Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 78: ** Tin đồn về \”Trường sinh bí mật\”
Lách cách! Lách cách!
Tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên giòn giã trong sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật cổ đại đang ngủ say. Thẩm Trường An nheo mắt nhìn vào cuốn sổ thu chi bọc da rồng, ngòi bút lông làm từ tóc của một vị Thiên Tiên nào đó nhẹ nhàng vạch thêm một đường.
“Vân Cơ, hôm nay lượng khách giảm mười phần trăm.” Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, giọng điệu mang theo sự tiếc nuối nhàn nhạt như thể vừa đánh rơi một kiện tiên khí.
Ở quầy lễ tân, Vân Cơ đang dùng một miếng vải dệt từ tơ Thiên Tằm – thứ mà bên ngoài các tu sĩ phải đánh nhau vỡ đầu mới tranh được một thước – để lau chùi mặt bàn đá hoa cương trắng muốt. Nàng hất lọn tóc mai ra sau tai, đôi mắt cáo cong thành hình trăng khuyết:
“Chưởng quỹ, không phải vì dịch vụ của chúng ta kém đi, mà là vì đám khách hàng ngoài kia đang bận… rỉ tai nhau bí mật về ngài đấy.”
Thẩm Trường An dừng bút, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh nắng từ cửa sổ phản chiếu qua cửa kính dày đặc linh khí, tạo thành một quầng sáng hư ảo bao quanh anh. Anh cười nhẹ, nụ cười đúng chuẩn ‘ngành dịch vụ’ nhưng đáy mắt chẳng có lấy nửa phần ấm áp:
“Bí mật về ta? Có phải họ lại nói ta là con riêng của Thiên Đạo, hay là người nắm giữ chìa khóa vào Vĩnh Hằng Chi Môn?”
“Còn hơn thế nữa.” Vân Cơ che miệng cười khẽ, đuôi mắt thoáng hiện vẻ mỉa mai. “Tin đồn mới nhất trên Linh Thông Mạng là: Mỗi một viên gạch trong Khách sạn Trường Sinh thực chất là một viên Tiên Thạch Thượng phẩm. Và quan trọng nhất… ngài đang nắm giữ ‘Trường Sinh Pháp Bí’, thứ có thể giúp một kẻ phàm nhân cũng có thể thọ ngang trời đất mà không cần qua Thiên Kiếp.”
Thẩm Trường An bật cười thành tiếng. Anh đẩy chiếc bàn tính sang một bên, dựa lưng vào ghế mây Gân Rồng, nhìn ra ngoài cửa chính. Nơi đó, con đường mòn dẫn vào Khách sạn vốn đã vắng lặng nay lại lấp ló những bóng người thấp thoáng sau các rặng Tiên Trúc.
Họ không vào khách sạn. Họ chỉ đứng đó, dùng đủ loại pháp bảo nhòm ngó từ xa. Có kẻ dùng Thiên Nhãn Thông, kẻ dùng Kính Chiếu Yêu, lại có kẻ dùng đến cả Trận Bàn Vô Cực để phân tích linh khí lưu chuyển chung quanh ngôi nhà này.
“Một lũ tham lam.”
Một giọng nói ồm ồm, đầy sát khí vang lên từ phía sau. Lão Tà, trong bộ tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, tay cầm một con dao phay lớn đến kinh người, bước ra từ nhà bếp. Trên con dao vẫn còn dính vài sợi gân rồng vừa được sơ chế.
“Chưởng quỹ, có cần lão phu ra ngoài đó, dùng mấy thứ ‘gia vị’ mới điều chế để đãi tụi nó một bữa không? Bảo đảm ăn xong, linh hồn tụi nó sẽ được ‘trường sinh’ trong nồi lẩu của ta vĩnh viễn.”
