Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 66: ** Mì tôm vị rồng
Sương mù buổi sớm ở Vực Không Gian Số 0 luôn mang theo một chút vị lạnh lẽo của hư không, nhưng hôm nay, bầu không khí đó đã bị đánh tan bởi một mùi hương kỳ quái.
Đó là một mùi thơm nồng nàn, có chút cay nồng của sả ớt, vị béo ngậy của mỡ hành, và đặc biệt là một loại phong vị cổ xưa, uy nghiêm đến mức khiến những yêu thú thấp kém trong bán kính mười dặm xung quanh khách sạn đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy không thôi.
Trong gian bếp của Khách sạn Trường Sinh, Lão Tà – kẻ từng là Tà Độc Ma Quân danh chấn thiên hạ – đang đứng chết lặng trước một cái nồi bằng đồng cổ bốc khói nghi ngút. Tay lão cầm chiếc muôi múc canh run lên bần bật, đôi mắt sẹo trợn trừng như vừa nhìn thấy Thái Thượng Lão Quân đang nhảy múa thoát y.
"Chủ nhân… cái này… cái thứ này thực sự là 'linh thực' sao?" Lão Tà nuốt nước miếng ực một cái, giọng nói khàn đặc vì kinh hãi.
Thẩm Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế mây ở góc bếp, tay cầm một gói nilon có bao bì lòe loẹt màu đỏ với hình minh họa một con rồng đang vươn mình trong bát nước súp. Anh thong dong bóc gói gia vị cuối cùng đổ vào nồi, rồi bình thản nói:
"Lão Tà, trình độ ẩm thực của ngươi vẫn còn hạn chế lắm. Đừng bị vẻ ngoài giản đơn của nó đánh lừa. Đây là 'Mì tôm thượng hạng vị rồng', được kết tinh từ bí thuật của một vị đại năng ở vị diện khác. Sợi mì này được kéo từ tinh bột của 'Linh mạch vạn năm', sấy khô qua 'Cửu thiên lôi hỏa'. Còn gói gia vị này…"
Thẩm Trường An hạ thấp giọng, vẻ mặt bí hiểm: "Nó chứa đựng tinh hoa của Long Hồn. Một sợi mì vào bụng, Tiên nhân cũng phải rơi lệ, Ma tôn cũng phải cúng tiền."
Thực chất, đây là phần thưởng "Gói quà khởi nghiệp ẩm thực" mà hệ thống vừa gửi tới sau khi anh hoàn thành việc ép Huyết Ảnh Tử cọ đủ một vạn cái bát. Thẩm Trường An ban đầu cũng nghi ngờ, nhưng khi thấy hệ thống ghi chú: *“Hàng hiếm, có tác dụng 100% với những sinh vật mang dòng máu bò sát”*, anh biết ngay mình sắp sửa có thêm một đống linh thạch vào túi.
Lão Tà không quan tâm đến lời "chém gió" của chủ nhân, lão chỉ biết rằng cái mùi hương này đang kích thích ma tính trong người lão trỗi dậy. Lão đưa muôi múc thử một ngụm nước dùng màu vàng óng ánh, từ từ đưa vào miệng.
*Oanh!*
Một tiếng nổ vang dội phát ra từ sâu trong thức hải của Lão Tà. Lão thấy mình như hóa thành một con ác long thượng cổ, vẫy vùng giữa biển lửa hóa thân, linh lực vốn đã trì trệ từ lâu nay bỗng dưng cuồn cuộn chảy như thác đổ. Đôi mắt lão đỏ rực, cơ bắp cuồn cuộn lên dưới lớp tạp dề thêu hoa hồng.
"Ngon! Quá ngon! Ngọt từ xương, thanh từ vị rồng!" Lão Tà gầm lên, định múc thêm miếng nữa.
*Bốp!*
Thẩm Trường An dùng cán quạt gõ vào tay lão, nheo mắt cười: "Làm gì đó? Đây là hàng mẫu để bán. Một bát này ta dự định treo giá 50 vạn linh thạch thượng phẩm, ngươi ăn một muôi là mất luôn một tòa thành rồi đấy."
Lão Tà tiu nghỉu hạ muôi xuống, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nồi mì. Đúng lúc này, từ phía ngoài khách sạn, một tiếng gầm dài tràn đầy phẫn nộ và uy áp chấn động cả không gian.
