Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 93: ** Máy điều hòa nhiệt độ linh năng

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:12:14 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 93: MÁY ĐIỀU HÒA NHIỆT ĐỘ LINH NĂNG**

Phù Thế Linh Giới năm nay đón một mùa hè chưa từng có trong lịch sử.

Ngay cả những vị trưởng lão sống vài nghìn năm, từng chứng kiến núi lửa phun trào hay thiên hỏa rơi xuống thế gian, cũng chưa bao giờ thấy mặt trời lại "nhiệt tình" đến mức này. Trên bầu trời, dường như không phải chỉ có một thái dương, mà là mười chiếc lò bát quái đang đồng loạt mở nắp. Không khí vặn vẹo trong hơi nóng, mặt đất nứt nẻ, ngay cả dòng Linh Tuyền chảy quanh dãy núi phía Đông cũng bắt đầu bốc hơi nghi ngút thành những dải sương mù nóng rẫy.

"Nóng… Nóng đến mức bản tọa muốn tự bạo Kim Đan cho mát!"

Một vị tu sĩ mang tu vi Nguyên Anh kỳ đang ngồi ở sảnh chính Khách sạn Trường Sinh, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên trán. Lão vốn tu luyện Thủy hệ công pháp, thân thể vốn mát mẻ, nhưng lúc này chiếc áo bào màu xanh nước biển đã dính chặt vào lưng, nom chẳng khác gì một con cá mắc cạn đang thoi thóp.

Phía sau quầy lễ tân, Vân Cơ đang cầm một chiếc quạt lụa lớn, điên cuồng quạt cho chính mình. Cửu Vĩ Thiên Hồ vốn có lớp lông dày và mượt mà, nhưng trong thời tiết này, nó lại trở thành gánh nặng ngàn cân. Gương mặt đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô nàng hiện rõ sự bực bội, hàm răng nghiến lại ken két:

"Thẩm Trường An! Nếu anh còn không nghĩ ra cách, tôi sẽ lột sạch lớp lông này mất! Anh có biết độ ẩm và nhiệt độ thế này đang tàn phá làn da trắng trẻo của tôi không? Một hạt bụi dính trên mồ hôi… trời ơi, nó là một thảm họa!"

Thẩm Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế xích đu bằng tre, tay cầm một cuốn sổ thu chi, mặt cũng đỏ bừng vì nóng. Anh khẽ gạt những giọt mồ hôi trên mũi, thở dài:

"Bình tĩnh, bình tĩnh đi. Đâu phải mỗi cô nóng, tôi cũng đang cảm thấy mình sắp biến thành bánh bao hấp đây này. Lão Tà đâu? Sao hôm nay không thấy lão ta ra càm ràm?"

"Lão ấy hả?" Vân Cơ hất cằm về phía nhà bếp. "Lão Tà đang ngồi trong cái thùng gỗ chứa nước đá linh thạch mà tiểu Hắc vừa tạo ra. Lão nói nếu ai bắt lão đứng bên lò nướng lúc này, lão sẽ dùng Độc Ma Công khiến cả khách sạn này đi vào luân hồi."

Thẩm Trường An nhếch môi cười khổ. Ngay cả một Ma đầu như Lão Tà còn chịu không thấu, xem ra cái nóng "Cửu Dương Chầu Trời" này thực sự là một khảo nghiệm tàn khốc.

Lúc này, một bóng người loạng choạng bước vào cửa. Đó là Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán. Vốn là kẻ luôn chăm chút ngoại hình bằng những bộ cánh hào nhoáng, nhưng hôm nay, Kim thiếu gia trông chẳng khác gì một miếng dẻ lau rách. Hắn vừa bước qua bậu cửa đã gào lên:

"Nước! Cho ta nước! Thẩm chủ quản, ta đưa ngài mười vạn linh thạch, làm ơn hãy làm phép cho nơi này hạ nhiệt một chút đi! Bên ngoài kia, con rùa cưng của ta đã bị nướng chín ngay khi vừa bò ra khỏi linh thú túi rồi!"

