Túy Ngọa Trường SinhChương 114: Lý Phàm trưởng thành
**CHƯƠNG 114: LÝ PHÀM TRƯỞNG THÀNH**
Tại khu vực phía Tây tháp Chấn Lôi, không khí vốn dĩ phải tràn ngập mùi sát khí và máu me của một trận chiến tu tiên chuẩn mực. Nhưng không, khi Diệp Vô Ưu dắt theo “đội quân đồng nát” Lãng Tử Các lảo đảo đi tới, mùi vị duy nhất bốc lên là hương rượu nồng nặc hòa quyện với mùi đậu phụ thối từ gánh hàng của bà lão đi cùng.
Lục Tuyết Dao đang đứng giữa một vòng vây lấp lánh linh lực màu tím đen của Huyết Nguyệt Nương Tử – Mị Cơ. Nàng vẫn đẹp, vẫn thanh cao như một đóa sen tuyết, chỉ có điều tà áo trắng tinh khôi đã dính vài vết bụi. Nhìn thấy Diệp Vô Ưu đang vừa đi vừa ngoáy tai, Lục Tuyết Dao chỉ biết thở dài, cảm giác hình tượng “Hàn Nguyệt Tiên Tử” của mình sắp bị gã này kéo xuống hố bùn tấu hài.
“Vô Ưu đại ca! Huynh rốt cuộc cũng tới rồi!” – Lý Phàm reo lên, bàn tay vẫn nắm chặt cán thanh kiếm gỗ mục – món quà mà Diệp Vô Ưu tiện tay nhặt từ đống củi khô tặng cậu hồi trước.
Mị Cơ che miệng cười khúc khích, đôi mắt lúng liếng đưa tình nhưng chứa đầy độc tố:
– Ồ, đây không phải là vị Túy Kiếm Tiên danh trấn giang hồ, chuyên môn làm loạn đám cưới và đi nhậu quỵt đó sao? Ngươi tới để cứu mỹ nhân, hay tới để xin nốt chỗ rượu thừa của Thiên Đạo Minh chúng ta?
Diệp Vô Ưu nấc cụt một cái, nhìn Mị Cơ từ đầu đến chân rồi gãi bụng:
– Này cô em, bớt bớt cái giọng điệu ‘phản diện nửa mùa’ đó đi. Ta tới đây không phải để cứu ai cả, ta tới để đòi tiền công cho tiểu đệ của ta. Hắn chạy bàn cho ta cả tháng nay, ta vẫn chưa trả lương. Mà cách trả lương tốt nhất của ta là… để hắn đánh cô một trận lấy kinh nghiệm.
Mị Cơ cười ngặt nghẽo:
– Ngươi điên rồi sao? Tên nhóc tiểu nhị này ngay cả linh căn còn chưa rũ sạch bụi trần, mà đòi đối đầu với Huyết Nguyệt Pháp Trận của ta?
[Ting! Nhiệm vụ phát động: “Thực tập sinh kiếm khách – Lần đầu làm chuyện ấy”.]
[Nội dung: Để Lý Phàm một mình đánh tan vòng vây của Mị Cơ.]
[Phần thưởng: 1000 điểm hệ thống, một vò rượu “U Minh Túy” cấp SSS.]
[Hình phạt nếu thất bại: Ký chủ phải mặc váy hồng đi múa kiếm tại quảng trường trong vòng 3 ngày.]
Diệp Vô Ưu rùng mình một cái. Cái hệ thống “ác độc” này lại bắt đầu chơi trò mạo hiểm với danh dự của hắn. Mặc váy hồng múa kiếm? Thà cho hắn uống nước lọc cả đời còn hơn!
– Tiểu Phàm! – Diệp Vô Ưu hét lớn, giọng nặc mùi cồn – Nhớ kỹ lời ta dạy không? Quy tắc thứ nhất của kẻ say là gì?
Lý Phàm ưỡn ngực, mắt sáng rực:
– Dạ nhớ! “Thế gian này vốn không có đường, người ta say quá rồi đi bừa thì nó thành đường!”