Thẩm Trường An xua tay, gương mặt lại trở về vẻ hiền lành thường ngày:
“Lão Tà, đừng thô bạo thế. Chúng ta kinh doanh có tâm, khách không vào thì thôi, sao lại cưỡng ép? Hơn nữa, bọn họ nhòm ngó cũng tốt, đó là marketing miễn phí đấy.”
Đúng lúc này, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn trông như chó cỏ bình thường – từ dưới gầm quầy lễ tân chui ra. Nó ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng trắng hếu có khả năng cắn nát cả pháp bảo cấp Thánh. Nó vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, tiến đến dụi vào chân Thẩm Trường An, ý chừng đang đòi món ‘Linh Thạch Cốt’ của mình.
Thẩm Trường An cúi xuống xoa đầu Tiểu Hắc, rồi chợt nghe thấy một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía cổng.
Một đám khói tím bốc lên, kèm theo tiếng ho sù sụ của một lão già mặc đạo bào rách rưới nhưng tỏa ra uy áp của một cao thủ Hóa Thần kỳ. Lão ta bước vào sảnh, ánh mắt láo liên nhìn khắp nơi, từ cái trần nhà khảm Linh Châu đến những bức tranh treo tường (thực chất là các phong ấn Cấm Thuật Thái Cổ).
“Chưởng quỹ! Cho… cho ta một bát mì Trường Sinh!” Lão già ném một túi linh thạch lên bàn, giọng run run vì hưng phấn xen lẫn sợ hãi. “Ta nghe nói bát mì đó chứa đựng mảnh vỡ Thiên Đạo, có thể giúp ta đột phá đại hạn trăm năm!”
Vân Cơ liếc nhìn túi linh thạch, khinh khỉnh không buồn cầm lên. Nàng nhìn chằm chằm vào vệt bùn trên đế giày của lão già đang in trên sàn nhà vừa lau, sát khí trong mắt thoáng hiện.
“Ba vạn linh thạch thượng phẩm cho một bát mì?” Vân Cơ lạnh lùng lên tiếng. “Ông lão, ông nhầm chỗ rồi sao? Mì của chúng ta giá niêm yết là mười vạn linh thạch, còn nếu muốn ‘trường sinh’ trong đó thì phải cộng thêm phí bảo hiểm tâm hồn là năm vạn nữa.”
Lão già sững người: “Cái gì? Một bát mì giá mười lăm vạn linh thạch? Các ngươi đây là khách sạn hay là tiệm hắc điếm?”
Thẩm Trường An bước tới, gõ nhẹ ngón tay lên bàn tính, cười tủm tỉm:
“Vị đạo hữu này nói thế là sai rồi. Khách sạn Trường Sinh chúng ta niêm yết giá rõ ràng, thuận mua vừa bán. Ông thử nghĩ xem, mười lăm vạn để đổi lấy cơ hội trường sinh, hay mười lăm vạn để sau này chết đi làm phân bón cho cây rừng? Cái giá nào rẻ hơn?”
Lão già cứng họng. Sự thật là tin đồn ngoài kia đã đẩy giá trị của mọi thứ trong khách sạn này lên hàng thần vật. Người ta đồn rằng rau muống xào tỏi ở đây được hái từ Vườn Rau Vạn Cổ, ăn vào sẽ có cơ hội ngộ đạo. Nước rửa bát của khách sạn đổ ra sau vườn khiến đám cỏ dại cũng hóa linh thảo nghìn năm.
Trong lúc lão già còn đang do dự, một tiếng cười kiêu ngạo từ ngoài cửa truyền vào:
“Dẹp cái loại mì mọn ấy đi! Chưởng quỹ Thẩm, cho bản thiếu gia một phòng VIP Thần Cấp, kèm theo combo massage luân hồi và trà chiều linh cảm!”
Kim Bất Hoán, vị ‘Cây ATM di động’ quen thuộc, bước vào với một bộ áo bào đính đầy bảo thạch lấp lánh đến chói mắt. Hắn không thèm nhìn lão già Hóa Thần kia lấy một cái, trực tiếp vỗ xuống một tấm Thẻ Tinh Linh sáng rực:
“Quẹt đi! Không cần thối lại!”