Thẩm Trường An mắt sáng lên khi nghe đến số tiền mười vạn linh thạch. Anh bật dậy, bộ dạng lười biếng hoàn toàn biến mất. Anh tiến đến, vỗ vai Kim Bất Hoán (dù tay anh cũng đang nóng ran):

"Kim thiếu gia, khách khí quá. Tiền bạc chỉ là phù du, nhưng nỗi đau của khách hàng là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi. Ngài chờ một chút, dịch vụ mới sắp ra mắt rồi."

Thẩm Trường An lập tức kết nối với Hệ thống trong đầu: *“Này Hệ thống, mày có nghe thấy tiếng than khóc của chúng sinh không? Có loại vật phẩm nào có thể hạ nhiệt cả khách sạn này không? Đừng đưa mấy thứ phù chú băng sương chỉ có tác dụng trong 10 phút nhé.”*

Hệ thống vang lên âm thanh máy móc khô khốc:
【Đang quét môi trường… Nhiệt độ hiện tại: 52 độ C (Ảnh hưởng bởi Đại Hỏa Kiếp). Gợi ý vật phẩm: Hệ Thống Điều Hòa Linh Năng Trung Tâm (Phiên bản Thiên Đình).】
【Giá nâng cấp: 1.000.000 điểm Công Đức. Lưu ý: Cần tiêu thụ 100 viên linh thạch thượng phẩm mỗi giờ để vận hành.】

Thẩm Trường An xót ruột đến thắt tim. Một triệu điểm Công Đức! Đó là số điểm anh đã tích góp bao lâu nay từ việc "vắt lông" khách hàng và giải quyết các rắc rối chính trị của Tiên giới. Nhưng nhìn cái cảnh sảnh khách sạn vắng vẻ vì khách hàng không chịu nổi nhiệt độ, cộng với việc Vân Cơ sắp hóa điên, anh nghiến răng nhấn nút:

"Chốt đơn! Nâng cấp ngay!"

*Ầm!*

Một luồng sáng vàng rực rỡ bao trùm lấy toàn bộ khách sạn Trường Sinh. Những người có mặt tại sảnh, từ Kim Bất Hoán cho đến vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ, đều giật mình che mắt.

Trên các góc trần nhà của sảnh chính, những phiến ngọc bích màu xanh lam nhạt bắt đầu trồi ra khỏi tường. Chúng được điêu khắc vô cùng tinh xảo theo hình dáng những đóa hoa tuyết lơ lửng. Cùng lúc đó, trên mái nhà khách sạn xuất hiện một vòng tròn trận pháp khổng lồ, không ngừng xoay tròn, hút lấy hỏa linh khí nóng rực từ bầu khí quyển, lọc qua một hệ thống "lõi lọc" hư không và biến đổi chúng thành thủy linh khí mát lạnh.

*Vù… vù…*

Một luồng gió thoảng qua. Nó không phải là luồng gió khô nóng ngoài kia, mà là một luồng không khí tinh khiết, mát rượi, mang theo hương vị của tuyết đầu mùa và mùi sương sớm.

"Cái gì thế này?" Kim Bất Hoán sững sờ. Hắn cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể mình đang đồng loạt mở ra để đón nhận sự dịu mát. Cảm giác nóng rát như lửa đốt trên da biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một sự sảng khoái lan tỏa đến tận tủy xương.

Vị tu sĩ Nguyên Anh kia thì thậm chí còn quá khích hơn. Lão đứng phắt dậy, vung tay múa chân: "Trời ơi! Đây là gió từ Cực Bắc sao? Không, ngay cả gió ở Cực Bắc cũng không thể tinh khiết và êm ái thế này! Chân khí của ta… chân khí của ta đang ổn định trở lại!"

Thẩm Trường An nhìn bảng điều khiển hiện ra trước mặt. Nhiệt độ bên ngoài là 52 độ, nhiệt độ bên trong khách sạn đang hạ dần: 35… 28… 22…

Anh nhấn một nút: "Chế độ: Gió nhẹ sảng khoái".

Ngay lập tức, luồng không khí trở nên nhẹ nhàng hơn, vừa đủ để tạo ra một môi trường như mùa xuân ở Giang Nam.

