Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 87: ** Hệ thống mở khóa \”Vườn rau vạn cổ\”
Ánh nắng ban mai tại Phù Thế Linh Giới chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp thuần túy. Nó thường đi kèm với những luồng linh khí hỗn loạn, đôi khi là mùi hương của tiên dược, nhưng tại Khách sạn Trường Sinh, thứ mùi duy nhất bay bổng trong không khí chính là mùi nước lau sàn đặc chủng của Vân Cơ.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương nghìn năm, tay cầm một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gõ lạch cạch. Tiếng ngáp của anh dài đến mức khiến Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục dưới chân – phải liếc nhìn đầy khinh bỉ.
“Ông chủ, đừng gõ nữa. Hôm qua gã Kim nhị thiếu gia vừa bị anh vặt sạch túi tiền, chắc chắn hôm nay vùng này không có ai đủ giàu để lọt vào mắt xanh của anh đâu.”
Vân Cơ vừa nói vừa dùng đuôi hồ ly quấn lấy một chiếc khăn mềm, lau đi lau lại một bình hoa vốn đã sạch đến mức phát sáng. Chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) của nàng dạo này hình như lại nặng thêm một bậc.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, thở dài một tiếng: “Ngươi thì biết cái gì? Ta đang tính chi phí vận hành. Giá linh gạo ở chợ Tiên giới lại tăng, giá mỡ rồng từ Vạn Yêu Quán cũng lên chóng mặt. Cứ đà này, bát mì Trường Sinh bán ra không đủ tiền mua hành lá.”
Đúng lúc đó, từ dưới bếp, một tiếng “đùng” chấn động vang lên. Khói đen nghi ngút bốc ra, kèm theo một mùi hăng nồng khiến người ta muốn hắt hơi đến tận kiếp sau.
Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời, lúc này đang khoác chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng, tay cầm một con dao phay lớn hơn cả bắp đùi, hằm hằm sát khí đi ra từ phòng bếp.
“Không nấu được nữa! Ông chủ, lão tử không phục vụ được nữa!” Lão Tà quẳng một nắm rau héo queo lên mặt bàn của Thẩm Trường An. “Nhìn xem! Đây là Linh Cần của ‘Vạn Bảo Các’ đấy à? Toàn là hàng lỏm dùng hóa chất linh khí kích thích! Cho vào nồi, chưa kịp truyền ma hỏa đã nát bấy như bùn. Lão tử là đầu bếp, không phải người nấu cháo heo!”
Thẩm Trường An cầm một cọng rau lên nhìn, khóe mắt giật giật: “Lão Tà, nén giận. Thế đạo khó khăn, hàng thật thì hiếm, hàng giả thì nhiều.”
“Hiếm cái đầu anh!” Lão Tà đập dao xuống bàn. “Anh đòi làm ‘Khách sạn đệ nhất vạn giới’ mà bắt ta dùng loại nguyên liệu rác rưởi này à? Không có rau xanh tươi cấp bậc Tiên giai trở lên, hôm nay quán đóng cửa, khỏi cơm nước gì hết!”
Tiểu Hắc nghe đến đây, tai cụp xuống, kêu ư ử vẻ đau khổ. Đối với nó, không có cơm của Lão Tà là tận thế.
Thẩm Trường An xoa cằm, sắc mặt trầm tư. Đúng là hệ thống cung ứng bên ngoài đang gặp vấn đề do cuộc chiến của Mặc Vô Đạo gây ra làm tắc nghẽn các tuyến đường vận chuyển linh thạch. Nhưng anh là ai? Anh là quản lý của Khách sạn Trường Sinh, kẻ mà hệ thống đã chọn.
“Đing!”
Một tiếng chuông thanh thúy vang lên ngay trong đại não của Thẩm Trường An.
[Thông báo hệ thống: Ký chủ đã tích lũy đủ 1.000.000 điểm Công Đức từ việc thu phí và ‘chăm sóc’ khách hàng.]
[Mục tiêu ẩn đã hoàn thành: Giải quyết khủng hoảng nguyên liệu đầu vào.]
[Mở khóa hạng mục nâng cấp đặc biệt: Vườn Rau Vạn Cổ.]
Đôi mắt Thẩm Trường An sáng lên như hai viên linh thạch 10 vạn năm. Anh bật dậy, đẩy chiếc ghế ra sau, phủi áo thư sinh rồi cười đầy thần bí.
“Lão Tà, dọn dẹp đi. Ta đưa các ngươi đi xem sản nghiệp mới.”
