Túy Ngọa Trường SinhChương 15: Đêm say dưới trăng
**Chương 15: Đêm say dưới trăng**
Đỉnh Vô Cực về đêm đẹp như một bức tranh thủy mặc bị ai đó lỡ tay đổ thêm mực tím. Ánh trăng ở đây to đến mức cảm giác như chỉ cần nhảy lên một cái là có thể bẻ một miếng về làm bánh tráng. Tuyết trắng xóa phản chiếu ánh trăng, lung linh lấp lánh, trông thì rất “vibe” tiên cảnh nhưng thực tế là lạnh đến mức làm tê liệt cả hệ thần kinh trung ương.
Diệp Vô Ưu đang lúi húi nhóm lửa bằng mấy thanh củi khô hái vội từ bìa rừng dưới chân núi. Với một người tu tiên theo hệ “hưởng thụ thụ động” như hắn, việc phải leo núi giữa đêm hôm là một tội ác chống lại lười biếng.
*【Ting! Hệ thống nhắc nhở: Chỉ số liêm sỉ của ký chủ đang tụt dốc không phanh. Ký chủ vừa dùng một miếng ngọc giản truyền tin cực phẩm của Thiên Đạo Minh chỉ để làm vật nhóm lửa. Điểm “Phá gia chi tử”: +500.】*
“Ngươi thì biết cái gì?” Vô Ưu vừa thổi lửa phì phì vừa lẩm bẩm trong đầu. “Ngọc giản này chứa toàn mấy lời giáo huấn vô tri của Lệ Thiên Hành, thắp lửa cho nó nóng ấm còn có ích cho đời hơn là để nó tra tấn màng nhĩ thiên hạ.”
Lục Tuyết Dao đứng cách đó không xa, nhìn gã thanh niên đang ngồi xổm bên đống lửa, y phục xộc xệch, miệng thì lẩm bẩm, thỉnh thoảng lại vỗ vỗ vào cái hồ lô tử kim như đang nựng trẻ con. Nàng khẽ thở dài, cảm giác bản thân đúng là có một “nước đi vào lòng đất” khi quyết định đồng hành cùng tên “trap boy” tu tiên này.
“Diệp Vô Ưu, huynh không định cảnh giác một chút nào sao?” Tuyết Dao lạnh lùng hỏi, nhưng đôi môi hơi tái đi vì cái lạnh nồng nàn của Mộ Tuyết Đỉnh. “Mị Cơ vẫn ở phía sau, Thiên Đạo Minh có thể ập đến bất cứ lúc nào. Còn huynh thì đang… bận nướng cá?”
“Cá tuyết hồ này ngon cực muội ạ, không nướng thì phí cả đời tu tiên.” Vô Ưu cười hì hì, lấy trong túi áo ra một lọ gia vị nhỏ (thực chất là một loại linh dược quý giá nghiền nát). “Tới luôn đi muội, tu tiên là một cuộc chạy marathon, nếu không biết nghỉ chân ăn một miếng cá, uống một ngụm rượu, thì khi đạt đến đỉnh cao muội cũng chỉ là một bà già sống vạn năm với cái dạ dày trống rỗng thôi.”
Nàng định từ chối, nhưng cái mùi thơm nức của mỡ cá cháy sém kết hợp với chút linh dược đặc biệt khiến ý chí của “Hàn Nguyệt Tiên Tử” lung lay nhẹ. Nàng bước tới, ngồi xuống một phiến đá đối diện hắn, nhưng vẫn giữ tư thế thanh tao thoát tục nhất có thể.
Vô Ưu ném cho nàng một cái hồ lô nhỏ: “Rượu hoa nhài, ta đã lọc bớt cồn, uống vào cho ấm bụng. Coi như phí tư vấn tâm lý đêm nay ta dành cho muội.”
Tuyết Dao nhìn hồ lô, rồi nhìn hắn: “Huynh… rốt cuộc là người như thế nào? Lúc thì như một tên lừa đảo đầu đường xó chợ, lúc thì lại… có vẻ như thấu hiểu mọi thứ.”
