Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 47: ** Dịch vụ \”Ship đồ ăn bằng phi kiếm\”
Chương 47: Dịch vụ "Ship đồ ăn bằng phi kiếm"
Sương mù sáng sớm tại Phù Thế Linh Giới vẫn còn vương vấn trên những ngọn tùng cổ thụ quanh Khách sạn Trường Sinh, tạo nên một vẻ đẹp thoát tục như tranh vẽ. Nhưng sự thanh tịnh ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng lạch cạch của bàn tính bằng ngọc đế quang và tiếng thở dài "đầy mùi tiền" của Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, chân gác lên bục gỗ, tay cầm một cuốn sổ da trâu đang không ngừng lật qua lật lại. Nụ cười trên môi anh hôm nay không được tươi cho lắm, nếu không muốn nói là có chút… u ám.
"Vân Cơ, báo cáo doanh thu tuần này xem."
Vân Cơ đang dùng mị thuật chỉ để… phủi sạch một hạt bụi vô hình trên bình hoa cổ, nghe vậy liền yêu kiều xoay người, tà áo lụa mỏng manh lay động theo từng nhịp bước. Cô giơ lên một tấm gương linh thạch, trên đó ghi chép tỉ mỉ từng hạng mục.
"Chủ nhân, lượng khách vãng lai tăng 15%, nhưng lợi nhuận ròng lại giảm nhẹ. Nguyên nhân là do gần đây Mặc Vô Đạo cho đám đệ tử chặn các ngả đường chính vào khu vực này, lấy cớ là 'diễn tập kiếm trận' nhưng thực chất là đe dọa những tán tu muốn đến khách sạn của chúng ta."
Thẩm Trường An hừ lạnh một tiếng, ngón tay gõ nhịp trên bàn tính: "Lão già Mặc Vô Đạo này, chơi trò bao vây kinh tế sao? Nghĩ rằng không cho khách đến là ta sẽ chết đói à?"
Anh đứng dậy, đi tới cửa sổ nhìn ra vùng trời mênh mông phía xa. Những vị đại năng tu tiên vốn dĩ là những kẻ có lòng tự trọng cực cao, nếu bị đe dọa hoặc cảm thấy phiền phức khi di chuyển, họ thà chọn cách bế quan nuốt khí trời chứ không chịu đi đường vòng. Đây chính là điểm yếu của mô hình kinh doanh truyền thống "khách tự tìm đến cửa".
"Người không đến với núi, thì núi phải đến với người." Thẩm Trường An nheo mắt, ánh mắt loé lên tia sáng của một con buôn xuyên không đầy kinh nghiệm. "Thông báo cho Lão Tà, chuẩn bị thay đổi chiến lược. Chúng ta không chỉ bán phòng, chúng ta sẽ bán 'sự tiện lợi'. Khách sạn Trường Sinh chính thức ra mắt dịch vụ: Trường Sinh Delivery!"
"Trường… Trường cái gì cơ ạ?" Vân Cơ ngơ ngác, đôi tai hồ ly khẽ vểnh lên.
"Giao hàng tận nơi bằng phi kiếm!" Thẩm Trường An đập mạnh bàn tính. "Dù là Ma tôn đang trong hang sâu hay Tiên nữ đang tắm suối, chỉ cần có linh thạch, đồ ăn nóng sốt sẽ bay tới tận tay trong vòng một nén nhang!"
—
Trong gian bếp, Lão Tà – vị Ma Quân khét tiếng một thời – đang dùng "Cửu U Ma Hỏa" để… xào rau. Hắn mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng, tay cầm một con dao phay nặng ngàn cân thái hành mỏng như cánh ve.
Nghe thấy ý tưởng của Thẩm Trường An, Lão Tà suýt chút nữa làm cháy chảo rau chân vịt.
"Chủ nhân, ngài điên rồi sao? Lão phu đường đường là Tà Độc Ma Quân, đồ ăn lão phu nấu ra phải là để kẻ mạnh quỳ xuống cầu xin mới được ăn, giờ ngài bắt lão phu đóng hộp đem đi bán dạo?"
