Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 19: Nhất Chén Giang Hồ

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:39:15 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 19: NHẤT CHÉN GIANG HỒ**

Trong cái đêm tối mịt mù dẫn lối tới chân núi Mộ Tuyết Đỉnh, không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh và mang theo mùi tanh nồng của lũ côn trùng nhiều chân. Lục Tuyết Dao, một tay cầm kiếm, một vai đang vác “bao tải” Diệp Vô Ưu, khuôn mặt thanh tú giờ đây đen lại như đáy nồi.

Đời nàng, tính toán trăm ngàn bước chân vào con đường tu tiên cực khổ để trở thành băng thanh ngọc khiết, thế quái nào giờ lại rơi vào cảnh đi bốc vác thuê cho một gã sâu rượu? Đã thế, gã này thỉnh thoảng còn ợ một cái rõ to, mùi rượu pha lẫn mùi chân giò nướng khiến nàng suýt thì sang chấn tâm lý ngay tại chỗ.

– Ngươi mà còn ợ thêm một phát nữa, ta thề sẽ ném ngươi xuống vực cho lũ nhện kia nhậu nhẹt luôn! – Lục Tuyết Dao rít qua kẽ răng.

Trên vai nàng, Diệp Vô Ưu vẫn nhắm nghiền mắt, miệng lẩm bẩm:
– Thêm một ly… Đừng có lắc… thế gian này đang quay vòng vòng hay là tại… tại muội đang nhảy lò cò thế Dao nhi?

“Dao nhi cái đầu nhà ngươi!” – Lục Tuyết Dao gào thét trong lòng. Nàng vừa định tung một cước đá bay tên lăng tử này xuống đất thì bỗng nhiên, Lão Quy đang rúc trong ống tay áo Vô Ưu thò cái đầu nhỏ xíu ra, giọng run rẩy:
– Đại tỷ, bình tĩnh! Nhìn đằng sau kìa, đừng có mải mê drama mà quên mất kẻ thù đang tiến hành “vây cánh” theo nghĩa đen!

Lục Tuyết Dao quay phắt lại. Đằng sau họ, từ cái xác đen thui của Huyết Chu Nương lúc nãy bỗng nứt vỡ ra thành nghìn mảnh. Từ trong đó, hàng vạn, hàng triệu con nhện nhỏ bằng hạt đỗ, mắt đỏ sọc như đèn pha xe bus, đang điên cuồng lao tới.

Đây chính là chiêu “Tử Mẫu Ký Sinh” – tuyệt kỹ trấn phái của Mị Cơ. Hóa ra cái xác bị đốt cháy chỉ là lớp vỏ bảo vệ cho đám con cháu đang đói khát này. Tiếng chân nhện lạo xạo trên mặt đất nghe như tiếng hàng vạn chiếc kéo đang cắt vào hư không.

– Đám nhện này bị trúng thuốc kích dục… à không, thuốc kích thích chiến đấu của Mị Cơ rồi! – Lão Quy hét lên – Chúng nó không sợ lửa thường đâu, chỉ sợ không đủ thịt người thôi!

Lục Tuyết Dao lập tức vung tay, một đạo hàn băng kiếm khí chém ra, đóng băng một khoảng sân rộng. Thế nhưng, lũ nhện con lỳ lợm đến mức con này chết, con kia liền bò lên xác đồng đội, chồng chất lên nhau tạo thành một làn sóng đen kịt, cao đến tận hai mét, trực chờ nuốt chửng cả ba.

Lúc này, Diệp Vô Ưu bỗng nhiên “tỉnh giấc”. Hắn dụi mắt, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, rồi lại nhìn cái hồ lô Tử Kim đeo bên hông. Hắn ngáp một cái dài đến mức có thể nuốt trọn một con gà nướng:
– Ồ, liên hoan buff-phê nhện à? Nhìn kinh thế, chẳng hợp thẩm mỹ của Túy Kiếm Tiên chút nào.

Nói rồi, hắn nhẹ nhàng tuột xuống khỏi vai Lục Tuyết Dao. Một tay hắn chống gậy, một tay lần mò lấy ra một cái chén sứ sứt mẻ – báu vật mà hắn hay dùng để đi… xin rượu dạo.

