Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 13: Lấy độc trị độc

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:32:49 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 13: LẤY ĐỘC TRỊ ĐỘC**

Trong lịch sử tu chân giới nghìn năm qua, người ta đã từng chứng kiến đủ loại cảnh tượng đột phá kinh thiên động địa. Có người ngồi trên đỉnh núi đón sét đánh, có người bế quan trăm năm trong hang đá, lại có người nhìn ngắm hoa rơi mà ngộ đạo. Nhưng, tuyệt nhiên chưa có một vị cao nhân nào lại “đột phá” trong tư thế ngồi xổm sau một tảng đá, với gương mặt vặn vẹo như đang gánh vác cả nỗi đau của nhân loại, tay cầm cuộn giấy vệ sinh bằng tơ tằm tiên giới.

“É ô é… Ôi cái cuộc đời này…” – Diệp Vô Ưu rên rỉ, tiếng vang vọng từ sau tảng đá lớn khiến chim chóc trên đỉnh Vô Cực cũng phải giật mình bay tán loạn.

Lục Tuyết Dao đứng cách đó chừng mười trượng, thanh kiếm Băng Tâm của nàng khẽ run lên. Nàng không biết nên rút kiếm để bảo vệ đồng đội hay rút kiếm để tự sát vì quá xấu hổ. Gương mặt thanh tú, vốn dĩ luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng sơn, nay lại đỏ bừng lên vì tức giận xen lẫn kinh hãi.

“Diệp Vô Ưu! Huynh có thể… có thể bớt tạo ra tiếng động được không?” – Nàng nghiến răng, thanh âm lạnh buốt nhưng đầy vẻ bất lực.

“Tuyết Dao muội tử… Muội không hiểu đâu! Đây không phải là tiếng động bình thường, đây là tiếng gầm của linh lực đang biểu tình!” – Tiếng Vô Ưu vọng lại, kèm theo đó là một tràng âm thanh “rầm rập” mà bất cứ ai có hệ tiêu hóa bình thường cũng phải rùng mình.

Lão Quy lúc này đang bò lồm cồm trên vai Lục Tuyết Dao, cái đầu rùa nhỏ xíu lắc lắc vẻ uyên bác: “Lần này chủ nhân ta tiêu đời thật rồi. Độc Huyết Nguyệt của ả Mị Cơ kia vốn là chiết xuất từ tinh hoa của Huyết Nguyệt Thảo trộn với mật của cóc chín chân, cộng thêm mấy thứ tạp nham không rõ nguồn gốc. Đối với người thường thì chỉ là một cơn đau bụng, nhưng đối với kẻ tu luyện ‘Thái Cổ Túy Tiên Quyết’ như hắn, thì chẳng khác nào đổ xăng vào đống lửa.”

【Ting! Nhắc nhở hệ thống: Chỉ số tiêu chảy của ký chủ đã chạm mức 99%. Nếu không có biện pháp can thiệp kịp thời, ký chủ sẽ trở thành ‘Tiên nhân thoát nước’ đầu tiên trong lịch sử.】

“Hệ thống! Đừng có ở đó mà chọc ngoáy nữa!” – Vô Ưu gầm lên trong tâm trí – “Mau đưa ra giải pháp! Nếu ta chết vì đi ngoài, ta thề sẽ ám cái hệ thống nhà ngươi tới lúc reset thì thôi!”

【Ting! Gợi ý giải pháp: ‘Lấy độc trị độc’. Độc Huyết Nguyệt mang tính âm hàn, cần một loại rượu cực dương, cực nóng để trung hòa. Gợi ý sử dụng: ‘Liệt Hỏa Thiêu Tâm Tửu’.】

Vô Ưu run rẩy đưa tay sờ vào Tử Kim Yêu Hồ bên hông. Hắn mở nắp, một mùi hương nồng nặc, nóng bỏng như muốn đốt cháy cả không khí thoát ra. Đây là loại rượu mà sư phụ hắn – Tửu Lão Nhân – đã dặn đi dặn lại là không được uống khi chưa đạt đến Tam Cảnh Cuồng Ca, vì sức nóng của nó có thể thiêu rụi kinh mạch của kẻ bình thường.

Nhưng lúc này, giữa cái chết vì bị thiêu cháy và cái chết vì… thoát nước, Vô Ưu không ngần ngại chọn phương án đầu tiên. Dù sao thì bị cháy cũng oai hơn là bị “tào tháo” đuổi kịp.

Hắn ngửa cổ, dốc một ngụm lớn.

“Ự lờ… Cháy! Cháy thật rồi!”

Ngay khi ngụm rượu trôi xuống cổ họng, Diệp Vô Ưu cảm thấy như mình vừa nuốt chửng một quả cầu lửa của Thái Dương tinh quyện với ớt chỉ thiên thượng hạng. Nhiệt lượng bùng nổ, va chạm trực tiếp với dòng khí lạnh lẽo, hôi thối của độc tố trong dạ dày.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên ngay tại… đan điền.