Lục Tuyết Dao: “…”
Lãng Tử Các: “Triết lý sâu sắc quá, đại ca đúng là bậc thầy về đạo lý huề vốn!”
Diệp Vô Ưu gật đầu hài lòng:
– Tốt! Nhớ kỹ, kiếm trong tay ngươi không phải là kiếm. Nó là cái khay bưng trà. Đối thủ của ngươi không phải là ma đầu, mà là những khách hàng khó tính không chịu trả tiền tip. Hiểu chưa?
Lý Phàm hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, khí chất của cậu thiếu niên gầy gò biến đổi hẳn. Nếu như trước đây Lý Phàm là một cậu nhóc nhút nhát, thì lúc này, đôi mắt cậu trở nên trống rỗng một cách kỳ lạ – một trạng thái mà Diệp Vô Ưu gọi là “Vong Ngã”, nhưng thực tế là do cậu đang tưởng tượng mình đang đứng giữa một quán trọ đông nghịt khách vào giờ cao điểm.
Mị Cơ hừ lạnh một tiếng, phất tay. Mười tám đạo tơ máu đỏ rực bay tới, mang theo âm thanh xé gió kinh người. Đây là “Huyết Nguyệt Linh Ty”, thứ có thể cắt đứt cả sắt thép và linh lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ.
Lý Phàm di chuyển.
Không phải là bộ pháp ngự kiếm tiêu sái, cũng không phải là thần thông di hình hoán ảnh của các môn phái lớn. Cậu thiếu niên lách người, loạng choạng né tránh theo một quỹ đạo cực kỳ “dị”. Cứ như thể cậu đang luồn lách giữa một rừng bàn ghế để mang một bát mì nóng hổi đến cho khách mà không làm đổ một giọt nước dùng nào.
*Vút! Vút! Vút!*
Mười tám đạo tơ máu đi sát sạt qua gấu áo của Lý Phàm nhưng không chạm nổi một sợi lông tóc.
Mị Cơ trợn tròn mắt: “Cái gì? ‘U Linh Bộ’? Không đúng, đây là bộ pháp gì mà trông hèn hạ nhưng lại hiệu quả đến vậy?”
Diệp Vô Ưu ở ngoài vừa uống rượu vừa “thuyết minh”:
– Đó gọi là ‘Bộ Pháp Trốn Nợ’ kết hợp với ‘Né Khách Say Nôn Mửa’. Cô em không biết đâu, tiểu nhị quán rượu tụi tôi luyện cái này từ lúc mới lọt lòng đấy!
Lý Phàm bỗng nhiên vung thanh kiếm gỗ lên. Thay vì đâm hay chém, cậu lại dùng một chiêu “hất” cực kỳ uyển chuyển.
– Chiêu này là: “Khách Quan, Mời Trà!” – Lý Phàm hô lớn.
Một luồng kiếm khí màu xám xịt – kết quả của những ngày tháng đi theo “ông thầy lôi thôi” Diệp Vô Ưu – cuộn lên như một cơn lốc nhỏ. Nó không mang sát khí trực diện mà mang một loại lực đẩy kỳ quái. Những đạo tơ máu của Mị Cơ bị cuốn vào vòng xoáy, rối tung lên như một cuộn len bị mèo cào.
Mị Cơ tái mặt, ả ta cảm thấy linh lực trong người mình đang bị một lực hút kỳ lạ lôi kéo. Đó không phải là cướp đoạt, mà giống như thể ả ta đang “tự nguyện” dâng hiến linh lực vào cái vòng xoáy đó vậy.
– Không thể nào! Một tên tiểu tử hôi sữa làm sao có được kiếm ý? – Mị Cơ hét lên, định tung chiêu cuối.
Nhưng Lý Phàm không cho ả cơ hội. Cậu thiếu niên tiến lên một bước, thanh kiếm gỗ mục lúc này tỏa ra một tầng hào quang màu tím nhạt – dấu hiệu của việc “Thái Cổ Túy Tiên Quyết” bắt đầu cộng hưởng.
