Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 5: ** Bát mì tôm giá 1000 linh thạch
**Chương 5: Bát mì tôm giá một nghìn linh thạch**
Sương mù sáng sớm tại Vực Không Gian Số 0 nhạt nhòa như một bức tranh thủy mặc bị loang nước. Giữa vùng đất hoang vu, nơi mà ngay cả chim chóc cũng chẳng thèm bay qua, Khách sạn Trường Sinh hiện ra với những lồng đèn đỏ thắm treo lủng lẳng dưới mái hiên cong vút, tỏa ra một luồng khí tức ấm áp, tách biệt hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo bên ngoài.
Bên trong gian bếp, một cảnh tượng đủ để khiến bất kỳ tu sĩ nào ở đại lục Cửu Châu cũng phải sang chấn tâm lý đang diễn ra.
Tà Độc Ma Quân – kẻ từng dùng một bình "Vạn Cổ Hóa Thi Phấn" khiến cả một thành phố biến thành hư vô chỉ trong một đêm – lúc này đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu hình hoa hồng đỏ thắm. Gương mặt đầy sẹo, dữ tợn của lão đang cau lại vì tập trung, trên tay lão không phải là món thần khí giết người nào, mà là một chiếc kéo nhỏ, đang cẩn thận tỉa tót từng lá hành sao cho độ dài đồng đều đúng một phân.
"Lão Tà, làm nhanh tay lên một chút, khách hàng sắp đến rồi." Thẩm Trường An dựa lưng vào khung cửa, miệng ngậm một nhánh cỏ non, tay vân vê cuốn sổ thu chi bọc da tinh xảo.
Lão Tà hừ lạnh một tiếng, luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn tay lão bùng lên, nhưng không phải để tấn công, mà là để… tạo áp suất cho nồi nước dùng.
"Chủ quản, lão phu thà đi ám sát Tiên Đế còn hơn là đứng đây luộc mì. Thứ này mà gọi là ẩm thực sao? Chỉ là vài sợi bột mì khô khốc, cùng mấy gói gia vị mà ngài bảo là 'tinh hoa vạn vật' này?"
Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười đúng chuẩn "con buôn" chuyên nghiệp: "Lão Tà, ngươi không hiểu rồi. Thứ này gọi là 'Mì tôm thượng hạng vị Rồng Tuyết'. Nó không chỉ là thức ăn, nó là ký ức, là linh hồn, là nỗi niềm của những kẻ phiêu bạt."
Thực tế, Thẩm Trường An vừa mới đổi 10 điểm Công đức từ hệ thống để lấy một thùng mì tôm nhãn hiệu "Khang Sư Phụ" phiên bản đặc biệt. Trong thế giới tu tiên khô khan này, nơi người ta chỉ biết ăn "Linh cốc" vị nhạt nhẽo như nhai sáp, thì vị cay nồng, mặn mà và đầy kích thích của bột ngọt hiện đại chính là một loại "vũ khí hóa học" hạng nặng.
Cách đó không xa, bên cạnh đống bát đĩa cao như núi, Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của Vạn Kim Thương Hội – đang thút thít khóc. Đôi bàn tay vốn chỉ dùng để cầm ngọc quý, nay sưng đỏ lên vì ngâm nước rửa chén cả đêm.
"Chủ quản… tôi xong rồi… Cho tôi… cho tôi ăn một miếng thôi…" Kim Bất Hoán thều thào, đôi mắt lờ đờ nhìn chằm chằm vào chiếc nồi đang bốc khói nghi ngút.
Mùi hương bắt đầu tỏa ra. Đó là một mùi hương cực kỳ quái lạ. Nó không thanh tao như dược thảo, cũng chẳng nồng nặc như thịt nướng. Nó có vị chua của dưa cải muối lâu năm, vị cay xộc thẳng vào não bộ, và một chút béo ngậy khiến tuyến nước bọt của bất kỳ ai cũng phải hoạt động hết công suất.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm cuộn tròn dưới chân Thẩm Trường An, đột nhiên bật dậy như lò xo. Nó ngoáy đuôi liên hồi, đôi mắt xanh biếc sáng rực lên, sủa một tiếng "Gâu!" tràn đầy kỳ vọng.