Lục Tuyết Dao ở phía xa đột nhiên thấy một luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ sau tảng đá. Tuyết xung quanh bắt đầu tan chảy thành nước, rồi bốc hơi nghi ngút.

“Trời đất ơi, hắn định tự kích nổ à?” – Lão Quy hốt hoảng, chui tọt vào trong mai rùa.

Lúc này, trong nội thể của Vô Ưu đang diễn ra một trận chiến không khoan nhượng. Độc tố Huyết Nguyệt màu tím đen đang cố gắng bám lấy các thành kinh mạch, nhưng rượu Liệt Hỏa Thiêu Tâm giống như một đội quân quản lý đô thị đi dọn dẹp vỉa hè, đi đến đâu “quét sạch” đến đó.

【Ting! Phát hiện phản ứng hóa học kỳ diệu. Độc tố bị đốt cháy hóa thành linh khí nguyên chất. Quá trình tự động hấp thụ bắt đầu.】

Vô Ưu trừng mắt. Hắn cảm thấy cơn đau bụng đột nhiên biến mất, thay vào đó là một cảm giác ấm áp và sung mãn tràn trề. Cứ như thể mỗi một “lần xả” lúc nãy đều là đang tống khứ đi những tạp chất mà hắn tích tụ trong cơ thể từ bao nhiêu năm nay.

Hắn cười ha hả, tay cầm bầu rượu, đứng phắt dậy (dù tay kia vẫn giữ chặt cái đai quần).

“Đạo pháp tự nhiên! Thì ra đây mới là chân lý của sự tiêu dao! Say để quên sầu, và ‘xả’ để quên tạp niệm!”

Bầu trời đỉnh Vô Cực đang u ám bỗng dưng nứt ra một khe hở. Một đạo lôi điện màu tím nhạt – Túy Lôi – giáng thẳng xuống vị trí tảng đá.

Lục Tuyết Dao tái mặt: “Đột phá? Trong tình cảnh này mà hắn cũng đột phá được sao? Hắn là loại quái vật gì vậy?”

Vô Ưu đứng hiên ngang, dù một chân vẫn còn đang kẹt trong đống tuyết tan. Hắn vung tay, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh cảm nhận được chủ nhân hưng phấn, cũng run lên bần bật, lớp rỉ sét bong ra từng mảng, để lộ ra những đường văn cổ xưa sáng rực.

“Nhất Túy Giải Thiên Sầu!”

Hắn chém một kiếm vào không trung. Không phải là kiếm chiêu hoa mỹ, mà là một đường kiếm đầy vẻ… thanh thoát của kẻ vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân (theo nghĩa đen). Một luồng kiếm khí nóng rực bay ra, chém đôi một đám mây trên cao, tạo thành một vệt dài rực lửa giữa trời tuyết.

【Ting! Chúc mừng ký chủ đột phá nhị cảnh – Vi Túy giai đoạn đỉnh phong! Nhận được kỹ năng bị động: ‘Độc Thân Bất Nhiễm’ (Kháng tất cả các loại độc gây ảnh hưởng đến hệ tiêu hóa).】

Vô Ưu thu kiếm, chỉnh lại y phục, bước ra từ sau tảng đá với một vẻ mặt sảng khoái đến mức kỳ lạ. Da dẻ hắn hồng hào, đôi mắt sáng rực, và quan trọng nhất là khí chất lãng tử đã quay trở lại, dẫu cuộn giấy vệ sinh bằng tơ tằm vẫn còn lòi ra một góc trong túi áo.

Hắn thong thả tiến về phía Lục Tuyết Dao, nặn ra một nụ cười mà hắn tự cho là phong trần nhất: “Tuyết Dao muội tử, bắt muội phải chờ lâu rồi. Một cơn gió thoảng qua, đôi khi cũng mang theo những thay đổi lớn lao của định mệnh.”

Lục Tuyết Dao lùi lại thêm hai bước nữa, đưa tay che mũi, ánh mắt đầy vẻ kỳ thị: “Diệp Vô Ưu, huynh đừng có nói về định mệnh ở đây. Huynh có biết… cái mùi của ‘định mệnh’ lúc nãy nó kinh khủng thế nào không?”

Lão Quy từ trong mai ló đầu ra, hít hà một cái rồi kêu lên: “Quái lạ! Mùi hôi biến mất rồi? Ngược lại, trên người tên này giờ lại có mùi rượu hoa quỳnh thơm nức. Chủ nhân, ngài không phải là lấy độc trị độc, mà là vừa cải lão hoàn đồng đúng không?”

Vô Ưu hất tóc: “Hừ, đó gọi là cảnh giới. Lão Quy, chuẩn bị khởi hành. Mộ Tuyết Đỉnh không còn xa nữa, chúng ta phải đến đó lấy Băng Tâm Hoa trước khi bọn Thiên Đạo Viện đánh hơi thấy mùi hương của ta… à không, mùi kiếm khí của ta.”

“Huynh còn định đi bằng cách nào? Sau màn ‘biểu diễn’ lúc nãy, chắc chắn quân đội của Lệ Thiên Hành đã biết vị trí của chúng ta rồi.” – Lục Tuyết Dao lo lắng nhìn xuống dưới chân núi, nơi có những luồng sáng li ti đang tiến lên nhanh chóng.