"Mát quá…" Vân Cơ buông quạt, nhắm mắt lại hưởng thụ. Bộ lông đuôi của nàng tự động xù lên một chút vì thoải mái. "Thẩm Trường An, đây là cái gì? Trận pháp đóng băng cấp cao sao?"

"Không, đây gọi là 'Máy điều hòa nhiệt độ linh năng'," Thẩm Trường An đắc ý giới thiệu, dù trong lòng vẫn đang tiếc nuối một triệu điểm Công Đức. "Nó không chỉ làm mát, mà còn lọc sạch bụi bẩn, cân bằng độ ẩm và quan trọng nhất… nó không miễn phí."

Vừa dứt lời, Thẩm Trường An cầm bảng thông báo mới nhất đặt ngay giữa sảnh:
**"PHÍ BẢO TRÌ MÔI TRƯỜNG MÁT MẺ: 50 linh thạch thượng phẩm/giờ cho mỗi vị khách ở sảnh chính. 200 linh thạch nếu ở trong phòng riêng."**

"Thẩm Trường An, ngài đúng là đồ hút máu!" Kim Bất Hoán hét lên, nhưng đôi tay lại nhanh chóng lôi ra một túi linh thạch ném lên quầy. "Cho ta một phòng hạng thương gia, nhiệt độ thấp nhất có thể! Ta muốn cảm giác lạnh đến mức phải đắp chăn!"

"Có ngay, Kim thiếu gia! Phòng 302, chế độ 'Băng Phong Vương Quốc' dành riêng cho ngài!"

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, tin đồn về "Vùng đất cực lạc mùa hè" mang tên Khách sạn Trường Sinh đã lan truyền khắp các vùng lân cận. Hàng trăm tu sĩ đang đứng ngoài nắng nóng sắp "bốc hơi" đồng loạt đổ dồn về phía thung lũng.

Bên ngoài cửa khách sạn, một đám đông chen chúc nhau. Có những lão quái vật vốn đã bế quan trăm năm cũng không chịu nổi cái nóng, nay cũng mò ra, tay cầm thẻ VIP của khách sạn, mặt mũi đỏ gay gắt, hổn hển nói: "Cho… cho lão phu vào! Lão phu không cần bí kíp, lão phu cần máy điều hòa!"

Thẩm Trường An đứng ở cửa, tay cầm bàn tính ngọc, cười như một con cáo già: "Từ từ, đừng chen lấn. Người nào vào trước trả tiền trước. Người nào mang theo thú cưỡi, vui lòng trả thêm 'Phí tản nhiệt sinh vật'!"

Tiểu Hắc – con chó đen (thực chất là Hắc Kỳ Lân) – lúc này đang nằm dưới cửa gió điều hòa, hưởng thụ luồng khí lạnh phà thẳng vào mặt. Nó thỉnh thoảng liếc nhìn những vị tiên nhân đang khổ sở bên ngoài bằng ánh mắt khinh bỉ.

Lúc này, từ trong nhà bếp, Lão Tà bước ra. Ông ta vẫn mặc chiếc tạp dề hoa hồng, nhưng trên tay lại bưng một khay chứa những bát đá bào lấp lánh linh quang.

"Chủ quản, cái máy gió này hay đấy," Lão Tà nói, vẻ mặt vẫn lầm lì nhưng giọng điệu đã dịu đi nhiều. "Linh khí lạnh này rất ổn định, giúp món 'Băng Sương Linh Quả' của lão phu không bị tan chảy. Có muốn nếm thử không?"

Thẩm Trường An cầm lấy một thìa, nếm thử một miếng kem linh quả. Cảm giác mát lạnh từ miệng lan xuống cổ họng, sảng khoái đến mức khiến anh muốn hét lên.

"Tuyệt! Lão Tà, ngay lập tức ra mắt combo: 'Một giờ điều hòa kèm một bát kem tuyết'. Giá… 150 linh thạch."

"Anh đúng là gian thương!" Vân Cơ thốt lên, nhưng tay nàng cũng đang bận rộn làm thủ tục check-in cho một vị đại năng vừa đáp phi kiếm xuống đất, chân đi không vững vì say nắng.

Giữa không khí sôi động đó, bỗng nhiên không gian ngoài cổng khách sạn dao động mạnh. Một luồng hơi nóng mãnh liệt hơn cả mặt trời trên cao ập tới, khiến cỏ cây xung quanh khách sạn lập tức bốc cháy.