Ngay lúc đó, chuông gió trước cửa khách sạn vang lên một tiếng "Keng" thanh thúy.
Một vị khách vừa bước qua rào chắn không gian.
Đó là một lão giả mặc trường bào xanh xám, lưng đeo một thanh cổ kiếm bao vỏ giản dị, nhưng khí tức trên người lại sắc lạnh như băng ngàn năm. Mỗi bước chân của lão đều khiến mặt đất dưới chân rung nhẹ, chứng tỏ tu vi đã đạt tới mức đỉnh phong của Nguyên Anh kỳ, chỉ thiếu một bước là chạm tới Hóa Thần.
Lôi Ngự Kiếm Tôn – thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Kiếm Tông. Lão đã bế tử quan suốt ba trăm năm để tìm kiếm kiếm ý đột phá, nhưng tâm ma bủa vây khiến lão suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma. Nghe danh Khách sạn Trường Sinh có thể "an định đạo tâm", lão đã vượt mười vạn dặm để tới đây.
Vừa bước vào sảnh, Lôi Ngự Kiếm Tôn đã sững sờ.
"Đây là… khách sạn thần bí đó sao?"
Lão nhìn thấy một cô nàng tiếp tân đẹp đến mức nghẹt thở nhưng lại đang dùng một chiếc chổi lông gà vàng óng để phủi bụi trên một cái bình sứ cũ (Vân Cơ), nhìn thấy một con hắc cẩu nhỏ đang vẫy đuôi, và nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi đang cầm bàn tính nhìn lão với ánh mắt như nhìn một thỏi vàng biết đi.
"Khách quan, mời ngồi." Thẩm Trường An nhiệt tình vẫy tay. "Vào đúng lúc lắm, hôm nay khách sạn chúng tôi khai trương thực đơn mới. Món chính: Nhất Miếu Tiên Tung, tên thường gọi là 'Mì tôm vị Rồng Tuyết'. Chỉ dành cho những người có duyên."
Lôi Ngự Kiếm Tôn nhíu mày. Lão đã đạt tới cảnh giới ích cốc từ lâu, không cần ăn uống thực phẩm phàm trần. "Hừ, lão phu đến đây không phải để ăn. Nghe nói khách sạn các ngươi có thể giúp người ta giải trừ tâm ma?"
"Đúng vậy, đúng vậy." Thẩm Trường An vừa nói vừa đẩy một tờ thực đơn được thiết kế lộng lẫy ra trước mặt lão giả. "Nhưng muốn giải trừ tâm ma thì trước hết bụng phải no, tâm mới tĩnh. Kiếm Tôn tiền bối, ngài hãy nhìn món mì này xem. Sợi mì uốn lượn như rồng bay, nước dùng đậm đà như tuyết tan đầu mùa. Một bát này vào bụng, bảo đảm kiếm ý của ngài sẽ thăng hoa ngay lập tức."
Lôi Ngự Kiếm Tôn định thần lại, lúc này lão mới chú ý đến mùi hương đang lơ lửng trong không khí. Cái mùi này… nó đang xâu xé hàng phòng thủ ý chí của lão! Đạo tâm kiên định suốt ba trăm năm bỗng dưng rung động một cách kỳ lạ.
*Gâu!* – Tiểu Hắc sủa thêm một tiếng, ra vẻ "không ăn là tiếc cả đời".
"Giá bao nhiêu?" Lôi Ngự Kiếm Tôn lạnh lùng hỏi, định bụng nếu nó quá đắt hoặc là trò lừa bịp, lão sẽ dùng một kiếm san bằng cái nơi này.
Thẩm Trường An xòe một ngón tay, nụ cười không đổi: "Rẻ lắm, chỉ một nghìn linh thạch thượng phẩm một bát. Có kèm thêm một quả trứng luộc bằng lửa ma của Ma Quân."
*Phụt!*
Kim Bất Hoán đang uống nước lọc bỗng phun sạch ra ngoài. Một nghìn linh thạch thượng phẩm? Ở bên ngoài, số tiền đó đủ để mua một thanh phi kiếm hạng tốt hoặc mười viên Trúc Cơ Đan! Thằng cha chủ quán này điên rồi, hắn định cướp tiền của một Kiếm Tôn sao?