—
Phía sau hậu viện của Khách sạn Trường Sinh vốn là một khoảng sân trống trải với vài tảng đá tảng và rêu xanh. Thẩm Trường An dẫn theo dàn nhân viên “máu mặt” của mình đứng trước một bức tường gạch đỏ cổ kính.
“Ở đây có gì đâu?” Vân Cơ cau mày, nhìn đống rác nhỏ mà Tiểu Hắc vừa mới cào ra, ngứa mắt muốn dùng mị thuật dọn dẹp.
Thẩm Trường An không nói lời nào, lấy cuốn sổ thu chi ra, lật đến một trang trống rồi ấn mạnh một ngón tay xuống. Ánh sáng vàng kim bùng phát, bức tường gạch bỗng dưng rung chuyển, tách ra hai bên, để lộ một cánh cổng hư không sâu thẳm.
“Vào đi.”
Khi bước qua cánh cổng, hơi thở của cả Lão Tà, Vân Cơ và thậm chí là Tiểu Hắc đều đồng loạt đình trệ.
Trước mắt họ không phải là một mảnh vườn bình thường, mà là một không gian độc lập rộng lớn vô tận. Bầu trời nơi đây mang màu tím huyền ảo, mặt trời là một viên Thần Long Châu khổng lồ tỏa ra ánh sáng ấm áp một cách kỳ lạ.
Nhưng thứ khiến họ kinh hãi nhất chính là mảnh đất dưới chân.
“Đất… Đất Thái Cổ Ngũ Sắc?” Lão Tà run rẩy quỳ xuống, bốc một nắm đất lên ngửi. “Lão thiên gia ơi, loại đất này một nắm thôi cũng đủ để đám cường giả Đại Thừa Kỳ đánh nhau vỡ đầu để làm lò luyện đan, vậy mà ở đây… cả một cánh đồng?”
Thẩm Trường An điềm nhiên như không, giới thiệu theo phong cách quản lý: “Đây là Vườn Rau Vạn Cổ. Diện tích hiện tại chỉ mới khai phá 1 mẫu, cấp bậc: Cấp 1 (Gia tăng tốc độ sinh trưởng 100 lần, tỉ lệ đột biến linh dược là 10%).”
Hệ thống bắt đầu hiển thị các khu vực canh tác. Thẩm Trường An tiến tới một luống rau đầu tiên, nơi có mấy cây mầm đang nhú lên, lấp lánh ánh sáng xanh biếc.
“Đây là ‘Cải Thìa Cửu Kiếp’. Mỗi lần hái xuống, lá của nó sẽ trải qua một lần sấm sét rèn luyện, vị sẽ rất giòn và chứa tinh hoa sấm sét, tốt cho người tu luyện lôi pháp.”
Thẩm Trường An chỉ sang bên cạnh, nơi có một hàng cây leo đầy gai nhưng nở hoa đỏ rực: “Ớt Ma Vương Phun Lửa. Loại này nếu Lão Tà nấu lẩu, bảo đảm khách hàng sẽ được trải nghiệm cảm giác linh hồn bay thẳng lên cửu trùng thiên.”
Tiểu Hắc bỗng dưng chạy đến một bụi cây lùn tịt, nó sủa lên mấy tiếng thích thú.
“Đó là ‘Linh Thạch Cốt Quả’. Loại quả này mọc ra có hình dạng như cục xương, cứng ngang ngửa bảo khí, chứa canxi linh khí cực cao cho thần thú.” Thẩm Trường An cười tủm tỉm, nhìn về phía dàn nhân viên đang đứng hình. “Từ nay về sau, Khách sạn Trường Sinh sẽ tự cung tự cấp. Lão Tà, không còn lý do gì để than vãn nữa nhé.”
Lão Tà mắt đỏ hoe, tay run rẩy chạm vào lá cải thìa: “Vạn cổ quy chân… nguyên liệu này… ta có thể nấu ra món ăn khiến cả Tiên đế cũng phải khóc!”
Vân Cơ tuy kinh ngạc nhưng nhanh chóng lấy lại bản sắc: “Ông chủ, vườn đẹp thì đẹp thật, nhưng ai dọn dẹp? Đất ngũ sắc này nếu để rác vào là tôi không chịu đâu đấy.”
Thẩm Trường An quay sang nhìn Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ đang vẫy đuôi nhiệt tình bỗng cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.