Một người đàn ông trung niên, râu đỏ tóc đỏ, trên người quấn một dải khăn mang theo hỏa diễm vạn năm, từng bước đi tới. Mỗi bước chân của hắn đều để lại một dấu chân cháy đen trên mặt đất.

"Là Hỏa Vân Tà Thần!" Ai đó trong đám đông hét lên.

Hỏa Vân Tà Thần là một tán tu kỳ cựu tu luyện Hỏa hệ công pháp đạt đến độ xuất thần nhập hóa. Hắn thích nhất là hơi nóng, và ghét nhất là kẻ nào dám thách thức uy quyền của lửa.

Hắn đứng trước cửa khách sạn, nhìn thấy những tia gió mát lành từ bên trong tỏa ra, lông mày đỏ dựng ngược: "Hừ! Khách sạn này to gan thật. Cửu Dương Chầu Trời là điềm lành từ thiên đạo, vậy mà các ngươi dám dùng tà thuật để chống lại ý trời, làm trái quy luật nhiệt năng của thế gian?"

Thẩm Trường An bước ra cửa, khoanh tay trước ngực, nụ cười vẫn không đổi: "Vị khách này, trời nóng thì uống nước, trời lạnh thì mặc áo, đó mới là quy luật. Ở đây chúng tôi kinh doanh sự thoải mái. Nếu ngài muốn làm hỏa diễm đại sư, vui lòng đứng ngoài kia. Ở đây, tôi là máy chủ điều khiển mọi nhiệt độ."

"To gan! Hôm nay ta sẽ dùng 'Vạn hỏa quy tông' để xem cái vỏ rùa này của ngươi mát mẻ được bao lâu!"

Hỏa Vân Tà Thần gầm lên, hai tay kết ấn, một con rồng lửa khổng lồ từ phía sau hắn bay lên trời, định nhào thẳng xuống khách sạn Trường Sinh. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt lên mức nghìn độ, không khí bắt đầu cháy khét.

Các tu sĩ bên trong khách sạn sợ hãi lùi lại: "Chết rồi, máy điều hòa liệu có chịu nổi không?"

Thẩm Trường An thở dài một tiếng, tay chạm vào cuốn sổ thu chi: "Người ta nói, khách hàng là Thượng đế, nhưng khách hàng gây rối thì chỉ có một kết cục thôi. Hệ thống, bật chế độ 'Chống hỏa hoạn quá tải' và chuyển toàn bộ hỏa năng của hắn vào lõi sạc."

【Rõ! Đã kích hoạt chế độ: Thu thập năng lượng dư thừa.】

Ngay khi con rồng lửa của Hỏa Vân Tà Thần chạm vào hàng rào linh lực của khách sạn, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Không có vụ nổ nào cả. Con rồng lửa hung dữ đó giống như bị một chiếc máy hút bụi khổng lồ nuốt chửng. Toàn bộ lửa nóng bị biến đổi thành ánh sáng xanh lam nhạt, chảy ngược vào bên trong trận pháp điều hòa của khách sạn.

*Vù!*

Luồng gió từ bên trong khách sạn bỗng chốc càng mát hơn, thậm chí còn mang theo một chút mùi thơm của hỏa linh quả bị nướng chín.

"Gì… cái gì?" Hỏa Vân Tà Thần trợn tròn mắt. Chiêu mạnh nhất của hắn đã mất tích?

Thẩm Trường An thản nhiên nói: "Cảm ơn ngài đã quyên góp năng lượng. Nhờ ngài mà tôi tiết kiệm được 200 linh thạch tiền sạc pin mỗi giờ. Có muốn tiếp tục không? Càng nhiều lửa, máy càng mát!"

Hỏa Vân Tà Thần tức đến hộc máu, định xông vào, nhưng ngay khi bước vào sảnh, "Lĩnh vực tuyệt đối" lập tức hạ xuống. Sức mạnh hỏa diễm trên người hắn bị tước đoạt hoàn toàn, thay vào đó là một cái lạnh thấu xương do Thẩm Trường An đặc biệt "ưu ái" dành cho hắn.

