Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 40: ** Tổng kết quý đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:40:28 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 40: TỔNG KẾT QUÝ ĐẦU TIÊN – THẾ NÀO LÀ GIÀU NỨT ĐỔ ĐỔ VÁCH**

Trong màn đêm tịch mịch của Vực Không Gian Số 0, Khách sạn Trường Sinh sừng sững như một ngọn đăng tháp vĩnh cửu, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, tách biệt hoàn toàn với sự lạnh lẽo, hố đen và những cơn bão linh khí cuồng bạo bên ngoài.

Đã quá nửa đêm, giờ phục vụ chính thức đã kết thúc. Cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại, tấm biển "Đang Nghỉ Ngơi" treo lủng lẳng trước cửa, tỏa ra một tầng gợn sóng nhàn nhạt, ngăn cách mọi ý định dòm ngó từ thế giới bên ngoài.

Bên trong đại sảnh, không khí không hề trầm lắng. Ánh đèn neon—thứ sản phẩm kỳ quái mà Thẩm Trường An đổi từ hệ thống—vẫn đang nhấp nháy sắc màu xanh đỏ rực rỡ trên quầy bar.

Thẩm Trường An ngồi chễm chệ trên chiếc ghế xoay bọc da thú thượng hạng, chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang đặt trước mặt. Ngón tay anh thon dài, nhịp nhàng gõ lên mặt bàn, âm thanh lách cách của những viên ngọc va vào nhau tạo nên một bản nhạc "hái ra tiền" đầy mê hoặc.

"Lão Tà, Vân Cơ, Tiểu Hắc. Lại đây." Thẩm Trường An không ngẩng đầu, thanh âm trầm thấp nhưng mang theo một sự hưng phấn khó giấu.

Ba vị "nhân viên xuất sắc" của khách sạn chậm rãi bước tới. Lão Tà vẫn đang lau sạch vết dầu mỡ trên con dao phay rỉ sét nhưng sắc lẹm, chiếc tạp dề hồng thêu hoa hồng vẫn còn dính chút nước sốt. Vân Cơ thì điệu đà hơn, nàng đang dùng móng tay được sơn đỏ thắm để chỉnh lại những nếp gấp trên bộ sườn xám bó sát, gương mặt vẫn giữ vẻ kiêu sa của một công chúa hồ tộc. Riêng Tiểu Hắc—con hắc kỳ lân trong lốt chó đen nhỏ—thì lạch bạch chạy tới, miệng vẫn còn ngậm một nửa mảnh vụn của một thanh linh kiếm cực phẩm nào đó vừa mới "ăn vụng" được từ kho phế liệu.

"Chủ quán, đêm hôm khuya khoắt không cho người ta ngủ để làm gì? Nhan sắc của hồ ly là dựa vào giấc ngủ đó." Vân Cơ ngáp dài một cái, chiếc đuôi xù lông khẽ đung đưa phía sau.

Thẩm Trường An đẩy chiếc bàn tính sang một bên, cầm lên một cuốn sổ cái dày cộp, bìa bọc bằng da rồng đen tuyền, trên đó đề bốn chữ vàng chói lọi: **Trường Sinh Tài Khố**.

"Hôm nay là ngày cuối cùng của quý đầu tiên kể từ khi chúng ta chính thức mở rộng dịch vụ." Thẩm Trường An hắng giọng, ánh mắt lóe lên tia sáng thực dụng thường thấy. "Đã đến lúc chúng ta nhìn lại những con số. Một nhà quản lý chuyên nghiệp không chỉ biết thu tiền, mà còn phải biết mình giàu đến mức nào để còn biết đường… hưởng thụ."

Anh mở trang đầu tiên, giọng đọc dõng dạc:

"Mục thứ nhất: Doanh thu từ dịch vụ lưu trú. Quý I, chúng ta đã tiếp đón 1.452 lượt khách. Trong đó, phòng phổ thông chiếm 60%, phòng hạng thương gia 30%, và 10% là các vị đại năng ở phòng VIP Chí Tôn. Tổng thu: 45 triệu linh thạch cấp thấp, 12 triệu linh thạch cấp trung, và 800.000 linh thạch cực phẩm."

Lão Tà ngừng lau dao, đồng tử hơi co rút: "Bao nhiêu cơ? 800.000 linh thạch cực phẩm? Chỉ tiền ngủ thôi sao?"