– Tiếp chiêu này: “Tiễn Khách Về Nhà!”
Thanh kiếm gỗ gõ nhẹ một cái vào hư không. Một tiếng *Bộp* khô khốc vang lên, nhưng không gian xung quanh tháp Chấn Lôi như bị nén lại. Một làn sóng xung kích mang đậm mùi rượu Vong Xuyên hất văng mười mấy tên lâu la xung quanh, trực tiếp đập mạnh vào hộ thân linh quang của Mị Cơ.
*Rắc!*
Màn sương tím đen tan vỡ. Mị Cơ bị đánh văng xa mấy trượng, ngã nhào xuống đất, y phục quyến rũ rách thêm vài chỗ, tóc tai rũ rượi, không còn chút dáng vẻ của một “Nương Tử” kiêu ngạo.
Cả bãi chiến trường lặng ngắt như tờ.
Lục Tuyết Dao đứng ngây người. Nàng đã chứng kiến nhiều thiên tài, nhưng cái kiểu thăng tiến sức mạnh theo con đường “phá hoại logic” như thầy trò Diệp Vô Ưu thì đúng là lần đầu thấy. Một tháng trước, Lý Phàm còn bị một con lợn rừng rượt chạy mất dép, vậy mà giờ đây cậu ta đã có thể dùng kiếm gỗ đánh lui một thủ lĩnh ma đạo bậc trung?
[Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc.]
[Ký chủ nhận được 1000 điểm và vò rượu “U Minh Túy”.]
[Đánh giá hệ thống: Người ta dạy đệ tử thành rồng thành phượng, ngươi dạy đệ tử thành ‘Tiểu nhị của năm’. Thật là bái phục!]
Diệp Vô Ưu lờ đi lời mỉa mai của hệ thống, hắn bước tới vỗ vai Lý Phàm, lúc này cậu thiếu niên đang thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích.
– Tốt lắm tiểu tử. Giờ thì biết vì sao ta bảo kiếm gỗ mạnh hơn kiếm thật chưa? – Diệp Vô Ưu hỏi với giọng đạo mạo.
Lý Phàm gãi đầu:
– Dạ… vì kiếm gỗ không bị rỉ sét khi dính rượu ạ?
Diệp Vô Ưu nấc cụt:
– Không phải. Vì kiếm gỗ rẻ, có mất hay gãy thì ta không tiếc tiền!
Lý Phàm: “…” (Sự tôn sùng của cậu dành cho sư phụ vừa giảm đi 0,5%.)
Mị Cơ lồm cồm ngồi dậy, ánh mắt tràn ngập hận thù và sự hoảng sợ. ả nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Ưu:
– Ngươi… ngươi đã dạy nó cái gì? Đó không phải là kiếm pháp chính thống!
Diệp Vô Ưu nâng hồ lô, tưới một ít rượu xuống đất như thể đang tế lễ:
– Chính thống? Thế gian này thứ gì là chính thống? Những kẻ khoác áo hoàng bào, miệng nam mô bụng một bồ dao găm như Lệ Thiên Hành là chính thống sao? Hay là những kẻ muốn xây dựng trật tự bằng cách giẫm lên tự do của người khác?
Hắn tiến lại gần Mị Cơ, ánh mắt vốn lờ đờ vì say bỗng nhiên sắc lẹm như kiếm phong:
– Nghe này cô nương, tu tiên để trường sinh mà tâm hồn héo úa như cô thì sống vạn năm cũng chỉ là một bóng ma dài hơn mà thôi. Tiểu Phàm của ta tuy chỉ là tiểu nhị, nhưng tâm hắn sáng hơn cái tháp Chấn Lôi này nhiều.
Lão Quy từ trong túi áo chui ra, phụ họa:
– Đúng đúng! Chủ nhân ta nói chuẩn không cần chỉnh. Với lại, Mị Cơ à, phấn son của cô trôi hết rồi, trông như ma cà rồng đói ăn ấy, mau chạy đi trước khi lão phu nôn vào mặt cô.