"Ở đây không đánh nhau. Muốn mát? Trả tiền." Thẩm Trường An ném một cái tạp dề cho hắn. "Hoặc là ngài ở lại làm nhân viên phụ trách nướng thực phẩm cho Lão Tà để trả nợ cho việc làm cháy cỏ của khách sạn."

Vị Hỏa Vân Tà Thần danh chấn thiên hạ, lúc này co rúng lại vì cái lạnh đột ngột từ chiếc máy điều hòa phả vào mặt, lắp bắp: "Ta… ta nạp tiền! Đừng bắt ta nướng gà!"

Cảnh tượng này khiến toàn bộ sảnh khách sạn nổ ra một trận cười sảng khoái.

Đến tối, cái nóng ngoài kia vẫn chưa hạ, nhưng Khách sạn Trường Sinh thì rực rỡ và nhộn nhịp như một buổi tiệc xuân. Ánh đèn linh năng sáng dịu, không khí mát mẻ dễ chịu, và tiếng va chạm của những viên đá linh thạch trong những ly rượu tạo nên một bản giao hưởng ngọt ngào.

Lão Tà đang phục vụ món "Thịt ba chỉ nướng đá đá lạnh" – một sự kết hợp giữa nhiệt độ nướng hoàn hảo và sự hạ nhiệt ngay tức khắc khi đưa vào miệng.

Kim Bất Hoán ngồi trên ghế VIP, đắp một tấm chăn lông mỏng (vì anh ta yêu cầu độ lạnh quá sâu), tay cầm ly trà sữa đá bào, lầm bầm: "Chỗ này… quả thực là thiên đường. Chẳng hiểu sao mấy kẻ ở Tiên giới kia cứ phải tranh đoạt cái bí kíp cũ kỹ đó làm gì cho mệt nhọc?"

Bên cạnh hắn, một vị Kiếm Tiên già đang tựa lưng vào tường, vừa tận hưởng luồng gió điều hòa, vừa lim dim ngủ: "Ngươi nói đúng. Có máy điều hòa, có rượu ngon, có mỹ nhân tiếp tân… đạo quả là cái thá gì chứ? Đạo chính là sự hưởng thụ này đây."

Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, tổng kết số dư tài khoản của một ngày. Con số linh thạch thu vào khiến nụ cười của anh càng thêm tươi rói.

Dù mùa hè có nóng đến đâu, dù kiếp nạn có lớn thế nào, chỉ cần còn ở trong phạm vi của Khách sạn Trường Sinh, thì ngay cả Tiên nhân cũng phải ngoan ngoãn hạ xuống phi kiếm, đóng tiền phòng và tận hưởng cảm giác của một "thượng đế" bình thường nhất.

Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên một thông báo mới:
【Nhiệm vụ mới: Mở rộng dịch vụ "Suối nước nóng bốn mùa" kết hợp "Massage tâm ma". Phần thưởng: Mở khóa vật phẩm "Tủ lạnh âm năm vị diện".】

Đôi mắt Thẩm Trường An sáng rực lên. Tủ lạnh! Có tủ lạnh thì món mì tôm vị rồng của anh sẽ có thêm thịt rồng đông lạnh cực phẩm!

"Lão Tà! Chuẩn bị tinh thần, ngày mai chúng ta sẽ nghiên cứu món kem rồng đông lạnh!"

Tiếng trả lời vọng ra từ nhà bếp: "Lần này anh đừng có bắt lão phu đi săn rồng là được!"

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc rọi xuống mặt đất nứt nẻ, nhưng bên trong khách sạn, gió vẫn thổi hiu hiu, đưa những giấc mơ sảng khoái của đám đông tiên nhân bay xa.

Dưới ánh trăng, Khách sạn Trường Sinh lơ lửng giữa thế gian hệt như một khối ngọc mát lạnh, chứng minh một chân lý vĩnh hằng: Trong tu tiên giới, kẻ mạnh nhất không phải kẻ có tu vi cao nhất, mà là kẻ nắm giữ phương tiện giải trí và công nghệ hiện đại nhất.

Và Thẩm Trường An, chính là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn đó.


**Hết chương 93**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8