Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 147: Bữa tiệc rượu lớn nhất lịch sử

Cập nhật lúc: 2026-06-07 12:50:19 | Lượt xem: 6

Khi Lão Quy bắt đầu hạ độ cao, đâm xuyên qua những tầng mây xốp như bông gòn thấm rượu, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một kẻ đã từng “vào sinh ra tử” trong hũ rượu như Diệp Vô Ưu cũng phải thốt lên một câu: “Ảo ma thực sự!”

Phía dưới không phải là một hòn đảo đơn độc giữa biển khơi, mà là một hệ thống hàng nghìn hòn đảo nổi nhỏ xíu, liên kết với nhau bằng những dải lụa tiên phát sáng và những nhịp cầu treo làm từ băng tinh. Trung tâm của quần thể đó chính là Hải Nguyệt Đài – một công trình kiến trúc hình tròn khổng lồ, trông không khác gì một cái đĩa bay phiên bản tu tiên, lơ lửng trên mặt nước xanh ngắt của Vô Vọng Hải.

Điểm nhấn đáng chú ý nhất không phải là kiến trúc, mà là cái mùi. Đúng thế, mùi của “vạn loại tửu hương” trộn lẫn vào nhau, tạo thành một loại sương mù có màu ngũ sắc bảo quanh khu vực. Chỉ cần hít một hơi sâu, bảo đảm một tu sĩ Trúc Cơ cũng có thể lăn ra ngủ say như chết ngay tại chỗ, còn phàm nhân thì chắc chắn sẽ đầu thai ngay lập tức vì… ngộ độc cồn mức độ thần thánh.

“Hệ thống, mi có cảm thấy mùi vị của sự giàu sang đang phả vào mặt không?” Vô Ưu lẩm bẩm, mắt sáng quắc như đèn pha ô tô.

【 *Ký chủ, hệ thống chỉ cảm thấy mùi của một đống rắc rối đang tới gần. Lưu ý: Lượng người tham gia tửu hội lần này đã vượt quá mức quy định về phòng cháy chữa cháy của Thiên Đạo Minh. Đề nghị ký chủ không nên làm xiếc với lửa sau khi uống rượu.* 】

“Dẹp đi! Hôm nay là ngày vui!” Vô Ưu đứng bật dậy trên lưng rùa, phủi phủi cái bộ hỷ phục rách rưới nhưng phong trần của mình. Hắn liếc nhìn Tuyết Dao – lúc này đang bối rối chỉnh lại dải lụa trắng trên tay, khuôn mặt vốn lạnh như tiền giờ đây lại hồng hào lạ thường, không rõ là do hơi rượu hay do lời trêu chọc lúc nãy của hắn.

“Nàng sợ à?” Vô Ưu sát lại gần, hơi thở mang theo mùi rượu cháy nồng ấm.

Tuyết Dao khẽ lùi lại nửa bước, nhưng rồi lại đứng yên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Hải Nguyệt Đài: “Ta chưa từng sợ bất cứ điều gì. Chỉ là… cảnh tượng này thực sự khiến người ta choáng ngợp. Cả đời ta ở Hàn Nguyệt Cung, chỉ thấy sương mù và tuyết lạnh. Chưa bao giờ thấy giới tu chân lại có lúc… ồn ào và thiếu nề nếp như thế này.”

“Thế mới là đời!” Vô Ưu cười sảng khoái. “Đứng trên đỉnh núi tu luyện vạn năm cũng không bằng một tối say cùng tri kỷ dưới trăng. Đi thôi, chúng ta xuống đó làm cỏ cái đại hội này!”

Lão Quy “rống” lên một tiếng, âm thanh trầm đục lan tỏa trên mặt biển như sóng thần, thông báo cho toàn bộ cư dân ở Hải Nguyệt Đài rằng: “Kẻ hủy diệt các hũ rượu đã đến!”. Với tốc độ của một con boeing 747 rơi tự do, Lão Quy đáp thẳng xuống quảng trường trung tâm của Hải Nguyệt Đài, tạo ra một cơn chấn động khiến hàng nghìn tu sĩ đang nâng chén phải lảo đảo.