Thẩm Trường An thong dong bước vào bếp, đưa tay nhón một miếng thịt bò nướng rồi nhai nhóp nhép, gương mặt lộ vẻ tán thưởng: "Lão Tà này, ngươi nhìn ngắn quá. Ngươi nghĩ xem, nếu cả tu chân giới này, từ trẻ nhỏ đến lão già sắp xuống lỗ, mỗi lần đói đều gọi tên món ăn của ngươi, thì uy danh Ma Quân của ngươi sẽ lan xa đến mức nào? Đó chẳng phải là một loại 'tín ngưỡng lực' sao?"
Lão Tà sững người, con dao phay khựng lại giữa không trung. Tín ngưỡng lực? Một thứ mà ngay cả các vị Tiên Đế cũng thèm khát. Nếu vạn người cùng tôn thờ món "Sườn xào chua ngọt" của hắn…
"Được rồi!" Lão Tà gầm lên đầy khí thế. "Nấu thì nấu! Nhưng ai sẽ là kẻ đi giao hàng? Chẳng lẽ bắt lão phu vác phi kiếm chạy lông nhông khắp thế gian?"
Thẩm Trường An mỉm cười, hướng mắt về phía góc sân khách sạn.
Ở đó, Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của thương hội lớn nhất tu chân giới – đang cặm cụi dùng chiếc khăn lụa thượng hạng để lau chùi chiếc chuông vàng trên cổ Tiểu Hắc. Hắn vẫn còn nợ Thẩm Trường An một khoản tiền khổng lồ sau vụ làm vỡ chiếc bình cổ (mà thực ra là đồ gốm sứ hiện đại giá vài xu).
"Nhị thiếu gia, có việc cho ngươi đây." Thẩm Trường An cất tiếng gọi đầy ngọt ngào, nhưng trong tai Kim Bất Hoán, nó chẳng khác gì tiếng của quỷ đòi nợ.
—
Một canh giờ sau, trước cổng Khách sạn Trường Sinh là một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu.
Năm chiếc phi kiếm đời mới nhất, vốn là pháp bảo của các môn đồ bị gán nợ, đã được Thẩm Trường An cải tiến. Phía sau mỗi thanh phi kiếm là một chiếc hộp gỗ bách linh, trên mặt hộp khắc nổi bốn chữ vàng ròng: **"TRƯỜNG SINH DELIVERY – CHẬM LÀ TRẢ TIỀN"**.
Kim Bất Hoán đứng đó, khoác lên mình bộ đồng phục màu vàng chóe mà Thẩm Trường An ép mặc, tay cầm một xấp phù lục định vị GPS (Giao Pháp Sư).
"Chủ… chủ quán, ta đường đường là Nhị thiếu gia của Kim gia, ngài bắt ta đi giao cơm sao?" Kim Bất Hoán mếu máo, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc mũ bảo hiểm có gắn lông đuôi công mà Thẩm Trường An bảo là "thiết kế khí động học".
"Ngươi nghĩ đơn giản quá." Thẩm Trường An vỗ vai hắn. "Đây là nhiệm vụ tối thượng. Ngươi chính là bộ mặt của Khách sạn Trường Sinh trên bầu trời. Cứ giao xong một đơn, ta trừ cho ngươi 500 linh thạch nợ. Nếu giao nhanh hơn thời gian quy định, được cộng thêm điểm công đức để đổi lấy mì tôm thượng hạng."
Nhắc đến mì tôm, cái bụng của Kim Bất Hoán khẽ kêu lên một tiếng phản chủ. Hắn cắn răng, leo lên phi kiếm.
"Bắt đầu dịch vụ!" Thẩm Trường An hô lớn.