“Tiểu Hắc, mày không phải bảo an bình thường, mày là Hắc Kỳ Lân thượng cổ. Thần thú thì phải có vai trò với môi trường. Từ nay mày sẽ là quản sự kiêm… máy cày của vườn rau.”
Tiểu Hắc: “???” (Tôi là thần thú, không phải trâu!)
Nhưng Thẩm Trường An đã nhanh tay lôi ra một miếng linh thạch cốt vị đùi gà tung lên trời. Tiểu Hắc không chút do dự nhảy lên đớp gọn, rồi tự động ngoan ngoãn đi đến góc vườn, dùng móng vuốt đào xới đất ngũ sắc một cách thuần thục. Nghề tay trái: Chó cày ruộng chính thức bắt đầu.
—
Sau khi sắp xếp xong nhân sự cho khu vườn, Thẩm Trường An phát hiện ra một vấn đề đau đầu khác của hệ thống quản lý.
Vườn rau tuy tốt, nhưng cần “Phân bón đặc chủng” và “Nước tưới linh tinh”.
“Hệ thống, phân bón ở đâu ra?”
[Gợi ý của Hệ thống: Phân bón hiệu quả nhất là phế thải từ các giống loài cấp cao. Kiến nghị Ký chủ thu thập phân của Hắc Kỳ Lân hoặc dụ dỗ rồng đến ở trọ rồi… dọn chuồng.]
Thẩm Trường An nhìn sang Tiểu Hắc đang cặm cụi đào đất, ánh mắt đột nhiên trở nên trìu mến đến mức khiến con chó phải rùng mình, lén lút che mông lại.
Còn về nước tưới…
[Nước tưới: Cần Nước mắt Tiên nữ thất tình hoặc Nước rửa mặt của Ma tôn. Có tác dụng trung hòa tính hỏa trong đất Thái Cổ.]
“Chà, vụ này khó.” Thẩm Trường An lẩm bẩm. Nước mắt tiên nữ thì dễ kiếm, mấy bữa nay khách sạn có mấy vị tiên tử bị người yêu đá cứ đến uống rượu sầu suốt. Nhưng nước rửa mặt của Ma tôn…
“Lão Tà!” Thẩm Trường An gọi lớn.
“Gì đấy ông chủ?” Lão Tà đang mải mê ngắm nhìn luống ớt.
“Ngươi mỗi sáng rửa mặt xong, đừng đổ nước đi nhé. Để lại cho ta tưới rau.”
Lão Tà sững sờ: “Nước rửa mặt của lão tử… anh lấy tưới rau? Rau đó ai dám ăn?”
“Khách hàng ăn chứ ta có ăn đâu mà sợ.” Thẩm Trường An phất tay vẻ hiển nhiên. “Ma khí trong nước rửa mặt của ngươi có chứa tính ăn mòn nhẹ, rất phù hợp để kích thích vị cay của Ớt Ma Vương. Tin ta đi, ta là chuyên gia quản lý.”
Lão Tà tặc lưỡi. Thôi kệ, ai bảo hắn thua cược làm đầu bếp 10.000 năm cho cái gã vô sỉ này.
—
Giữa trưa, khi mặt trời bên ngoài khách sạn đang gay gắt nhất, một đoàn xe xa hoa lộng lẫy dừng lại trước cửa Khách sạn Trường Sinh. Những tấm rèm lụa đính đầy châu ngọc bay phất phơ, thu hút ánh nhìn của hàng nghìn tán tu gần đó.
Từ trên phi thuyền đi xuống là một bóng dáng quen thuộc – Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán của Kim Hội thương đoàn. Tuy vừa bị “vặt lông” ngày hôm trước, nhưng bản tính hống hách và giàu có (hay nói đúng hơn là sự ngu ngốc giàu sang) của gã vẫn không thay đổi.
“Chủ quán đâu! Thẩm Trường An đâu? Ra đây cho bản thiếu gia!” Kim Bất Hoán vừa bước vào sảnh đã đập mạnh một túi linh thạch lên bàn lễ tân.
Vân Cơ nhướng mày, lướt qua một cái: “Kim thiếu gia, hôm nay lại muốn mua vé số hay muốn đặt phòng tổng thống?”
Kim Bất Hoán hất hàm, phía sau gã là hai gã hộ vệ đang khiêng một cái hộp gỗ khắc tinh xảo. “Hừ, hôm nay ta đến để khoe cho các ngươi thấy thế nào là cực phẩm. Đây là ‘Thiên Tuế Tuyết Sâm’ ta vừa đấu giá được ở Thiên Địa Hội với giá 5 triệu linh thạch. Ta muốn Lão Tà dùng nó nấu cho ta một bát canh tẩm bổ.”