"Kẻ nào dám guốc nhục Long tộc? Kẻ nào dám dùng 'Long tinh' để nấu canh?!"
Sóng âm cuồn cuộn khiến những lá bùa phong ấn trên tường khách sạn rung rinh. Thẩm Trường An không hề biến sắc, thản nhiên chỉnh lại cổ áo thư sinh, đứng dậy phủi bụi:
"Khách đến rồi. Vân Cơ, ra tiếp khách! Tiểu Hắc, chuẩn bị 'máy chém' hóa đơn."
***
Phía trước cổng khách sạn Trường Sinh, một thanh niên mặc long bào màu xanh sẫm, trên đầu có hai cái sừng nhỏ lấp lánh ánh kim đang đứng lơ lửng giữa không trung. Hắn chính là Ngao Chiến, đại thái tử của Đông Hải Long Tộc, một thiên tài hiếm có đã đạt đến cảnh giới yêu hoàng cấp cao.
Ngao Chiến vốn đang đi tuần thú không gian, bất ngờ ngửi thấy một mùi hương khiến huyết mạch Long tộc trong người hắn sôi sùng sục. Mùi hương đó… quá giống với mùi vị của một vị Tổ Long đã hóa đạo từ triệu năm trước. Hắn lập tức suy đoán có kẻ đang dùng di thể của tiền bối Long tộc để làm món ăn. Điều này đối với Long tộc ngạo mạn mà nói là sự sỉ nhục không thể dung thứ!
"Bước ra đây! Chủ nhân của ngôi lâu đài rách nát này đâu?" Ngao Chiến gầm lên, tay cầm một cây thương dài quấn quanh bởi những tia chớp xanh.
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn cổ quái mở ra. Vân Cơ bước ra, trên tay cầm một chiếc khăn lông nhỏ, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ khó chịu.
"Này cái tên đầu sừng kia! Ngươi gào to thế làm gì? Vảy của ngươi vừa rơi xuống thềm đá của chúng ta kìa, ngươi có biết lau cái thềm này tốn bao nhiêu công sức không?"
Ngao Chiến ngẩn ngơ một chút trước sắc đẹp của Vân Cơ, nhưng cơn giận nhanh chóng chiếm lấy tâm trí: "Cửu Vĩ Hồ? Ngươi dám làm tay sai cho loài người sao? Mau giao kẻ đang nấu 'Long tinh' ra đây, nếu không ta sẽ san bằng nơi này thành bình địa!"
"San bằng?" Một giọng nói điềm đạm vang lên từ sau lưng Vân Cơ.
Thẩm Trường An tay cầm sổ thu chi, tay bấm bàn tính ngọc, mỉm cười bước ra: "Vị khách nhân này, có lẽ ngài có chút hiểu lầm. Khách sạn Trường Sinh chúng ta luôn tuân thủ nguyên tắc yêu quý động vật, bảo vệ môi trường. Chúng ta không nấu thịt rồng, chúng ta chỉ nấu… hương vị của sự trường sinh."
"Láo xược!" Ngao Chiến phóng ra một đạo lôi điện mạnh mẽ về phía Thẩm Trường An. "Mùi vị đó rõ ràng là của Tổ Long, ngươi còn dám chối?"
Đạo lôi điện xé rách không gian, mang theo sức mạnh đủ để hủy diệt một tòa đại thành. Thế nhưng, khi nó vừa chạm vào ranh giới của mái hiên khách sạn, bỗng dưng có một cái đuôi đen ngắn ngủn vẫy nhẹ.
*Xèo.*
Đạo lôi điện biến mất không tăm hơi. Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng, đang nằm ngáp ngắn ngáp dài dưới chân Thẩm Trường An, hé mắt nhìn Ngao Chiến như nhìn một tên ngốc đang nghịch pháo hoa.
Ngao Chiến trợn tròn mắt. Đòn tấn công toàn lực của hắn… bị một con chó nuốt chửng?
"Khách nhân đừng nóng nảy." Thẩm Trường An vẫn giữ nụ cười thương hiệu. "Ngài nói ngài ngửi thấy mùi Tổ Long? Đúng vậy, đó là 'Mì tôm vị rồng' đặc sản của chúng ta. Nếu ngài cho rằng đó là thịt đồng loại, chi bằng vào nếm thử một bát? Nếu thực sự có thịt rồng, Thẩm mỗ nguyện dâng lên cả cái đầu này. Nhưng nếu không phải…"
Ngao Chiến hừ lạnh, đáp xuống đất: "Nếu không phải, ta sẽ đốt trụi cái thực đơn của ngươi! Dẫn đường!"
