."
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm cuộn tròn dưới chân Thẩm Trường An, khẽ hếch mũi rồi gầm gừ một tiếng trầm đục. Nó ngửi thấy mùi của quyền uy, thứ mùi quen thuộc từ những kẻ nắm giữ vận mệnh chúng sinh nhưng lại luôn đi kèm với sự hống hách khó chịu.
*Ầm!*
Một tiếng sấm nổ vang rền ngay phía trên mái che khách sạn. Bầu trời bỗng chốc rực sáng bởi vạn trượng hào quang. Tiếng nhạc tiên thanh thoát bắt đầu trỗi dậy, những cánh hoa rơi rụng khắp lối đi, nhưng vừa chạm vào rào chắn linh khí của khách sạn đã lập tức bị hút sạch vào máy xử lý rác tự động.
Một đoàn người oai nghiêm từ trong mây bước xuống. Dẫn đầu là một vị trung niên mặc long bào dát vàng lộng lẫy, gương mặt chữ điền cương trực nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi thâm sâu. Đi bên cạnh ông là Thái Bạch Kim Tinh với bộ râu dài chạm đất, và phía sau là mười hai vị Kim Giáp Thần Tướng, mỗi người đều tỏa ra khí thế áp chế khiến không gian rung rẩy.
Nhưng ngay khi họ bước chân vào phạm vi 10 mét của khách sạn, một luồng áp lực vô hình từ trên cao giáng xuống. Toàn bộ khí thế tiên nhân đều biến mất tăm, ngay cả long bào của vị khách dẫn đầu cũng mất đi độ sáng, trông không khác gì một chiếc áo lụa đắt tiền bình thường.
Thần sắc của đám Thần Tướng lập tức đại biến. Họ định tuốt kiếm, nhưng phát hiện ra chuôi kiếm giống như bị gắn keo vạn năng, không tài nào rút ra được.
"Nơi đây không được mang hung khí, nếu không sẽ bị phạt 5.000 linh thạch tội uy hiếp nhân viên."
Thẩm Trường An không đứng dậy, vẫn tư thế lười biếng ngồi trên ghế massage, tay đưa lên vẫy vẫy như thể đang đón một người bạn hàng xóm:
"Ồ, ngài Trương, ngài đến trễ 15 phút so với giờ đặt phòng rồi đấy."
Vị khách đứng đầu – không ai khác chính là Ngọc Hoàng Đại Đế – khẽ nhíu mày. Ông nhìn quanh khách sạn, nơi có những biển báo kỳ quái như "Cấm nhổ nước bọt linh khí vào chậu hoa" hay "Vui lòng tháo giày nếu giày có dính bùn từ Cửu Trùng Thiên".
Thái Bạch Kim Tinh bước lên phía trước, hắng giọng, dùng chất giọng oanh vàng lộng lẫy thường ngày:
"Chủ quán to gan! Ngài trước mặt đây chính là Chí Tôn Vạn Cổ, Thống Trị Tam Giới, Ngọc Hoàng Đại Đế. Ngươi không ra bái kiến còn dám ngồi đó nói chuyện tiền bạc sao?"
Thẩm Trường An chậm rãi nuốt nốt một hạt chân châu, sau đó cầm cuốn sổ thu chi lên, lật một trang:
"Thái Bạch lão ông, ở đây không có Ngọc Hoàng, chỉ có khách hàng số 001 đã đặt phòng Tổng thống. Nếu các ngài muốn bái lạy hay hành lễ, mời ra ngoài bãi giữ xe mà thực hiện. Ở trong khách sạn của tôi, quy tắc duy nhất là: Trả tiền, hoặc biến."
Vân Cơ lúc này mới ngẩng lên, ném cho Ngọc Hoàng một ánh mắt sắc sảo cùng một nụ cười "chuẩn thương mại":
"Kính chào Thượng đế. Do các ngài mang theo đoàn tùy tùng quá đông làm ô nhiễm không khí trong sảnh, chúng tôi buộc phải thu thêm 'phí xử lý khí thải'. Ngoài ra, do hành lý của các vị quá cồng kềnh, Tiểu Hắc sẽ giúp các vị mang lên phòng với giá mỗi món là một viên tiên thạch."
Tiểu Hắc nghe đến đây, bỗng đứng phắt dậy, hóa thành một gã cao to lực lưỡng với khuôn mặt đen thui nhưng đôi mắt lại sáng quắc như đèn pha, đi tới đứng chắn trước mặt đám Kim Giáp Thần Tướng, chìa tay ra:
"Hành lý đâu? Đưa đây để 'Lão Hắc' ta vác cho, hay là muốn ta 'vác' luôn các ngươi xuống hồ cá coi đằng kia?"
