Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 54: ** Mặc Vô Đạo cử người thám thính
Hạo Thiên Tông, đỉnh Vân Tiêu.
Mây mù lượn lờ bao quanh những tòa kiến trúc nguy nga, lộng lẫy, tỏa ra hào quang của một đệ nhất tông môn nhân giới. Thế nhưng, trong mật thất sâu nhất của đỉnh núi, không khí lại ngưng trệ đến mức khiến người ta khó thở.
Mặc Vô Đạo ngồi trên ghế bách ngọc, đôi lông mày trắng xóa nhíu chặt lại thành một đường thẳng. Trên bàn đá trước mặt lão là một vài lá bùa truyền tin đã cháy rụi, chỉ còn lại tro tàn lạnh lẽo. Những tin tức gần đây về "Trường Sinh Khách Sạn" như những cái tát nảy lửa vỗ vào mặt lão. Đệ tử dưới trướng thì xôn xao, trưởng lão thì dao động, thậm chí có kẻ còn lén lút hỏi thăm xem làm thế nào để đăng ký "Thẻ thành viên Bạc" của cái khách sạn quỷ quái kia.
"Một đám vô dụng." Mặc Vô Đạo khàn giọng thốt lên, thanh âm như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau.
Lão không tin vào sự từ bi hay một nơi nghỉ dưỡng thuần túy giữa cái thế giới tu chân tàn khốc này. Trong mắt lão, Khách Sạn Trường Sinh chính là một cái bẫy tinh vi, một loại tà pháp có khả năng mài mòn ý chí của cường giả. Đặc biệt là cái tên Thẩm Trường An kia, một kẻ không có chút dao động linh khí nào trên người nhưng lại có thể khiến các vị đại năng phải khép nép – đây rõ ràng là sự sỉ nhục đối với trật tự vốn có của tu chân giới.
"Ám Ảnh Tam Vệ!" Mặc Vô Đạo khẽ gọi.
Ba luồng hắc yên đột ngột hiện ra từ bóng tối, quỳ rạp xuống sàn đá lạnh lẽo. Không gian xung quanh họ như bị bóp méo, đây là ba vị cao thủ Hóa Thần kỳ chuyên phụ trách những công việc dơ bẩn nhất của Hạo Thiên Tông: Ảnh Một, Ảnh Hai và Ảnh Ba. Họ là những cỗ máy giết người vô cảm, được rèn luyện để tồn tại trong những kẽ hở của không gian.
"Các ngươi hãy đi thám thính Khách Sạn Trường Sinh." Mặc Vô Đạo lạnh lùng ra lệnh, "Tìm ra nhược điểm của trận pháp bảo vệ, điều tra thực lực thực sự của Thẩm Trường An. Nếu có cơ hội, hãy phá hủy cái gọi là 'Lõi năng lượng' của chúng. Nhớ kỹ, không được manh động nếu chưa nắm chắc phần thắng. Ta cần sự thật, không cần những cái xác quay về."
"Tuân lệnh tông chủ!"
Ba thanh âm đồng thanh vang lên rồi tan biến vào hư không, nhanh như thể chưa từng xuất hiện.
—
Màn đêm buông xuống khu vực Vực Không Gian Số 0.
Trái ngược với vẻ tĩnh lặng thường thấy của sa mạc hoang vu, Khách Sạn Trường Sinh lúc này lại lung linh như một viên minh châu giữa bóng tối. Đèn lồng treo cao tỏa ra ánh sáng ấm áp từ linh thạch thượng hạng, bên trong sảnh thỉnh thoảng vang lên tiếng cười nói và mùi thơm ngào ngạt của các món ăn.
Bên ngoài bức tường bao, không gian chợt gợn sóng.
"Ảnh Một, mục tiêu đã nằm trong tầm mắt." Ảnh Hai dùng thần thức truyền âm, giọng nói đầy sự khinh miệt, "Không có hộ tông đại trận, không có cấm chế sát phạt, ngay cả hàng rào cũng chỉ là loại gỗ thông rẻ tiền có gia cố một chút linh lực. Mặc tông chủ có phải đã quá cẩn thận rồi không?"
"Đừng chủ quan." Ảnh Một đáp lời, đôi mắt lão luyện quan sát từng ngóc ngách, "Nhìn con chó đen đang nằm ở cổng kia xem."
Cách đó không xa, Tiểu Hắc đang nằm phủ phục, hai chân trước duỗi dài, cái đầu đen thùi lùi gối lên một cục xương to tướng. Thỉnh thoảng cái đuôi nó lại vẫy một cái, đuổi mấy con ruồi linh khí đang vo ve xung quanh.
"Chỉ là một con chó đen tầm thường, không có huyết mạch thần thú." Ảnh Ba hừ lạnh, "Để ta lẻn vào bếp trước, ném một viên Thiên Huyết Tán vào nguồn nước của chúng, ngày mai nơi này sẽ thành nghĩa địa."