Sắc mặt Lôi Ngự Kiếm Tôn sầm lại, sát khí bắt đầu rò rỉ: "Ngươi muốn đùa giỡn lão phu? Một bát bột mì dám đòi một nghìn linh thạch thượng phẩm?"
Thẩm Trường An không hề nao núng, hắn thong thả gõ ngón tay lên bàn tính: "Tiền bối, giá trị không nằm ở nguyên liệu, mà nằm ở công dụng. Ngài có tin rằng sau khi ăn bát mì này, tâm ma của ngài sẽ tan biến ít nhất một nửa không? Nếu không đúng, tôi trả lại tiền gấp đôi, và cho ngài đập quán."
Lời nói của Thẩm Trường An mang theo một sức mạnh huyền bí của "Lĩnh vực tuyệt đối". Lôi Ngự Kiếm Tôn chợt thấy tim mình đập nhanh. Lão nhìn về phía gian bếp, nơi Lão Tà đang bưng một chiếc bát sứ lớn đi ra.
Chiếc bát nghi ngút khói. Sợi mì vàng óng nằm dưới lớp nước dùng đỏ cam óng ánh, bên trên là những miếng thịt bò khô (thực ra là đồ khô đóng gói của hệ thống) nhưng dưới bàn tay của Lão Tà, chúng dường như chứa đựng linh khí dồi dào. Quả trứng luộc bên cạnh lại tỏa ra một luồng hỏa khí nhàn nhạt, xua tan cái lạnh lẽo trong sảnh.
Lôi Ngự Kiếm Tôn nuốt nước miếng một cái "ực" rõ to. Danh dự của một Kiếm Tôn bảo lão phải từ chối, nhưng bản năng sinh tồn và cơn thèm ăn đột ngột thức tỉnh lại ra lệnh cho lão ngồi xuống.
"Được, ta thử. Nếu nó không hiệu quả như ngươi nói…"
"Mời, mời." Thẩm Trường An chìa ra một đôi đũa bằng gỗ mun quý giá.
Lôi Ngự Kiếm Tôn cầm đũa, tay hơi run. Lão gắp một sợi mì lên, thổi nhẹ, rồi đưa vào miệng.
Trong khoảnh khắc đó, cả thế giới như ngừng quay đối với Lôi Ngự Kiếm Tôn.
Cái vị cay nồng bùng nổ trên đầu lưỡi như hàng vạn tia lôi điện oanh tạc đạo tâm của lão. Nhưng sau cái cay ấy là một vị ngọt đậm đà, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Vị mặn, vị chua, và cả cái cảm giác "dai dai" lạ kỳ của sợi mì khiến lão thấy mình như đang đứng giữa một cơn bão linh khí.
"Trời ơi…" Lão lẩm bẩm, rồi không giữ được hình tượng nữa, bắt đầu lùa mì vào miệng một cách điên cuồng.
Húp một ngụm nước dùng. *Oành!*
Lôi Ngự Kiếm Tôn cảm thấy lồng ngực mình nóng bừng. Những khối u uất tích tụ suốt ba trăm năm qua trong tâm thức bỗng dưng bị vị cay của bát mì đánh tan nát. Lão thấy mình không còn đứng trong khách sạn, mà đang đứng trên đỉnh núi cao, vung kiếm chém tan mây mù.
Cảm giác hưng phấn lan tỏa từ dạ dày lên tận đỉnh đầu.
"Ngon quá! Tại sao lại có thứ ngon đến mức khiến người ta muốn rơi lệ thế này?" Lôi Ngự Kiếm Tôn vừa ăn vừa khóc. Đúng, lão thực sự khóc. Đó là nước mắt của sự giải thoát, và cũng là vì… cay quá.
Kim Bất Hoán đứng bên cạnh nhìn mà há hốc mồm. Cậu ta thấy một vị Kiếm Tôn tôn quý đang bê cả cái bát lên, húp sạch đến giọt nước cuối cùng, thậm chí còn dùng lưỡi liếm sạch thành bát.
"Hành động này… là của thái thượng trưởng lão Thanh Vân Kiếm Tông sao?" Kim Bất Hoán lẩm bẩm.