Thẩm Trường An từ hậu viện thong thả đi ra, nghe thấy giá 5 triệu thì mắt hơi lóe lên, nhưng sau đó liếc nhìn cái củ sâm héo héo trong hộp, anh bỗng cười khẩy.
“5 triệu cho cái củ cải bị suy dinh dưỡng này à? Kim thiếu gia, xem ra công việc thẩm định của nhà các ngươi xuống cấp quá.”
“Ngươi nói gì?” Kim Bất Hoán nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi. “Đây là sâm nghìn năm mọc trên đỉnh Tuyết Sơn, linh khí nồng đậm, ngươi nhìn thấy không? Khói trắng bay ra đấy!”
Thẩm Trường An thản nhiên ra hiệu cho Tiểu Hắc. Con chó đen chạy nhanh vào hậu viện, một lát sau tha ra một củ… trắng trắng, to bằng bắp tay trẻ em, vỏ căng mọng và phát ra ánh sáng vàng nhạt dịu mắt. Mùi thơm của nó thanh mát đến mức khi vừa xuất hiện, tất cả cây cảnh trong sảnh khách sạn bỗng dưng đâm chồi nảy lộc.
Thẩm Trường An cầm củ trắng trắng đó lên, tung hứng trên tay: “Nhìn cái này đi. Đây là ‘Củ Cải Đại Đạo’ vừa mới nhổ ở vườn nhà ta. Sâm của ngươi so với cái này, chẳng khác gì cỏ rác ven đường.”
Kim Bất Hoán cười phá lên: “Một củ cải trắng? Ngươi định lừa ai? Củ cải thì mãi là củ cải, sao so được với Thiên Tuế Tuyết Sâm của ta!”
“Không tin à? Thử xem.” Thẩm Trường An đưa củ cải cho Lão Tà. “Nấu một nồi canh rau cải, mời Kim thiếu gia thưởng thức. Miễn phí nhé.”
“Miễn phí? Được, nếu nó không ngon bằng sâm của ta, ngươi phải đền ta 10 triệu linh thạch!” Kim Bất Hoán đắc thắng ngồi xuống ghế VIP.
Mười phút sau.
Một bát canh trong vắt như gương được bưng lên. Chỉ có ba lát củ cải mỏng tang nổi trên mặt nước, nhưng hơi khói tỏa ra bỗng hình thành hình dạng một đóa sen trắng hư ảo.
Kim Bất Hoán ban đầu định chê bai, nhưng mùi hương thanh khiết xộc thẳng vào mũi làm gã vô thức cầm thìa lên nếm một ngụm.
Sụp.
Mắt Kim Bất Hoán trợn ngược. Gã cảm thấy một dòng linh khí ấm áp và tinh khiết chưa từng thấy chảy xuôi theo thực đạo, thấm vào từng lỗ chân lông. Những tạp chất tích tụ trong đan điền do uống quá nhiều thuốc thăng cấp bỗng dưng bị tan biến. Tu vi Nguyên Anh sơ kỳ của gã vốn đang trì trệ bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ.
“Cái này… cái này không phải củ cải!” Kim Bất Hoán hét lên, húp sạch bát canh đến mức muốn nhai luôn cả sứ. “Đây là thánh vật! Thẩm Trường An, cái này bán thế nào? Bao nhiêu tiền? Bản thiếu gia mua hết!”
Thẩm Trường An ngồi dựa vào ghế, thong thả rót một tách trà, nở một nụ cười “thân thiện” thương hiệu:
“Giá gốc là 1 triệu linh thạch một lát. Nhưng vì ngươi là khách VIP vừa bị ta… khụ, vừa mới đóng góp nhiều cho khách sạn, ta giảm giá cho ngươi. 1 triệu rưỡi một lát. Mua bao nhiêu cũng có.”
“1 triệu rưỡi một lát? Sao còn đắt hơn cả giá gốc!” Kim Bất Hoán khóc không ra nước mắt.
“Vì đây là thực phẩm hữu cơ, trồng trên đất ngũ sắc, tưới bằng nước sạch Ma tôn và bón bằng phân Kỳ lân chính hiệu. Ngươi ra ngoài kia có tìm mỏi mắt cũng không thấy đâu.” Thẩm Trường An lật trang sổ thu chi. “Có mua không? Không mua thì ta để Tiểu Hắc gặm cho chắc răng.”