“Uầy! Ai mà chất chơi vậy? Cưỡi rùa đại đế đi dự tiệc?”
“Nhìn cái dáng vẻ lôi thôi kia, nhìn cái hồ lô tím đen kia… Chẳng lẽ là… Túy Kiếm Tiên Diệp Vô Ưu?”
“Oa! Cả Hàn Nguyệt Tiên Tử Lục Tuyết Dao cũng đi cùng hắn sao? Không phải nói nàng ta đang truy sát hắn à? Sao trông như… đang đi hưởng tuần trăng mật thế này?”

Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên như ong vỡ tổ. Giới tu chân xưa nay vốn thiếu thốn “drama”, mà cặp đôi “gái ngoan – trai hư” này lại là chủ đề hot nhất trên mọi diễn đàn “Linh Truyền Tin”.

Vô Ưu ung dung nhảy xuống lưng rùa, không quên đưa tay ra đón Tuyết Dao với phong thái một quý ông chính hiệu (mặc dù quần áo hắn có vài chỗ còn lấm lem mỡ cá). Tuyết Dao hơi ngần ngừ, nhưng cuối cùng cũng đặt bàn tay ngọc ngà của mình vào tay hắn. Khoảnh khắc đó, cả quảng trường im bặt như có ai đó vừa thi triển phép câm lặng diện rộng.

Hàng vạn con tim của các nam tu sĩ vụn vỡ. Hình tượng “Băng sơn mỹ nhân” vạn năm không tan của họ, hóa ra lại bị một gã sâu rượu dùng vài bình rượu rẻ tiền “hack” mất rồi?

“Check-in thành công!” Vô Ưu hô lớn một tiếng, rồi quay sang Lý Phàm đang ôm một đống hành lý lỉnh kỉnh: “Đồ đệ, tìm chỗ nào cao nhất, thoáng nhất, bày biện mồi ngon ra. Hôm nay sư phụ sẽ cho con thấy thế nào là ‘Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề’!”

Lý Phàm thở hổn hển: “Sư phụ… người thì sướng rồi, tay ôm tiên tử, mồm uống rượu quý. Còn con, con giống như cái ‘grab’ chuyên chở miễn phí ấy! Mà người có nhìn thấy cái biển báo kia không?”

Cậu thiếu niên chỉ tay vào một tấm bảng lớn dựng ngay cổng chào: **”NGHIÊM CẤM DIỆP VÔ ƯU VÀ NHỮNG CON RÙA QUÁ KHỔ VÀO KHU VỰC VIP. ĐÃ CÓ LỆNH CẤM TỪ THIÊN ĐẠO VIỆN.”**

Vô Ưu nheo mắt nhìn tấm biển, rồi bật cười ha hả. Hắn rút thanh sắt gỉ “Mặc Ảnh” từ sau lưng ra, chỉ nhẹ một cái vào không trung. Một dòng chữ bằng rượu nguyên chất hiện ra lơ lửng ngay cạnh tấm biển: **”ĐỊA BÀN CỦA LÃO TỬ, QUY TẮC CỦA LÃO TỬ. MUỐN CẤM THÌ ĐẾN ĐÂY MÀ CẠN CHÉN!”**

“Hay! Hay lắm!” Một tiếng cười vang dội từ phía sâu trong hội trường phát ra. Một lão già với mái tóc trắng xóa xõa dài, khoác một tấm áo choàng thêu hình chín đóa sen rực rỡ, tay cầm một hũ rượu bằng đất nung to bằng cái đình, bước ra.

“Đó là Tửu Bá của Vô Vọng Hải – Hải Ông!” Đám đông dạt ra hai bên đầy kính trọng.

Hải Ông nhìn Diệp Vô Ưu từ đầu đến chân, rồi ánh mắt dừng lại ở Lục Tuyết Dao: “Tiểu tử, ngươi quả thực là lãng tử nhất trong đám lãng tử mà ta từng thấy. Cướp luôn cả thánh nữ của bọn cứng nhắc Thiên Đạo Viện về làm bạn nhậu, khí phách này… xứng đáng để ta mời ngươi một chén ‘Thiên Đải Hải Vị’!”

“Được! Tiền bối đã có lời, tiểu tử không dám từ chối.” Vô Ưu tung cái Tử Kim Yêu Hồ lên cao, hồ lô xoay tròn trong không trung, tự động hút một dòng linh tửu màu xanh biển từ hũ rượu của Hải Ông sang.