– Ngươi còn định uống vào lúc này? – Lục Tuyết Dao muốn phát điên – Chúng ta sắp thành thức ăn gia súc cho lũ nhện kia rồi!

– Dao nhi, bình tĩnh nào. Phải có thái độ sống lạc quan thì da mặt mới đẹp được. – Vô Ưu cười hì hì, lấy hồ lô Tử Kim ra, rót đầy một chén rượu trắng. Loại rượu này mùi không thơm, ngược lại còn hơi hăng, chính là loại “Tửu Phế Khoáng” giá rẻ nhất thị trường tu chân giới.

Hắn giơ chén rượu lên trời, ánh trăng chiếu rọi vào chất lỏng trong vắt. Lúc này, khí chất của Diệp Vô Ưu bỗng thay đổi hoàn toàn. Sự lôi thôi biến mất, thay vào đó là một vẻ thâm trầm, tiêu dao đến lạ kỳ.

– Thế gian tỉnh táo nhất, chính là lúc say nhất. – Hắn nói nhỏ, giọng vang vọng như từ thời thái cổ – Kẻ nhìn đời bằng mắt thì thấy vực thẳm, kẻ nhìn đời bằng chén rượu thì thấy giang hồ.

Hắn không uống. Thay vào đó, Diệp Vô Ưu đổ từ từ chén rượu xuống mặt đất đầy nhện con đang lao tới.

– **Túy Đạo Thần Thông: Nhất Chén Giang Hồ!**

“Tõm!”

Một tiếng động nhỏ như tiếng nước rơi vào mặt hồ yên ả vang lên. Thế nhưng, trong nháy mắt tiếp theo, mặt đất dưới chân họ bỗng nhiên hóa thành hư không. Từ chén rượu đổ xuống, một luồng sóng thần màu bạc, mang theo tửu khí nồng nặc và sức mạnh của vạn dặm sơn hà, đột ngột phun trào từ lòng đất.

“Ầm!!!”

Sóng rượu không phải nước thường, nó chứa đựng ý chí của Diệp Vô Ưu. Một chén rượu bé xíu ấy, lúc này lại hóa thành một dòng đại giang mênh mông cuồn cuộn. Lũ nhện con vừa chạm vào dòng nước ấy liền bị say đến mức ngã ngửa, tám cái chân co quắp, không kịp kêu một tiếng đã bị cuốn phăng vào cõi hư vô.

Lục Tuyết Dao há hốc mồm. Nàng đứng giữa dòng nước bạc mà y phục chẳng hề ướt một chút nào, trong khi lũ yêu nhện vạn con thì biến mất không sủi tăm chỉ trong một nốt nhạc. Sức mạnh này đã vượt ra ngoài logic của linh lực thông thường, đây chính là sự thao túng quy luật không gian bằng tâm cảnh!

– Flexing quá mức rồi đấy chủ nhân! – Lão Quy ôm lấy đầu, đứng trên một tảng đá nhô lên giữa dòng sông rượu – Cái chiêu này tiêu hao bao nhiêu tiền rượu của ta hả trời?

Dòng sông rượu bạc quét sạch mọi dấu vết của Mị Cơ trong bán kính mười dặm, sau đó từ từ thu nhỏ lại, cuối cùng lại biến thành một giọt nước bay ngược vào chén sứ của Diệp Vô Ưu.

Vô Ưu nhìn cái chén không, rồi thở dài đầy đau khổ:
– Tiếc quá… phí mất một chén rượu bốn linh thạch rồi. Quả này về chắc phải đi làm thêm bốc vác để bù lỗ thôi.

Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao, thấy nàng vẫn đang đứng hình như vừa bị lag mạng. Hắn nhe răng cười, giơ cái chén sứt mẻ ra:
– Sao thế? Bị vẻ đẹp trai của ta thao túng tâm lý rồi à? Đừng lo, ta chỉ yêu rượu thôi, chưa có ý định yêu tiên tử đâu, muội không phải xếp hàng đâu nhé.

Lục Tuyết Dao lấy lại tinh thần, hừ lạnh một tiếng để che giấu sự thán phục trong lòng:
– Ngươi đúng là tên điên. Vừa rồi nếu không khống chế được, dòng sông rượu đó đã nuốt chửng cả cái trấn bên cạnh rồi.