Tiểu Hắc ngồi bên cạnh nghe thấy thế, lập tức nhe răng rống lên một tiếng “Gâu” đầy uy lực của thần thú, khiến hai hộ vệ của Kim Bất Hoán quỳ sụp xuống đất vì áp lực.
“Mua! Ta mua! Cho ta mười lát!” Kim Bất Hoán nghiến răng móc túi.
“Chốt đơn!” Thẩm Trường An vỗ bàn. “Vân Cơ, xuất hóa đơn. Cộng thêm phí phục vụ bát đĩa 10 vạn, phí công đầu bếp 20 vạn, và phí nghe nhìn giải thích 5 vạn.”
Kim Bất Hoán run rẩy ký tên vào biên lai. Gã bỗng nhận ra, mỗi lần gã bước chân vào cái khách sạn này với ý định khoe giàu, gã đều trở về với một cái túi rỗng và một nỗi hoang mang sâu sắc về thế giới quan.
Khi Kim Bất Hoán rời đi với vẻ mặt vừa thỏa mãn (vì tu vi tăng lên) vừa đau khổ (vì hết sạch tiền), Thẩm Trường An nhìn vào số điểm Công Đức và linh thạch đang nhảy số trên hệ thống, lòng vui như mở hội.
“Ông chủ, anh đúng là con quỷ hút máu.” Vân Cơ lắc đầu, tay đếm lại xấp tiền linh thạch.
“Ta không phải quỷ, ta là người làm kinh doanh chân chính.” Thẩm Trường An nhìn về phía hậu viện. “Vườn rau mới khai phá một mẫu đã như thế này, nếu mở thêm Vườn Trái Cây Hỗn Độn, Ao Cá Luân Hồi… Lúc đó, ngay cả Tiên Đế chắc cũng phải đến đây xin làm nông dân ấy chứ.”
Bỗng nhiên, từ sâu trong khu vườn, một luồng ánh sáng tím bùng lên. Một gốc cây kỳ dị bỗng nhiên nảy mầm thần tốc. Trên thân cây ấy, một quả cầu lấp lánh như chứa đựng cả tinh hà bắt đầu hình thành.
Hệ thống thông báo:
[Cảnh báo: Phát hiện sự đột biến hiếm gặp. ‘Cây Ăn Quả Ký Ức’ đang thành hình. Thu hoạch quả này có thể xem lại một đoạn ký ức của tiền kiếp.]
Thẩm Trường An sững lại một chút. Ánh mắt anh không còn vẻ cợt nhả tham tiền như mọi khi, mà thay vào đó là một chút hoài niệm xa xăm.
Tiền kiếp ư? Anh là người xuyên không. Nếu anh ăn cái quả đó, liệu anh có thể nhìn thấy được cha mẹ mình ở thế giới hiện đại không? Hay anh sẽ thấy một thứ gì đó hoàn toàn khác về lý do mình bị đưa đến nơi này?
“Ông chủ? Anh sao thế?” Vân Cơ bước lại gần, tò mò nhìn biểu cảm khác lạ của Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An chớp mắt, nụ cười trở lại trên môi như một lớp mặt nạ hoàn hảo. “Không có gì. Ta chỉ đang tính xem nếu bán cái quả đó, mình sẽ mua được mấy tòa thành ở Ma giới thôi.”
“Đúng là hết thuốc chữa.” Lão Tà từ bếp vọng ra.
Dưới hoàng hôn tím ngắt của Phù Thế Linh Giới, Khách sạn Trường Sinh vẫn lặng lẽ đứng đó. Vườn rau phía sau vẫn đang âm thầm sinh trưởng dưới những cái móng vuốt đào xới của một con “hắc cẩu” đang ngậm cục xương linh thạch. Một kỷ nguyên “ăn uống xa hoa” mới của giới tu tiên đã chính thức được khai mở, mà kẻ cầm trịch – Thẩm Trường An – lúc này chỉ đang quan tâm xem hôm nay Tiểu Hắc đã… “bón phân” đầy đủ cho các luống ớt hay chưa.
Chương 87 kết thúc trong tiếng thở dài thườn thượt của Tiểu Hắc và tiếng bàn tính lạch cạch của Thẩm Trường An. Con đường dẫn đến ngôi vị “Ông trùm ngành dịch vụ đa vũ trụ” của anh, xem ra vẫn còn dài và đầy mùi… phân bón thần thú.