Một ngụm vào cổ, Vô Ưu cảm thấy như có cả một đại dương đang cuộn trào trong dạ dày mình. Vị mặn của muối biển, vị ngọt của sâm ngàn năm, và vị nồng của men rượu ủ dưới đáy đại dương vạn năm… tất cả bùng nổ.

Hệ thống: 【 *Thông báo: Ký chủ vừa tiêu thụ ‘Nước rửa chân của Hải Thần’ phiên bản linh tửu. Điểm kinh nghiệm ‘Túy Ý’ tăng 500. Trạng thái: Hưng phấn level cực đại.* 】

“Mẹ kiếp, cái tên hệ thống nhà mi thật là biết phá đám!” Vô Ưu chửi thầm, nhưng mặt vẫn tươi cười, hào sảng bước tới trung tâm quảng trường.

Bữa tiệc rượu bắt đầu bùng nổ theo đúng nghĩa đen. Ở mỗi góc của Hải Nguyệt Đài, những lò luyện linh tửu khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Những nàng tiên từ “Lãng Tử Các” khoác lên mình những bộ y phục mỏng manh, uyển chuyển múa theo nhịp trống được gõ bởi những tu sĩ cơ bắp của “Vạn Thú Môn”. Tiếng đàn cầm du dương của các tu sĩ theo đuổi Nhạc Đạo hòa quyện với tiếng ca vang của những gã say khướt, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy mê hoặc.

Lúc này, Lục Tuyết Dao đã không còn vẻ gò bó thường ngày. Nàng ngồi cạnh Vô Ưu trên một tảng đá phẳng hướng ra biển, nhấp nhẹ chén rượu hoa lê do Vô Ưu đích thân rót. Hơi rượu khiến đôi mắt nàng long lanh hơn cả những vì sao phía trên biển mây.

“Huynh biết không, Vô Ưu…” Nàng nói khẽ, giọng hơi có chút hơi men. “Trước đây ta luôn nghĩ, thế giới này vận hành dựa trên các quy luật nghiêm ngặt. Mặt trời mọc ở hướng Đông, linh khí chảy qua kinh mạch theo đúng lộ trình… Nếu không có những quy luật đó, tất cả sẽ sụp đổ. Nhưng hôm nay, ta thấy hàng vạn người này, họ chẳng cần quy luật nào cả, họ vẫn hạnh phúc.”

Vô Ưu nằm ngả ngốn, kê đầu lên đùi Lão Quy (lúc này đã thu nhỏ lại bằng cái bàn đá), cười nói: “Bởi vì quy luật là do con người tạo ra để kiềm tỏa con người. Còn rượu là do trời đất ban tặng để giải phóng linh hồn. Nàng nhìn xem, lão già Lệ Thiên Hành kia cả đời xây dựng trật tự, vậy mà chắc gì lão đã có được một giấc ngủ ngon như ta đêm nay?”

Vừa nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện ngay (hoặc ít nhất là quân của hắn). Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ đột ngột xé toạc bầu trời yên bình của Hải Nguyệt Đài. Một đoàn xe kéo bởi chín con Kim Sí Đại Bàng từ từ hạ xuống. Không khí vui vẻ của bữa tiệc ngay lập tức bị một áp lực nặng nề đè nặng.

“Thiên Đạo Viện chấp pháp sứ đến!”

Tiếng hô vang lên làm cắt ngang những bài ca say xỉn. Một vị trung niên nam tử mặt sắt, khoác áo bào thêu hình cán cân công lý, lạnh lùng bước xuống từ xe kéo. Hắn nhìn quanh đống đổ nát của chén bát và những tu sĩ nằm ngổ ngang, rồi ánh mắt dừng lại ở Diệp Vô Ưu và Lục Tuyết Dao.

“Lục Tuyết Dao, nàng là đại đệ tử của Hàn Nguyệt Cung, lại dám cùng kẻ tà đạo này dây dưa, làm nhục thanh danh môn phái? Mau theo ta về nhận tội!” Vị chấp pháp sứ lạnh lùng quát lớn.

Đám đông bắt đầu xì xào, một vài kẻ vốn ganh tị với Vô Ưu bắt đầu thừa cơ hội châm chọc: “Đấy, đã bảo mà, sướng quá hóa rồ, giờ thì Thiên Đạo Viện tính sổ rồi.”