Thẩm Trường An cười khẩy: "Ông tưởng tiền phòng ở đây rẻ chắc? Nội cái việc được ngủ một đêm mà không sợ tâm ma quấy phá nhờ trận pháp 'Thanh Tâm An Thần' của tôi, đám lão quái vật đó đã sẵn sàng dốc cạn túi rồi. Chưa kể phí giặt ủi, phí dùng nước nóng linh tuyền, và tiền bồi thường mỗi khi các vị ấy hắt hơi làm vỡ một cái chén trà."

Anh lật sang trang tiếp theo, nụ cười càng lúc càng sâu:

"Mục thứ hai: Dịch vụ ăn uống—lãnh địa của Lão Tà. Nhờ món 'Mì Tôm Thượng Hạng Vị Rồng' và 'Lẩu Hỗn Độn Tẩy Tủy', chúng ta đã thu về một lượng báu vật không thể quy đổi hoàn toàn bằng tiền mặt. Bao gồm: 300 bình đan dược từ lục phẩm trở lên, 50 mảnh vỡ thần binh, và… cái này mới thú vị này, một đạo 'Thiên Địa Kiếm Ý' mà vị Kiếm Tiên nghèo rớt mồng tơi kia gán nợ lại sau khi ăn sạch 10 bát mì của lão."

Lão Tà hừ lạnh, nhưng trong mắt rõ ràng có chút đắc ý: "Hừ, lão phu nấu ăn là vì nghệ thuật, tiền bạc chỉ là phù du. Nhưng cái tay Kiếm Tiên đó đúng là biết ăn, kiếm ý của hắn ta rèn vào dao thái thịt cũng không tệ."

"Đừng có mà đem kiếm ý đi thái thịt!" Thẩm Trường An gào lên một tiếng rồi tiếp tục: "Mục thứ ba, cũng là mục đem lại lợi nhuận biên cực cao: Dịch vụ Wifi Linh Khí và Truyền Thông Đa Phương Diện. Các vị khách của chúng ta đã nghiện 'Linh Thông Mạng' đến mức điên cuồng. Để có tốc độ cao lướt xem livestream của Vân Cơ, họ đã trả tổng cộng 20 triệu linh thạch phí thuê bao. Thêm vào đó là thu nhập từ bán 'Skin' cho linh truyền di động… Các tiên nữ đúng là dễ gạt tiền thật, chỉ cần đổi cái nền lấp lánh là họ sẵn sàng bỏ ra cả nghìn linh thạch."

Vân Cơ che miệng cười khúc khích: "Chủ quán nói đúng, mị thuật của thiếp thân còn không hiệu quả bằng một tấm ảnh chụp góc nghiêng được 'filter' ánh trăng mà ngài bảo thiếp làm đâu."

Thẩm Trường An hưng phấn đứng hẳn dậy, tay đập mạnh xuống cuốn sổ: "Và tổng kết cuối cùng! Sau khi trừ đi tất cả chi phí vận hành, chi phí nhập khẩu nguyên liệu từ hệ thống, tiền lương cho ba người các ngươi—dù ta biết các ngươi chẳng tiêu gì đến tiền—và tiền đền bù thiệt hại cho cái lần Tiểu Hắc ngứa răng cắn nát phi thuyền của đoàn thương hội Kim Gia…"

Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt tỏa sáng như hai khối linh thạch cực phẩm nhất thế gian:

"Lợi nhuận ròng quý I: 2,5 tỷ linh thạch quy đổi tương đương! Trong đó bao gồm một kho chứa đầy báu vật cấp Thiên, đủ để xây dựng mười cái tông môn hạng nhất tại Nhân giới. Hiện tại, nếu xét về độ giàu có, chúng ta có thể không bằng Thiên Đế đã tích lũy vạn năm, nhưng nếu xét về 'tiền mặt' có sẵn để lưu thông, Thẩm Trường An ta tự tin có thể dùng tiền đè chết một nửa tu chân giới này!"

Sự im lặng bao trùm đại sảnh trong vài giây.

Lão Tà sững sờ, con dao trong tay suýt chút nữa rơi xuống chân. Vân Cơ thì đôi mắt lấp lánh như hình trái tim, còn Tiểu Hắc thì chẳng quan tâm đến tiền, nó chỉ biết chủ nhân đang vui nên nó sủa "Gâu!" một tiếng thật to, đuôi vẫy loạn xạ tạo thành những luồng cuồng phong nhỏ thổi bay mấy tờ hóa đơn trên bàn.

Thẩm Trường An cầm cuốn sổ cái, vuốt ve nó như vuốt ve báu vật nhất đời. Đây không chỉ là tiền, đây là "Điểm Công Đức", là sức mạnh.