Đám Thần Tướng nghiến răng kèn kẹt, nhìn về phía Ngọc Hoàng chờ lệnh. Nhưng Ngọc Hoàng lại giơ tay ngăn họ lại. Ông nhìn Thẩm Trường An, trong mắt lộ ra một chút hứng thú:
"Trường An tiểu hữu, ngươi vẫn chẳng thay đổi gì. Ta đến đây là để nghỉ dưỡng theo lời mời, chẳng lẽ cái chức vị Ngọc Hoàng này của ta còn không đáng để được tiếp đón nồng hậu hơn sao?"
Thẩm Trường An đứng dậy, phủi phủi tà áo thư sinh, cười nói:
"Nồng hậu chứ, đương nhiên là nồng hậu. Nhưng ngài biết đấy, khách sạn chúng tôi đang chuyển sang mô hình 'Số hóa quản lý'. Mọi đặc quyền đều đi đôi với cấp bậc thành viên. Hiện tại ngài vẫn chưa có thẻ, nên chỉ là 'Khách vãng lai' mà thôi."
"Thẻ thành viên?" Ngọc Hoàng ngẩn người.
Thẩm Trường An búng tay một cái. Vân Cơ lập tức đặt lên quầy một khay đựng ba loại thẻ khác nhau: đồng, bạc và một loại thẻ màu vàng kim lấp lánh có hình con rồng đang ngáp ngủ.
"Ngài xem, thẻ Đồng là hạng cơ bản, giảm 2% tiền phòng, không có đồ uống miễn phí. Thẻ Bạc dành cho các bậc đại năng thường xuyên lưu trú, giảm 5%, tặng voucher buffet sáng. Và đây, thẻ Chí Tôn."
Thẩm Trường An cầm chiếc thẻ vàng kim lên, xoay nhẹ:
"Chỉ dành cho những ai đóng trước phí gia nhập là 1 triệu năm tu vi, hoặc trao đổi bằng mười loại thần vật thượng cổ. Đặc quyền: Được tùy chọn mùi tinh dầu trong phòng xông hơi, được đầu bếp Lão Tà đích thân làm món cơm chiên muối tiêu, và quan trọng nhất… được hưởng quyền bảo hộ 'vô địch' trong phạm vi mười dặm quanh khách sạn."
Ngọc Hoàng Đại Đế nhìn chiếc thẻ, lại nhìn về phía đám phi tần và cung nữ đang đứng run rẩy bên ngoài vì áp lực từ khí lạnh của Thiên Đình tỏa xuống (do họ không vào trong khách sạn kịp). Ông thở dài một tiếng, nhận ra rằng ở cái khách sạn này, dù ông có là người đứng đầu thiên đình thì cũng chỉ là một người đàn ông trung niên đang đi nghỉ phép mà thôi.
"Mười loại thần vật… ngươi thực sự là muốn lột sạch túi tiền của ta mà." Ngọc Hoàng cười khổ, tay vung lên một cái, mười món linh bảo rực rỡ hiện ra lơ lửng giữa không trung. Nào là "Trầm Hương Vạn Năm", "Nguyên Khí của Mặt Trời", hay cả một miếng "Mảnh vỡ của Trình Thư Địa Tạng".
Ánh mắt Thẩm Trường An sáng rực lên, nhanh hơn cả chớp, anh dùng chiếc túi thu giữ của hệ thống hút sạch tất cả vào trong. Gương mặt anh lập tức chuyển từ "thờ ơ" sang "nhiệt tình như mùa hè".
"Ai chà! Đại Đế đúng là hào phóng! Vân Cơ, làm thủ tục đăng ký cho hội viên VIP số 001 ngay! Nhớ ghi tên thật là Trương Hữu Nhân nhé, tên Ngọc Hoàng nghe hơi… phô trương quá, dễ bị kẻ xấu chú ý."
Vân Cơ nhấc bút, mỉm cười chuyên nghiệp: "Xin mời ngài Trương đặt dấu tay lên bản cam kết: Không hút thuốc trong phòng, không sử dụng phép thuật để gian lận khi chơi bài tại sảnh, và đặc biệt là không được tán tỉnh nhân viên tiếp tân."
Thái Bạch Kim Tinh nghe đến đây thì suýt nữa ngất xỉu: "Ngươi… ngươi dám để Ngọc Hoàng ký tên cam kết không tán tỉnh hồ ly tinh?"
"Thái Bạch, im lặng!" Ngọc Hoàng dứt khoát ấn dấu tay lên tấm thẻ. Ông cảm nhận được một luồng quy tắc kỳ lạ truyền vào cơ thể, như thể mọi gánh nặng của thiên hạ, mọi áp lực của Thiên Đạo đang đè nặng lên vai ông bấy lâu nay bỗng dưng… biến mất. Ở trong tòa khách sạn này, ông không còn là vị thần gánh vác chúng sinh, ông chỉ đơn giản là một vị khách có tên Trương Hữu Nhân.
Cảm giác thoải mái ấy khiến Ngọc Hoàng không kìm được mà thở hắt ra một hơi.
