Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 200: (Hồi kết):** Tiên nhân dừng bước, Trường Sinh vĩnh hằng

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:22:46 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 200 (HỒI KẾT): TIÊN NHÂN DỪNG BƯỚC, TRƯỜNG SINH VĨNH HẰNG**

Tiết trời ở "Vực Không Gian Số 0" chưa bao giờ đẹp đến thế.

Sau khi Đại Kiếp Nạn bị chặn đứng bằng một cú "vung tiền" lịch sử của Thẩm Trường An, hư không vốn đầy rẫy những vết nứt tử vong nay lại khoác lên mình một lớp sương mù tím nhạt lãng mạn. Khách sạn Trường Sinh hiện ra giữa tầng không, uy nghi như một tòa vương thành lơ lửng, nhưng lại mang chút hơi hướm phố thị hiện đại với những ánh đèn Neon linh khí rực rỡ, chiếu rọi tấm biển hiệu bốn chữ "Tiên Nhân Dừng Bước" bay bổng.

Tại tầng thượng cao nhất, nơi có hồ bơi vô cực nhìn thẳng ra biển mây của chín tầng trời, Thẩm Trường An đang nằm dài trên chiếc ghế bành bọc da rồng thượng hạng. Anh mặc một bộ đồ lụa trắng đơn giản, chân xỏ đôi dép lê làm từ lông cừu tuyết vạn năm, một tay cầm cuốn sổ thu chi bọc vàng, tay kia chậm rãi lắc nhẹ ly nước ép linh quả màu hồng ruby có cắm một chiếc ô nhỏ xinh xẻo.

Tiếng "tách, tách" đều đặn từ chiếc bàn tính ngọc đế quang vang lên trong không gian tĩnh mịch. Đó là âm thanh du dương nhất đối với Thẩm Trường An – âm thanh của tiền đang chảy vào túi.

"Chủ nhân, đây là báo cáo doanh thu sau đại dịch… à không, sau đại kiếp."

Vân Cơ nhẹ bước tới, chín chiếc đuôi hồ ly mềm mại như tuyết trắng vung vẩy sau lưng. Cô nàng vẫn đẹp đến nghẹt thở, nhưng lúc này trên tay lại cầm một chiếc máy tính bảng bằng thạch anh tím, gương mặt lộ rõ sự đắc ý. Cô đặt một tách trà hương bưởi xuống bàn, rồi dùng một chiếc khăn lụa cực kỳ cẩn thận lau đi một vệt nước nhỏ xíu vừa bắn ra trên mặt bàn đá cẩm thạch.

"Linh thạch phẩm cấp cực phẩm nhận được từ các đại phái Chính đạo là một trăm ba mươi triệu. Điểm công đức từ việc cứu vớt mười vạn thế giới quy đổi thành năng lượng hạt nhân linh khí đủ để chúng ta thắp sáng khách sạn trong ba mươi vạn năm tới mà không cần mua từ thiên đạo nữa. Ngoài ra…" Vân Cơ híp mắt cười, nụ cười đủ để khiến một vị Chân Tiên phải hồn xiêu phách tán, "Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán vừa ký thêm một hợp đồng thành viên 'Chí Tôn Kim Cương Vĩnh Cửu', hắn đã cắm nợ luôn cả một dãy núi linh quặng ở phía Nam cho chúng ta."

Thẩm Trường An nhấp một ngụm nước quả, vị ngọt thanh và linh khí dồi dào bùng nổ trong khoang miệng làm anh lim dim mắt.

"Tốt, tốt lắm. Bảo Tiểu Hắc thả Kim Bất Hoán ra khỏi khu vực rửa bát đi. Cho hắn một voucher giảm giá 5% khi sử dụng dịch vụ 'Massage Luân Hồi'. Dù sao cũng là ATM di động lớn nhất của chúng ta, đừng vặt lông sạch quá kẻo hắn tuyệt vọng mà đi tu thật thì khổ."

Vân Cơ che miệng cười khúc khích: "Ngài thật nhân từ."

Bỗng nhiên, từ dưới tầng dưới, một mùi hương kỳ quái – vừa nồng đượm vị tiêu đen, vừa mang theo uy áp đáng sợ của ma tính – xộc thẳng lên đại sảnh. Ngay sau đó là tiếng gầm thét quen thuộc của Lão Tà.

"Cái tên khốn kiếp Kiếm Thánh kia! Ta đã nói là món 'Lẩu Hỗn Độn Thập Cẩm' này phải ăn kèm với tỏi cô đơn Ma giới mới đúng vị! Ngươi lại dám cho thêm hành lá Tiên giới vào? Ngươi muốn nổ tung dạ dày ngay tại đây để bắt khách sạn ta đền tiền bảo hiểm phải không?"

Dưới sân rồng, một gã đàn ông lực lưỡng, mặt đầy sẹo, mình khoác tạp dề thêu hình hoa hồng phấn, tay cầm hai con dao phay lớn như cánh cửa đang rượt đuổi một vị lão già râu tóc trắng phơ, người đầy kiếm ý hung hãn. Vị Kiếm Thánh danh chấn thiên hạ, người từng một kiếm chẻ đôi tinh hà, lúc này lại ôm bát lẩu chạy trối chết, vừa chạy vừa húp lấy húp để.

"Lão Tà! Ngươi đừng có hẹp hòi! Thêm hành lá thì sao chứ? Ta thấy vị này mới là đỉnh cao tu hành! Ngươi đừng cậy mình là đầu bếp mà bắt ta ăn theo kiểu Ma giới khô khan đó!"