[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành mục tiêu: "Tài phú quán tuyệt nhất phương". Hệ thống bắt đầu thăng cấp Khách sạn lên Cấp 4.]

Tiếng chuông điện tử quen thuộc vang lên trong đầu Thẩm Trường An. Ngay lập tức, toàn bộ tòa kiến trúc rung chuyển nhẹ nhàng. Những bức tường gỗ vốn đã tinh xảo nay bắt đầu nổi lên những đường vân bằng vàng ròng ẩn hiện, linh khí trong không khí đặc quánh lại đến mức hóa thành sương mù mờ ảo. Trên trần nhà, bức tranh bách điểu triều phụng sống động như thật, dường như có tiếng chim phượng hoàng hót vang thấu trời xanh.

"Cái này… là thăng cấp sao?" Lão Tà lẩm bẩm, cảm nhận được tu vi của chính mình bị áp chế càng mạnh mẽ hơn trong không gian này. Hắn rùng mình, biết rằng giờ đây ngay cả một tia sát khí nhỏ nhất của hắn cũng sẽ bị khách sạn nghiền nát ngay lập tức.

Thẩm Trường An nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển ảo trước mắt. Những hạng mục mới xuất hiện làm anh muốn nhảy dựng lên vì sung sướng:
– Mở khóa: **Thị trường tự do xuyên không gian** (Có thể mời khách hàng từ các vị diện khác).
– Mở khóa: **Phòng VIP Thời Không** (Một ngày bên trong bằng một năm bên ngoài).
– Mở khóa dịch vụ: **Tư vấn tâm lý và Giải trừ nghiệp chướng chuyên sâu**.

"Hắc hắc… tiền… tiền lại sắp đến rồi." Thẩm Trường An cười một cách vô sỉ, hoàn toàn mất sạch phong thái của một 'cao nhân' thường ngày.

Anh nhìn ba người nhân viên, sau đó hắng giọng, lấy lại vẻ nghiêm túc: "Khụ… Vì mọi người đã làm việc vất vả trong quý vừa qua, ta quyết định sẽ có phần thưởng."

Vân Cơ hai mắt sáng lên: "Linh thạch sao chủ quán?"

Thẩm Trường An rút ra ba cái phong bao màu đỏ rực, đưa cho mỗi người một cái.

"Của Vân Cơ: Một bộ 'Mỹ phẩm chiết xuất từ Cam Lộ của Tây Vương Mẫu' phiên bản giới hạn. Đảm bảo dùng xong, lông đuôi sẽ mượt mà đến mức thượng giới cũng phải ghen tị."

"Của Lão Tà: Một bộ dao phay 'Hỗn Độn Chi Nhãn'. Nó có thể thái vụn ngay cả thời gian, nếu ông đủ trình độ. Và quan trọng hơn, một lọ 'Siêu cấp mì chính' hương vị từ Trái Đất, thứ này sẽ nâng tầm món ăn của ông lên mức độ mà tiên nhân cũng phải khóc hận vì thèm."

"Và Tiểu Hắc: Một chiếc vòng cổ mới có đính 'Minh Châu Định Tâm', kèm theo một tạ xương đùi rồng đất đã qua sơ chế."

Cả ba nhân viên nhận quà, ai nấy đều không giấu nổi sự vui mừng. Dù Thẩm Trường An có vẻ tham tiền và vắt cổ chày ra nước, nhưng anh chưa bao giờ để nhân viên của mình phải chịu thiệt. Trong cái khách sạn quái quỷ này, họ tìm thấy thứ mà ở ngoài kia không bao giờ có: sự che chở và một nơi để thuộc về.

Sau khi tặng quà xong, Thẩm Trường An trở lại ghế, bắt đầu lật xem các đơn hàng mới từ hệ thống.

"Chủ quán, chúng ta giàu như thế này, ngài còn định làm gì nữa?" Lão Tà tò mò hỏi khi đang ngắm nghía bộ dao mới. "Tiền nhiều đến thế, e rằng dù ngài có tiêu sạch chỗ đó để mua một cái vương quốc cũng vẫn còn dư."

Thẩm Trường An im lặng một chút. Anh nhìn ra cửa sổ, về hướng xa xôi nơi Thiên Đạo đang dần suy vi và sự hỗn loạn của những cuộc chiến tu tiên vẫn đang tiếp diễn. Anh nhếch môi, nụ cười lần này không còn là nụ cười của một tay gian thương, mà mang theo một chút lạnh lẽo và tham vọng sâu sắc.