"Tốt rồi! Ngài Trương, mời đi lối này. Lão Tà đã chuẩn bị món 'Vịt quay Hỏa Diệm Sơn' đặc biệt để chào mừng ngài gia nhập đại gia đình Trường Sinh." Thẩm Trường An đi trước dẫn đường, nhưng bỗng dừng lại ở cầu thang:
"À, suýt nữa quên. Ngài đi cùng 12 vị Thần Tướng và 20 cung nữ. Do phòng Tổng thống chỉ dành cho tối đa 5 người, nên những người còn lại… mời xuống khu phòng tập thể dưới tầng hầm nhé. Mỗi giường chỉ có 500 linh thạch một đêm thôi, rất rẻ!"
Ngọc Hoàng khựng lại, nhìn 12 vị Kim Giáp Thần Tướng đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy hy vọng, rồi nhìn Thẩm Trường An: "Ngươi bảo Thần Tướng của ta đi ngủ phòng tập thể dưới hầm sao?"
Thẩm Trường An nhún vai: "Kinh doanh mà ngài, chỗ ở có hạn. Hoặc là ngài nâng cấp họ lên thành viên Thẻ Đồng, mỗi thẻ 10 vạn linh thạch, tôi sẽ kê thêm giường phụ ở hành lang cho họ."
Lúc này, một vị Thần Tướng râu quai nón bậm trợn rốt cuộc không chịu nổi nữa, quát lớn: "Quá đáng lắm rồi! Để lão phu xem cái khách sạn này cứng đến đâu!"
Vị thần tướng ấy dồn hết linh lực vào nắm đấm, định một chiêu đập nát bức tường cẩm thạch của khách sạn. Thế nhưng, nắm đấm của ông ta còn chưa chạm vào tường thì Tiểu Hắc đã xuất hiện phía sau, một chân đạp thẳng vào mông ông ta.
*Bốp!*
Vị thần tướng lộn mấy vòng trên không trung rồi bị rơi thẳng vào một chiếc hố đen nhỏ vừa xuất hiện dưới sàn nhà.
"Rác rưởi thì nên ở đúng chỗ của rác rưởi." Thẩm Trường An lạnh lùng nói, gương mặt vẫn cười nhưng ánh mắt thì vô cùng tàn nhẫn: "Ngài Trương, nhân viên của ngài phá hoại tài sản công. Phí sửa chữa tinh thần là một viên 'Định Hải Thần Châu' nhé. Nếu không có… thì trừ vào thời gian lưu trú của ngài."
Ngọc Hoàng Đại Đế nuốt nước bọt, lần đầu tiên ông cảm thấy lo lắng cho kho báu của Thiên Đình nhiều hơn là cho sự an nguy của thế giới. Ông nhìn vị Thần Tướng vừa biến mất vào hố đen (thực chất là một căn phòng kỷ luật chứa đầy bụi và giẻ lau) rồi gật đầu cái rụp:
"Đền… ta đền!"
Thẩm Trường An lại nở nụ cười tươi rói: "Rất tốt! Khách sạn Trường Sinh hân hạnh phục vụ ngài. Vân Cơ, dẫn ngài Trương lên phòng. Lão Tà, lên món! Tiểu Hắc, canh chừng cái đám ngoài kia, đứa nào nhúc nhích mà không trả tiền thì cứ… cắn!"
Đêm đó, một cảnh tượng chưa từng có tiền lệ xảy ra: Ngọc Hoàng Đại Đế ngồi trong phòng Presidential Suite, cầm một cái điều khiển từ xa, say sưa xem một bộ phim truyền hình của thế giới hiện đại mang tên "Thâm cung nội chiến" mà hệ thống của Thẩm Trường An cung cấp, miệng thì không ngừng nhấm nháp món khoai tây chiên cay xé lưỡi của Lão Tà.
Còn bên dưới sảnh, Thái Bạch Kim Tinh đang méo mặt dùng mị thuật của mình để thương lượng với Vân Cơ xin… nợ tiền giặt là.
Ở góc khuất của khách sạn, Thẩm Trường An ngồi đếm lại đống thần vật vừa thu được, thầm nghĩ: "Thế giới này rốt cuộc vẫn là do đồng tiền thống trị. Tiên nhân à? Ngọc Hoàng à? Vào tay ta cũng chỉ là những 'cây ATM' di động mà thôi."
Nhưng anh không biết rằng, ở ngoài vách ngăn của vực không gian, một bóng đen khổng lồ đang lặng lẽ quan sát ánh sáng lung linh của khách sạn. Đó chính là sự hiện diện của Đại Kiếp Nạn sắp tới, thứ mà ngay cả thẻ thành viên Chí Tôn cũng chưa chắc có thể ngăn cản được…
Nhưng đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại, Thẩm Trường An chỉ quan tâm đến việc làm sao để thuyết phục Ngọc Hoàng mua thêm gói bảo hiểm "Trường sinh không giới hạn" trị giá ba tầng thiên giới nữa thôi.