"Hành động đi! Ảnh Hai lo bẻ gãy không gian để che mắt tiếp tân, Ảnh Ba lẻn vào hậu cần, ta đi lên tầng trên tìm thư phòng của Thẩm Trường An."
Ba bóng đen như ba tia chớp vô hình, lách qua khe cửa chính của khách sạn đang khép hờ. Với tu vi Hóa Thần của mình, họ tự tin rằng dù có là đỉnh phong cao thủ cũng khó lòng phát hiện ra dấu vết.
Vừa bước chân qua ngưỡng cửa, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy họ. Áp lực linh khí biến mất. Đúng vậy, toàn bộ tu vi vốn dĩ cuồn cuộn như đại dương của họ đột ngột bị "nén" lại thành một điểm nhỏ xíu trong đan điền, không cách nào điều động nổi.
"Chuyện gì thế này?" Ảnh Hai bàng hoàng, nhưng chưa kịp định thần thì một mùi hương cực kỳ dễ chịu đã xộc vào mũi.
Đó không phải mùi của linh dược, mà là mùi… nước xịt phòng hương hoa oải hương hiện đại pha trộn với trà xanh.
"Cộp. Cộp. Cộp."
Tiếng gót giày gõ xuống sàn đá cẩm thạch sáng bóng nghe khô khốc. Từ góc hành lang, Vân Cơ trong bộ sườn xám đỏ rực, tay cầm một chiếc quạt lông vũ, thong thả bước ra. Gương mặt nàng vốn xinh đẹp động lòng người, nhưng lúc này lại phủ một tầng sương lạnh lẽo.
Vân Cơ dừng lại, đôi mắt hồ ly sắc lẹm liếc xuống sàn nhà ngay dưới chân Ảnh Hai.
Ở đó, có một dấu chân mờ nhạt đầy cát bụi mà Ảnh Hai vừa mang từ ngoài sa mạc vào.
"Ta đã nói bao nhiêu lần rồi…" Vân Cơ nghiến răng, thanh âm mang theo sự run rẩy vì tức giận, "Trước khi vào phải chùi chân trên thảm! Cái thảm 'Băng Tuyết Tàm Ti' này ta vừa mới dùng mị thuật lau sạch ba lần chiều nay!"
Ảnh Hai chưa kịp phản ứng, định rút đoản kiếm ra thì kinh hãi phát hiện đôi tay mình cứng đờ. Một lực lượng vô hình trói chặt hắn lại.
Vân Cơ hóa thành một làn khói hồng, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Ảnh Hai. Nàng không dùng pháp thuật tấn công, mà chỉ đưa tay ra, túm lấy cổ áo hắn, gằn giọng: "Ngươi có biết vết bẩn này khó tẩy đến mức nào không? Ngươi có biết ta ghét nhất là bọn người không có ý thức vệ sinh công cộng không?"
"Vù!"
Một cái chổi lông gà xuất hiện trong tay Vân Cơ. Nàng vung tay lên, "Chát! Chát! Chát!", ba cái đánh vào mông tên sát thủ Hóa Thần kỳ khiến hắn la oai oái như một đứa trẻ bị mẹ phạt.
"Vào đây! Đi giặt thảm cho ta! Giặt không sạch thì đừng mong thấy ánh mặt trời!"
Chưa kịp để đồng bọn cứu viện, Ảnh Hai đã bị Vân Cơ xách tai kéo tuột vào một căn phòng tối om dùng để chứa dụng cụ lau dọn.
Ảnh Một và Ảnh Ba nấp sau cột đá, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Đây là cái quái gì vậy? Một vị cao thủ Hóa Thần bị một nữ nhân dùng chổi lông gà đánh và bắt đi giặt thảm?
"Ảnh Ba… vào bếp nhanh!" Ảnh Một ra lệnh, giọng đã bắt đầu run.
Ảnh Ba nghiến răng, dùng hết sức bình sinh sử dụng thuật "Độn Thổ" để chui vào gian bếp. Hắn thành công lẻn vào qua khe cửa thoát khí.
Gian bếp của Khách Sạn Trường Sinh rộng lớn lạ thường, rực rỡ ánh lửa từ những lò than đen lánh. Mùi tiêu đen, mùi gừng, mùi rượu mạnh quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí áp đảo.
Giữa bếp, một gã đàn ông to lớn như hộ pháp, lưng trần lộ ra những vết sẹo ngang dọc, đang đứng trước một cái chảo khổng lồ. Hắn cầm một con dao phay nặng nề, nhưng động tác lại nhẹ nhàng như múa kiếm, đang thái hành tây với tốc độ chóng mặt.
Đó chính là Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời.