Vô Ưu cười nhếch mép, hắn vỗ vỗ vào cái mai của Lão Quy: “Lão Quy, lúc nãy ta mới được hệ thống thưởng cho ít ‘Thức ăn linh thú cao cấp’. Có muốn nếm thử không?”

Đôi mắt Lão Quy sáng như hai bóng đèn pha: “Đồ ngon? Mau đưa đây! Lão gia ta hôm nay sẽ liều mạng với ngài!”

Vô Ưu ném một viên linh đan màu xanh lá (thực chất là thuốc tăng trọng dành cho rùa mà hắn đổi được trong shop hệ thống) vào mồm Lão Quy. Chỉ trong chớp mắt, con rùa nhỏ bằng bàn tay bỗng dưng phình to lên.

Bùm! Một tiếng nổ khói trắng hiện ra. Khi khói tan, thay vì một con rùa già lụ khụ, trước mặt họ là một con rùa khổng lồ, trên lưng cõng nguyên một tòa lầu các hai tầng theo phong cách kiến trúc thời Đường, trang trí đầy những bình rượu và chuông gió linh lực.

“Cái này… cái này là cái gì?” – Lục Tuyết Dao há hốc mồm. Nàng từng thấy ngự kiếm phi hành, thấy cưỡi hạc, nhưng thấy một tòa lâu đài bay trên lưng rùa thì đúng là kiến thức hai mươi năm tu tiên của nàng vứt xó được rồi.

“Chào mừng cô đến với ‘Túy Diệu Các’ – khách sạn năm sao di động duy nhất tại Cửu Tiêu!” – Vô Ưu nhảy vọt lên lưng rùa, tay vẫy vẫy – “Tuyết Dao muội tử, đừng đứng đó nữa. Lên đây, có rượu ngon, có nhạc hay, và quan trọng nhất là có… chỗ rửa tay cực kỳ hiện đại!”

Lục Tuyết Dao lưỡng lự nhìn xuống dưới núi (nơi sát thủ đang bủa vây) rồi nhìn lên tòa lâu đài sang chảnh trên lưng rùa. Nàng thở dài, tặc lưỡi: “Ta đúng là bị huynh làm cho phát điên rồi.”

Nàng nhún chân, thân hình uyển chuyển bay lên ban công tầng hai của Túy Diệu Các.

“Lão Quy, chạy ngay đi! Mục tiêu: Mộ Tuyết Đỉnh! Hướng 12 giờ thẳng tiến!” – Vô Ưu hô lớn.

Con rùa khổng lồ kêu lên một tiếng “Grào” đầy oai hùng (thực ra là do nó đang bị sặc viên thuốc), rồi bốn cái chân của nó xoay tròn như cánh quạt máy bay, nhấc bổng cả tòa kiến trúc đồ sộ bay vút vào không trung, để lại một đám khói hình trái tim và tiếng cười ngạo nghễ của gã lãng tử say xỉn.

Ở phía dưới, Mị Cơ cùng đám lính Thiên Đạo Minh vừa bò lên tới đỉnh núi, chỉ kịp nhìn thấy một tòa nhà đang bay xa dần với vận tốc âm thanh.

Mị Cơ cầm lọ độc dược trong tay, ngẩn ngơ: “Không lẽ… loại độc này không gây tiêu chảy, mà lại gây ảo giác cho mình? Tại sao một cái nhà lại có thể bay được bằng chân rùa cơ chứ?”

Ả đâu biết rằng, trong thế giới của Diệp Vô Ưu, logic đã chết từ lúc hắn gặp cái hệ thống trời đánh này rồi.

Trên lưng rùa, Vô Ưu nằm dài trên một chiếc ghế dựa, cầm chén rượu vừa được rót đầy từ hệ thống, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn tuyết trắng phía trước.

“Túy ngọa trường sinh quân mạc tiếu,
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.” (Say nằm trên cõi trường sinh đừng ai cười, từ xưa đến nay có mấy ai chiến đấu mà được quay về đâu).

Hắn lẩm bẩm, rồi đột ngột quay sang Lục Tuyết Dao đang đứng thẫn thờ bên cửa sổ: “Tuyết Dao này, nếu sau này chúng ta có bị truy sát quá gắt, muội có phiền nếu chúng ta đổi tên tòa lâu này thành ‘Tào Tháo Các’ để kỷ niệm trận chiến hôm nay không?”

“Cút!!!” – Tiếng hét của nàng vang vọng cả một vùng trời, át cả tiếng gió hú trên đỉnh Mộ Tuyết.

Vô Ưu cười hà hà, uống cạn chén rượu. Hắn biết, hành trình phía trước không chỉ có vị cay của rượu, vị đắng của độc, mà còn có cả vị “mặn” chát chúa của những tình huống dở khóc dở cười sắp tới.

Cuộc đời này, không say mới là chuyện lạ.


**Hết chương 13.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8