Vô Ưu hớp một ngụm rượu lớn, đôi mắt hắn vốn đang lờ đờ vì say bỗng nhiên trở nên thâm trầm lạ thường dưới ánh trăng. Hắn cười tự giễu:
“Ta ấy à? Ta chỉ là một kẻ bị cuộc đời này ‘kick’ ra khỏi nhóm những người nghiêm túc thôi. Muội biết không Tuyết Dao, thiên hạ này ai cũng muốn ‘buff’ sức mạnh, ai cũng muốn đứng đầu bảng xếp hạng server. Họ tu hành để trường sinh, nhưng lại quên mất trường sinh để làm gì.”
Hắn chỉ tay về hướng những đỉnh núi mờ ảo xa xa: “Thiên Đạo Minh muốn trật tự, Lệ Thiên Hành muốn thống trị. Nhưng muội nhìn xem, vạn năm qua, những kẻ muốn làm chủ thiên hạ đều đã thành nắm đất xanh cỏ, còn rượu ngon vẫn cứ ngon, trăng tròn vẫn cứ tròn. Ta không tu trường sinh, ta tu ‘tự tại’. Nếu một ngày ta không thể uống rượu, không thể hát hò hay trêu chọc một mỹ nhân như muội, thì dù sống đến ngày vũ trụ sập tiệm, ta cũng thấy nó nhạt như nước ốc.”
Lục Tuyết Dao im lặng. Những lời này đi ngược lại hoàn toàn với những gì nàng được học ở môn phái: “Kiếm là tâm, tâm phải tĩnh, dục vọng là xiềng xích.” Nàng uống một ngụm rượu nhài. Cảm giác ấm áp lan tỏa, vị ngọt thanh mát thấm vào cuống họng làm nàng khẽ rùng mình.
“Nhưng nếu không có sức mạnh, huynh lấy gì để bảo vệ sự tự tại đó?” Nàng hỏi, giọng đã mềm đi vài phần.
Vô Ưu nháy mắt: “Thì ta… chạy! Hoặc là ta dùng ‘Túy Ý’ để làm kẻ thù say cùng ta. Muội biết chiêu ‘Nhất Chén Giang Hồ’ của ta chứ? Khi muội biến cả thế giới thành một hũ rượu, thì chẳng còn ai muốn đánh nhau nữa, ai cũng chỉ muốn nằm xuống và ‘chill’ thôi.”
*【Ting! Cảnh báo: Ký chủ đang thả thính quá liều. Lục Tuyết Dao đang có dấu hiệu bị thao túng tâm lý bởi triết lý ‘đồ đệ trà đá’. Đề nghị ký chủ thực hiện hành động đột phá để tăng hảo cảm. Nhiệm vụ: Khiến nàng cười trong vòng 3 phút. Phần thưởng: 10 hũ ‘Thần Tiên Càng’, hình phạt: Bị sét đánh vào mông.】*
Vô Ưu giật mình, cái hệ thống này đúng là không để hắn yên ổn làm người sâu sắc mà. Hắn tặc lưỡi, rồi bất thình lình biến ra một thanh kiếm gỗ nhỏ.
“Này Lục tiên tử, để ta múa cho muội xem một bộ kiếm pháp mà sư phụ ta gọi là ‘Kiếm pháp của kẻ thất tình’.”
“Huynh thất tình à?” Tuyết Dao tò mò hỏi, chân mày nhướng lên.
“Không, ta làm gì có cửa mà thất tình, chưa có tình để mà thất.” Vô Ưu đứng bật dậy, bộ dạng loạng choạng. “Kiếm pháp này dành cho những kẻ thích làm quá mọi chuyện lên.”
Hắn bắt đầu vung kiếm gỗ. Bước chân hắn thực sự rất lạ, lúc như sắp ngã sấp mặt vào đống lửa, lúc lại xoay người nhẹ nhàng như lá rụng. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, mỗi đường kiếm vạch ra đều mang theo một hơi thở rất “chill”, rất lười biếng.