"Nhiêu đây tiền chưa đủ đâu Lão Tà." Anh nói khẽ. "Thế giới này quá lộn xộn. Các vị đại năng ngoài kia cứ thích chém giết, tranh đoạt bí kíp này báu vật nọ, phá nát cả giang sơn. Ta muốn tích lũy thật nhiều, nhiều đến mức có thể dùng tiền để xây dựng một quy tắc mới. Ta muốn khi nhắc đến Trường Sinh Khách Sạn, người ta không chỉ nghĩ đến lẩu và phòng ngủ, mà họ phải nghĩ đến một nơi duy nhất trên đời này mà ngay cả cái chết cũng phải nể mặt nếu họ có đủ 'tiền mặt' để trả."

Anh ngừng lại, gõ nhịp trên bàn tính: "Nói cách khác, ta muốn mua lại cái Thiên Đạo này. Nếu Thiên Đạo không còn quản nổi trật tự, thì hãy để Thẩm Trường An ta làm chủ đầu tư mới của thế giới này. Làm ăn kinh doanh, mục tiêu cuối cùng luôn là độc quyền, không phải sao?"

Vân Cơ, Lão Tà và Tiểu Hắc đều sững người. Ý tưởng này… quá điên rồ, quá ngạo mạn, nhưng phát ra từ miệng người thanh niên luôn tươi cười này, họ lại thấy nó có một sức thuyết phục kỳ lạ.

"Hơn nữa," Thẩm Trường An đột nhiên đổi giọng, trở lại vẻ láu cá thường ngày, "Mặc Vô Đạo và cái đám chính nghĩa giả tạo của lão ta vẫn còn nợ ta một món nợ lớn về tinh thần. Cái tờ hóa đơn 'Bồi thường thiệt hại tâm lý' ta gửi cho tông môn lão ta, lão ta vẫn chưa thanh toán đâu."

"Chủ quán, tờ hóa đơn đó ngài ghi con số bao nhiêu vậy?" Vân Cơ tò mò hỏi.

Thẩm Trường An thản nhiên lật cuốn sổ cái ra trang cuối: "À, không nhiều. Chỉ bằng tổng sản lượng linh thạch của ba tòa mỏ cực phẩm nhất của bọn họ trong vòng mười năm thôi. Nếu lão ta không trả, ta sẽ bắt đầu tính lãi suất kép. Lãi suất của Trường Sinh Khách Sạn chúng ta, các em biết rồi đấy, nhảy nhanh hơn cả tốc độ phi kiếm."

"Gâu gâu!" Tiểu Hắc như phụ họa, cắn nát luôn mảnh linh kiếm cuối cùng trong miệng như để biểu thị sự tán đồng với sự vô sỉ của chủ nhân.

Giữa đêm đen, tiếng cười của Thẩm Trường An vang lên, hòa vào tiếng máy móc của hệ thống đang âm thầm vận hành, biến Khách sạn Trường Sinh thành một con quái vật tài chính khổng lồ đang từ từ thức tỉnh.

Sáng mai, cửa khách sạn sẽ lại mở. Sẽ lại có những vị tiên nhân đạo mạo bước vào, và họ không hề biết rằng, chỉ cần bước chân qua ngưỡng cửa kia, cái túi tiền của họ đã sớm thuộc về sở hữu của người thanh niên đang ngồi đếm tiền này.

Trong thế giới của Thẩm Trường An, không có gì mà tiền không mua được. Nếu không mua được, đó là vì bạn… không có đủ tiền. Và anh chính là người nắm giữ quyền định giá mọi thứ trên đời.

"Nào, mọi người đi nghỉ đi. Ngày mai chúng ta có một đợt khách hàng mới từ Yêu tộc. Nghe nói vua yêu muốn tổ chức sinh nhật cho hoàng hậu tại đây. Nhớ nhé, gói dịch vụ 'Sinh Nhật Thần Thánh' ta đã nâng giá lên gấp ba rồi đấy. Ai chê đắt thì bảo họ nhìn vào cái đèn chùm mới của chúng ta đi, toàn bộ là nạm bằng vảy rồng cấp 9 đấy!"

Cánh đèn tắt dần, nhưng ánh sáng từ những đồng tiền vàng trong tiềm thức của Thẩm Trường An dường như còn rực rỡ hơn cả nắng ban mai. Một quý đã qua, và đế chế mang tên Trường Sinh chỉ mới bắt đầu cuộc dạo chơi tài chính của mình trên đỉnh đầu của giới tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8