Vân Cơ nhanh nhẹn cầm lấy chiếc máy quẹt thẻ (một sản phẩm khác từ hệ thống của Thẩm Trường An), mỉm cười chuyên nghiệp: “Nhị thiếu gia quả là người sành điệu. Ngài có muốn nâng cấp lên gói ‘Trường sinh thực cảnh’ không? Gói này bao gồm việc ngồi thiền trong Lĩnh vực tuyệt đối, nghe chưởng quỹ của chúng ta đọc… báo cáo tài chính hàng năm, rất dễ tìm thấy chân lý cuộc sống.”
Kim Bất Hoán vung tay: “Nâng cấp! Thứ gì đắt nhất thì cứ đem ra!”
Lão già Hóa Thần thấy cảnh này, hàm răng run rẩy. Lão nhận ra, mình dốc hết cả túi tiền của một tông môn hạng ba cũng không bằng một cái móng tay của tên phá gia chi tử này. Lão hậm hực xoay người bỏ đi, nhưng vừa ra đến cửa đã chạm mặt một nhóm người mặc hắc y, sát khí ngùn ngụt.
Đó là mật thám của Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Huyền Tông.
Thẩm Trường An thu nụ cười lại một chút, ánh mắt lướt qua nhóm người kia. Anh nhận ra không khí chung quanh khách sạn đang trở nên đặc quánh. Tin đồn “Trường sinh bí mật” không phải tự nhiên mà có. Nó là một cái bẫy mượn đao giết người. Mặc Vô Đạo muốn biến khách sạn của anh thành miếng mồi ngon để toàn bộ tu chân giới cùng xông vào cắn xé, sau đó lão mới ngư ông đắc lợi.
“Chưởng quỹ, đám sâu bọ này bắt đầu bu đông rồi.” Lão Tà siết chặt con dao phay, giọng trầm xuống. “Hay là chúng ta khai trương chương trình ‘Khuyến mãi sát nghiệp’? Cứ giết một kẻ xâm nhập, giảm giá một món tráng miệng?”
“Không cần đâu, Lão Tà.” Thẩm Trường An lững thững bước ra giữa sảnh, đứng trước hàng chục ánh mắt đang dòm ngó từ bóng tối bên ngoài.
Anh hắng giọng một cái, âm thanh không lớn nhưng truyền khắp mười dặm quanh Vực Không Gian Số 0 nhờ sự hỗ trợ của hệ thống.
“Hỡi các vị đang nấp trong lùm cây, dưới đất hay trên mây! Khách sạn Trường Sinh chúng ta luôn đề cao tôn chỉ ‘Hòa khí sinh tài’. Các vị nghe đồn chúng ta có bí mật trường sinh? Đúng, chúng ta có! Nhưng trường sinh không nằm ở tu vi, mà nằm ở trải nghiệm hưởng thụ.”
Thẩm Trường An phất tay một cái, một tấm bảng hiệu neon sáng rực hiện ra ngay cổng khách sạn, ghi rõ:
*THÔNG BÁO KHAI TRƯƠNG DỊCH VỤ MỚI: TOUR THAM QUAN BÍ MẬT TRƯỜNG SINH!*
*Giá vé vào cửa: 50 vạn linh thạch.*
*Lưu ý: Không chấp nhận thanh toán bằng lời hứa hay mạng sống, chỉ nhận tiền mặt hoặc bảo vật tương đương. Nếu làm hỏng hoa cỏ, đền gấp trăm lần. Nếu định ra tay cướp bóc, chó nhà chúng tôi vẫn chưa ăn sáng.*
“Gâu!” Tiểu Hắc phối hợp sủa một tiếng kinh thiên động địa. Mặt đất rung chuyển, đám mây trên bầu trời lập tức bị chấn nát, lộ ra mấy lão già đang núp trên đó, ngã nhào xuống đất vì không chịu nổi áp lực.