Mị Cơ tức đến mức phun ra một ngụm máu. Ả biết mình không còn cơ hội. Lệ Thiên Hành đã “rơi tự do”, Thiên Đạo Minh đang trong cảnh hỗn loạn, mà trước mắt là một gã say không rõ thực hư và một “tiểu nhị kiếm khách” vừa mới thức tỉnh.
– Diệp Vô Ưu, ngươi đừng đắc ý! Minh Chủ có ‘Vĩnh Hằng Đan’, hắn sẽ không chết dễ dàng thế đâu. Các ngươi sẽ phải trả giá! – Nói đoạn, Mị Cơ tung ra một quả cầu khói huyết sắc rồi biến mất dạng.
Trần Đại Nhục định đuổi theo nhưng Diệp Vô Ưu ngăn lại:
– Thôi, để ả đi. Đuổi theo đàn bà đang cáu là hành động tự sát ngu xuẩn nhất trong thiên hạ.
Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao, nhe răng cười một cách cầu hòa:
– Tuyết Dao tiên tử, thấy chưa? Đã bảo là có tôi ở đây thì sóng yên biển lặng mà. Cô nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ đó làm tôi ngại quá đấy!
Lục Tuyết Dao lạnh lùng thu kiếm, khẽ liếc hắn:
– Tôi chỉ đang tự hỏi, sau khi đánh sập cái danh tiếng của Thiên Đạo Minh, chúng ta sẽ trốn ở đâu để không bị mười vạn tu sĩ truy sát?
Diệp Vô Ưu nháy mắt:
– Trốn làm gì? Chúng ta sẽ mở một cái quán rượu di động! Lão Quy làm móng, Lưu Bạch làm bảo kê, Tuyết Dao tiên tử cô làm… bà chủ, còn Lý Phàm thì tiếp tục chuyên môn. Đảm bảo thu nhập ổn định hơn đi tu nhiều!
Lục Tuyết Dao không nhịn được mà bật cười – một nụ cười hiếm hoi làm rạng rỡ cả vùng trời phía Tây. Nàng biết, từ khi gặp gã sâu rượu này, con đường tu tiên nhàm chán của nàng đã rẽ sang một hướng mà ngay cả trời già cũng không lường trước được.
Đám người Lãng Tử Các bắt đầu hò hét, họ vác những chiến lợi phẩm to lớn đi xuống núi. Hình bóng của họ – một đám lôm côm, một con rùa già hay càm ràm, một thiếu niên vừa trưởng thành và một tiên tử băng thanh ngọc khiết đi cạnh một gã lãng tử lôi thôi – vẽ nên một bức tranh vô cùng kệch cỡm nhưng cũng thật sự “tự tại”.
Phía sau họ, tháp Chấn Lôi vẫn đứng vững, nhưng nền tảng của cái gọi là “Trật tự tuyệt đối” do Lệ Thiên Hành gầy dựng đã xuất hiện những vết nứt không thể chữa lành. Bởi vì hôm nay, người ta đã thấy một đứa trẻ phục vụ quán trọ cũng có thể đánh bại cường giả, chỉ bằng một thanh kiếm gỗ và một chút tinh thần “kệ mẹ sự đời” của kẻ say.
Diệp Vô Ưu vứt hồ lô rượu trống không đi, lấy ra vò “U Minh Túy” vừa được thưởng, mở nắp ra. Mùi rượu bay xa mười dặm, làm tất cả chim chóc bay qua Thiên Đạo Đỉnh hôm đó đều bị say xỉn mà đâm sầm vào vách núi.
– Lý Phàm! – Hắn gọi.
– Dạ sư phụ! – Cậu thiếu niên chạy tới.
– Mai ta dạy con chiêu “Bùng Tiền Khi Thấy Cảnh Sát Chìm”. Chiêu đó mới thực sự là tuyệt kỹ trấn phái!
– Vâng! Con sẽ học thật giỏi!
Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh chỉ biết ôm trán thở dài. Cánh cửa tương lai của giới tu tiên xem ra… nát thật rồi.
**[Hết Chương 114]**