Ảnh Ba nín thở, lén lút lấy ra bình sứ chứa Thiên Huyết Tán. Hắn định ném vào nồi súp đang sôi sùng sục ở góc phòng.
"Này, tiểu tử." Lão Tà đột ngột dừng tay, con dao phay vẫn cắm phập trên thớt gỗ.
Ảnh Ba đứng sững lại, tim đập thình thịch. Hắn rõ ràng đang tàng hình cơ mà!
"Sát khí của ngươi… không được thuần khiết lắm." Lão Tà xoay người lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào chỗ Ảnh Ba đang đứng, "Có chút vị chua của ghen tị, một chút vị đắng của sự phục tùng, nhưng thiếu mất vị cay nồng của sự điên rồ. Thật là một nguyên liệu dở tệ."
Lão Tà đưa tay ra không trung, bóp mạnh một cái.
Không gian xung quanh Ảnh Ba sụp đổ. Hắn bị lôi tuột ra khỏi trạng thái tàng hình, ngã nhào trên nền gạch bếp.
"Định cho thêm gia vị à?" Lão Tà nhìn cái bình sứ trên tay Ảnh Ba, rồi giật lấy, mở nắp ra ngửi thử, "Hừ, Thiên Huyết Tán? Độc tính kém quá. Để lão phu dạy ngươi thế nào là dùng độc."
Nói rồi, Lão Tà túm lấy tóc Ảnh Ba, lôi hắn đến trước một cái thớt khác.
"Khách sạn hôm nay hết nhân viên nhặt hành rồi. Ngươi, lột hết cho ta chỗ hành tây này. Đừng dùng linh lực, dùng tay không mà lột. Bao giờ nước mắt chảy ra đủ một bát thì ta mới cho ngươi đi."
"Ngươi… ngươi dám sỉ nhục ta! Ta là Ám Vệ của Hạo Thiên Tông!" Ảnh Ba gầm lên định liều chết.
Lão Tà nhe răng cười, một nụ cười đầy tà khí: "Ám vệ à? Được, vậy để ta dùng ngươi để thử nghiệm món 'Gan sát thủ xào tỏi'. Muốn thử không?"
Một luồng uy áp từ thời Thượng cổ đè xuống, khiến Ảnh Ba lập tức khuỵu gối, nước mắt nước mũi dàn dụa vì mùi hành tây nồng nặc. Hắn bắt đầu bóc hành một cách tuyệt vọng.
—
Lúc này, tại sảnh chính.
Ảnh Một, người đứng đầu ba ám vệ, đang đứng chôn chân giữa đại sảnh. Lão nhìn thấy đồng bọn mình mất tích một cách chóng vánh, tâm trí gần như suy sụp. Lão định tháo chạy ra ngoài cửa, nhưng phát hiện cánh cửa gỗ đã đóng chặt từ bao giờ.
"Tìm ai sao, vị khách không mời này?"
Một giọng nói điềm tĩnh, xen lẫn chút hài hước vang lên từ phía cầu thang.
Thẩm Trường An bước xuống, tay trái cầm một cuốn sổ da bò, tay phải lạch cạch gẩy mấy hạt trên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Anh vẫn mặc bộ đồ thư sinh giản dị, nụ cười tươi rói nhưng trong mắt không hề có chút ấm áp nào.
"Ngươi… Thẩm Trường An?" Ảnh Một thủ thế, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
"À, hân hạnh được đại danh đỉnh đỉnh của Ảnh Vệ ghé thăm." Thẩm Trường An đi tới quầy lễ tân, lật mở cuốn sổ, "Nào, để ta tính toán chi phí nhé. Xâm nhập trái phép sau giờ hành chính: 5 vạn linh thạch. Làm bẩn thảm hạng sang: 10 vạn. Làm phiền giấc ngủ của đầu bếp và tiếp tân: 20 vạn. Ngoài ra còn tiền tổn thất tinh thần cho con chó nhà ta vì nó phải thức giấc để ngửi mùi hôi từ người các ngươi…"
"Tổng cộng: 50 vạn linh thạch thượng hạng. Ngài muốn thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt?"
Ảnh Một run rẩy: "Ngươi nói cái gì? Chúng ta là đến để giết ngươi!"
"Ta biết chứ." Thẩm Trường An thở dài, lắc đầu thất vọng, "Nhưng ở đây, giết người là hành vi vi phạm quy định nghiêm trọng. Mà quy định của khách sạn thì… lớn hơn ý muốn của Thiên Đạo."
Thẩm Trường An búng tay một cái.