Ngay lập tức, Vân Cơ tại quầy lễ tân kích hoạt "Trận pháp truyền âm vạn dặm". Giọng nói ngọt ngào, đầy mị hoặc của cô lan tỏa khắp các tầng mây:
"Hỡi các vị tiên hữu đang vất vả tu hành! Bạn đang đói bụng nhưng bận bế quan? Bạn muốn ăn lẩu cay nhưng sợ bị kẻ thù rình rập trên đường đến khách sạn? Đừng lo! Chỉ cần bóp nát 'Trường Sinh Truyền Tin Phù', chúng tôi sẽ mang cả nhà bếp đến tận động phủ của bạn! Miễn phí ship cho 10 đơn hàng đầu tiên!"
Thông báo vừa dứt, cả bầu trời bỗng xôn xao.
—
Đơn hàng đầu tiên đến từ **Vân Miểu Đỉnh**, nơi cách khách sạn năm nghìn dặm.
Một vị trưởng lão của Thái Thanh Môn đang bế quan trong hang động lạnh lẽo để đột phá Nguyên Anh. Lão đã không ăn không uống suốt ba tháng, vốn định cậy mạnh mà chịu đựng, nhưng mùi hương quyến rũ từ mẩu quảng cáo của Vân Cơ thông qua phù lục truyền đi quá sức chịu đựng.
"Cho lão phu một suất 'Cơm rang Hỗn Độn' và một chai 'Linh khí Cola' ướp lạnh!" Vị trưởng lão bóp nát phù lục, lòng tự nhủ: "Chỉ một lần này thôi, ăn xong sẽ đột phá ngay!"
Kim Bất Hoán nhìn định vị trên phù lục, mắt sáng lên: "Vân Miểu Đỉnh? Xa đấy, nhưng vì 500 linh thạch, phi kiếm, lên!"
Vèo!
Một vệt sáng vàng chóe xé toạc bầu trời, lao vút đi với tốc độ khủng khiếp. Trên đường đi, Kim Bất Hoán đụng độ với một nhóm đệ tử của Mặc Vô Đạo đang tuần tra.
"Đứng lại! Kẻ nào dám nghênh ngang bay trên không phận của Mặc gia?" Một đệ tử chấp pháp quát lớn, rút kiếm ngăn cản.
Kim Bất Hoán không hề giảm tốc độ, hắn gào lên: "Tránh ra! Cơm của khách đang nguội! Nếu chậm một giây, chủ quán của ta sẽ vặt lông các ngươi!"
Chiếc hộp sau lưng Kim Bất Hoán bỗng tỏa ra một luồng áp lực vô hình từ "Lĩnh vực tuyệt đối" của Thẩm Trường An (đã được phong ấn một phần vào phù lục bảo vệ). Nhóm đệ tử chưa kịp phản ứng đã bị dư chấn hất tung ra hai bên như những con búp bê vải.
Chưa đầy nửa nén nhang, Kim Bất Hoán đã đáp xuống cửa động phủ Vân Miểu Đỉnh.
Vị trưởng lão bước ra, mắt trợn trừng nhìn chiếc hộp gỗ vàng ròng. Kim Bất Hoán thành thục mở hộp, một làn khói trắng bốc lên, hương thơm của cơm rang ngào ngạt lan tỏa, khiến toàn bộ sương giá trong hang động tan biến sạch sành sanh.
"Của quý khách đây. Cơm rang còn nóng đến 99 độ C, Cola nổ bọt cực mạnh. Chúc quý khách ngon miệng và sớm đột phá. Nhớ để lại đánh giá năm sao cho tiểu nhân trên 'Linh Thông Mạng' nhé!"
Vị trưởng lão cầm bát cơm, tay run rẩy: "Nhanh… nhanh thế sao? Ta vừa mới nhấn nút đặt xong mà?"
—
Trong khi đó, tại Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang bận rộn nhận đơn hàng tới tấp.
"Chủ nhân! Một đơn lẩu từ Ma vực! Khách yêu cầu thêm thật nhiều ớt!"