Hắn vừa múa vừa hát chế bằng giọng nam trung truyền cảm nhưng lại mang lời lẽ đậm chất ngôn ngữ mạng:
*”Người ta tu tiên để lên mây,*
*Ta đây tu tiên để… đi ngủ ngày.*
*Hào quang rực rỡ cũng chỉ là filter,*
*Sống đời lãng tử mới là real lơ (real love)…”*
Tuyết Dao nhìn hắn “tấu hài” trên nền nhạc tự biên tự diễn, thấy gã thanh niên này chẳng có chút dáng vẻ nào của một đại hiệp, nhưng thanh kiếm gỗ trong tay hắn dường như đang vẽ nên một bầu trời tự do mà nàng chưa bao giờ dám mơ tới. Thình lình, Vô Ưu bị vấp phải một hòn đá, hắn la “Á” một tiếng rồi bay thẳng về phía nàng.
Theo phản xạ, Tuyết Dao định giơ tay đẩy ra, nhưng thấy hắn sắp đâm đầu vào vách đá cứng, nàng đành vươn tay đỡ lấy. Kết quả là gã “Túy Kiếm Tiên” nặng như một bao tải gạo ngã nhào vào lòng nàng, đầu hắn tỳ lên vai nàng, mùi rượu hòa lẫn mùi hoa cỏ nhẹ nhàng vương vất.
“Ui da… hệ thống, ngươi hại ta…” Vô Ưu lẩm bẩm, mặt hắn sát rạt khuôn mặt đang đỏ bừng của Tuyết Dao.
Nàng định quát lên, định đẩy hắn ra, nhưng lại thấy hắn đang nhắm mắt, vẻ mặt bình yên như một đứa trẻ. Hơi thở của hắn ấm áp giữa cái lạnh đại ngàn.
“Huynh… huynh nặng quá…” Tuyết Dao lí nhí.
Vô Ưu hé một mắt ra, cười hì hì: “Cái này gọi là ‘Túy Ngọa Mỹ Nhân Đầu’ (Say nằm gối đầu mỹ nhân), một chiêu thức bí truyền cấp SSS đó muội. Đứng yên chút đi, cho ta mượn vai tí, nãy giờ leo núi ‘deadline’ đuổi theo mệt quá.”
Lục Tuyết Dao bỗng nhiên không thấy giận nữa. Nàng nhìn ánh trăng, rồi nhìn cái đầu tóc bù xù đang tựa vào vai mình, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười cực kỳ nhẹ.
“Đồ lưu manh.” Nàng mắng nhỏ, nhưng bàn tay lại nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng áo rách của hắn.
*【Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng 10 hũ ‘Thần Tiên Càng’ đã được gửi vào hầm rượu. Lưu ý: Ký chủ đang hưởng lợi quá mức từ sự lương thiện của nữ chính. Nhắc nhở: Liêm sỉ còn 0.】*
Dưới vách đá xa xa, Lão Quy đang nhai xương cá bỗng ngẩng đầu lên, thở dài một hơi đầy triết lý: “Đúng là tuổi trẻ, miệng thì nói đạo pháp tự nhiên, mà tay thì tranh thủ thoát xích. Diệp Vô Ưu ơi Diệp Vô Ưu, ngươi mà tu thành tiên thì chắc cả tiên giới sẽ loạn vì scandal mất.”
Trăng lên cao nhất cũng là lúc hai cái bóng – một trắng, một xanh nhạt – dựa vào nhau bên đống lửa đang lụi dần. Giữa thế gian đầy rẫy những âm mưu tranh đoạt trường sinh, có một cơn say bình yên như thế, cũng là một loại đạo rồi.
Nhưng yên bình chưa được bao lâu, thì từ trong rừng sâu, một luồng khói hồng mờ ảo bắt đầu lan tỏa. Mị Cơ đứng trên một cành cây, tay bóp nát hũ linh dược trong tay, đôi mắt đỏ ngầu ghen tị:
“Sâu sắc à? Tâm sự à? Để xem trong giấc mộng tà mị của ta, các ngươi còn có thể lãng mạn được bao lâu. Vô Ưu, trái tim của một kẻ say như ngươi… chắc chắn là loại rượu thượng phẩm nhất dành cho ta!”
Gió đêm bỗng lạnh buốt, nhưng Vô Ưu chỉ khẽ cựa mình, vòng tay ôm chặt hơn cái hồ lô, như thể dù trời có sập, hắn vẫn sẽ say hết đêm này. Vì với hắn, trường sinh mà không có một đêm say dưới trăng thế này, thì đúng là lỗ vốn đến tận xương tủy.