– Ối giời, muội cứ lo xa. – Vô Ưu phẩy tay, vừa đi vừa loạng choạng như sắp ngã – Ta vốn là người hướng nội mà, làm gì cũng có chừng mực lắm.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi dòng sông rượu biến mất, từ trên đỉnh núi Mộ Tuyết Đỉnh, một luồng ánh sáng màu huyết dụ đột nhiên phóng lên trời, kèm theo tiếng cười lanh lảnh nhưng lạnh thấu xương của Mị Cơ vọng xuống:

– Diệp Vô Ưu! Ngươi dùng rượu hóa giang hồ để giết con ta, vậy thì ta sẽ dùng cả cái Mộ Tuyết Đỉnh này làm mộ huyệt cho ngươi! Đừng tưởng Nhất Chén Giang Hồ là vô địch, thiên địa đại trận của Thiên Đạo Minh đã kích hoạt, hôm nay đến một sợi lông của ngươi cũng đừng hòng bay ra khỏi đây!

Tiếng cười vừa dứt, tuyết trên núi bỗng nhiên bắt đầu sụp lở, tạo thành một cơn đại địa chấn khủng khiếp. Những bông tuyết rơi xuống không còn là màu trắng, mà là màu đỏ tươi như máu.

Diệp Vô Ưu đứng lại, móc móc lỗ tai, nhìn Lão Quy:
– Hình như bà thím kia vẫn chưa bỏ cuộc à? Đúng là người kiên trì thật đấy. Hay là mình trốn về quán rượu uống nốt hũ hôm nọ nhỉ?

– Trốn cái gì mà trốn! – Lục Tuyết Dao nắm lấy cổ áo hắn, lôi đi xềnh xệch về phía đỉnh núi – Đã phóng lao phải theo lao. Băng Tâm Hoa đang ở trên đó, và bí mật của Thiên Đạo Minh cũng ở đó. Ngươi còn nợ ta một cái chìa khóa Túy Tiên Các đấy!

– Ôi giời ơi, nhắc đến nợ nần là ta thấy trầm kẽm quá đi thôi! – Vô Ưu than vãn – Lão Quy, chuẩn bị tinh thần đi, nếu có chuyện gì thì nhớ dùng mai của ông để che cho ta, ta là “vàng ròng” của giới tu tiên đấy, không thể bị xước xát được!

Lão Quy thở dài, thu mình vào trong mai, chỉ để lại một câu xanh rờn:
– Chủ nhân à, da mặt của ngài còn dày hơn cả mai rùa của tôi đấy, chắc chẳng cần tôi che đâu!

Dưới cơn mưa tuyết đỏ, một gã say xỉn, một tiên tử lạnh lùng và một con rùa sợ chết bắt đầu bước vào hang cọp của Thiên Đạo Minh. Những bước chân loạng choạng của Diệp Vô Ưu in dấu trên tuyết đỏ, trông thì có vẻ lộn xộn, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi bước đi đều tương ứng với một tinh vị trên bầu trời, tạo thành một loại trận pháp kỳ bí mang tên “Túy Điệp Bộ”.

Đời là một cơn say dài, và Diệp Vô Ưu quyết định sẽ say đến tận cùng trời cuối đất, cho dù đối thủ là thiên địa hay thần phật đi chăng nữa. Bởi vì hắn biết, chỉ cần hồ lô còn rượu, thì cả giang hồ này chỉ nằm gọn trong một chén mà thôi.

Cùng lúc đó, trong một mật thất ở Thiên Đạo Viện, Lệ Thiên Hành đang nhìn vào quả cầu pha lê, sắc mặt âm trầm đến mức cực điểm:
– Diệp Vô Ưu… ta đã xem nhẹ cái “Túy Ý” của ngươi rồi. Nhưng Nhất Chén Giang Hồ có mạnh đến đâu, cũng không ngăn được bước chân của Thiên Đạo! Chuẩn bị kích hoạt kế hoạch “Thanh Trừng Tửu Đồ”!

Cả thế giới tu tiên đang nín thở, còn Diệp Vô Ưu thì đang bận… lộn túi xem còn đồng tiền lẻ nào để mua mồi nhắm cho chặng đường tiếp theo hay không. Đúng là người không có deadline thì lúc nào cũng thong dong tự tại như vậy đấy!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8