*Tách.*
Một lực lượng vô song từ bốn phương tám hướng ép tới. Ảnh Một thấy mình bị thu nhỏ lại, bay thẳng vào trong cuốn sổ thu chi của Thẩm Trường An. Trên một trang giấy trắng, hình vẽ của một gã sát thủ đang chạy trốn hiện lên sinh động, kèm theo dòng chữ: *"Con nợ số 402 – Thời hạn lao động cải tạo: 500 năm."*
Thẩm Trường An gấp sổ lại, vươn vai một cái thật dài.
"Vân Cơ! Giặt thảm xong chưa? Nhớ bảo tên kia lau luôn cả cầu thang nhé."
"Biết rồi chủ nhân!" Tiếng của Vân Cơ vọng ra từ kho đồ, xen lẫn tiếng thút thít của Ảnh Hai.
"Lão Tà! Hành tây lột xong thì làm cho ta bát mì, cho thêm ít thịt bò vào nhé!"
"Có ngay chủ tử! Thằng ranh này sắp khóc đủ một bát nước mắt rồi!" Lão Tà cười hô hố từ trong bếp.
Thẩm Trường An mỉm cười, đi ra cửa chính. Anh mở cửa, xoa đầu Tiểu Hắc đang nằm đó.
"Làm tốt lắm Tiểu Hắc, tí nữa có phượng hoàng cốt bồi bổ cho ngươi."
Tiểu Hắc vẫy đuôi, kêu "Gâu" một tiếng đầy đắc ý, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
—
Sáng hôm sau, đỉnh Vân Tiêu.
Mặc Vô Đạo đã đứng ở mép vực suốt cả đêm. Lão nhìn về phía đường chân trời, chờ đợi sự xuất hiện của ba tia hắc yên.
Một giờ trôi qua… Hai giờ trôi qua…
Mặt trời đã lên cao quá đầu, nhưng bóng dáng Ám Ảnh Tam Vệ vẫn bặt vô tín thư.
Lão vội vàng bước vào trong linh đường, nơi đặt linh bài mệnh hồn của các thành viên quan trọng trong tông môn. Ba tấm linh bài của Ảnh Một, Ảnh Hai và Ảnh Ba vẫn còn đó, không hề bị vỡ. Điều này có nghĩa là họ vẫn chưa chết.
Thế nhưng, trên bề mặt linh bài, thay vì tỏa ra làn khói đen u ám như mọi khi, lúc này nó lại phát ra một vầng hào quang… màu hồng nhạt?
Lão dụi mắt, không tin vào những gì mình thấy. Trên linh bài của Ảnh Hai, có một dòng chữ nhỏ li ti đang chạy như đèn led: *"Đang trong trạng thái: Lao động tích cực (Giặt thảm)."*
Trên linh bài của Ảnh Ba hiện lên: *"Đang trong trạng thái: Rửa bát và bóc hành."*
Và trên linh bài của Ảnh Một: *"Đang trong trạng thái: Chờ phân công làm nhân viên trực tầng."*
"Phụt!"
Mặc Vô Đạo tức quá hóa giận, lồng ngực đau nhói, một ngụm máu già phun thẳng ra ngoài, nhuộm đỏ cả vạt áo bào trắng muốt.
"Thẩm Trường An! Khách Sạn Trường Sinh! Các ngươi… các ngươi khinh người quá đáng!"
Tiếng gầm của Mặc Vô Đạo làm chấn động cả đỉnh núi, chim chóc sợ hãi bay tán loạn. Thế nhưng, dù lão có tức giận đến mức nào, sự thật vẫn không thay đổi: Ba vị sát thủ tinh nhuệ nhất của lão đã biến mất không dấu vết theo cách nhục nhã nhất mà giới tu chân có thể tưởng tượng được.
Trong khi đó, tại Khách Sạn Trường Sinh, một ngày kinh doanh mới lại bắt đầu.
"Chào mừng quý khách!"
Ảnh Một, lúc này đang khoác lên mình bộ đồng phục màu xanh da trời, đứng ở sảnh chính, nở một nụ cười cực kỳ chuyên nghiệp (dưới sự giám sát của Vân Cơ và cái chổi lông gà).
"Quý khách muốn phòng view nhìn ra sa mạc hay nhìn ra rừng trúc ạ? Hiện tại chúng tôi đang có combo 'Bữa sáng thanh tịnh' do chuyên gia bóc hành hàng đầu giới tu chân thực hiện đấy ạ!"
Phía sau quầy, Thẩm Trường An hài lòng gật đầu, tiếp tục lạch cạch gẩy bàn tính.
"Nguồn nhân lực chất lượng cao đúng là tiết kiệm được bao nhiêu chi phí. Mặc tông chủ, ngài đúng là một nhà hảo tâm vĩ đại nhất mà ta từng biết!"
Bên dưới gầm bàn, Tiểu Hắc gặm cục xương phượng hoàng, thầm nghĩ: *Chủ nhân đúng là vô sỉ nhất thiên hạ, nhưng mà… mình thích!*