Hắn tự tin vào tu vi của mình. Dù con chó kia có chút quái lạ, nhưng trong giới tu chân này, chưa có ai dám đối đầu trực diện với Long tộc mà không phải trả giá đắt.
***
Bên trong sảnh khách sạn, Ngao Chiến ngồi vào chiếc bàn gỗ đen bóng loáng. Hắn hơi cau mày vì sự sạch sẽ quá mức ở đây – mọi thứ đều sáng choang đến mức có thể soi gương, rõ ràng là tác phẩm của cô nàng tiếp tân mắc bệnh sạch sẽ kia.
Lão Tà bưng ra một bát sứ lớn, bên trên có đậy một chiếc nắp vàng ròng để giữ nhiệt. Khi lão đặt bát xuống bàn, Ngao Chiến cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cái mùi vị đó… thực sự quá áp đảo.
"Mời dùng, bát mì giá 100 vạn linh thạch thượng phẩm. Vì ngài là thái tử Long tộc, ta đặc biệt khuyến mãi thêm một quả trứng chần… 'Linh cầm nghìn năm'." Thẩm Trường An giới thiệu với giọng điệu như đang bán một báu vật trấn quốc.
Ngao Chiến hừ một tiếng: "100 vạn? Ngươi đang ăn cướp à?"
"Không phải ăn cướp, là dịch vụ đẳng cấp." Thẩm Trường An nhún vai. "Ngài mở ra xem đi."
Ngao Chiến run tay mở nắp bát.
*Oanh!*
Một luồng kim quang bắn thẳng lên xà nhà, trong làn hơi nước bốc nghi ngút, ảo ảnh của một con Kim Long đang bay múa lượn vòng quanh bát mì. Những sợi mì vàng ruộm nằm ngập trong nước dùng hổ phách, vài lát hành hoa xanh mướt và quả trứng chần trắng nõn trông vô cùng hấp dẫn.
Ngao Chiến vốn dĩ định ăn một miếng rồi chê bai lấy cớ đập quán, nhưng khi đầu lưỡi vừa chạm vào nước súp, toàn bộ đại não của hắn dường như tê liệt.
Vị mặn mòi của biển cả, vị cay kích thích của hỏa diễm, và đặc biệt là một loại linh khí cổ xưa tràn vào ngũ tạng lục phủ, bắt đầu thanh lọc những tạp chất trong huyết mạch của hắn. Ngao Chiến cảm thấy lớp vảy trên người mình đang âm thầm biến đổi, từ xanh sẫm dần chuyển sang màu hoàng kim lấp lánh.
"Cái này… cái vị này…"
Hắn không thèm dùng đũa nữa, trực tiếp bưng cả bát lên húp sùm sụp.
"Trời ơi! Đây không phải thịt rồng! Đây là… đây là 'Đạo'!" Ngao Chiến hét lên trong lòng.
Hắn cảm thấy như mình đang được diện kiến vị Tổ Long đầu tiên của vũ trụ, vị ấy đang xoa đầu hắn và bảo rằng: "Ngoan, ăn mì đi con, ăn xong sẽ mạnh hơn cả cha con đấy."
Trong chốc lát, bát mì sạch bách đến mức không còn một giọt nước súp. Ngao Chiến ngồi đờ đẫn trên ghế, quanh thân hắn bắt đầu phát ra những tiếng nổ "đôm đốp". Hào quang hoàng kim bùng phát, uy áp rồng từ trên người hắn tăng vọt, đột phá ngay tại chỗ từ Yêu Hoàng lên Yêu Thánh sơ kỳ!
Lão Tà đứng bên cạnh nhìn mà xót xa: "Chủ nhân, bát mì đó thực sự giúp rồng thăng cấp sao?"
Thẩm Trường An thản nhiên lật sổ: "Hệ thống bảo là vị rồng, nhưng thực chất là 'Long Huyết Thảo' vạn năm cô đặc thành bột gia vị thôi. Chẳng qua hắn là rồng thứ thiệt, gặp thuốc đúng bệnh nên mới đột phá nhanh thế. Tiền nào của nấy mà."