Thẩm Trường An nhìn xuống cảnh tượng bát nháo bên dưới, chỉ biết thở dài rồi lắc đầu: "Bảo Lão Tà bớt sát khí lại đi. Nếu làm hỏng gạch lát nền bằng ngọc thạch thì cứ trừ trực tiếp vào tiền lương mười nghìn năm của lão."

"Gâu! Gâu!"

Tiểu Hắc – con "chó đen" nhỏ nhắn với chiếc chuông vàng ở cổ – đang tung tăng đuổi theo bóng dáng của một gã trung niên lam lũ đang cúi đầu quét dọn chuồng thú. Đó là Mặc Vô Đạo, kẻ từng muốn trở thành bá chủ đa vũ trụ, giờ đây đang mặc bộ đồng phục lao động của khách sạn, mặt mũi bám đầy rơm rạ. Mỗi khi lão định lén lút vận chuyển một chút linh lực để trốn thoát, chiếc chuông trên cổ Tiểu Hắc lại rung lên "keng" một tiếng, lập tức tước đoạt toàn bộ tu vi của lão trong tích tắc, biến lão trở thành một phàm nhân không hơn không kém.

Mặc Vô Đạo u uất cầm chổi, nhìn lên sân thượng nơi Thẩm Trường An đang thư thả hưởng lạc, trong lòng chỉ còn lại sự hối hận vô bờ bến. Lão đã chọn sai đối thủ. Ở Phù Thế Linh Giới này, bạn có thể chống lại thiên mệnh, nhưng tuyệt đối không được bùng tiền phòng của Thẩm Trường An.

"Chủ nhân," Vân Cơ bỗng nhỏ giọng, "Ngài đã vá lại Thiên Đạo, thế giới giờ đã ổn định. Ngài không định… thăng tiên thực sự sao? Với quyền năng hiện tại, ngài chỉ cần một ý niệm là có thể vượt lên trên cả các quy luật vĩnh hằng."

Thẩm Trường An đặt ly nước xuống, đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vị thần linh đang xếp hàng dài trước cửa khách sạn chỉ để chờ được đặt một phòng VIP. Anh khẽ cười, nụ cười lần này thật sự chạm đến đáy mắt, mang theo một chút bình thản của kẻ đã nhìn thấu hồng trần.

"Thăng tiên để làm gì? Để ngồi trên một cái ngai vàng lạnh lẽo, hít thở không khí loãng và cô đơn đến chết sao?"

Anh vươn vai một cái thật dài, cảm nhận sự thoải mái của lớp đệm dưới lưng.

"Thăng tiên thì có gì hay bằng việc nằm đây nghe Lão Tà chửi lộn, nhìn cô làm điệu, thấy Tiểu Hắc bắt nạt Mặc Vô Đạo? Cuộc sống này mới là 'Trường sinh' thực sự. Trường sinh không phải là sống lâu bao nhiêu, mà là bao nhiêu lâu trong đời mình cảm thấy vui vẻ."

Thẩm Trường An cầm cuốn sổ thu chi lên, lật đến trang trắng mới nhất. Anh cầm cây bút lông, viết lên đó một dòng chữ to tướng bằng mực đỏ: **"KHÔNG GIẢM GIÁ."**

"Thế giới có thể thay đổi, thiên địa có thể sụp đổ lần nữa, nhưng quy tắc của Khách sạn Trường Sinh là vĩnh hằng." Anh đứng dậy, vỗ vỗ lớp bụi tưởng tượng trên áo, "Đi thôi, Vân Cơ. Hình như có một 'con cừu béo' từ vị diện khác vừa bước chân qua cổng. Nghe nói hắn mang theo cả một rương hạch tâm tinh tú để đổi lấy một bát mì tôm vị rồng của Lão Tà."

Vân Cơ tươi cười, lập tức lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, chuẩn bị ghi chép mưu mẹo "vặt lông" khách hàng mới nhất.

Trên con đường dẫn vào khách sạn, tấm bia đá khắc chữ "Tiên Nhân Dừng Bước" tỏa sáng rực rỡ dưới ánh hoàng hôn vàng óng.

Dù bạn là Tiên nhân tối cao, là Ma vương máu lạnh, hay là Thần linh vĩnh cửu, khi đứng trước cánh cửa này, tất cả đều phải dừng bước. Không phải vì sợ hãi sức mạnh, mà vì nơi đây chính là nơi duy nhất giữa vũ trụ lạnh lẽo này mang lại cho họ cảm giác của một "mái nhà" – dù cái mái nhà này có hơi đắt đỏ và chủ quán thì vô cùng vô sỉ.

Tiếng chuông vàng của Tiểu Hắc lại vang lên "keng keng" vui tai.

Trong sảnh lớn, mùi hương của món thịt nướng gia vị ma giới bắt đầu bay ra. Tiếng cười nói, tiếng cãi cọ, tiếng bàn tính kêu lạch cạch hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc trường sinh bất tận.

Khách sạn Trường Sinh vẫn ở đó, lơ lửng giữa hư không và vĩnh cửu, đón chờ những linh hồn mỏi mệt tìm đến dừng chân. Và ở quầy lễ tân, vị quản lý trẻ tuổi với nụ cười "kinh doanh" chuyên nghiệp luôn sẵn sàng nói:

"Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Tiền mặt hay linh thạch? Chúng tôi không nhận thanh toán bằng tình cảm đâu nhé!"

***

**HẾT.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8