Lục Tuyết Dao định đứng dậy, gương mặt nàng thoáng chốc lại trở nên lạnh lẽo. Nhưng một bàn tay ấm áp đã nắm chặt lấy cổ tay nàng. Vô Ưu chẳng thèm đứng lên, hắn vẫn nằm đó, tay cầm một đùi gà nướng dở, mắt lờ đờ nhìn vị chấp pháp sứ kia.

“Này, cái ông chú mặt như cái mâm sắt kia.” Vô Ưu ngáp một cái thật dài. “Đang trong giờ nghỉ giải lao của cả giới tu chân, ông chú đến đây ‘flex’ cái uy quyền rác rưởi đó làm gì? Có mang rượu theo không? Có thì mời một chén rồi biến, không có thì đừng làm mất hứng.”

Vị chấp pháp sứ tím mặt vì giận: “Diệp Vô Ưu! Ngươi tưởng ngươi là ai? Chẳng qua chỉ là một gã lãng tử may mắn có chút cơ duyên. Trước mặt luật pháp của Thiên Đạo Minh, ngươi chỉ là sâu kiến!”

“Sâu kiến à?” Vô Ưu bật cười, rồi đột ngột hắn biến mất.

Mọi người chưa kịp chớp mắt, Vô Ưu đã xuất hiện ngay trước mặt vị chấp pháp sứ, nhưng không phải bằng kiếm chiêu mà là bằng một bộ pháp vô cùng lảo đảo. Hắn đưa cái hồ lô lên, trực tiếp đổ một dòng rượu lên đầu vị sứ giả oai phong kia.

“Nào, tắm cho tỉnh táo đi. Đây là rượu ‘Lục căn thanh tịnh’ ta mới pha chế đấy. Chúc ông chú sớm tìm được lối thoát cho cái cuộc đời khô khan của mình!”

“Ngươi… ngươi dám!” Vị chấp pháp sứ định rút kiếm, nhưng đột nhiên hắn nhận ra đôi chân mình không thể cử động. Dưới chân hắn, rượu đổ xuống đất đã hóa thành một vùng đầm lầy bằng khí rượu, khiến hắn càng giãy dụa càng bị hút xuống sâu hơn. Đó chính là “Nhất Chén Giang Hồ” phiên bản tinh gọn.

Cả quảng trường cười ồ lên. Hình ảnh một vị chấp pháp sứ quyền uy bị dội rượu lên đầu và mắc kẹt trong vũng rượu thực sự là một màn hài kịch chưa từng có trong lịch sử Tửu Châu.

“Vô Ưu huynh, tuyệt đỉnh!” Lý Phàm đứng từ xa gào to cổ vũ, tay không quên bốc thêm vài miếng thịt thú nướng.

Lục Tuyết Dao nhìn bóng lưng của Vô Ưu, rồi nhìn vị chấp pháp sứ đang chật vật, nàng bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Nàng bước tới cạnh Vô Ưu, giọng nói thanh tao vang vọng: “Về bẩm báo với Minh Chủ, Lục Tuyết Dao từ nay không còn là người của Hàn Nguyệt Cung để cho các người tùy ý điều khiển. Ta đi theo con đường của chính mình, đi theo… người đàn ông này.”

“Á đù! Tỏ tình công khai luôn?” Một tu sĩ trẻ tuổi rơi cả chén rượu xuống đất.
“Mẹ ơi, cơm chó này hơi bị ‘chất lượng cao’ đấy!”
Hệ thống cũng không bỏ lỡ cơ hội: 【 *Cảnh báo: Chỉ số GATO (Ghen tị) của các nam tu sĩ xung quanh đã vượt ngưỡng 9000. Đề nghị ký chủ chuẩn bị tư thế để chạy… hoặc uống thêm rượu để lấy dũng khí.* 】

Vô Ưu đỏ mặt (lần này là vì ngượng thực sự), hắn gãi đầu: “Nàng nói thế làm ta… ngại quá. Nhưng mà, đúng đấy! Ai có ý kiến gì thì bước ra đây, không thì… tất cả nâng chén lên!”

Hắn cầm Tử Kim Yêu Hồ giơ cao lên trời. Một luồng tử khí tím sẫm từ hồ lô phun ra, hóa thành những cơn mưa rượu nhỏ li ti rơi xuống khắp Hải Nguyệt Đài. Kỳ lạ thay, khi những hạt mưa này chạm vào người, những tu sĩ đang mệt mỏi bỗng thấy tràn trề sinh lực, những người đang say khướt bỗng thấy tâm cảnh sáng sủa hơn.