Ngao Chiến lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn phê mì. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đang phủ một lớp ánh kim nhạt, cảm giác sức mạnh dồi dào chưa từng có. Hắn nhìn Thẩm Trường An, rồi nhìn cái bát trống rỗng, vẻ mặt ngạo mạn lúc nãy đã biến sạch, thay vào đó là một sự cung kính đầy sợ hãi.
"Thẩm… Thẩm điếm chủ…" Ngao Chiến ấp úng, giọng nói đã mất đi sự sắc bén. "Vừa rồi là ta hữu nhãn vô châu, mạo phạm cao nhân. Món 'Mì vị rồng' này… thực sự là tuyệt phẩm thế gian."
Thẩm Trường An mỉm cười: "Biết là tốt. Vậy thì, hóa đơn của ngài…"
Ngao Chiến lập tức lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, không chút do dự đặt lên bàn: "Trong này là 200 vạn linh thạch thượng phẩm! 100 vạn trả tiền mì, 100 vạn còn lại… là ta muốn mua thêm hai bát nữa mang về cho phụ vương!"
Thẩm Trường An lắc đầu, thở dài: "Tiếc quá, khách sạn có quy định: Mỗi người mỗi ngày chỉ được dùng một bát. Mì tôm này làm từ nguyên liệu cực hiếm, không phải cứ có tiền là mua được."
Thực chất là trong thùng chỉ còn vài gói, Thẩm Trường An phải giữ lại để "vặt lông" thêm nhiều đại gia khác nữa. Sự khan hiếm chính là linh hồn của kinh doanh xa xỉ.
Ngao Chiến nghe vậy thì mặt mũi tái mét, tiếc nuối như vừa đánh mất cơ hội lên ngôi làm bá chủ đa vũ trụ. Hắn bỗng nhiên quỳ sụp xuống:
"Thẩm điếm chủ! Ta xin nguyện làm một nhân viên thực tập tại đây! Chỉ cần ngài cho ta ở lại, mỗi tuần cho ta ăn một bát mì, bảo ta làm gì cũng được!"
Lão Tà nghe vậy thì hừ lạnh: "Lại một đứa muốn tranh công việc của lão phu sao?"
Vân Cơ thì che miệng cười khẩy: "Long tộc cũng thích lau sàn à? Được thôi, thềm đá bên ngoài đang bẩn, đi làm sạch đi."
Ngao Chiến không những không giận mà còn mừng rỡ khôn xiết, vội vàng cởi bỏ long bào, xắn tay áo: "Để đó cho ta! Ta có thần thông hô mưa gọi gió, đảm bảo thềm đá sẽ sạch hơn gương!"
Thẩm Trường An nhìn bóng lưng thái tử Long tộc đang lúi cúi dọn dẹp bên ngoài, thầm ghi thêm một dòng vào sổ thu chi: *“Ngày x, tháng y, thu phục một chân sai vặt hệ Nước cao cấp. Tiền lãi: 200 vạn. Chi phí: Một gói mì tôm 3.500 đồng (giá trị tương đương).”*
Anh vươn vai, ngáp một cái rồi quay sang Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, hình như lâu rồi chúng ta chưa làm món 'Xúc xích vị Phượng Hoàng' nhỉ? Để xem có con chim lửa nào bay ngang qua đây không."
Tiểu Hắc vẫy đuôi, đôi mắt xanh biếc nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng khí tức nóng bỏng đang tiến về phía này. Có vẻ như, danh tiếng của món mì tôm tại khách sạn Trường Sinh sắp sửa thu hút thêm nhiều "con cừu béo" mới rồi.
Trời đất bao la, tu tiên để làm gì khi mà chỉ cần một bát mì tôm là có thể thăng cấp? Nhưng quan trọng nhất, ở cái thế giới đầy rẫy tranh đoạt này, chỉ có khách sạn Trường Sinh là nơi duy nhất mà Tiên hay Ma đều phải cúi đầu trước một thực tế phũ phàng: **Tiền mặt là trên hết.**
Và Thẩm Trường An, với chiếc bàn tính ngọc trên tay, vẫn đang miệt mài tính toán xem làm sao để "ưu đãi" cho vị khách tiếp theo đến trắng tay mới thôi.