"Lão Tà, thêm ớt vào nồi lẩu Ma vực! Tiểu Hắc, đừng gặm cái hộp đó, đó là đơn hàng của Tuyết Nhi thánh nữ ở Băng Phong Cốc!"
Khách sạn Trường Sinh vốn yên tĩnh, nay trở nên náo nhiệt như một khu chợ vỡ. Lão Tà vung dao nhanh đến mức tạo thành hàng nghìn tàn ảnh, mỗi đĩa thức ăn đưa ra đều là một tuyệt tác của nghệ thuật ẩm thực kết hợp ma pháp.
Nhưng biến cố bắt đầu xảy ra vào buổi chiều.
Mặc Vô Đạo, đứng trên đỉnh ngọn núi cao nhất của tông môn, chứng kiến những vệt sáng vàng liên tục bay lượn trên trời, lòng căm phẫn dâng trào. Lão nhận thấy quyền uy của mình đang bị một bát cơm rang và một gã giao hàng làm nhục.
"Truyền lệnh của ta!" Mặc Vô Đạo gằn giọng. "Bố trí 'Đại trận Cấm Không' trên toàn bộ cương vực 3000 dặm. Ta xem bọn chúng làm sao bay được!"
Trong nháy mắt, một tầng màng ánh sáng xám xịt bao phủ khắp không gian, khiến mọi phi kiếm tu sĩ đi vào đều mất đi linh lực, rơi rụng như sung.
Kim Bất Hoán đang trên đường đi giao đơn thứ 20 (suất cánh gà rán vị hỏa long) thì đột nhiên phi kiếm khựng lại, loạng choạng. Hắn suýt chút nữa là cắm đầu xuống đất.
"Hỏng rồi! Đại trận Cấm Không của lão già Mặc Vô Đạo!" Kim Bất Hoán hét lên qua phù lục truyền tin.
Tại quầy lễ tân, Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, vẻ mặt không chút lo lắng. Anh chậm rãi lấy ra một chiếc điều khiển từ xa làm bằng ngọc đen – thứ mà hệ thống vừa cấp sau khi đạt doanh thu 1 vạn linh thạch giao hàng.
"Chơi bẩn à? Được, vậy để ta cho ngươi biết thế nào là công nghệ lõi."
Thẩm Trường An nhấn một nút đỏ trên ngọc đen.
Ngay lập tức, từ phía sau khách sạn, một cấu trúc khổng lồ hình tròn bắt đầu trồi lên. Đó là "Tháp Phát Sóng Linh Khí Vệ Tinh". Một luồng sóng năng lượng màu vàng kim phóng vút lên tầng mây cao nhất, va chạm trực tiếp với trận pháp của Mặc Vô Đạo.
*Rắc… Rắc… Bùm!*
Trận pháp Cấm Không mà Mặc Vô Đạo tự hào là kiên cố nhất nhân giới bỗng chốc vỡ tan tành như thủy tinh chạm đá. Không chỉ có vậy, luồng sóng vàng kim kia còn truy ngược lại nguồn gốc, giáng thẳng xuống đại điện của Thái Thượng tông môn.
Mặc Vô Đạo đang ngồi trên ngai vàng thì bị một đạo lôi điện (thực chất là điện từ linh khí) đánh trúng đỉnh đầu, tóc tai dựng đứng, mặt mày đen thui, tỏa ra khét lẹt.
Cùng lúc đó, giọng nói của Thẩm Trường An vang dội khắp bầu trời, thông qua tháp phát sóng:
"Thông báo cho các vị đồng đạo: Bất kỳ kẻ nào tìm cách gây cản trở dịch vụ Trường Sinh Delivery sẽ bị coi là 'Khách hàng đen' vĩnh viễn. Ngoài việc bị đánh sét, các ngươi sẽ không bao giờ được chạm vào một miếng đậu phụ của Lão Tà nữa!"
Lời đe dọa này còn có tác dụng hơn cả vạn đạo thiên lôi. Các đệ tử Thái Thanh Môn vốn đang lén lút đặt gà rán ngay lập tức thu hồi vũ khí, quỳ sụp xuống lạy lục.