Trong đám đông ẩn nấp, một tiếng nói khàn khàn vang lên:
“Thẩm Trường An, ngươi quá ngạo mạn! Ngươi định dùng tiền để lấp liếm bí mật của thiên hạ sao? Khách sạn của ngươi thực chất chính là linh mạch trung tâm của thế giới, ngươi đang ăn cắp vận mệnh của chúng ta để làm giàu!”
Đó là tay chân của Mặc Vô Đạo đang cố gắng kích động đám đông. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, không khí chiến tranh như trực chờ bùng nổ.
Thẩm Trường An chẳng thèm quan tâm. Anh quay sang bảo Vân Cơ:
“Ghi thêm một quy tắc mới vào nội quy khách sạn: Ai lớn tiếng tại sảnh chính, thu phí tiếng ồn một vạn linh thạch một câu.”
Vân Cơ mỉm cười gật đầu, cầm bút viết xoèn xoẹt.
Nhìn vẻ mặt ung dung của Thẩm Trường An, những kẻ ẩn nấp bên ngoài bắt đầu lung lay. Kẻ địch mạnh nhất không phải là kẻ có tu vi cao, mà là kẻ coi tu vi của bạn là hư không. Ở cái khách sạn này, định luật tu chân dường như không tồn tại.
Đêm đó, Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh giữa thung lũng cô tịch. Khác với sự lo lắng của thế giới bên ngoài về một trận đại chiến giành giật bí mật trường sinh, bên trong khách sạn, Kim Bất Hoán đang say sưa hát karaoke trong phòng VIP bằng một món pháp bảo lọc giọng của hệ thống. Lão Tà thì đang bận rộn thử nghiệm món ‘Đùi Gà Cay Tứ Hải’ dùng lửa từ Nội Đan Ma Long để chiên.
Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng cao nhất, nhìn xuống dãy núi mờ mịt phía xa, nơi những ánh đèn của các trại quân chính đạo và ma đạo đang đóng đô để chờ thời cơ tấn công.
Hệ thống vang lên trong đầu anh: *[Nhiệm vụ mới: Đón tiếp đoàn thanh tra liên hợp Tiên – Ma. Phần thưởng: Nâng cấp Nhà Bếp lên Cấp 5 – Mở khóa kỹ năng ‘Bát mì một sọt đạo lý’].*
“Đúng là… càng đồn thổi thì khách càng đông.” Thẩm Trường An khẽ cười, bàn tay vân vê một viên linh thạch thượng phẩm tròn trịa.
Ngày mai, thế giới có thể sụp đổ, Tiên đế có thể giáng trần đòi bí mật trường sinh, nhưng Thẩm Trường An biết rõ một điều: Miễn là họ vào đây, họ đều là khách hàng. Và với khách hàng, anh luôn có cách để lột sạch túi của họ trước khi họ kịp nhìn thấy ‘bí mật’ thật sự nằm ở cái giẻ lau của Vân Cơ hay cái nồi canh của Lão Tà.
Dưới lầu, tiếng Kim Bất Hoán lại gào lên: “Chưởng quỹ! Cho thêm một đĩa cánh phượng chiên bơ! Ta cảm thấy sắp đột phá đến cấp ‘VIP Kim Cương’ rồi!”
Thẩm Trường An híp mắt lại, hài lòng gật đầu. Bí mật trường sinh ấy mà? Thực ra đơn giản lắm: Hãy cứ có tiền, và hãy cứ ở lại đây tiêu tiền, bạn sẽ thấy mình chẳng bao giờ muốn chết nữa. Vì nếu chết, ai sẽ tiêu hết số tiền ấy hộ bạn đây?
Trường sinh, hóa ra cũng chỉ là một vụ giao dịch mua bán dài hạn mà thôi.