Sau khi ăn xong, Lôi Ngự Kiếm Tôn nhắm mắt lại. Một luồng linh lực tinh thuần từ bát mì (thực chất là linh lực từ trứng luộc của Lão Tà và nước linh tuyền do hệ thống cung cấp) chạy dọc theo kinh mạch.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên trong đầu lão. Cảnh giới Nguyên Anh viên mãn bấy lâu nay cuối cùng đã xuất hiện vết nứt, một luồng khí tức Hóa Thần nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa quanh thân lão.
Lôi Ngự Kiếm Tôn mở mắt ra, đôi mắt không còn sự mệt mỏi, mà sáng rực như điện. Lão đứng dậy, cúi người thật sâu trước Thẩm Trường An.
"Đa tạ chủ quán đã ban cho cơ duyên! Một nghìn linh thạch thượng phẩm? Không, bát mì này xứng đáng giá một vạn linh thạch!"
Dứt lời, lão vung tay, một đống linh thạch sáng lấp lánh như núi nhỏ xuất hiện trên mặt bàn. "Số còn lại, coi như là tiền đặt trước cho bát mì ngày mai của lão phu. Ta muốn ở lại đây một đêm!"
Vân Cơ đứng bên cạnh cười duyên dáng: "Kiếm Tôn tiền bối, phòng VIP của chúng tôi giá một đêm là năm nghìn linh thạch thượng phẩm, bao gồm dịch vụ massage gội đầu dưỡng sinh bằng linh khí. Ngài có muốn dùng thêm không?"
"Lấy! Cái gì đắt nhất thì lấy cho ta!" Lôi Ngự Kiếm Tôn vung tiền không chớp mắt.
Thẩm Trường An thu lại linh thạch, hài lòng gõ bàn tính. Hệ thống vang lên tiếng thông báo trong đầu anh: *[Nhiệm vụ hoàn thành: Thu hoạch 1000 linh thạch thượng phẩm từ một món ăn. Điểm công đức tăng lên 100. Danh tiếng khách sạn đạt cấp: Nhỏ nổi tiếng.]*
Đợi Lôi Ngự Kiếm Tôn đi theo Vân Cơ lên lầu, Kim Bất Hoán mới rón rén tiến lại gần Thẩm Trường An, đôi mắt tội nghiệp nhìn vào nồi mì vẫn còn dư lại một chút nước dùng.
"Chủ quản… tôi cũng muốn ăn…"
Thẩm Trường An nhìn cậu ta, nở một nụ cười đầy bao dung: "Tiểu Kim à, ngươi là nhân viên, không thể ăn đồ của khách được."
Kim Bất Hoán mặt mày xám xịt.
"Nhưng mà," Thẩm Trường An nói tiếp, "vì ngươi đã vất vả rửa bát cả đêm, ta có thể cho ngươi nợ. Một bát mì cho nhân viên, tính rẻ năm trăm linh thạch thôi. Ngươi cứ ký sổ đi, khấu trừ vào lương của… mười năm tới."
Kim Bất Hoán nghiến răng. Cậu ta biết rõ mình đang bị lột da, nhưng mùi hương quyến rũ kia vẫn khiến cậu ta đầu hàng.
"Tôi ký!"
Cậu ta vồ lấy bát mì dư, vừa ăn vừa lầm bầm: "Vô sỉ… Thẩm Trường An, ngươi quá vô sỉ… nhưng mà… mì tôm ngon quá đi mất thôi…"
Thẩm Trường An xoa đầu Tiểu Hắc, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khách sạn Trường Sinh mới chỉ bắt đầu. Anh biết, chẳng bao lâu nữa, bát mì tôm nghìn vàng này sẽ thu hút thêm những "con cừu béo" cấp cao hơn đến để anh vặt lông.
Và sâu trong hậu viện, Lão Tà đang cầm một gói mì tôm khác lên nghiên cứu, vẻ mặt đăm chiêu: "Nếu ta thêm một chút Mạn Đà La độc hoa vào đây, liệu vị nó có nồng hơn không nhỉ?"
Thẩm Trường An rùng mình, vội vàng hét lên: "Lão Tà! Đừng có bỏ độc vào đồ ăn của khách! Chúng ta là kinh doanh dịch vụ chân chính!"
Khách sạn Trường Sinh, trong tiếng mắng chửi và tiếng cười nói, bắt đầu một ngày bận rộn mới giữa vùng hoang vắng của tu tiên giới.