"Đừng! Chúng con không liên quan! Là Thái Thượng Trưởng lão làm, chúng con vẫn muốn ăn mà!"
Mặc Vô Đạo tỉnh lại từ cơn choáng váng, nhìn thấy đám đệ tử của mình đang hướng về phía Khách sạn Trường Sinh mà tung hô, lão tức đến hộc máu, ngã nhào khỏi ghế.
—
Đến cuối ngày, Kim Bất Hoán lết cái thây không còn chút sức lực nào trở về khách sạn. Hắn mệt đến mức không buồn cởi mũ bảo hiểm, chỉ nằm vật ra sàn, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ.
"Chủ… chủ quán… hôm nay… ta giao được… 52 đơn."
Vân Cơ đi tới, khẽ mỉm cười và đặt lên tay hắn một tấm thẻ ghi: *Nợ giảm 26.000 linh thạch. Thưởng thêm: Một bát mì tôm vị Rồng Cay nồng*.
Tiểu Hắc đi lại gần, liếm vào mặt Kim Bất Hoán như một lời động viên (hoặc có thể nó chỉ đang ngửi mùi thịt gà còn vương lại trên áo hắn).
Lão Tà bưng một bát mì nóng hổi từ trong bếp ra, đặt trước mặt Kim Bất Hoán. Lần này, bát mì được trang trí bằng một miếng trứng ốp la hình trái tim (do Lão Tà lỡ tay cắt nhầm).
"Ăn đi, thằng nhóc. Làm việc khá đấy." Lão Tà nói bằng giọng ồm ồm, nhưng không giấu được sự tự hào. Nhờ có gã shipper này mà hôm nay tên tuổi "Tà Độc Ma Quân" đã đứng đầu bảng tìm kiếm trên Linh Thông Mạng.
Thẩm Trường An bước đến quầy, thu dọn đống linh thạch cao như núi vào két sắt. Anh nhìn vào hệ thống, chỉ số "Hạnh phúc" của khách hàng đang tăng vọt, và quan trọng nhất, "Điểm Công Đức" của anh đã đủ để nâng cấp khách sạn lên cấp 3.
"Chủ nhân, ngày mai chúng ta có tiếp tục ship không?" Vân Cơ hỏi, đôi mắt lấp lánh nhìn vào bảng kế hoạch.
Thẩm Trường An mỉm cười vô sỉ, tay xoa xoa cái bàn tính: "Ngày mai à? Ngày mai chúng ta sẽ ra mắt gói thành viên 'Trường Sinh Prime'. Chỉ cần đóng phí 5000 linh thạch một tháng, các tiên hữu sẽ được miễn phí vận chuyển trọn đời, tặng kèm một vé massage chân tại 'Suối nước nóng Tẩy Tâm'."
Anh nhìn ra bầu trời đêm rực rỡ, thầm nghĩ: *Ở thế giới cũ, người ta nói khách hàng là Thượng đế. Ở thế giới này, Thượng đế hay Tiên nhân cũng vậy thôi, đều là những người cần phải ăn, và đều là những túi tiền di động của Thẩm Trường An ta.*
Tại một góc khuất trên trời cao, một vị Tiên Đế đang ẩn thân lén lút bóp nát phù lục truyền tin, thì thầm:
"Suỵt… cho ta một phần chân gà ngâm sả tắc, giao đến Thiên Cung… Nhớ giấu kỹ vào hộp bách linh, đừng để vợ ta thấy, bà ấy bắt ta ăn chay lâu quá rồi!"
Trong bóng tối của quầy lễ tân, mắt Thẩm Trường An chợt sáng lên như đèn pha:
"Vân Cơ! Ghi nhận một đơn hàng VIP từ Thiên Cung! Thu phí 'phí bảo mật' gấp đôi cho ta!"
Trường Sinh Khách Sạn, một đêm bội thu nữa lại bắt đầu.