“Đây là… linh vũ?” Hải Ông thảng thốt. “Không, đây là ‘Túy Ý’ thực sự! Hắn đã đạt đến cảnh giới ‘Vong Ngã’ rồi sao?”

Dưới cơn mưa rượu thần thánh ấy, hàng vạn người cùng lúc nâng chén, tiếng hô “Túy Ngọa Trường Sinh!” vang động cả Vô Vọng Hải, lấn át cả tiếng sóng gầm.

Bữa tiệc rượu lớn nhất lịch sử giờ mới thực sự bắt đầu. Không còn phân biệt tông môn, không còn phân biệt chính tà, chỉ còn lại những tâm hồn đang cùng nhau say trong một niềm vui chung – niềm vui của sự tự tại.

Vô Ưu ôm lấy vai Tuyết Dao, ngồi xuống cạnh Lão Quy đang hào hứng ăn bã linh dược. Hắn ngửa đầu nhìn bầu trời đêm rực rỡ pháo hoa linh lực, mỉm cười nói: “Dao nhi, nàng thấy thế giới này lúc say… có đẹp hơn không?”

Tuyết Dao tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm và mùi rượu nồng nàn: “Đẹp… và rất ấm.”

Trong lúc đó, ở một góc tối nào đó của đại hội, một bóng người mặc áo bào đen che kín mặt đang lặng lẽ quan sát họ. Trên tay hắn là một chiếc lệnh bài có khắc hình vầng trăng khuyết màu đỏ máu.

“Cứ cười đi Diệp Vô Ưu… Bữa tiệc này sẽ là bữa tiệc cuối cùng của ngươi.”

Nhưng Diệp Vô Ưu lúc này đâu thèm quan tâm. Hắn đang bận tranh giành miếng đùi gà cuối cùng với Lý Phàm, trong khi Lão Quy đang âm thầm lấy trộm linh thạch trong túi áo của hắn để đi “mua” vài em rùa cái xinh xắn ở chợ linh thú gần đó.

Thế gian vẫn cứ quay, rượu vẫn cứ chảy, và một huyền thoại về gã say lãng tử vừa được viết thêm một chương lẫy lừng nhất. Trường sinh? Thọ ngang trời đất? Đối với Vô Ưu, tất cả đều nằm gọn trong cái hồ lô đeo bên hông này thôi.

Bữa tiệc kéo dài ba ngày ba đêm. Cả Tửu Châu chìm trong một cơn say dịu ngọt. Người ta kể rằng, sau đêm đó, trên mặt biển Vô Vọng Hải luôn xuất hiện một tầng sương mù màu hồng, mà bất cứ ai ngửi thấy cũng sẽ nảy sinh một khát khao mãnh liệt: được một lần sống trọn vẹn, được một lần say quên cả đường về.

Và gã lãng tử ấy, sau khi dẹp loạn vị chấp pháp sứ và hớp cạn hàng trăm hũ rượu quý, lại lẳng lặng dắt theo tiên tử và đồ đệ, cưỡi rùa biến mất vào màn sương sớm, để lại sau lưng một đống nợ tiền rượu chất cao như núi cho Hải Ông chịu trách nhiệm.

“Mẹ kiếp Diệp Vô Ưu! Ngươi trả tiền rượu cho ta!” Tiếng gào thét của Hải Ông vang vọng cả biển khơi.

Hệ thống: 【 *Thông báo: Ký chủ đã nhận thêm danh hiệu mới: ‘Kẻ Trốn Nợ Thiên Hạ’. Phần thưởng: Một đôi giày chạy nhanh hơn gió để tránh bị chủ nợ truy sát. Chúc mừng ký chủ!* 】

Vô Ưu ngồi trên lưng Lão Quy, vừa gặm giày (vì nghĩ nó là mồi nhắm) vừa lẩm bẩm: “Trường sinh không khó, cái khó là làm sao để đi nhậu mà không phải trả tiền thôi…”

Lục Tuyết Dao che miệng cười khẽ, gió biển thổi bay tà áo trắng của nàng, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng. Có lẽ, hành trình tìm kiếm mỹ tửu thực sự của họ giờ đây mới bắt đầu rực rỡ nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8